Đại Vương Tha Mạng


Hiện tại nhiệt độ bên ngoài chắc tầm bốn, năm độ âm, nếu như người kia mà nằm trong đống tuyết một đêm, kiểu gì cũng sẽ bị phế đi mà thôi.

Nếu không may thậm chí còn có thể xảy ra án mạng luôn!- Em ở trong phòng đi, anh ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.

Lữ Thụ nhỏ giọng dặn dò Lữ Tiểu Ngư.Kết quả hắn chỉ vừa nói xong, góc áo đã bị Tiểu Ngư nắm chặt lại, con bé cũng không nói câu nào mà chỉ đứng giương mắt nhìn chằm chằm hắn.- Bỏ anh ra!Lữ Thụ thấp giọng kêu.Cảm xúc tiêu cực đến từ Lữ Tiểu Ngư: +50.

.

.Phốc, em quậy cái gì? Bây giờ ra ngoài nguy hiểm lắm đó.Lữ Thụ nghĩ nghĩ một chút rồi lên tiếng:- Em bám sát phía sau anh đừng lên tiếng, nhất định phải nghe lời đấy.Lữ Tiểu Ngư lập tức đồng ý, cái đầu nhỏ không ngừng gật nhìn qua đáng yêu vô cùng.

.


.Hai người nhẹ tay mở cửa đi ra ngoài, trước tiên Lữ Thụ nhanh chóng dò xét bộ dáng của người này.

Không nhìn còn tốt, vừa nhìn đến hắn liền giật cả mình, người đang nằm trên đống tuyết đằng kia không phải là người nghệ sĩ biểu diễn xiếc bị nhóm mặc đồ đen bắt đi hồi chiều sao!Lữ Thụ cảm thấy chuyện này bắt đầu thú vị rồi đấy, hai người áo đen vừa đi thì đến lượt người này ngã xuống trước cửa nhà mình, Lữ Thụ quan sát sắc mặt trắng bệch của anh ta, nhận ra người nọ dường như đã rất suy yếu.Mình nên làm sao bây giờ?Anh ta không phải bị mang đi rồi à, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở nơi này? Lữ Thụ chắc chắn đội phòng cháy chữa cháy mặc áo đen kia sẽ không có đủ lòng tốt mà thả người này đi một cách dễ dàng như vậy.Lúc này hắn có thể đoán chắc trăm phần trăm rằng trận hỏa hoạn vừa rồi nhất định có liên quan đến con hàng trước mặt, đơn giản vì năng lực của đối phương có liên quan đến lửa.Đêm mồng ba tết bỗng nhiên lửa cháy ngập trời, còn vị này lại chẳng biết từ đâu xuất hiện không phải đã nói lên quá rõ rồi ư.Thậm chí Lữ Thụ còn có suy đoán, vì để thoát thân nên tên này đã cố tình biến Lạc Thành trở thành một cây đuốc, hai người đàn ông áo đen khi nãy rất có thể đang lùng bắt người này.Nhân tâm quả thật hung ác, vì chạy trốn mà châm một mồi lửa lớn như thế, không biết bên trong hỏa hoạn có ai thiệt mạng hay không.Đương nhiên, Lữ Thụ biết tất cả cũng chỉ là suy đoán của hắn mà thôi.Tuy vậy hiện tại hắn chỉ sợ mình bị vướng vào vụ này.Có người nói, năng lực càng cao trách nhiệm càng lớn.Lữ Thụ cảm thấy loại quan niệm này rất đúng, mình vẫn là kẻ yếu, quản tốt việc của bản thân là được rồi.

Làm người phải có chút tự tư, nếu cứ sống vô tư thì đến lúc gặp khó khăn, kẻ chịu thiệt thòi vẫn chỉ là bản thân mình.Nếu như lúc này mà mấy người áo đen kia quay lại vậyLữ Thụ hắn coi như xong đời rồi.- Làm sao bây giờ? Có nên cứu anh ta không?Lữ Tiểu Ngư ngửa đầu hỏi Lữ Thụ.- Anh làm gì biết hô hấp nhân tạo, với lại hô hấp nhân tạotrong tình huống này có chút không phù hợp lắm thì phải.Lữ Thụ phiền muộn nhìn người thanh niên đang nằm trên mặt đất:- Hay là chúng ta gọi 115 đi, bây giờ em vào nấu một bát canh gừng, như thế có lẽ sẽ giữ lại được một mạng cho anh ta, cơ mà hình như gọi 115 đến khám bệnh tại nhà rất tốn tiền đấy, tiền này không thể để phí như vậy được, hay là chúng ta cứ nói mình không quen biết người này, chờ lúc anh ta tỉnh dậy rồi tự đi.

.

.Đối với Lữ Thụ mà nói, tiền phí gọi 115 rất cao, khẳng định không thể phung phí cho một người lạ hoắc lạ huơ được.

Mình gọi 115 rồi cho anh ta bát canh gừng là đã hết lòng giúp đỡ rồi.Cảm xúc tiêu cực đến từ Lương Triệt: +70.

.

.Trong ý thức Lữ Thụ đột nhiên hiện lên một câu này, bây giờ người có thể cho hắn điểm số từ cảm xúc tiêu cực chỉ có vị trước mắt này thôi, nhưng mà người bị ngất sao có thể còn ý thức để biết xung quanh đang có chuyện gì xảy ra được chứ?Đệch mợ, lừa tôi à.

.

.Lữ Thụ đen mặt, đây có khác gì hành vi của mấy người giả bộ bị đụng xe để lừa gạt tiền bảo hiểm đâu cơ chứ?!Vì sao anh ta giả bộ lợi dụng lòng tốt của mình để làm gì?!Tuy rằng bản thân Lữ Thụ cảm thấy lòng tốt của mình cũng không nhiều bao nhiêu…- Phụ anh một tay nhấc anh ta lên nào.Lữ Thụ nhẹ giọng nói với Lữ Tiểu Ngư.Nghe xong, Cá Nhỏ liền hỏi:- Muốn đỡ anh ta vào nhà hả?Lữ Thụ nghĩ một lúc rồi mới trả lời:- Không cần, lôi anh ta ra cửa rồi mặc kệ đi.Lữ Tiểu Ngư:- …..Cảm xúc tiêu cực đến từ Lương Triệt: +470.Lữ Thụ âm thầm hô to "đậu má", kiếm được một món hời, đây là người đầu tiên cống hiến cho hắn nhiều cảm xúc tiêu cực như thế!Lúc này, Lương Triệt nằm trên tuyết không thể không "tỉnh lại", kêu lên vài tiếng:- Nước.


.

.

Nước.

.

.Ô, Lữ Thụ vui vẻ, giả bộ rất giống đấy nhé.Đối phương hẳn là bị suy yếu thật, chuyện này không làm giả được, nhưng chắc chắn không quá nghiêm trọng như anh ta đang diễn.Lữ Thụ tha thiết ngồi xổm người xuống và nói:- Không có nước, ăn chút tuyết đỡ đi.Cảm xúc tiêu cực đến từ Lương Triệt: +170.Lương Triệt nằm trên tuyết suýt chút nữa hôn mê luôn, từ khi nào mà dân phong không còn thuần lương như vậy chứ, xin vào nhà uống ngụm nước còn làm khó mình như vậy.Người đàn ông cố giãy dụa lấy đứng dậy:- Có thể dìu tôi vào nhà.

.

.Lương Triệt nghĩ thầm có lẽ thằng bé này chưa từng trải qua tình huống này cho nên không hiểu ý mình nên đành nói rõ ra.Nhưng mà thân thể y vừa nhổm dậy một chút liền bị Lữ Thụ ấn xuống một lần nữa, đồng thời một giọng nói uyển chuyển vang lên:- Không được.- Cảm xúc tiêu cực đến từ Lương Triệt: +800.Ông trời của ta ơi! Hiện giờ Lữ Thụ vui đến không ngậm miệng được, chỉ có một người mà lại mang đến cho mình nhiều giá trị tiêu cực đến vậy.Chuyện này rất có ý tứ đấy!Tinh Thần Quả đã vào tay rồi.Lúc này đây Lương Triệt rốt cuộc hiểu rõ một việc.


.

.

thằng nhóc trước mặt đâu phải không hiểu ý hắn, gọi 115 thì nói không quen biết mình, chủ động xin vàonhà hắn cũng không đồng ý, chẳng lẽ sợ mình lừa gạt hắn ư?!Lương Triệt dần dần bình tĩnh lại, tiếp tục suy đoán.Thấy thế, trong lòng Lữ Thụ căng thẳng vô cùng, nói không chừng đối phương vì tránh bị bại lộ tung tích trong quá trình chạy trốn mà nổi lên ý đồ giết người diệt khẩu thì hắn phải làm sao đây.Nếu chuyện này thật sự xảy ra, hắn phải dùng cách nào mới có thể bảo vệ bản thân và Cá Nhỏ?Nhưng mà chắc không đến mức ấy đâu, hiện tại là thời đại thiên hạ thái bình, một lời không hợp liền rút đao chém chết người không phải là chuyện hay xảy ra.Đối với Lữ Thụ mà nói, cho dù hiện tại hắn nhìn thấy một mảng thế giới khác nhưng bản thân đã sống 17 năm trong sự bình yên nên quen rồi.Hiện tại thế giới xung quanh vẫn còn thái bình, không có huyết tinh, không có chiến loạn, cũng không có kẻ ác nào thoát khỏi chế tài được.Nhất thời, trong đầu Lữ Thụ suy nghĩ lung ta lung tung, cùng lúc đó Lương Triệt bèn tranh thủ ngồi dậy.Kết quả vừa mới làm được một nửa lại bị Lữ Thụ ấn trở về.Lương Triệt trừng mắt nhìn Lữ Thụ, Lữ Thụ vô tội nhìn Lương Triệt.Cảm xúc tiêu cực đến từ Lương Triệt: +100.Lương Triệt ngồi dậy, Lữ Thụ lại ấn trở về, hai người cứ như vậy ngươi tới ta đi năm sáu lần, Lương Triệt rốt cục phát hiện, con mẹ nó sức lực thằng nhóc trước mặt này lớn ghê hồn.

.

.Còn Lữ Thụ nhìn thấy bản thân mình thu hoạch được năm sáu trăm điểm cảm xúc tiêu cực liền hớn hở cực kỳ, Tinh Thần Quả thứ hai sắp đến tay rồi!..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận