Edit: Tieukimthu
Một đêm này Tề Xuyên vẫn chưa thực hiện lời hứa với Chu Diễm, về chuyện trước kia anh không hề đề cập với Chu Mông Mông một chữ. Không phải do Tề Xuyên sợ nói ra sự thật, mà vì anh biết Mông Mông bây giờ chưa đủ khả năng để tiếp nhận.
Trên giường to rộng trong phòng ngủ, Chu Mông Mông đưa lưng về phía Tề Xuyên, làm thế nào cũng không ngủ được. Cô khẽ động, định kéo cánh tay Tề Xuyên đặt trên eo cô xuống bỗng cảm thấy eo mình bị gì chặt, sau đó cả người bị lật lại.
Trong bóng tối bao chùm, Chu Mông Mông mơ hồ có thể thấy đôi mắt thâm trầm của Tề Xuyên, phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt, như một hồ sâu lắng đọng ngàn năm, khiến cho cô đoán không ra mà cũng đoán không đúng.
“Tiểu Mông, còn nhớ câu đầu tiên em nói với anh không?”
Chu Mông Mông không biết anh đột nhiên hỏi câu này là có ý gì, nhưng đầu cô chợt nhớ lại lúc trước khi hai người mới gặp nhau, trong lòng chua xót.
Nhớ ngày đó cô đến nước Mỹ là một ngày đầy nắng, mặt trời chói chang, phơi nắng nhiều nên trán toàn mồ hôi, cô không hợp khí hậu phải đi mua thuốc tiêu chảy, vừa mới đến phố 38 của trường đại học Pennsylvania State University bỗng cô cảm thấy có chút choáng váng, vì thế cô định ngồi trên băng ghế đá nghỉ ngơi một lát. Nhưng cô còn chưa đi đến băng ghế kia đột nhiên cảm thấy mấy người trước mắt bỗng nhiên hóa thành bông tuyết trắng xóa rồi mất thăng bằng.
Ngay giây phút cô ngã xuống đất lúc đó, cô đã gặp duyên phận của mình trong cuộc đời này.
“Bạn học, có cần hỗ trợ không?” Người đó nói tiếng Anh lưu loát trôi chảy, dịu dàng trầm thấp, khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái. Lúc ấy Chu Mông Mông không thấy rõ người trước mắt, vốn tưởng là một người bản xứ tóc vàng mắt xanh. Nhưng cô không nghĩ tới khi nhìn rõ lại là một người đàn ông tóc đen mắt đen tuấn tú.
Chu Mông Mông ngồi xuống đất, người đàn ông cũng ngồi xổm trước mặt cô, thần sắc lãnh đạm, tựa như không tính đỡ cô đứng dậy. Cũng không biết lúc ấy đầu óc có phải do phơi nắng bị hỏng hay không mà bỗng dưng cô mở miệng nói bằng tiếng Trung: “Chú, chú có thể đỡ cháu đứng dậy không?”
Người đàn ông thoáng ngẩn người, sau đó hơi cau mày. Chu Mông Mông nhìn biểu cảm nghi hoặc trên mặt người đối diện bỗng hoàn hồn, thầm nghĩ tự dưng mình lại nói tiếng Trung, không biết anh ta có nghe hiểu hay không nữa?
Khi cô đang muốn dùng tiếng Anh để tránh khó xử thì người đàn ông bỗng giơ bàn tay thon dài rắn chắc ra trước mặt cô: “Tôi có già như vậy hả?”
“Chú…” Chu Mông Mông nhìn bàn tay xinh đẹp, nhất thời giật mình.
“Đứng lên đi.” Giọng nói ấm áp dễ chịu, so với lúc nói tiếng Anh còn động lòng người hơn. Anh cầm tay cô, cảm giác lành lạnh khiến đầu óc nhanh chóng thanh tỉnh: “Chú là người Trung Quốc?”
Người đàn ông mỉm cười, không trả lời câu hỏi của cô.
Ấn tượng của Chu Mông Mông đối với Tề Xuyên trong lần gặp mặt đầu tiên tuy không lãng mạn giống như phim truyền hình nhưng lại khắc sâu vào trí nhớ cô, bởi vì một câu nói của anh, một nụ cười, một bàn tay to đẹp đẽ… đều khiến cô lúc ngủ say cũng phải nhớ đến.
Có đôi khi duyên phận chính là phép lạ, nếu như cô không bị bạn cùng phòng Anna rủ đi nghe khóa anh dạy, có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không biết anh tên là Tề Xuyên, cũng không biết anh đang là giáo sư của học viện Wharton. Hai quốc gia khác nhau, hai thành phố khác nhau, hai ngôi trường khác nhau, hai chuyên ngành khác nhau… Nếu không dựa vào một chút diệu kỳ mang tên duyên phận, có lẽ cả đời này cô nhiều nhất cũng chỉ có thể là người thoáng qua với anh, không bao giờ cùng nhau xuất hiện.
Nhưng nếu ông trời đã cho họ gặp nhau, cũng sẽ nhất định kéo dài đoạn nhân duyên này.
Kế đó cô chuyển sang học môn của Tề Xuyên. Rồi sau đó cô trở thành một trong những người ái mộ Tề Xuyên nhất, cũng trở thành kẹo cao su duy nhất không biết xấu hổ bám dính Tề Xuyên không buông.
“A, chú Tề, hôm nay chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi?”
“Tề giáo sư, thầy có thể nói cho em biết từ LOVE này phải nói như thế nào thì đối phương mới cảm nhận được ạ?”
“Chú, cháu và chú nói chuyện, chú không cần phải giả vờ như không nghe thấy, cháu nói thật đấy!”
“Tại sao cháu không thể thích chú, thích hay không là chuyện của cháu cơ mà, với lại cháu cũng không làm vướng tới chú!”
…
“Chú, cháu thích chú.”
Chu Mông Mông nghĩ chỉ muốn nói cho anh biết tình cảm của bản thân mà thôi, cho dù anh đồng ý hay không, đều là chuyện của mình. Tuy nhiên mới yêu lần đầu nên cô không biết, rằng trên đời còn có một loại tình cảm nam nữ tên là ’tình yêu’. Nếu đã yêu, sẽ có đau khổ.
Nếu lúc trước anh không giúp cô, có lẽ… Chu Mông Mông mím môi, chống lại cặp đen trong đêm tối, chua xót cười nói: “Em không nhớ.”
Buổi sáng hôm sau, Chu Mông Mông dậy còn sớm hơn cả Tề Xuyên, cô làm xong bữa sáng, chờ anh xuống ăn.
Trên bàn cơm, hai người rất yên tĩnh. Sau khi hai người ăn xong, Tề Xuyên giúp cô thu dọn bát đũa trên bàn, nhưng Chu Mông Mông lại cướp bát sứ trong tay anh: “Để em làm, em không phải là trẻ con!”
“… Tiểu Mông.” Tề Xuyên nhìn cô, hơi nhăn mày.
Chu Mông Mông cố ý tránh ánh mắt quan sát của anh, cầm đồ ăn đi vào bếp: “Về sau mấy việc nhỏ này, cứ để cho em làm.”
Dường như qua một đêm, cô đã trưởng thành lên rất nhiều, nhưng Tề Xuyên không hiểu, anh chỉ cảm thấy Tiểu Mông đang dần dần bắt đầu không ỷ lại vào mình.
**
Sau lần trước Phó Xuân Xuân tát cô một cái, Chu Mông Mông muốn tìm cô nói chuyện cho rõ ràng. Nhưng Phó Xuân Xuân tựa như quên sự tồn tại của cô, mỗi lần thấy cô đều cứ như thấy không khí, chỉ thoáng qua.
Tôn Nghiêm Đông đi rồi, một người phụ nữ trung niên mập mạp thay thế vị trí của anh, trở thành chủ nhiệm mới của lớp các cô. Trước khi Nghiêm Đông rời đi có trở về trường một lần, lúc ấy Chu Mông Mông thấy anh đứng bên ngoài phòng học, đứng cạnh là Phó Xuân Xuân, hai người nói thật lâu, trong quá trình đều cười đùa vui vẻ.
Tôn Nghiêm Đông đi rồi, một tuần Phó Xuân Xuân không để ý tới cô đột nhiên xuất hiện trước bàn học của cô, nói cho cô một câu: “Chu Mông Mông, cậu không biết quý trọng Nghiêm Đông là cậu vô phước, mình sẽ thay cậu yêu thương anh ấy.” (Trời ạ, ta ghét Phó Xuân Xuân này vô cùng a, nếu để TNĐ biết PXX tát CMM, ta không tin NĐ có thể để yên >.