Đại Mỹ Nhân Và Người Thừa Kế

"Rất xin lỗi." Đại mỹ nhân nói, không nghe ra cảm xúc gì.

"Chuyện này không phải do anh."

"Có thật không?" Đại mỹ nhân đưa mắt lên nhìn hắn, "Vậy tại sao em còn hận anh?" —— trong giọng nói tinh tế đều là run rẩy, y chỉ là giấu mình trong bóng tối không lộ ra biểu tình, thật ra vốn đã không giữ được bình tĩnh.

"Trước đây, chỉ là trước đây, khi đó em không quá tìm hiểu tình huống, tự ý bèn..." Người thừa kế hơi luống cuống tay chân, thậm chí cắn cả vào lưỡi.

"Cho là anh là vì tiền?"

"Xin lỗi."

"Nghĩ đến mẹ em qua đời cũng bởi vì anh?"

"Xin lỗi —— vậy thì càng là hiểu lầm, mẹ của em, ngoại trừ lão già kia ra, chẳng thể trách ai nữa cả."


"Vậy hiện tại không hận anh nữa?" Đại mỹ nhân trừng mắt nhìn, lông mi y rất dài, như là cánh bướm mới nở, "Vậy tại sao lại muốn nói với anh cái này?"

"Bởi vì em muốn cho anh biết, em đã đi con đường rất dài, mới đi đến bên cạnh anh —— không chỉ ở trong hiện thực là thế này, ở đây, cũng là như thế." Người thừa kế cầm tay y đặt trong lòng mình, hắn nói rất nhanh, cũng rất nóng lòng, "Em trải qua rất nhiều do dự cùng giãy dụa, mới xác định chân tướng, quyết định, đồng thời vì thế nỗ lực rất lâu, cũng không phải nhất thời nổi hứng mà thôi."

Hắn dừng lại chốc lát, giọng điêu nhấn mạnh: "Em vô cùng nghiêm túc."

Đại mỹ nhân nghi hoặc nhíu mày.

Nghiêng đầu suy tư rất lâu mới chậm rãi mở miệng, ngữ khí không quá khẳng định hỏi: "Cho nên chuyện này... Là, là bày tỏ sao?"

"Không biết..."

"Em chưa từng thổ lộ với ai?"


"Từ nhỏ đến lớn người em thích cũng chỉ có..." Người thừa kế ngượng ngùng, lỗ tai hơi đỏ lên, "Em làm sao có khả năng còn có..."

"Nói như vậy cũng là chưa từng tỏ tình với ai khác." Đại mỹ nhân thở phào nhẹ nhõm, thấy buồn cười.

Người thừa kế lại có chút mất hứng: "Em biết, anh được tỏ tình rất nhiều, em..."

Đại mỹ nhân đưa tay lên đặt trên môi hắn.

Người thừa kế đành phải dừng lại, cau mày nhìn y.

"Anh yêu em." Đại mỹ nhân nói, tiến lên một bước, thu lại ngón tay, thật nhanh hôn lên môi người thừa kế.

Người thừa kế không kịp phản ứng.

Mặt đều đỏ lên: "Anh..."

Đại mỹ nhân so với hắn mặt càng đỏ hơn, hơi nghiêng đầu, không dám nhìn vào mắt hắn, chỉ thấp giọng nói: "Tỏ tình, cần phải như vậy."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận