Đại Dựng Phu

Bánh Đậu vẫn khóc, chỉ có điều không thành tiếng, nắm chặt ngực áo sơmi của Vương Ân Thành, đôi mắt đẫm nước vùi vào ngực cậu, nước mũi nước mắt còn thêm nước miếng thấm ướt ngực áo Vương Ân Thành.

Hai cha con ôm nhau, Bánh Đậu đại khái khóc đến hơn mười phút mới dừng lại, bả vai co rụt, khi cảm xúc ổn định thì bắt đầu ngượng ngùng, nhóc nghĩ sao mình lại có thể khóc vậy kìa? Thật là mắc cỡ a!

Bánh Đậu bỏ đôi tay bẩn như móng vuốt mèo của mình ra, nắm ngực áo của Vương Ân Thành chùi nước miếng và nước mũi, mặt chôn ở trong ngực dùng sức cọ cọ, đã rồi mới ngước mặt lên, phô ra một đôi mắt mơ màng trông rất tội nghiệp nhìn Vương Ân Thành : “Con đói bụng.”

Vương Ân Thành nghẹn ngào, mắt đỏ hồng, thấy bé con dừng khóc, ngẩng đầu nói muốn ăn, vội vàng cười hỏi : “Con muốn ăn gì? Ba dẫn con đi.”

Bánh Đậu nghĩ nghĩ, từng chữ nói ra : “Con muốn ăn bầu dục xào.”

Vương Ân Thành vuốt mái tóc mềm mại của Bánh Đậu, vô thức nhếch miệng, món ăn đứa nhỏ này thích cũng đặc biệt thật : “Được.”

Cậu nào đâu biết rằng, nói vậy là vì Bánh Đậu đang muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này mà thôi.

Nhóc con tính cách trước tới nay lạnh nhạt kiên cường từ nhỏ, bị Lưu Hằng trách phạt đều không khóc, nếu muốn cũng tránh ở nơi không có ai lén lút rơi lệ, hiện tại thì tốt rồi, nhóc chẳng những khóc, lại còn ở chỗ công cộng nhiều người như vậy, chung quanh tất cả đều là trẻ em và phụ huynh. Vừa mới rồi tựa hồ nhóc còn nghe được bé gái bên cạnh nói nhỏ : “Mẹ, anh kia ảnh khóc kìa ~~!”

Có quan hệ gì với nó à! Bánh Đậu khinh thường nghĩ, trong lòng hừ lạnh.

Bánh Đậu bị Vương Ân Thành ôm vào trong ngực, tư thế có chút không thoải mái, cử động một bên chân, Vương Ân Thành đặt con ngồi lên đầu gối của mình, Bánh Đậu quay đầu nhìn nhìn thứ mình đang làm để trên bàn, vừa nãy không để ý, hiện tại nhìn lại sao cảm thấy xấu quá chừng vậy kìa! ?

Bánh Đậu nhíu nhíu mày : “Bỏ đi.”

Vương Ân Thành biết Bánh Đậu nói đến bức tranh cát mình vừa làm kia, “Sao mới đó mà đã không thích rồi?”

Bánh Đậu hít hít mũi, “Hơi bị xấu.”

Vương Ân Thành chưa nuôi con nhỏ bao giờ, trong lúc nhất thời có chút luống cuống, không biết khi con mình làm này nọ cuối cùng lại nói là xấu thì nên làm như thế nào, lại nghe phía sau có người lên tiếng : “Đúng, rất xấu nữa kìa.”

Vương Ân Thành quay đầu, Lưu Hằng đang đứng ở phía sau cúi đầu nhìn bọn họ.

Bánh Đậu nhìn ba mình tỏ vẻ xem thường — Liên quan gì tới ba, đâu phải tặng cho ông!

Vương Ân Thành ôm Bánh Đậu đứng lên, Lưu Hằng đi lướt qua, xoay người cầm mấy món đồ vật trên bàn, đứng dậy nhìn Vương Ân Thành : “Cậu bỏ nó xuống, để nó tự đi.”

Vương Ân Thành sửng sốt, nhìn nhìn Bánh Đậu, bé con lộ ra ánh mắt vô tội, mông nhỏ xoay xoay, Vương Ân Thành nói : “Để tôi ẳm bé, không sao đâu.”


Lưu Hằng nhìn nhìn Vương Ân Thành, tiếp đó dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn nhóc con — Tuột xuống tự mình đi! Bánh Đậu nhìn lại anh, trong cổ họng hừ một tiếng, làm một hành động mà chính mình cũng không phát hiện ra, vươn tay lên ôm cổ Vương Ân Thành.

Vương Ân Thành ôm Bánh Đậu, Lưu Hằng xách đồ đi phía sau, nhìn bóng dáng hai cha con, lại cúi đầu nhìn đồ vật mình xách trong tay, lẳng lặng nở nụ cười — Cái này thật giống như một nhà ba người a.

Ba người vào thang máy đi lên, đến một nhà hàng ở trung tâm thương mại gọi đồ ăn, Vương Ân Thành cố ý kêu món bầu dục xào, lúc mang thức ăn lên còn kéo món đó tới trước mặt Bánh Đậu.

Vương Ân Thành ngồi song song với Bánh Đậu, Lưu Hằng ngồi đối diện Vương Ân Thành, vừa uống nước trà vừa nhìn Vương Ân Thành đem dĩa bầu dục xào tới trước mặt Bánh Đậu, chân mày nhóc con lập tức nhíu lại.

Lưu Hằng uống nước, lấy ly trà che ý cười nơi khóe miệng.

Ba người bắt đầu ăn cơm, Vương Ân Thành cơ bản không muốn ăn, chỉ lo chăm sóc cho Bánh Đậu, gắp thức ăn múc canh cho con, cảm thấy hương vị món bầu dục hơi nặng, còn nhúng qua nước, rồi mới đặt vào trong bát Bánh Đậu. Bánh Đậu cầm đũa chọn đồ ăn, món nào cũng ăn, chỉ có món bầu dục ăn rất ít.

Vương Ân Thành còn tưởng rằng bé con khẩu vị không tốt, hoặc là lười sử dụng đũa, liền tự gắp đút cho Bánh Đậu.

Lúc đôi đũa đưa đến bên miệng, Bánh Đậu liền rũ mắt xuống ăn một hơi, chậm rãi nuốt xuống, tới khi Vương Ân Thành đút miếng thứ hai cho Bánh Đậu, nhóc con đẩy qua đẩy lại trong miệng rồi nuốt chửng, liếc nhìn Lưu Hằng, tầm mắt Lưu Hằng không chút để ý đảo qua, ánh mắt chợt ngưng lại, ý bảo là tự mình lo liệu đi.

Bánh Đậu lúc đầu còn ăn vài miếng bầu dục, sau đó dứt khoát không ăn , mỗi lần đều cau mày né tránh đôi đũa của Vương Ân Thành, Vương Ân Thành hỏi : “Không thích sao? Không hợp khẩu vị à?”

Bánh Đậu bỉu môi, đôi con ngươi màu hổ phách nhìn Vương Ân Thành đầy vẻ tội nghiệp : “Thật khó ăn.”

Vương Ân Thành nhanh chóng buông đũa, tính toán đổi món ăn khác.

Lúc đầu Lưu Hằng còn cảnh đẹp ý vui, cảm thấy cảnh tượng mama đút cơm cho con là tốt đẹp biết bao nhiêu, sau đó tư thái hoàn toàn là ngồi xem kịch vui. Bánh Đậu vốn không thích ăn bầu dục, chưa bao giờ, nói món ăn kia có mùi khăm khẳm, khó ăn muốn chết.

Không biết Bánh Đậu vừa nãy cùng Vương Ân Thành nói gì đó, Vương Ân Thành lại đem đồ ăn đưa đến trước mặt, ánh mắt Bánh Đậu nhìn Lưu Hằng có vẻ cầu cứu, Lưu Hằng lạnh mặt không thèm quan tâm, trong lòng nghĩ đến bốn chữ lớn — Tự chui đầu vào rọ.

“Cậu đừng quản nữa, nó có thể tự ăn.” Cuối cùng Lưu Hằng vẫn lên tiếng.

Vương Ân Thành nhìn nhìn cái bát trước mặt Bánh Đậu, cảm thấy ăn được cũng khá nhiều, hẳn là đủ rồi.

Đây là lần đầu tiên Vương Ân Thành đút Bánh Đậu ăn cơm, khẩn trương đến nỗi sau lưng và lòng bàn tay đều là mồ hôi, còn mình thì hoàn toàn không có tâm tư ăn cơm. Cậu không ngừng nghiêng đầu nhìn Bánh Đậu, mái tóc mềm mại của bé con rủ xuống, khuôn mặt giống mình đến sáu phần, làn da nõn nà, miệng mọng chu chu, nhìn kiểu nào cũng thích, càng nhìn càng cảm thấy không thực.

Lúc trước hoài thai mười tháng rồi sinh ra, giờ đã sáu tuổi, còn ngồi ăn cơm bên cạnh mình.


Lưu Hằng thu hết từng nét mặt cùng sự chăm sóc của Vương Ân Thành vào trong mắt, anh ngồi phía đối diện cẩn thận nhìn, chỉ muốn xác nhận biểu cảm của Vương Ân Thành không phải giả vờ, sự quan tâm đối với con cũng không phải là giả. Nhìn đến cuối cùng anh nhịn không được nghĩ thầm, hẳn là không phải giả bộ, nếu thật sự là diễn, giải Oscar không trao cho cậu ta thật lãng phí tài năng.

Sau khi ăn cơm chiều xong Bánh Đậu bắt đầu mệt mỏi, Vương Ân Thành ôm Bánh Đậu chờ thang máy, đầu nhỏ của Bánh Đậu đặt trên vai Vương Ân Thành, hơi thở phà vào cổ, cảm thấy hơi ngứa ngứa.

Tâm của Vương Ân Thành cũng ngứa theo.

Sau khi ba người ra khỏi thang máy, Lưu Hằng đi lấy xe, Vương Ân Thành đành ôm bé con trong ngực đứng chờ.

Lưu Hằng lái xe tới, Vương Ân Thành ôm Bánh Đậu ngồi vào ghế phó lái, đóng cửa, xe từ từ lăn bánh.

Vương Ân Thành đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, khẽ nói với Lưu Hằng : “Anh về thẳng nhà đi, sau đó tôi sẽ đón taxi về.”

Lưu Hằng biết ý của Vương Ân Thành, Bánh Đậu đang ngủ, nếu đưa Vương Ân Thành về trước, một lát nữa cậu xuống xe, thể nào Bánh Đậu cũng tỉnh lại ngồi một mình trên đường trở về.

Lưu Hằng lái xe, thản nhiên nói : “Không cần phải thế, chở con tới nhà trước, sau đó tôi đưa cậu về.”

Giọng Lưu Hằng mang theo khẩu khí không cho thương lượng, Vương Ân Thành cũng không nói gì thêm.

Gió ban đêm thật lạnh, nhiệt độ không khí tương đối thấp, bên trong xe lại có vẻ hơi oi bức, Lưu Hằng hạ thấp kính cửa sổ xuống một chút, để gió có thể thổi vào, tiếp đó nghiêng đầu nhìn nhìn bé con trong ngực Vương Ân Thành, xem nhóc ngủ có thoải mái hay không.

Vương Ân Thành chú ý tới động tác của Lưu Hằng, trong lòng cảm khái cuộc sống của Lưu Hằng cũng không mấy dễ dàng, phải lèo lái một công ty lớn như vậy, còn phải chăm sóc con nhỏ mỗi ngày. Cậu đột nhiên tự hỏi, tại sao Lưu Hằng không kết hôn? Với điều kiện cùng tuổi tác, hẳn là phải kết hôn rồi mới đúng. Nghĩ ngợi một hồi, mới ý thức tới vòng luẩn quẩn có liên quan tới vấn đề tính hướng của Lưu Hằng.

Đến nơi, Lưu Hằng đậu xe ở bên ngoài, Vương Ân Thành ôm Bánh Đậu xuống xe đứng không nhúc nhích.

Lưu Hằng muốn ẳm Bánh Đậu, nhóc con lại không chịu buông vòng tay trên cổ Vương Ân Thành, mơ mơ màng màng mở to mắt, xoay xoay người, thanh âm mềm nhũn : “Không, không chịu! Con muốn ngủ với ba!”

Lưu Hằng bất đắc dĩ buông Bánh Đậu ra, Vương Ân Thành đành phải tiếp tục ôm, nhất thời không ai mở miệng.

Lưu Hằng cùng Vương Ân Thành, là hai người trưởng thành, trong lòng đều hiểu được lúc trước làm thế nào mà có đứa nhỏ này, cũng hiểu được kỳ thật trừ bỏ đứa con, bọn họ không nên xuất hiện trong cuộc đời nhau. Hơn nữa đối với Vương Ân Thành mà nói, không muốn tiếp xúc nhiều cùng Lưu Hằng, dù sao cậu biết rõ Lưu Hằng đang qua lại với Chu Dịch An.

Lưu Hằng đứng bên cạnh Vương Ân Thành, bóng dáng cao lớn chặn ánh sáng của đèn đường trong tiểu khu, con ngươi màu đen lẳng lặng nhìn gương mặt an tĩnh của Vương Ân Thành, rốt cục hỏi : “Ngày mai cậu có đi làm không?”


Vương Ân Thành lắc đầu : “Mai là ngày nghỉ.”

Lưu Hằng nói : “Vậy cậu ở lại đi, buổi tối ngủ chung phòng với Bánh Đậu.”

Vương Ân Thành rủ mắt xuống, khi ngước lên ánh mắt lạnh nhạt : “Được rồi.”

Lưu Hằng mở cửa, Vương Ân Thành ôm con trai đi theo phía sau, trong nháy mắt cánh cửa bật mở, Lưu Hằng hoảng hốt cảm thấy có chút gì đó không thật.

Cho tới bây giờ chỉ có một mình anh nuôi con, tính cách thằng bé lạnh nhạt không thân thiết với ai, Lưu Hằng không tin tưởng người khác, trước giờ đều tự mình chăm sóc con.

Mà hiện tại, lại có một người có vị trí giống mình, cả lập trường và tâm tính cũng giống.

Vương Ân Thành ôm con đi theo Lưu Hằng lên lầu hai, Lưu Hằng đẩy cửa phòng Bánh Đậu ra, bật đèn ngủ, Vương Ân Thành đi vào phòng đặt Bánh Đậu ở trên giường, Bánh Đậu mơ hồ hừ một tiếng : “Không được đi.”

Vương Ân Thành sờ sờ đầu nhóc : “Không đâu, ba không đi.”

Bánh Đậu hé mắt, chỉ lộ ra một khe nhỏ, nhưng con ngươi lại đặc biệt sáng : “Thật sao?”

Vương Ân Thành nhỏ giọng nói : “Thật mà.”

Lúc này Bánh Đậu mới buông tay, cuối cùng nâng cổ nhìn Lưu Hằng : “Ba phải ngủ với con! Không cho ngủ với bố già!”

Lưu Hằng : “. . .”

Vương Ân Thành : “. . .”

Vốn là chuyện không có gì, Bánh Đậu thuận miệng nói một câu, biến thành vạn phần xấu hổ.

Bé con vô tâm, nhưng hai người đàn ông trưởng thành nghe xong liền đặc biệt không được tự nhiên.

Hai người đi ra ngoài, Lưu Hằng đóng cửa phòng. Tầng hai không có bật đèn, ánh đèn ở phòng khách dưới lầu lại mờ mờ, lại càng khiến bầu không khí giữa hai người có vẻ mờ ám kì quặc.

Lưu Hằng đưa tay khẽ ho một tiếng : “Tôi lấy cho cậu bộ đồ ngủ, cậu đi tắm trước đi.”

Vương Ân Thành thản nhiên nói : “Được.”

Lưu Hằng xoay người quay về phòng trang phục lấy một bộ đồ ngủ sạch sẽ, khăn rửa mặt cộng thêm đôi dép lê, lúc xoay người định đi ra trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ — có phải nên lấy cho cậu ấy một cái quần lót mới hay không. . . ?


Lưu Hằng liền lấy thêm quần lót rồi đi ra.

Lưu Hằng mang quần áo cho Vương Ân Thành, đẩy cửa phòng tắm ra, để đồ trên bồn rửa mặt, cũng chẳng nói gì đi qua bên người Vương Ân Thành, nhân tiện giúp cậu đóng cửa.

Vương Ân Thành có chút không hiểu nhìn nhìn cánh cửa, tầm mắt chuyển đến bồn rửa mặt, nhìn thấy một cái quần lót góc bẹt màu đen, chợt cảm thấy lúng túng.

Lưu Hằng đi xuống thư phòng dưới lầu, đóng cửa lại.

Hiện tại trong đầu anh có hơi hỗn loạn, cảm giác vô cùng kỳ quái, đây không phải cảm giác mà anh quen thuộc, giống như có cái gì đó mà mình không thể nắm bắt mà cũng không kiểm soát được.

Lưu Hằng đi đi lại lại trong thư phòng hai vòng, mở  máy tính nhìn vào hộp thư của ngày hôm nay, muốn xem thử bên kia có gởi tư liệu mà anh muốn thấy hay không, kết quả là không có.

Lưu Hằng đành nhàm chán chơi Texas một lát.

Vương Ân Thành mau lẹ tắm rửa đi ra, sau khi lau khô thân thể cầm cái quần lót kia lên nhìn nhìn, rồi vẫn mặc vào, cậu nghĩ chủ nhà đã chu đáo như vậy, nếu mình không mặc có phải là nhỏ mọn hay không, giống như mình quá để ý chuyện nhỏ nhặt?!

Vương Ân Thành mặc áo ngủ vào, gom quần áo bẩn cầm trong tay, mở cửa đi ra ngoài.

Nhưng mới vừa bước ra ngoài, ở dưới lầu Lưu Hằng cũng vừa vặn từ thư phòng đi ra, hai người chạm mặt, một người dưới lầu người kia ở phía trên lầu đứng nhìn nhau.

Bước chân của Vương Ân Thành hơi dừng lại, đầu gật nhẹ xem như chào hỏi, sau đó thực tự nhiên chuyển tầm mắt xoay người đi về phòng Bánh Đậu.

Tay Lưu Hằng vẫn đặt trên nắm đấm cửa, trong không khí tản ra hơi nước tươi mát, thậm chí còn thoang thoảng mùi hương khác lạ.

Vương Ân Thành đi vào phòng Bánh Đậu rồi đóng cửa lại, Lưu Hằng lại đột nhiên bị sặc, bắt đầu ho sặc sụa.

Lưu Hằng lên lầu lấy quần áo, lúc đi vào phòng vệ sinh đột nhiên nghĩ, tại sao mình lại muốn đem hai buồng vệ sinh khác làm phòng chứa tạp vật? !

Trong phòng vệ sinh tràn đầy hơi nước, trên tấm kính phủ một tầng sương mù, tản ra mùi hương tự nhiên.

Lưu Hằng đóng cửa phòng tắm, cởi quần áo đứng dưới vòi sen, tắm rửa. Sau khi nước ấm làm ướt tóc, theo thói quen anh định đưa tay lấy sữa tắm, đột nhiên lại đụng tới một cái khăn mặt ướt sũng.

Xúc cảm từ ngón tay quá mức rõ ràng, Lưu Hằng sửng sốt mở to mắt nghiêng đầu nhìn qua, thấy trên giá có một cái khăn mặt được tiện tay ném lên.

Lưu Hằng hít sâu một hơi, nhắm mắt lại để vòi hoa sen xối ướt toàn thân, hai tay chống lên vách tường bằng gạch men, lưng uốn thành một đường cong đẹp đẽ.

Đàn ông là người suy nghĩ bằng nửa thân dưới, chỉ một món đồ vật khác thường có thể miên man bất định, đều sẽ được thân thể họ nhớ kỹ, trở thành ảo tưởng có tính ám chỉ.

Đầu óc Lưu Hằng không chịu lý trí khống chế, đột nhiên bất giác nghĩ đến mới vừa rồi Vương Ân Thành cũng ở nơi hiện tại mình đang đứng để tắm rửa, tắm rửa đấy — Tức là không có mặc quần áo. . 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận