Đại Dựng Phu

Người mà Chu Dịch An đang chờ chính là người yêu hiện tại của hắn, hai người quen nhau khi cùng du học ở Mỹ, là người thừa kế tập đoàn của gia tộc, còn rất trẻ, chỉ lớn hơn hắn hai tuổi. Hai người yêu nhau đã được bốn năm, hai năm ở trong nước, hai năm nơi đất khách. Chu Dịch An rất vừa ý với Lưu Hằng, người đàn ông này điều kiện  gì cũng hoàn hảo, bộ dạng đẹp trai gia thế tốt làm việc rất có năng lực, mà quan trọng nhất là đã come out cùng người nhà, sau này cũng sẽ không kết hôn. Nếu duy nhất có chuyện khiến Chu Dịch An cảm thấy chưa hoàn mỹ, thì chính là Lưu Hằng có một đứa con trai đã sáu tuổi.

Nghe nói năm đó khi Lưu Hằng come out, gia đình sợ về sau đoạn tử tuyệt tôn, anh mới tìm người mang thai hộ sinh ra một đứa con trai, chặn đứng suy nghĩ muốn mình kết hôn để có con thừa tự của người trong nhà.

Con trai của Lưu Hằng tên Lưu Tục, nhũ danh là Bánh Đậu, Chu Dịch An chỉ mới thấy mặt một lần, khi đó Bánh Đậu được bốn tuổi, khuôn mặt trắng hồng bụ bẫm, nhìn ai cũng với vẻ mặt không vui. Bánh Đậu được Lưu Hằng ôm trong ngực, môi bỉu ra, Chu Dịch An đi qua đùa giỡn với nhóc, bé con xoay mình không thèm, thân thể ở trong ngực Lưu Hằng giãy dụa phản kháng.

Khi đó Chu Dịch An nhìn Bánh Đậu, ánh mắt bất động thanh sắc quan sát khuôn mặt của hai cha con, không thể không nói, cha con có khác, huyết thống không thể tách rời, bộ dạng cũng có năm sáu phần giống nhau.

Nhưng đứa bé kia tính cách chẳng biết giống ai, không thân thiết cùng bất cứ người nào, chẳng những không chịu gần gũi với Chu Dịch An, mà ngay cả ông bà nội cũng vậy, còn những cô dì chú bác lại càng khỏi phải nói, tính cách của bé con có vẻ lạnh nhạt, không chịu cho người khác ôm hôn, chỉ thích ngồi ở trong góc chơi xếp hình hoặc đồ chơi một mình, còn không thì chính là ngẩn người.

Thừa dịp Lưu Hằng đang tắm, Chu Dịch An đi qua hỏi Bánh Đậu : “Con thích có mẹ không?”

Cậu nhóc đang ngồi xếp hình ngẩng đầu lên lạnh lùng liếc Chu Dịch An, buông ra một câu : “Mắc mớ gì tới chú?”

Chu Dịch An ngồi ở trong góc chờ Lưu Hằng, suy nghĩ hơi mông lung, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía Vương Ân Thành.

Nhiều năm như vậy, không phải là Chu Dịch An chưa từng nhớ đến Vương Ân Thành, cũng không phải không muốn liên lạc với người này, nhưng hắn hiểu tính cách của Vương Ân Thành, cậu trời sinh tính cách lạnh lùng, đối với mọi thứ rất thờ ơ.

Chu Dịch An ngồi được một lát, liền phát hiện Vương Ân Thành thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, phản ứng đầu tiên là hắn sợ Vương Ân Thành phát hiện ra mình, nhưng khi chuông điện thoại di động của Vương Ân Thành vang lên hắn lại tự giễu nghĩ, Vương Ân Thành chắc cũng đang chờ người.


Vương Ân Thành vừa nói chuyện điện thoại vừa đi ra ngoài, ngay lúc ấy cửa quán cà phê bị đẩy ra, Lưu Hằng từ bên ngoài đi vào, hai người nhìn thoáng qua nhau.

Trong lòng Chu Dịch An thầm nghĩ, hắn không có đề cập về Vương Ân Thành với Lưu Hằng, cũng chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói đã từng có người yêu, sau đó bởi vì tính cách không hợp, hơn nữa lúc ấy hắn muốn xuất ngoại du học, cho nên đã chia tay, Lưu Hằng cũng không hỏi gì thêm.

Trong lòng Chu Dịch An, hắn không muốn Lưu Hằng biết về quá khứ của mình.

Vương Ân Thành đi rồi Chu Dịch An mới thở ra một hơi, hắn đứng lên mỉm cười nhìn Lưu Hằng, thân thể Lưu Hằng cường tráng, trên gương mặt không có bất cứ một biểu hiện dư thừa nào, ngũ quan sắc sảo tinh tế, khuôn mặt có vài đường nét của người Tây Âu, mắt rất sâu, lúc chuyên chú nhìn sẽ khiến người ta có một cảm giác rất đặc biệt. Lưu Hằng nhìn Chu Dịch An, nhếch một bên khóe môi, biểu tình lạnh lùng có vẻ nhu hòa một chút.

Hai người cũng không ngồi xuống, Lưu Hằng nắm tay kéo cái vali hành lý của Chu Dịch An để dưới chân, “Đi thôi.”

Chu Dịch An gật đầu, sau khi tính tiền hai người rời khỏi quán cà phê.

Bằng tốc độ nhanh nhất, Thiệu Chí Văn rốt cục cũng tới được sân bay, theo lời của lão Lưu, người mà hôm nay y đi đón chính là trưởng phòng tương lai, cũng là người hướng dẫn sau này của mình, y nửa giây cũng không dám chậm trễ.

Khi Thiệu Chí Văn thấy được Vương Ân Thành ở phòng chờ của sân bay, cả người đã ướt đẫm mồ hôi.

Hôm nay Vương Ân Thành mặc một cái áo thun đơn giản cùng với quần bò mài, mái tóc mềm mại rủ xuống, hơi dài, ánh lên màu vàng, khí chất của Vương Ân Thành phi thường tốt, bộ dạng cũng rất đẹp trai, là gương mặt thuần nét phương Đông, nhưng làn da lại trắng đến kỳ lạ, một người đàn ông đã hơn hai mươi tuổi mà nhìn lại có chút giống búp bê.


Thiệu Chí Văn đã từng xem qua vài bài bình luận trong chuyên mục tài chính và kinh tế của Vương Ân Thành, lời văn sắc bén làm cho người ta giận sôi máu, nhất là sự phiêu lưu trong quản lý của các công ty, Vương Ân Thành quả thực chính là chuyên gia phân tích. Y cũng từng thử tưởng tượng xem hình dáng của Vương Ân Thành là như thế nào, hói đầu bụng phệ hoặc là gầy trơ xương, nhưng mà sau khi nhìn thấy Vương Ân Thành, ở trong đáy lòng Thiệu Chí Văn tự cảm khái — có cần phải trắng như vậy hay không a a a a a a a a a?

Lúc Vương Ân Thành đi về phía y, Thiệu Chí Văn không ngừng ở trong lòng tự trấn định, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!

Vương Ân Thành đi đến trước mặt Thiệu Chí Văn, khách khí bắt tay, nhẹ cười nói : “Cậu chắc là Tiểu Thiệu rồi, xin chào, tôi là Vương Ân Thành.”

Trong lòng Thiệu Chí Văn đang nước mắt giàn dụa, trên mặt lại gắng làm ra vẻ thâm trầm gật đầu : “Chào anh, Vương chủ biên, tôi đi lấy xe, anh đứng ở cổng sân bay đợi tôi một lát.”

Vương Ân Thành cười cười, “Không cần, tôi đi với cậu.”

Thiệu Chí Văn trong lòng tiếp tục khóc gào, Trời ạ, sao mà bình dị gần gũi lại hòa ái điềm đạm như thế này chứ? Tìm đâu ra một người sếp tốt như vậy a?!

Thiệu Chí Văn sau khi gặp Vương Ân Thành thì cả người cũng không tốt lắm, đầu óc mù mờ, lúc lên xe lại thấy Vương Ân Thành không có tự cao tự đại ngồi ở phía sau, mà là đặt laptop ở trên đó còn mình thì ngồi vào ghế phó lái, Thiệu Chí Văn đột nhiên bật ra ý nghĩ, mình hẳn là không có đón sai người đi? Người phụ trách chuyên mục tài chính và kinh tế của tạp chí mà lão Lưu nói có thật là người này không đây?

Thiệu Chí Văn vừa khởi động xe vừa nhìn trộm Vương Ân Thành, ánh mắt căn bản là không có nhìn vào kính chiếu hậu, đương nhiên cũng không phát hiện ra phía sau có một chiếc xe đang chạy về hướng này.

Khi hai chiếc xe quẹt vào nhau, Thiệu Chí Văn mới như ở trong mộng bừng tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là ghé vào tay lái giả chết, sau lại suy nghĩ hình như không phải là đâm xe, mới chầm chập ngẩng lên, vẻ mặt đau khổ cởi dây an toàn ra chuẩn bị xuống xe.


Vương Ân Thành cảm thấy buồn cười, cậu có cảm giác từ lúc Thiệu Chí Văn nhìn thấy mình thì tư tưởng đã bắt đầu không tập trung, chẳng biết mãi suy nghĩ cái gì, lúc de xe thế mà cũng quẹt xe cho được, xong rồi thì quyết đoán nằm úp sấp trên tay lái luôn.

“Cậu đang suy nghĩ gì thế?” Vương Ân Thành nhịn không được cong môi cười cười, cũng mở dây an toàn bước xuống.

Lưu Hằng cùng Chu Dịch An đều thật không ngờ, còn chưa ra khỏi bãi đỗ, thì đã cọ quẹt nhẹ cùng một chiếc xe khác.

Có lẽ đụng phải lúc đang de xe.

Lưu Hằng nhíu mày, tay đặt ở trên tay lái không hề động, Chu Dịch An cởi dây an toàn nói : “Chắc không sao, em đi xuống xem thử, phỏng chừng là một tên mới vừa biết lái xe.”

Nhưng mới vừa xuống xe ngẩng đầu lên, Chu Dịch An liền đối mặt với Vương Ân Thành, hai người cơ hồ mặt đối mặt cách nhau có mấy mét.

Chu Dịch An sửng sốt, không nghờ rằng người quẹt xe chính là Vương Ân Thành.

Vương Ân Thành cũng ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới lúc này lại gặp phải Chu Dịch An, bất quá trên mặt cậu không biểu lộ gì nhiều, chỉ nghiêng đầu nhìn Thiệu Chí Văn, xem y giải quyết thế nào.

Chu Dịch An cũng không mở miệng, mắt nhìn Thiệu Chí Văn.

Thiệu Chí Văn đang lái xe của cơ quan, trước kia vì thường xuyên lái đi phỏng vấn nên rất thuận tay, căn bản không có bất cứ sai lầm gì, nhưng hôm nay không biết đụng phải vận xui gì, lần đầu va chạm liền trực tiếp cọ vào một chiếc Audi.


Hiện tại y thậm chí còn có suy nghĩ muốn chết cho xong.

Tuy rằng chỉ là quẹt nhẹ, nhưng đây là Audi, là Audi đó! ! Mình công tác ba mươi năm cũng chưa chắc mua được.

Thiệu Chí Văn nhìn chỗ hai chiếc xe cọ vào nhau, yên lặng cúi đầu, Vương Ân Thành biết Thiệu Chí Văn trước giờ hẳn là chưa bị quẹt xe, cho dù là có cũng không đụng phải xe đắt tiền như vậy, cậu quay đầu, thản nhiên nhìn Chu Dịch An : “Yêu cầu chúng tôi bồi thường như thế nào?”

Chu Dịch An cố đè nén sự nôn nóng trong lòng, không để lộ ra ngoài, cũng bắt chước lạnh nhạt nói : “Quên đi, kỳ thật cũng không sao.” Nói xong liền trở vào trong xe.

Thiệu Chí Văn vẫn còn đắm chìm trong ý nghĩ “Đụng phải siêu xe đời mình phá sản rồi” đang mãi thống khổ, đột nhiên nghe chủ xe nói vậy, ngẩng phắt đầu lên, hai mắt lóe tinh quang, vội vàng xoay người lên xe, lại hướng về phía Vương Ân Thành nói : “Mau lên xe thôi, nhanh đi, vạn nhất hắn hối hận liền xong đời.”

Vương Ân Thành bị cái tính trẻ con của Thiệu Chí Văn làm cho buồn cười, lên xe rồi, cũng không xem cuộc chạm trán với Chu Dịch An trở thành chuyện to tát gì. Trung Quốc lớn như vậy, Chu Dịch An vốn là người ở H thị, chạm mặt cũng không có gì lạ, dù sao hiện tại cát bụi cũng trở về với cát bụi, hai người có gặp nhau cũng không có bất cứ gợn sóng gì, hoặc là nói hiện tại ở trong lòng mình, ba chữ Chu Dịch An, cũng chỉ là bạn trai cũ, lại còn là một bạn trai cũ thực đê tiện.

Sau khi Audi chạy đi, Thiệu Chí Văn không còn dám suy nghĩ viễn vông nữa, dọc đường đi an an tĩnh tĩnh tập trung lái xe, cũng không dám trộm nhìn Vương Ân Thành, sợ một lát nữa lại đụng phải một chiếc xe đắt tiền khác ở trên đường.

Trong khi Thiệu Chí Văn nơm nớp lo sợ lái xe, Vương Ân Thành liền mở laptop ra xem email, quả nhiên vừa mới gởi kết cục cho biên tập thì phía bên kia sau khi xem qua, cũng gởi email trả lời.

【 Ân ca : Điều đầu tiên tôi nghĩ chính là, anh rốt cục cũng đem kết cục gởi cho tôi. Tiếp theo, khi đọc xong chương này… … … Tôi thật sự là muốn thổ huyết a, anh cứ chờ đấy! ! ! ! Tôi biết anh hiện tại đang ở H thị, ngươi chờ đấy, lão tử ngay bây giờ liền bay đến H thị cho ngươi đi ngủ! ! ! Nói thật ra, tuy rằng tra công rất tồi tệ, nhưng toàn bộ ban biên tập chúng tôi đều nhất trí cho rằng, kết thúc viên mãn sẽ khiến tâm lý độc giả tương đối dễ tiếp thu hơn. 】

Vương Ân Thành nhíu mày, email này số lượng từ không nhiều, kỳ thật ý của biên tập cũng là một câu sau cùng.

Vương Ân Thành trả lời email,【 Đây là kết cục duy nhất, tôi sẽ không sửa cho dù chỉ nửa từ. 】


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận