Đại Dựng Phu

Vì buổi tối Lưu Hằng có hẹn với Chu Dịch An, cho nên đúng giờ nhà trẻ tan học thì đi đón Bánh Đậu, không về nhà ngay, mà ghé vào một nhà hàng nhỏ gần nhà trẻ ăn cơm.

Lưu Hằng đi gọi món, Bánh Đậu ngồi dựa vào lưng ghế, có vẻ hữu khí vô lực. nhóc ngồi trên ghế cao, chống cằm, nhìn người đến người đi bên ngoài cửa kính, Lưu Hằng bưng một phần ăn thiếu nhi lại, cúi đầu nhìn nhìn Bánh Đậu, rồi đưa tay xoa đầu nhóc con.

Lưu Hằng để phần ăn trước mặt Bánh Đậu, Bánh Đậu cầm muỗng nhỏ, tự mình gắp trứng chưng cùng rau xanh và canh đậu hũ vào chén, bắt đầu ăn, cũng không ngẩng đầu để ý tới Lưu Hằng, dáng vẻ như đang có tâm sự nặng nề.

Lưu Hằng tây trang phẳng phiu ngồi xuống bên cạnh, rất nhiều bà mẹ dẫn theo con nhỏ sôi nổi ghé mắt nhìn qua.

Bánh Đậu đưa lưng về phía đại sảnh nhà ăn nên không nhìn thấy gì, Lưu Hằng thân thể cường tráng đẹp trai ngời ngời, bên cạnh có một phụ huynh vừa vặn đang đút cơm cho con, bộ dáng cũng cỡ năm sáu tuổi, bé gái nhỏ ngồi trên ghế phụng phịu không chịu ăn, phụ huynh múc một muỗng canh trứng gà đưa đến trước mặt, chỉ chỉ Lưu Hằng cùng Bánh Đậu : “Con xem kìa, cậu bé kia cũng không lớn hơn con, vậy mà người ta cũng đâu có cần ba ba đút cơm. Con ăn ngoan nào, rồi một chút nữa mẹ dẫn con đến thư viện đọc truyện tranh.”

Lưu Hằng vừa vặn nghe được, nghiêng đầu nhìn qua, cô bé không chịu ăn cơm kia cũng đang ngẩng đầu nhìn lại, đụng phải đôi mắt nghiêm túc lạnh như băng của Lưu Hằng, lập tức nước mắt lưng tròng há miệng ăn cơm.

Lưu Hằng quay đầu trở lại, nhìn Bánh Đậu tự mình yên lặng ăn cơm, trẻ con mới sáu tuổi không cần người dỗ dành cũng chẳng kén chọn đồ ăn, quả thật bớt lo không ít, nhưng Lưu Hằng yên lặng nhìn nhìn, không biết vì sao khuôn mặt bầu bĩnh của nhóc con khiến lòng anh chợt nhói lên.

Anh sờ sờ đầu con, Bánh Đậu không kiên nhẫn ngẩng đầu nhíu mày nhìn : “Tự dưng ba sờ đầu con làm gì?”

Lưu Hằng im lặng lấy muỗng từ tay con trai, múc đồ ăn rồi giống như các phụ huynh khác trong nhà hàng đút cho con ăn cơm.

Lúc đồ ăn đưa đến bên miệng Bánh Đậu hơi sựng lại, thành thành thật thật há miệng ăn, hai mắt rũ xuống, lông mi vừa dài vừa dày khẽ chớp, rồi lại ngước đôi mắt màu trà ướt nước lên nhìn Lưu Hằng.

Hai cha con nhất thời không nói chuyện.

Từ khi Bánh Đậu học lớp lá Lưu Hằng hiếm khi đút cơm cho ăn, trừ phi những lúc Bánh Đậu cáu kỉnh không chịu ăn cơm, Lưu Hằng mới làm vậy. Lưu Hằng nuôi con nhiều năm như vậy, động tác đút cơm rất thành thạo, trong nhà hàng người đàn ông vóc dáng cao lớn anh tuấn ngồi giữa một nhóm toàn là các bà mẹ đút cơm cho con, làm không ít phụ huynh phải liếc mắt nhìn qua.

Bánh Đậu ăn vài miếng rốt cục lên tiếng : “Tối nay ba có việc hả?” Chỉ những tối Lưu Hằng có công chuyện mới đưa Bánh Đậu lại đây ăn cơm.


Lông mi Bánh Đậu chớp chớp, không hỏi thêm gì nữa, kỳ thật nhóc muốn hỏi là không phải ba đi gặp người bạn trai kia đấy chứ? Nhưng lần trước Lưu Hằng đã nghiêm nghị nói qua, mình cũng đáp ứng tôn trọng lựa chọn của lão ba rồi.

Trước kia khi không có mama Bánh Đậu thường hay nghĩ, mama của mình ở nơi nào. Hiện tại tìm được Vương Ân Thành, Bánh Đậu lại miên man nhiều hơn, tỷ như vì sao người kia bây giờ mới xuất hiện? Tại sao không sống chung với ba ba? Tình cảm hai người không tốt sao? Hiện tại mama đã trở lại, nhưng ba ba lại có bạn trai, vậy sau này mama sẽ sống với ai a?

Bánh Đậu thông minh như vậy, đặc biệt mấy ngày nay cùng Diệp Phi tán gẫu rất nhiều, càng thêm nghĩ lung tung.

Lưu Hằng đưa Bánh Đậu về nhà, dặn con trai buổi tối đi ngủ sớm một chút, lúc gần đi lại quay đầu, nói : “Cuối tuần này đi gặp mặt rồi, không cần lên QQ chat biết không?”

Bánh Đậu nhìn Lưu Hằng không lên tiếng.

Lưu Hằng ngồi xổm xuống, búng trán nhóc con một cá: “Vạn nhất hắn là người xấu thì làm sao?”

Trên phương diện này Lưu Hằng có suy xét riêng của mình, Bánh Đậu do một tay mình nuôi lớn, chăm sóc vật chất đều dành cho sự tốt nhất, đến trường hay tan học cũng chưa bao giờ nhờ bảo mẫu, đều là tự mình đón đưa. So với những phụ huynh khác, chính mình có lẽ chưa đủ tư cách làm cha, nhưng mà vì Bánh Đậu anh cũng có khả năng làm bất cứ việc gì. Con trai nhớ thương người sinh ra mình, anh liền cho gặp mặt, nếu Vương Ân Thành là người tốt thì không sao, lỡ như là người xấu, trên phương diện tình cảm con trai sẽ bị tổn thương rất lớn.

Anh không cho phép mọi việc xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình, Bánh Đậu không thể bị tổn thương tình cảm.

Bánh Đậu nhíu mày đứng lên : “Không đâu. Nếu ông ấy là người xấu, ba sẽ không cho con gặp mặt .”

Lưu Hằng không có cách gì để giải thích cho con nghe những băn khoăn của mình đến từ chính đủ mọi loại chuyện của năm đó, nhìn bản thân Vương Ân Thành đối xử với người khác rất lạnh nhạt, Lưu Hằng là thương nhân, có thói quen nắm chắc mọi việc chung quanh, đầu tư có thể phiêu lưu, nhưng nếu có liên quan đến con của mình, anh không thể để xảy ra bất cứ sự rủi ro nào.

Lưu Hằng chỉ có thể nói : “Cuối tuần ba dẫn đi gặp mặt, con phải hứa với ba, mấy ngày tới không được một mình liên lạc với anh ta, biết không?”

Bánh Đậu đầu óc xoay chuyển rất nhanh : “Con cũng có điều kiện!”


“Nói.”

Bánh Đậu : “Không gặp ông ấy ở bên ngoài! Con muốn gặp nhau ở nhà.”

Lưu Hằng sửng sốt, không nghĩ tới tâm tư này của con trẻ, dựa theo ý của Lưu Hằng, đối với Vương Ân Thành anh vẫn đang cần phải quan sát thêm, bất quá nếu ở nhà, cũng coi như thuộc phạm vi Lưu Hằng có thể khống chế.

Lưu Hằng gật đầu : “Được.”

Địa điểm hẹn nhau là Chu Dịch An đặt, Lưu Hằng đúng giờ thì tới, Chu Dịch An đã đến trước, đồ ăn cũng kêu rồi.

Hai người ăn có vẻ thoải mái, lâu lâu còn tán gẫu vài câu về sinh hoạt gần đây của mỗi người, phần lớn thời gian đều là Chu Dịch An nói, hắn đang hướng dẫn vài nghiên cứu sinh, nhận được hạng mục gì, còn nói trong lứa sinh viên chưa tốt nghiệp, có mấy người đặc biệt xuất sắc. Lưu Hằng ngồi nghe là chủ yếu, đôi khi xen vào một câu.

“Đúng rồi.” Chu Dịch An đột nhiên ngước lên : “Bánh Đậu gần đây thế nào? Còn cáu kỉnh không?”

Lưu Hằng : “Càng lớn tính tình càng kỳ cục, hai ngày nữa thì ổn rồi.”

Chu Dịch An cười : “Hai ngày nữa? Làm sao anh biết hai ngày nữa nó sẽ tốt lên?”

Lưu Hằng cúi đầu ăn cơm, không tiếp lời của Chu Dịch An, anh không nghĩ sẽ nói với Chu Dịch An về chuyện của Vương Ân Thành, Bánh Đậu không thích Chu Dịch An anh nhận biết được, cho nên trong nội tâm, đã đem sinh hoạt của Chu Dịch An cùng Bánh Đậu phân chia rõ rệt, kỳ thật trước đây hai năm lúc Bánh Đậu mới bốn tuổi, Lưu Hằng cũng đã tách cuộc sống của cả hai ra rất xa.

Chu Dịch An cũng không để ý, tiếp tục hỏi : “Cuối tuần này anh có việc gì không?”

Lưu Hằng : “Có.”


Chu Dịch An : “Dẫn Bánh Đậu ra ngoài chơi hả? Đáng tiếc cuối tuần này em cũng bận, bằng không có thể cùng đi với hai người.”

Lưu Hằng lau miệng : “Em cứ lo việc của mình, sự nghiệp mới ổn định không cần phân tâm.”

Gương mặt thản nhiên của Vương Ân Thành thoáng qua trong đầu Chu Dịch An, a một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm : “Cũng không có gì, cứ như vậy đi.”

Buổi tối Lưu Hằng đưa Chu Dịch An về, lúc xe dừng lại, Chu Dịch An cảm khái một câu : “Có vẻ như mùa xuân thật sự qua rồi.” Hai người liếc nhìn nhau, đều là đàn ông, đương nhiên trong lòng hiểu được đó là ý gì.

Tuy rằng chính miệng Chu Dịch An cảm khái, nhưng kỳ thật hắn cũng không có tâm tình, một mặt là mới vừa về nước muốn dồn tất cả công sức vào sự nghiệp, mặt khác là gần đây hắn luôn nghĩ đến Vương Ân Thành.

Là vì cả hai đã lâu không gặp? Hay do mối quan hệ giữa hắn và Lưu Hằng đang dần xuống dốc? Hắn vốn không phải kiểu thích hoài niệm, con người dù sao cũng phải nhìn về phía trước, nếu sáu năm trước hắn từng có băn khoăn, thì tuyệt đối sẽ không vì sự nghiệp mà chia tay Vương Ân Thành. Khi hắn đứng trước lựa chọn giữa việc học và Vương Ân Thành, hắn đã từ bỏ cậu mà dứt khoát ra đi, mặc dù cũng cần tình cảm, nhưng mà với một người đàn ông thì sự nghiệp cùng vật chất và tiền tài càng quan trọng hơn.

Năm đó hắn bỏ qua Vương Ân Thành, hiện giờ gặp lại cái cảm giác bối rối cùng tim đập nhanh này chỉ có Chu Dịch An mới hiểu được. Nhiều sáng thức dậy, vật giữa hai chân trương cứng lên, trong đầu nghĩ đến là ai hắn không cần lừa gạt chính mình, đáp án hết sức rõ ràng.

Chu Dịch An hơi do dự, rồi vẫn gọi điện thoại cho Vương Ân Thành, sau vài tiếng chuông thì có người bắt máy, thanh âm của người bên kia mang theo vài phần biếng nhác : “Alo?”

Chu Dịch An hít sâu một hơi : “Ân Thành là anh.”

“A.” Vương Ân Thành hỏi : “Có việc gì?”

Chu Dịch An : “Hồi trưa gặp em cũng không nói được mấy câu, anh định hỏi cuối tuần này em có thời gian không? Mình gặp nhau nhé  ?”

Vương Ân Thành buồn bã nói : “Cuối tuần tôi không có thời gian.”

Chu Dịch An sửng sốt : “Tòa soạn báo cuối tuần tăng ca hả?”

“Tôi có chút việc riêng.”


“Ah.” Chu Dịch An không biết nên nói gì bây giờ, lần trước gọi điện thoại hẹn cuối tuần, Vương Ân Thành nói có thể, lúc này cậu lại nói thẳng là có việc riêng, khó tránh khỏi Chu Dịch An cảm thấy Vương Ân Thành đang từ chối. “Ân Thành, không phải là, em còn hận anh đấy chứ?”

Đầu kia im lặng vài giây, rồi một tiếng cười khẽ không chút để ý từ ống nghe truyền đến, đánh vào sâu trong nội tâm Chu Dịch An. Vương Ân Thành nói : “Chu Dịch An, ý của tôi là, chúng ta bây giờ gặp mặt chỉ cần gật đầu chào hỏi vài câu, ngoài ra không có quan hệ gì là tốt nhất.”

Lòng bàn tay Chu Dịch An đổ mồ hôi : “Em giận tôi vì lúc trước vừa mới xuất ngoại liền chia tay đúng không?”

Thanh âm của Vương Ân Thành thản nhiên như trước : “Chu Dịch An, anh nghĩ sai rồi. Tôi chỉ cảm thấy cái kiểu quan hệ giống như chúng ta vậy, cũng đừng trông mong còn có thể hẹn thời gian ngồi xuống nói chuyện phiếm ôn chuyện xưa, không gặp là hay hơn cả. Nếu không có việc gì tôi cúp máy đây.”

“Khoan đã.” Trực giác Chu Dịch An cảm thấy có gì đó không đúng, lần đầu tiên gọi điện thoại căn bản không phải như thế này, khẩu khí của Vương Ân Thành không lạnh nhạt giống như hôm nay, nội dung cũng còn mang lại chút hy vọng, bằng không Chu Dịch An cũng không có khả năng tự mình đa tình mà gọi thêm cuộc điện thoại này, “Lần trước gọi điện thoại cho em, căn bản không giống như hôm nay! Ân Thành, xảy ra chuyện gì? Có phải. . .” Chẳng lẽ là hồi trưa nay Lưu Toàn kia ở sau lưng mình nói gì đó?

Lần trước Vương Ân Thành vì muốn dò xét xem quan hệ của hắn cùng Lưu Hằng là như thế nào, nên mới cố ý buông lời khiến người ta miên man bất định .

Vương Ân Thành cảm thấy không cần nói thêm gì nữa, bèn dứt khoát : “Không có gì. Lần trước anh gọi lại đây, tôi hơi khách khí một chút, anh đừng suy nghĩ nhiều. Cúp nhé.” Dứt lời liền trực tiếp ngắt máy.

Trong ống nghe vang lên âm thanh tút tút tút, Chu Dịch An ngồi ở bên cạnh bàn ngây người một hồi lâu, mới bỏ di động xuống đứng dậy rót nước uống. Đây là sự tuyệt vọng và trống rỗng khi niềm hi vọng bị người ta đánh vỡ, Chu Dịch An cũng muốn cười nhạo chính mình nhiều ngày nay đã tự đa tình như vậy. Nhưng hắn vẫn nhịn không được nhớ tới ánh mắt khiêu khích của Lưu Toàn lúc trưa, trong lòng nghi ngờ rất nhiều, chẳng lẽ thật sự là bởi vì lão Lưu kia?

Vương Ân Thành sau khi cúp điện thoại thì viết bài bình luận phim điện ảnh và truyền hình, liên lạc với biên tập của mình một chút, xác nhận sắp tới sẽ đăng hai chương ngoại truyện.

【 Tình mẹ bao la : Hai mẹ con có cơ hội gặp lại nhau thật sự là rất may mắn ~~ Thành thật chúc mừng 】

【 Thành Ân : Tuần sau tôi sẽ gởi qua, cô xem rồi xử lý nhé. 】

【 Tình mẹ bao la : Cảm động quá, muốn rớt nước mắt, nhân tiện thông báo cho anh đã gởi dự thảo qua, có thể bắt đầu sửa sang lại . 】

【 Thành Ân : Không có thời gian. Hai ngày nữa nhé. 】

【 Tình mẹ bao la : %>_


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận