Đại Chúa Tể

- Hai mươi linh ấn?

Lôi Âm chấn động xiểng liểng nhìn vào 20 linh ấn do Mục Trần ngưng tụ ra trên đầu ngón tay, đôi mắt mông lung phức tạp. Số lượng linh trận thế này, ắt hẳn phải là Linh Trận sư cấp 1 đỉnh phong. Bản thân nàng tự phụ thiên phú học tập linh trận cực kỳ cường hãn, nhưng so với Mục Trần, chỉ như cây con với đại thụ.

Mục Trần cũng không mấy để ý đến Lôi Âm, tâm tình đã hoàn toàn chăm chú vào linh trận, cẩn thận ngưng tụ và ổn định 20 linh ấn. Búng tay một cái, 20 linh ấn liền dung nhập vào không khí.

"Rẹt rẹt."

Linh ấn tan vào không trung, những tia sáng linh lực bạo bắn, vẽ nên một cái trận đồ phức tạp sáng rực không trung trước mặt hắn, Mục Trần lại lần nữa tiến vào trạng thái Tâm Trận, điều khiển những tia sáng linh lực đan xen vào nhau rất phức tạp.

Hắn đang bố trí, chính là trận đồ mạnh nhất vừa được Ôn Linh cấp cho vài ngày trước, uy lực có thể sánh với linh trận cấp 2: Cửu Thiên Lôi trận. Nhờ vào trạng thái Tâm Trận hỗ trợ, bố trí linh trận này vẫn chỉ có thể miễn cưỡng. Nhưng tình huống cấp bách, hắn cũng không có tâm lo quá nhiều chuyện khác nữa. Bất kể có thành hay không, cũng phải ra tay thử.

Mục Trần ổn định tâm tình, hay bàn tay không ngừng biến đổi, mười ngón tay như bướm hoa đan xen, tạo thành những quỹ đạo huyền ảo, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.

Lôi Âm nhìn bộ dáng của Mục Trần, ánh mắt càng thêm nghiêm trọng. Xem ra hắn cũng không thành thạo lắm khi tổ chức ra cái linh trận này. Bây giờ việc cần làm quan trọng nhất là bảo vệ hắn tuyệt đối không bị quấy nhiễu trước khi linh trận hoàn thành. Nếu để linh trận phản phệ, sẽ tạo thành tổn thương nghiêm trọng.

Trên đỉnh núi, lính tráng hai bên đều liều chết xung phong, linh lực bùng nổ loạn xạ, tiếng chém giết vang vọng truyền đi rất xa.

Thời gian trôi qua, Mục Trần càng lúc càng đổ mồ hôi nhiều hơn, khuôn mặt tuấn tú càng thêm nghiêm trọng, nhưng khiến Lôi Âm càng lúc càng an tâm hơn khi dao động kỳ lạ trước đó không có dấu hiệu hỗn loạn mà càng thêm hùng hậu.

"rẹt rẹt"

Trước mặt Mục Trần đột nhiên có gió cuốn dữ dội, không khí như sôi lên, ngân quang rực rỡ bắt đầu xuất hiện.

Ngân quang chậm rãi ngưng tụ, loáng thoáng hình thành một quang trận ước chừng hơn 10 trượng. Trong quang trận đó, lôi điện xẹt tới xẹt lui, tiếng nổ trầm trầm vang lên.

Bất ngờ xuất hiện trận pháp với dao động linh lực cường hãn cũng khiến mọi người kinh hoảng, ánh mắt không tự chủ nhìn qua nơi phát ra sự nguy hiểm, phát hiện linh trận phức tạp màu bạc nọ.

- Linh lực mạnh quá!


Lính tráng hai bên nhìn vào lôi điện tán phát, cảm nhận linh lực mênh mông đang chuyển động, gương mặt hoảng sợ. Linh lực cường độ này dường như có khả năng tổn thương một cường giả Thần Phách cảnh!

- Ngăn hắn lại, hắn đang bố trí linh trận!

Liễu Minh đã lui về phe mình, nhìn thấy liền hoảng hốt quát lên.

Linh lực dao động mạnh mẽ bực này, hiển nhiên Mục Trần đang bố trí một linh trận rất lợi hại, nếu hắn mà thành công, cường giả Thần Phách cảnh phe ta sẽ phải đối diện uy hiếp dữ dội.

Tinh anh Liễu vực nghe tiếng quát của Liễu Minh liền liều mạng bỏ qua địch thủ mà lao thẳng tới Mục Trần, bất quá chung quanh hắn hiện tại đang có rất nhiều người của Mục vực và Cửu Long trại bảo vệ, khiế bọn họ xông lên được một chút thì không thể lọt vào thêm nữa.

- Grừ!

Liễu Minh thấy thế, giận dữ gầm lên, thân hình nhanh chóng phóng ra, linh lực vừa hồi phục liền thúc giục hết cỡ, thế như chẻ tre xé tan phòng tuyến bảo vệ. Hiện tại cao thủ đều kềm hãm lẫn nhau, những người bảo vệ Mục Trần không phải đối thủ của hắn, muốn ngăn cản hắn cũng không dễ dàng chút nào.

- Dừng lại cho ta!

Lôi Âm nhìn thấy Liễu Minh đang thẳng tiến lao tới, mày liễu trừng lên, bàn tay nhỏ nhắn ngưng tụ ra linh ấn, bất chợt chém ra. Không khí dao động kịch liệt trước mặt, hóa thành một linh trận màu lam tỏa hàn khí lạnh lẽo.

- Băng Xà trận!

Linh trận màu băng lam phát tán hàn khí bức người, vài con băng mãng to lớn đột nhiên lao tới quấn lấy Liễu Minh.

- Lại là Linh Trận sư?

Liễu Minh nhìn thấy cảnh tượng đó thì thêm biến sắc, bất quá hắn nhanh chóng nhận ra cô gái Linh trận sư này bố trí ra linh trận không được mạnh mẽ như Mục Trần.

Nhận thấy năng lực đối phương, Liễu Minh lạnh lùng nắm chặt tay, tung ra một đấm đầy uy lực, quyền phong thét gào trực tiếp chấn nát băng mãng thành vụn băng.


Lôi Âm sắc mặt tái mét, cắn răng thúc giục linh lực trong người tiếp tục điều khiển linh trận tấn công hòng ngăn cản Liễu Minh tiếp cận.

"Bang bang bang!"

Bị nàng ngăn cản, Liễu Minh bị chậm đi nhiều, nhưng vẫn một đường băng băng tiến tới, chỉ vài phút đã cách Lôi Âm còn có mất trượng.

- Xú nha đầu, chết đi cho ta!

Liễu Minh sát khí bạo tăng, trảo phong như điện, kình phong sắc bén không chút lưu tình vồ tới định chộp vào cái cổ trắng ngần của Lôi Âm, nhất quyết ra tay tàn động hủy đi đóa hoa nhỏ.

Lôi Âm nhìn chằm chặp vào khuôn mặt dữ tợn của Liễu Minh đang hung ác lao tới, nét mặt tái mét nhưng vẫn kiên cường thà chết không lui, vận chuyển linh lực trong người liều mạng với hắn.

- Chết!

Liễu Minh thấy Lôi Âm muốn liều mạng, nhe răng cười. Nếu để nàng có khoảng cách thi triển linh trận mạnh hơn, còn có thể tạo thành trở ngại đáng lo với hắn, nhưng nếu cận chiến áp sát, trong ba chiêu chắc chắn sẽ lấy mạng được nàng!

Bất quá ngay khi Liễu Minh ra tay sát thủ, phía sau Lôi Âm đột ngột ngân quang rực rỡ bùng nổ, tiếng sấn rền vang động cùng với linh lực cuồng bạo dao động, hóa thành lôi điện xẹt ra, thẳng mặt Liễu Minh bạo dũng lao tới.

Thình lình có lôi điện tấn công khiến Liễu Minh sắc mặt đại biến, vội vàng điều động linh lực tạo thành một màn hào quang phòng ngự trước người.

"Đùng!"

Không một giây do dự, tia sét hung hãn đánh vào ngực hắn, lôi đình cuồng bạo bùng nổ, khiến cho Liễu Minh bắn ngược cả người hơn cả trăm mét, va vào binh sĩ bên kia, lăn lóc trên đất, nên lên một khối đá to mới dừng lại được.

- Hự...!


Một búng máu hộc ra, thân thể cháy đen, hắn hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lại, sau lưng Lôi Âm là Mục Trần đang đứng đó, khoảng không trên đầu có một quang trận hơn mười trượng đang chậm rãi tản mát lôi đình, tràn ngập linh lực cực kỳ cuồng bạo.

- Đáng chết! Linh trận kia sao lại có uy lực mạnh như thế?

Liễu Minh vô cùng sợ hãi, uy lực tia lôi điện trực tiếp đánh vào người khiến hắn trọng thương, chẳng kém một kích mạnh mẽ của cường giả Thần Phách cảnh là bao.

Lính tráng bên kia vì cảnh tượng Liễu Minh bị đánh bật ra cũng kinh ngạc mà càng thêm kiêng dè, cường giả Linh Luân cảnh hậu kỳ đỉnh phong như hắn còn không chịu nổi công kích của linh trận đó, thì bọn họ làm sao dám xông lên?

Mục Trần lạnh lẽo nhìn Liễu Minh trọng thương nằm xa xa, chẳng hề đoái hoài đến hắn, chuyển hướng nhìn qua Lôi Âm đang hồi hộp chết đi sống lại hỏi thăm

- Ngươi không sao chứ?

Lôi Âm lắc đầu:

- Đa tạ.

Còn may Mục Trần ngay thời khắc mấu chốt ra tay, nếu không nàng đã trở thành cô hồn dã quỹ dưới trảo phong của Liễu Minh.

- Đừng nói vậy, ta còn phải đa tạ cô nương hộ pháp cho ta bố trí linh trận kia.

Mục Trần khẽ cười, rồi nhìn qua vòng chiến của Lôi Sơn và Dương Quỷ trên không trung, ấn pháp trong tay nhanh chóng biến đổi. Lôi trận chậm rãi vận chuyển, lôi điện như bầy rắn bạc hung tợn điên cuồng lóe ra.

Giữa không trung, Lôi Sơn và Dương Quỷ đang kịch chiến đột ngột cảm thấy uy hiếp khiến cả người lạnh toát, hai mắt vội vàng quét qua, tròng mắt sợ hãi co lại, gương mặt kinh hoàng trước sự cuồng bạo của lôi trận

- Linh trận thật lợi hại.

Lôi Sơn cũng phát hiện, sợ hãi bất giác thốt lên.

- Cửu Thiên Lôi trận!

Mục Trần lạnh lùng chăm chú tập trung vào Dương Quỷ, thủ ấn biến đổi quát lớn như sấm rền.

"Ầm!"


Mục Trần quát lên, lôi trận hoàn toàn vận chuyển đến cực hạn, tiếng sấm rền ầm ầm giữa trời quang quanh quẩn trên không trung. Bất chợt trận pháp kia túa ra hơi mười tia điện như lôi long gào thét uốn lượn lao tới, chớp mắt đã oanh kích đến Dương Quỷ.

- Chết tiệt!

Dương Quỷ nhìn thấp lôi điện phóng tới gần, sắc mặt kịch biến, linh lực cuồng bạo tràn ngập kia khiến hắn hết hồn.

"Ào ào!"

Linh lực mạnh mẽ trong người được Dương Quỷ thúc giục trào ra không giữ lại chút nào, đánh ra một chưởng cực kỳ uy lực:

- Hắc Quỷ Chưởng Ấn!

Linh lực cuồn cuộn hóa thành một chưởng ấn mang theo uy lực hùng hậu mạnh mẽ tấn công vào lôi điện chớp giật đánh qua.

"Đùng!"

Linh lự cuồng bạo trùng kích thổi vào không trung. Chỉ trong chốc lát, những tia sáng tóe ra sáng rực chói mắt khiến không ít kẻ không chịu nổi phải nhắm mắt lại.

- Hự!

Dương Quỷ run rẩy, yết hầu không kềm chế nổi hộc máu, thân hình lảo đảo lui mười mấy bước. Nhìn tia máu trên khóe miệng hắn, dĩ nhiên cơ thể đã phải chịu chấn động linh lực không nhỏ, đã xuất hiện thương thế trong người.

- Dương Quỷ, chết đi!

Dương Quỷ bị thương lui gấp, một tiếng quát tràn ngập sát khí vang lên từ sau lưng, hắn vội vã xoay người hoảng hốt khi thấy Lôi Sơn cũng không khác tia điện kia xẹt tới, thân thể bọc trong kim quang. Kim Giáp Xuyên Sơn thú hợp nhất với hắn, toát ra một công kích bén nhọn không htể hình dung mạnh mẽ xuyên qua ngực hắn.

Dương Quỷ đột nhiên khựng người lại, gian nan cúi đầu nhìn xuống, một cái lỗ to xuất hiện trên ngực chừng hai xích, máu tươi cuồn cuộn đổ ra.

Cả đỉnh núi như trầm lặng trước một công kích tất sát kia, lính lác của Mang Âm sơn kinh hãi tột độ, hoảng hốt lui bước.

Mục Trần nhìn thấy cảnh tượng đó, thở phào trút được gánh nặng, đặt mông ngồi xuống đất thở hổn hển. Dương Quỷ đã chết, chiến cuộc hôm nay Mang Âm sơn và Liễu vực, đã định phải bại!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận