Đại Nam Tử - Tiểu Nàng Dâu

Triệu Trọng Sơn nói
xong cũng không nhìn Chu Mạch, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, Chu Mạch nghe
xong trong lòng rất là buồn bực, nàng đối với chuyện lúc sáng Triệu
Trọng Sơn tự ý quyết định không thương lượng gì với nàng liền cho Lí thị năm lượng bạc vẫn còn có phần buồn bực, hiện giờ lại thấy hắn nói như
vậy liền nhịn không được.

"Đông Nhi đang tuổi lớn phải ăn ngon
một chút mới phát triển tốt được, hơn nữa huynh xem tôi luôn luôn gầy
như thế này, sau khi ở riêng mới có thể được ăn thứ này thứ kia, lúc
trước ở nhà huynh tôi phải ăn khô nuốt khan. Hơn nữa lúc sáng huynh đưa
cho đại tẩu của huynh năm lượng bạc cũng đủ cho nhà chúng ta ăn ít nhất
là một năm." Chu Mạch không dám nói lớn tiếng với Triệu Trọng Sơn, nàng
biết đối mặt với loại nam nhân đầy tính gia trưởng này chỉ có thể tỏ ra
giả vờ yếu đuối tội nghiệp, vì thế lúc nói chuyện nàng nói nhỏ nhẹ như
tiếng muỗi kêu. Mặt khác nàng vẫn sợ chuyện bạo lực gia đình, nghe nói ở cổ đại có rất nhiều nam nhân đánh vợ, hiện tại đối với nam nhân trước
mắt này, ở chung đã gần một ngày nàng còn chưa đủ hiểu biết về hắn, quan trọng là nàng không dám nắm chắc có thể đánh thắng được hắn hay không.

Quả nhiên cho dù tiếng nói của Chu Mạch nhỏ như vậy nhưng Triệu Trọng Sơn
lại nghe rất rõ, hắn vội vàng giải thích với Chu Mạch: "Ta sẽ không cho
mẹ con các nàng chịu khổ! Ngày hôm qua ta đã cho nương hai mươi lượng,
tam đệ cùng cha mẹ ở chung với nhau, bấy nhiêu cũng coi như là giúp đỡ,
tối hôm qua ta cũng có nói cho đại ca bạc, đại ca chết sống không nhận,
nhà đại ca cũng không tốt mấy, cũng coi như vì trưởng tôn Triệu gia
chúng ta, năm lượng bạc kia cũng coi như là giúp đỡ bọn họ."

Nói
xong mọi chuyện, hắn sợ Chu Mạch trong lòng còn hiểu lầm, vội vàng bổ
sung một câu: "Đợi lát nữa đến nhà mẹ vợ, ta cũng sẽ cho bà hai mươi
lượng, hai bên đều là cha mẹ, cho nên phải như nhau. Nàng đừng nghĩ
nhiều."

Nghe mấy chuyện này Chu Mạch thật sự không biết nói gì,
ngươi nghĩ ngươi là thằng bé phát tiền à? Phần thưởng Lôi Phong ở cổ đại ngươi có muốn ban phát cho ngươi luôn hay không, nhưng nàng vẫn là cau
mày nỉ non: "Nếu như vậy, chúng ta..."

Biết Chu Mạch đang lo lắng cái gì: "Chúng ta còn trẻ tuổi, vẫn còn sức khỏe, nông nhàn ta còn có
thể lên núi săn thú đổi tiền, cho nên nàng đừng lo lắng!" Triệu Trọng

Sơn vội vàng an ủi nàng.

"Huynh tính toán thì tốt rồi, huynh xem
rau dưa chúng ta ăn hôm nay đều là do chúng ta trồng, thịt thì phải đi
trấn trên mua, còn có dầu muối tương dấm, tuy những thứ này không tốn
bao nhiêu tiền. Huynh buổi sáng đưa cho đại tẩu năm lượng bạc có thể ăn
được những bữa cơm trưa như thế này hơn nửa năm đấy." Chu Mạch vẫn cứ
nhỏ giọng than thở, nàng thật sự đối với chuyện lúc sáng vẫn còn rất tức giận.

"Nàng..." Triệu Trọng Sơn mặt đanh lại, rõ ràng rất tức
giận. Hắn lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm không để ý Chu Mạch. Thấy hắn
không nói chuyện Chu Mạch cũng im lặng, chuyên tâm ăn cơm, Đông Nhi có
thể cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, nuốt vội mấy miếng cơm nói
đã ăn no rồi đi chơi.

Trên bàn chỉ còn lại hai vợ chồng yên lặng
không tiếng động ăn cơm, bất quá Triệu Trọng Sơn cơm nước xong buông bát đũa lại quả quyết cam đoan với Chu Mạch: "Tiểu Mạch, không cần phải
nhắc đi nhắc lại chuyện năm lượng bạc kia nữa, về sau nàng muốn ăn gì cứ nấu, bạc không đủ nàng tìm ta lấy là được." Nói xong liếc mắt nhìn Chu
Mạch liền đứng dậy rời khỏi, nói là về nhà lớn một chuyến, sẽ nhanh
chóng trở về đi Chu gia.

Nhìn bóng lưng rộng lớn kia, Chu Mạch
trong lòng chỉ thấy không biết làm sao, nàng đã biết rõ trong lòng Triệu Trọng Sơn, hiếu đạo cùng tình nghĩa huynh đệ chiếm phần rất lớn, hắn
cũng thật đem Đông Nhi để ở trong lòng, từ ngày đầu tiên gặp Đông Nhi
liền dùng vẻ mặt ôn hoà đối với con gái. Còn ở trước mặt mọi người thì
lại tỏ ra xa cách với nàng, bọn họ vốn là vợ chồng, gần trong gang tấc
lại tựa như người xa lạ, cuộc sống sau này nên sống như thế nào đây.

Cẩn thận nghĩ lại, Triệu Trọng Sơn đưa Tôn Thị tiền cũng là chuyện đương
nhiên, đó là tẫn hiếu, đối với chuyện hắn không ở nhà gần sáu năm coi
như bồi thường. Mà đưa tiền cho đại ca đại tẩu hắn thì đó là giúp đỡ,
không đành lòng thấy nhà huynh đệ ruột thịt của mình sống kham khổ, đối
với những chuyện lúc xưa đều đã là quá khứ, hơn nữa bản thân hắn ở bên
ngoài dùng mạng đổi lấy tiền, Chu Mạch biết rõ bản thân nàng đã là vợ
người ta thì không có quyền lên tiếng, nhưng vẫn không nhịn được mà thở
dài, trượng phu nhà mình không phải là một đại phú đại quý mới nổi mà đã phải đảm nhiệm rất nhiều việc.


Chu Mạch thu dọn bát đũa xong thì Triệu Trọng Sơn đã từ bên ngoài trở về, dường như là hắn đã quên những
chuyện không thoải mái đã diễn ra trên bàn cơm vừa rồi, chỉ mãi lo thúc
giục Chu Mạch nhanh chóng chuẩn bị, lát nữa sẽ xuất phát đi Chu gia thăm Trần thị. Bởi vì dự định buổi chiều sẽ trở về cho nên bọn họ không mang Đông Nhi theo, sợ đi về gấp rút sẽ làm con bé bị mệt.

Hai người
một đường không nói chuyện đi đến nhà Trần thị, bọn họ vừa mới đi vào
cửa lớn liền nhìn thấy Trần thị chạy tới, nắm tay áo Triệu Trọng Sơn vui mừng không kềm chế được.

"Thật đúng là đã về, hôm nay sáng sớm
có người nói với nương là Trọng Sơn đã về, nương còn không tin nữa đấy,
hiện giờ thấy mới tin tưởng, ông trời thật có mắt! Bồ tát phù hộ Trọng
Sơn chúng ta bình an trở về!" Trần thị vừa nói vừa chắp tay tạo thành
hình chữ thập cầu nguyện.

"Nương, Trọng Sơn đã về thật, nương cứ
yên tâm đi!" Triệu Trọng Sơn cũng có chút kích động, đỡ Trần thị vào
phòng, mời Trần thị ngồi ở ghế trên, sau đó hắn liền quỳ trên mặt đất
dập đầu với Trần thị ba cái.

Chu Mạch nhìn hành động của hắn mà
sửng sốt, nàng đã lớn như vậy lần đầu tiên mới nhìn thấy cảnh khấu đầu
lạy cha mẹ, nghĩ đến ngày hôm qua buổi chiều ở nhà cũ Triệu gia chắc hắn cũng làm thế với Triệu Đại Ngưu cùng Tôn Thị, tiếc là lúc đó nàng đã
đem đồ về nhà, cho nên đã bỏ lỡ cảnh tượng hiếm có như thế.

Trần
thị vội vàng đỡ Trọng Sơn đứng lên, nhiệt tình kéo hắn ngồi xuống ghế,
lại kéo Chu Bình đứng ở bên cạnh qua chào hỏi tỷ phu, nó cũng đã quên
mất Triệu Trọng Sơn là ai, dù sao lúc hắn tòng quân Chu Bình chỉ có bảy
tám tuổi. Chu Bình luôn luôn mắc cỡ lại không sợ Triệu Trọng Sơn, nó
liền hỏi tỷ phu nó một ít chuyện đánh giặc ở quân doanh, Triệu Trọng Sơn cũng rất có kiên nhẫn trả lời từng câu một, cuối cùng còn nói sau này
có thời gian sẽ dạy cho nó chút quyền cước.

Chu Mạch nhìn hai

người bọn họ tán gẫu sôi nổi như thế, liền vội vàng lôi kéo Trần thị đi
ra ngoài, nàng hiện tại có một bụng câu hỏi rất muốn hỏi Trần thị.

"Nương, lúc trước con có nói với nương chuyện con sau khi bị đụng đầu đã quên
hết mọi chuyện trước kia, có phải trước kia Trọng Sơn không đồng ý cưới
con phải không?" Chu Mạch vô cùng xác định hỏi.

"Ai!" Nghe được
câu hỏi của Chu Mạch, Trần thị đầu tiên là thở dài, sau đó nói: "Chuyện
này cũng không thể trách nó, lúc trước nó có đính hôn với một cô nương,
là người cùng thôn, chính là con gái thứ hai của nhà Hồ Ma Tử ở phía bắc thôn của các con. Hai đứa chúng nó từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nam lớn
lên tuấn tú, nữ lớn lên xinh đẹp. Người lớn hai bên thấy bọn nó từ nhỏ
đã gắn bó nhau không rời, liền sớm cho tụi nó đính hôn."

"Vậy,
tại sao hai người này lại không thành thân với nhau?" Chu Mạch tỏ vẻ như bản thân là một người nghe chân thành, phụ họa theo đuôi hỏi. Kỳ thực
trong lòng nàng nghĩ là, tình cảm thanh mai trúc mã nàng làm sao có thể
sánh bằng đây.

"À, thì chính là…, ai biết đứa nhỏ đó bị tỷ tỷ của nó rù quến, lại tình nguyện đi làm người thiếp thứ chín của Vương địa
chủ, cũng không đồng ý gả cho Trọng Sơn là một nông dân bán lưng cho đất bán mặt cho trời. Trọng Sơn lúc đó đối với nó rất tốt, nghe nói nếu nó
có đi thả lưới bắt chim thì cũng sẽ đưa đến nhà Hồ Ma Tử trước, càng
đừng nói đến việc gánh nước ra đồng cho nhà bọn họ. Khi đó bà bà của con cũng vì chuyện này tức giận không ít đâu. Sau khi nhị cô nương Hồ gia
gả cho Vương địa chủ làm thiếp, kể từ đó Trọng Sơn luôn luôn im lặng,
công công bà bà của con rất tức giận, vốn là trong ba đứa con trai nó là đứa mà họ không muốn thấy mặt nhất nay lại gặp chuyện xấu hổ như thế.
Đúng lúc đó đệ đệ của con làm bò của nhà họ chết, mà con cũng đang ở
tuổi đợi gả, họ liền yêu cầu nhà chúng ta đem con gả cho nó. Lúc đầu
Trọng Sơn chết sống không đồng ý, sau này nghe nói Hồ gia nhị cô nương
mang thai, nó mới chấp nhận. Nương cũng vì thấy Trọng Sơn diện mạo anh
tuấn, hơn nữa còn thật thà siêng năng nên mới đồng ý, con đó, đã nhặt
được của quý rồi."

Chu Mạch nghe xong, trong lòng có chút cảm
khái quá mức, tình huống máu chó như vậy mà nàng cũng gặp phải sao trời. Xem ra nàng đã đoán đúng, Triệu Trọng Sơn không thích nàng, còn trong
mắt nương nàng thì lại cho rằng nàng nhặt được của quý, nhưng theo thực
tế Chu Mạch có thể đoán ra rằng sau khi nàng gả đến Triệu gia, trượng
phu của nàng cũng không cho nàng một cái sắc mặt tốt nào.

Xem ra
bất luận là ở cổ đại hay hiện đại, đều có chuyện nữ nhân tình nguyện
ngồi xe thể thao mà khóc chứ không muốn ngồi trên xe đạp mà cười. Ngươi
không thể nói họ tham mộ hư vinh, họ chỉ dựa vào khuôn mặt cùng dáng

người, không ăn trộm, không cướp đoạt, cũng không làm chuyện gì sai, họ
chẳng qua là sợ phải chịu khổ mà thôi.

Nhìn con gái nhíu mày,
Trần thị vội vàng an ủi nói: "Khi đó con vừa đen lại vừa gầy, nó không
thích con cũng là đương nhiên, nhưng bây giờ con nhìn con xem, muốn ngực có ngực, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, nếu con thể hiện bản lĩnh một
chút, nó cũng không thể lại ghét bỏ con. Việc cấp bách bây giờ là nhanh
chóng sinh con trai cho nó đi!"

Nghe được Trần thị nói như thế,
Chu Mạch lại do dự, nàng cùng hắn bây giờ có một sợi dây ràng buộc không rõ đó là Đông Nhi. Triệu Trọng Sơn trở về đến bây giờ đã được một ngày
một đêm, trong đầu nàng cũng đã thoảng qua trăm ngàn cái ý tưởng, từ
cùng cách cho đến tạm khoan nhượng vì lợi ích toàn cục, từ mạnh mẽ cho
đến giả trang là một nàng dâu yếu đuối, nàng cũng đều nghĩ qua, đây là
lần đầu tiên từ lúc nàng xuyên đến thời đại này lại cảm thấy mờ mịt như
thế, nàng không thể tìm không thấy hướng đi để tiếp tục sống.

Bất quá nghe ý tứ Trần thị thì Triệu Trọng Sơn là cái loại si tình, nhưng
cái loại si tình này lại không nằm trên người của nàng. Nếu cẩn thận xét lại thì trượng phu này của nàng vẫn có một chút ưu điểm, hắn cần cù lao động, hiếu kính cha mẹ, yêu thương con nhỏ, nếu dụng tâm, hắn tuyệt đối cũng có thể trở thành một trượng phu tốt, tuy nhiên khuyết điểm của hắn là quá tự cho mình là đúng, tư tưởng đàn ông lại quá lớn, thậm chí có
chút cổ hủ. Quan trọng là phải xem sau này hắn thế nào nữa, thấy tình
huống hôm nay chắc là hắn cũng không dự đoán được nàng sẽ phản bác ý
kiến của hắn, cho nên sắc mặt có chút khó coi. Bất quá hắn đã không nghĩ đến, chuyện như thế sau này còn xảy ra nhiều.

Chờ nửa ngày vẫn
không thấy câu trả lời khẳng định của Chu Mạch, Trần thị lấy tay khều
nàng một cái, "Nghĩ cái gì đấy, nương nói bây giờ chuyện con cần làm là
sinh con trai cho Trọng Sơn, con cũng đã có tuổi, nên nắm chặt thời
gian!"

"À, được, con đã biết." Chu Mạch vội vàng đáp lời, trong
lòng còn đang suy nghĩ về đủ loại tương lai với Triệu Trọng Sơn như thế
nào, hắn nếu không trở lại thì thật tốt, nàng sẽ may vá thêu thùa sống
tự do qua ngày, nuôi Đông Nhi lớn sau đó sẽ chọn con rể ở rể để hiếu
thuận với nàng, có thể bình an thuận lợi sống một đời, nhưng hiện tại
lại không giống như thế, nàng phải suy xét một chút kế tiếp nên sống qua ngày thế nào.

Trần thị nghe xong câu trả lời khẳng định của Chu
Mạch cũng thấy yên tâm, nắm tay nàng kéo cách xa cửa chính một chút, sau đó lấy túi tiền từ trong tay áo lấy ra ba lượng bạc đưa cho Chu Mạch,
Chu Mạch không chỉ nhìn mà còn mỉm cười nói: "Nương, nương đưa cho con
ba lượng bạc, lát nữa Trọng Sơn sẽ hiếu kính với người hai mươi lượng
đấy!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận