Đại Thần Vợ Anh Đến Rồi FULL


CHƯƠNG 8     
 
          Mà lúc này, Trình Dật không chỉ thấy Đoàn Nghị Quân đang chạy đến mà còn thấy nam sinh vẫn đi theo sau lưng cậu.

Rõ ràng từ khi ra khỏi cồng trường hai người họ vẫn đi cùng nhau, chỉ là Đoàn Nghị Quân thì cắm đầu lủi về phía trước, nam sinh kia thì lẽo đẽo theo sau, không biết là đang nói gì, Đoàn Nghị Quân vẫn một mực không phản ứng lại.
 
          Mà lúc này nam sinh kia cũng thấy Trình Dật, phát hiện người ta nhìn mình chằm chằm, đầu tiên là sửng sốt một chút, bởi vì vừa nãy ở xa không thấy rõ, lúc này mới phát hiện cư nhiên là một người đàn ông rất đẹp trai và quyến rũ.

Người này… là anh trai của Nghị Quân sao? Nhưng mà chưa từng nghe Nghị Quân có anh trai?
 
          “Tiểu Quân Quân không giới thiệu một chút à?” Chu Dương nhảy đến ôm lấy Nghị Quân tò mò hỏi, mà đúng lúc này cậu ta cảm thấy rất rõ ánh mắt nam nhân kia nhìn mình thoáng cái trở nên âm hàn khiến cho cậu không khỏi buông lỏng bàn tay đang khoác vai Nghị Quân ra.
 
          “Nghị Quân, lên xe đi.”
 
          “Dạ, Chu Dương, tôi đi trước, cậu về đi.” Đoàn Nghị Quân sớm đã muốn cắt cái đuôi này, nghe Trình Dật nói vậy đương nhiên nhanh chóng mở cửa xe chui vào.

Mà Chu Dương vừa bị ánh mắt của Trình Dật đe dọa đến bây giờ vẫn chưa hồi hồn, nam nhân kia thật là đáng sợ… không biết sao mà cảm giác này cậu ta dường như đã từng gặp rồi, khi mà trong nháy mắt bị đại thần giết ở trong game, bị đè bẹp đến không ngóc đầu lên nổi…khiến cho lưng cậu ta đổ mồ hôi lạnh, hoài nghi không biết mình có nhầm không…
 

          Trên xe.
 
          “Người vừa nãy là ai?”
 
          “À, cậu ta ạ, là bạn học của em, tên là Chu Dương.”
 
          “Rất thân với em?”
 
          Đoàn Nghị Quân lắc đầu, “Em không muốn để ý đến cậu ta nhưng mà cậu ấy cứ làm phiền em.”
 
          “Vậy à?” Nam nhân cầm tay lái, không biết đang suy nghĩ cái gì.
 
          “Đúng rồi, sao anh lại có xe vậy?” Cậu nhớ anh ấy không có lái xe đến đây mà?
 
          “À, anh có người bạn ở đây, mượn.”
 
          Đoàn Nghị Quân gật đầu, cậu chưa từng nghe anh nói về chuyện này.

Nhìn con đường bên ngoài cửa sổ xe, không khỏi có chút kỳ quái, “Chúng ta đi đâu vậy ạ?”
 
          “Anh đưa em đi ăn trước, tối nay có triển lãm game, nếu thích thì anh đưa em đi chơi.”
 
          “Vâng!” Kỳ thực Đoàn Nghị Quân không biết mình vui vẻ vì điều gì, là vì đi chơi hay là vì… có thể ở bên cạnh nam nhân này… bất quá cũng không quan trọng lắm… chỉ cần có thể nhìn thấy anh, cậu đã rất vui.
 
          “Ngày mai cuối tuần rồi.”
 
          “Vâng…”
 
          “Xin lỗi, mấy ngày nay bận việc quá, hôm nay mới rảnh được một chút.

Ngày mai nếu em có thời gian thì anh sẽ dẫn em đi chơi.”
 
          “Vâng.” Tuy Đoàn Nghị Quân cảm thấy mình thân là chủ nhà còn cần người mang mình đi chơi hơi bị mất mặt, bất quá cậu thật sự rất ít khi ra ngoài chơi, càng không biết ở đây có nơi nào chơi được, nhìn anh ấy lái xe rành rẽ như vậy thì có cảm giác rằng anh ấy mới là người ở đây.

 
          Trước gọi điện thoại cho mẹ, sau đó hai người đi ăn.

Lần này Trình Dật thực sự mang cậu đến một nhà hàng món Trung rất ngon.

Sau đó hai người đi xem triển lãm, Đoàn Nghị Quân rất thích coser đó, khi thấy cậu tỏ ra thích thú như vậy, Trình Dật liền mua luôn bộ trang bị, y phục lẫn vũ khí kia cho cậu.

Thấy những vật chỉ có trên màn hình trở thành thực thể trước mặt mình, Đoàn Nghị Quân không cách nào hình dung được cảm xúc của cậu, sau khi rời khỏi triển lãm vẫn còn rất kích động.
 
          “Mười giờ, đói không? Anh dẫn em đi ăn chút gì nhé? “
 
          “A? Vâng.” Đoàn Nghị Quân vui đến hồ đồ, mơ mơ màng màng trèo lên xe Trình Dật đến một cửa tiệm ăn khuya, đột nhiên mới nhận ra đã khuya lắm rồi, hơn mười một giờ, hình như mỗi lần ở bên cạnh anh ấy đều sẽ cảm thấy thời gian trôi qua thật mau…
 
          “Nếu không thì em đến chỗ anh ngủ lại một đêm đi? Dù sao ngày mai cũng không phải đi học.”
 
          “Dạ?” Đoàn Nghị Quân nghe thấy Trình Dật đề nghị như vậy thì hơi sửng sốt, sau đó không biết tại sao mà lại cảm thấy hưng phấn, “Cũng được ạ…”
 
          Gọi điện thoại về nhà báo đêm nay ngủ lại nhà bạn, sau đó lên xe thì mới nhớ ra, “A… em không mang theo đồ thay rồi…” Quan trọng nhất là còn có đồ lót…
 
          “Giờ đi mua đi.” Trình Dật bèn quay đầu xe.
 
          Khi hai người cùng đi mua đồ lót, Đoàn Nghị Quân đỏ như bị trụng nước sôi, nhất là khi Trình Dật giúp cậu chọn đồ.
 

          “Cái đó… là được rồi…lấy cái này là được rồi ạ…”
 
          “Được à?” Trình Dật ôn nhu mỉm cười nhìn cậu, không biết tại sao Đoàn Nghị Quân lại có cảm giác như là anh đang cố ý trêu chọc cậu… đã vậy còn chọn cái thứ ít vải như vậy… nhưng mà cậu thật sự không chịu nổi ánh mắt mập mờ của nhân viên trong cửa hàng, chỉ còn cách tốc chiến tốc thắng cho xong.
 
          “Được, lấy cái này!”
 
          Khi hai người cùng nhau về khách sạn Đoàn Nghị Quân bắt đầu run lên, nghĩ đến đêm nay ngủ cùng anh thì tim cậu liền đập loạn, nhất là khi mở cửa ra nhìn thấy trong phòng của anh chỉ có một cái giường duy nhất… may mà nó khá lớn… Đoàn Nghị Quân chỉ còn nước cầu trời cho đêm nay nghìn vạn lần đừng mơ giấc mơ kỳ quái kia để mà trong mộng phát ra âm thanh kỳ quái hoặc là sáng ngày mai trên giường đều là dấu vết dịch thể khô…
 
          Nghĩ đến cảnh đó thân thể liền run lẩy bẩy không ngừng!
 
          “Em… em đi tắm…”
 
          “Ừ.” Trình Dật ở phía sau cười đến ý vị thâm trường nhìn Đoàn Nghị Quân trốn vào phòng tắm.

Bất quá không vội, đêm nay còn dài.

Đăng bởi: admin


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui