Dám Chạy Xem!

Tác giả: Sơ Dữ

Editor: VịtK

Lương Trữ thấy  dừng lại, vội vàng đến gần hơn  chút, nhìn , giữa mày mang theo  tia cầu xin, “Tôi tới tìm , chỉ hy vọng  đừng đem chuyện của tôi và Lục Thiếu  cho Cảnh Phí biết, muốn tôi gì tôi cũng làm.”

“Gì cũng làm?” Kỷ Niệm Sơ nghe vậy giống như mang theo  chút hứng thú, muốn trêu đùa  ấy, nhướng mày hỏi .

Lương Trữ cắn chặt răng, “Đúng vậy bất luận chuyện gì, tôi đều có thể đáp ứng , chỉ cần  đòng ý   cho Cảnh Phí biết là được.”

Kỷ Niệm Sơ cười, con ngươi  ra  tia lạnh lẽo, lảng sang chuyện khác, “ biết , ngày đó ở WC,  ra tôi còn nghe được  số  thanh, nhưng tôi lại  biết là ,  căn bản cũng  nghĩ là .”

nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Lương Trữ,  đợi  ta trả lời,  từ từ tung ra  đòn trí mạng, “ có biết vì sao mà tôi biết được ?”

“Lục Lê tự mình  cho tôi biết.”

Kỷ Niệm Sơ  xong, khẽ cười  tiếng, xoay người rời .

Chỉ để lại vẻ mặt khiếp sợ của Lương Trữ, đứng ở hành lang  hồi lâu, nửa ngày,  mới yên lặng dùng thẻ phòng mở cửa  vào.

Dựa  sô pha, trong lòng nhớ lại những lời Kỷ Niệm Sơ vừa .

luôn biết là Lục Lê cũng  phải người tốt lành gì, lại  nghĩ tới    cho Kỷ Niệm Sơ biết,  luôn tưởng rằng bị Kỷ Niệm Sơ phát  mới đúng.

Vì thế   thấp thỏm rất lâu, nhưng Kỷ Niệm Sơ lại chậm chạp  có động thái gì, nên  đành phải đánh đòn phủ đầu, tốn  số tiền lớn để thuê thám tử theo dõi Kỷ NIệm Sơ, quả nhiên phát  được bí mật của Kỷ Niệm Sơ.

Mặc dù trước đó hot search của Kỷ Niệm Sơ vẫn còn  hot trong  khoảng thời gian, nhưng rất nhanh  bị triệt xuống, độ hot từng chút từng chút rớt hạng, đến khi  thấy được.

Mà  chờ tới khi điện thoại và máy tính bị hack xong, sau đó tin xấu của  từng chút từng chút bị tuôn ra, toàn mạng xã hội mắng nhiếc , ngay cả vài cái đại ngôn* của  đều bị triệt tiêu. (Đại diện quảng bá cho  thương hiệu nào đó.)

Rốt cuộc  cũng chứng thực được suy đoán của mình, suy nghĩ của   chút cũng  sai mà.

Quả nhiên sau lưng Kỷ Niệm Sơ có người chống lưng mà, hơn nữa bối cảnh của người này tuyệt đối  đơn giản.

Chẳng lẽ là Lục Lê? Trung Ngân hoàn toàn có năng lực này, hơn nữa hôm đó  có bộ dạng hứng thú với Kỷ Niệm Sơ, là   thầm triệt tiêu hot search của Kỷ Niệm Sơ sao?

Quan trọng nhất là nếu  có thể đem chuyện mình với   cho Kỷ Niệm Sơ biết, có phải cũng có thể  cho Cảnh Phí biết hay ? Có phải Cảnh Phí cũng  biết rồi ? (Mệt má quá má ơi)

Nghĩ đến chuyện mấy ngày nay gọi điện cho Cảnh Phí,  đều  bắt máy,  ra  phải như thế,  ra  cũng  rất có kiên nhẫn với mình,  giận dữ với mình,  cho mình tài nguyên và đại ngôn.


bỗng nhiên nhớ tới,  lâu rồi Cảnh Phí  liên lạc với .

Lương Trữ có chút hoảng loạn từ trong túi móc điện thoại ra gọi điện cho Cảnh Phí, quả nhiên, đầu bên kia  bắt.

ngại phiền gọi  lần nữa, tới lần gọi thứ ba, rốt cuộc cũng có người nhận.

“Có việc?” Đầu bên kia truyền tới giọng  lãnh đạm.

Giọng  của  hơi phát run, nhưng vẫn tận lực bảo trì ôn nhu, “Gần đây  làm gì thế, sao vẫn chưa tìm em.”

Đầu bên kia hình như có chút ồn, giọng  nam nữ hỗn loạn, rất ồn ào, cách đó  xa hình như có người còn kêu Cảnh thiếu,  thấy đầu bên kia  có  thanh gì, ngay sau đó lại truy vấn  câu, “Sao vậy?”

Hơn nửa ngày, đầu bên kia mới truyền tới giọng  vội vàng, “bên này tôi có việc, cúp máy trước.”

Lương Trữ bị cúp máy xong nắm chặt điện thoại, ngực rét run,  dựa vào ghế sô pha, trong lòng bùm bùm nhảy lên, cả người vô lực,  biết  xong đời rồi.

Bất luận là Cảnh Phí, hay là Lục Lê, đều  bỏ quên .

*

Kỷ Niệm Sơ mới tới chỗ quay, nhân viên công tác  sai biệt lắm  đến đông đủ, quả nhiên, rất xa liền nhìn thấy Lương Trữ, còn có mấy khách quý lần trước  gặp qua đều đến  sai biệt lắm, chỉ  thấy Kiều Lang.

Lương Trữ giống như cũng  bị tâm trạng của ngày hôm qua ảnh hưởng, cả người thoạt nhìn rất có tinh thần, mặc đồng phục của đội, tóc đuôi ngựa cột cao, ý cười khoe mẽ  chuyện với nhân viên công tác.

Thấy  tới, rất xa liền hướng về phía  cười, vẫy tay rồi chạy chậm lại.

“Sao hôm nay tiền bối tới sớm vậy ạ? Đây hình như  phải là phong cách của tiền bối.” Lương Trừ che miệng cười khẽ, cách Kỷ Niệm Sơ  bước rồi dừng lại.

Kỷ Niệm Sơ lễ phép mà hướng  ta cười cười,  tiếp lời, lời  này ngoài mặt  muốn  rằng  tới trễ, nhưng ý chỉ ở bên trong  phải là  luôn để người khác chờ hay sao?

Tuy tiết mục chưa chính thức bắt đầu quay, nhưng  biết ở đây  có cameras  theo sau để chụp.

Dựa vào phản ứng của Lương Trữ, rất có khả năng biên tập  ác ý cắt bớt khúc, sau đó tổ tiết mục vì lưu lượng, cố ý lăng xê  và Lương Trữ có quan hệ  tốt.

muốn  chuyện, phía sau liền truyền tới  giọng , “Xin lỗi, tôi tới trễ.”

Hai người đồng thời quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt vội vã của Cảnh Phí  tới, hướng về phía mọi người xin lỗi gật gật đầu.


Bắt đầu quay

Hôm nay, đại gia đình ‘Thử Thách Ngôi Sao’ của chúng ta chúng ta  nghênh đón  thành viên mới cuối quý này, đó chính là em  vốn dĩ xinh đẹp của đại gia đình– Lương Trữ!”

Tô Thành Cẩm  bên hứng thú bừng bừng hướng về phía màn ảnh giới thiệu, Lương Trữ xuất  ở màn ảnh, hướng về phía mấy người còn lại lộ ra nụ cười tiêu chuẩn.

“Chào mọi người, quý đầu may mắn có thể cùng đại gia đình ở bên nhau quay hai tập, sau này tôi có thể gia nhập ‘Thử Thách Ngôi Sao’ của chúng ta, hy vọng các vị tiền bối chiếu cố nhiều hơn.”

“Hoan nghênh hoan nghênh ——”

“Thử Thách Ngôi Sao của chúng ta lại có thêm  vị thành viên mới!”

“Đúng vậy đúng vậy, bất quá cũng đều là bạn bè của chúng ta.”

-

Quay xong, Kỷ Niệm Sơ thở dài  nhõm  hơi, cuối cùng  cần phải hàn huyên với Lương Trữ, đối với cái gương mặt kia của  ta,   đúng là  cười nổi, mặt đều cứng lại.

Nhân viên công tác bắt đầu thu thập sân, Kỷ Niệm Sơ hướng về phía phòng nghỉ  tới, nhìn bóng dáng rời  vội vàng của Kiều Lang, có chút khó hiểu.

Hôm nay  ràng  rất  tập trung, vội vàng đến, lại vội vàng rời , bất luận là chơi trò gì đều có điểm thất thần.

Trong lòng  đột nhiên có  suy đoán lớn mật,  còn nhớ  ngày hôm sau lúc Vu Nhiễm xảy ra chuyện  buổi sáng  có gọi điện cho sếp lớn, là  người đàn ông bắt máy, bây giờ nghĩ lại,   phải là Kiều Lang chứ?

Kiều ảnh đế từng  qua sếp lớn đừng dây dưa với  nữa, hai người này…

Bây giờ  biết sếp lớn là nữ rồi, như vậy tám chín phần là  có ý tứ với Kiều Lang.

Vậy Kiều Lang biết chuyện của  sao? Kiều ảnh đế   cho rằng giới tính của sếp lớn là đàn ông chứ…

Kỷ Niệm Sơ bỗng nhiên có chút tò mò,  về phía phòng nghỉ mà trong lòng nặng nề, nghĩ đợi lát nữa thay đồ trong phòng nghỉ rồi trực tiếp về nhà, thần sắc lúc này mới thả lỏng chút.

Trợ lý tiểu Thanh đột nhiên  ra, thần sắc có chút vội vàng, nhìn thấy  sau đó mới thở dài  nhõm  hơi.

“Chị Niệm Sơ, có người tìm.” Lý Linh Thanh hướng về phía  chớp mắt,  giọng .


Kỷ Niệm Sơ có chút kinh ngạc, “Ai?”

Lý Linh Thanh lắc đầu, cũng nghi hoặc, “Em cũng  biết, em hỏi ,  chỉ  chị  rồi  biết.”

Kỷ Niệm Sơ thoải mái, đẩy cửa  vào, chỉ thấy  thân ảnh đưa lưng về phía , người nọ cúi đầu  nhìn điện thoại, nghe thấy động tĩnh lúc này mới xoay người lại.

Lục Lê  thân tây trang màu xanh biển, cà vạt màu đen thuần, bên trong là áo sơ mi màu trắng, hai nút áo  cùng như cũ  cài.

Tóc mái  dài  ngắn lúc này chải lên, dùng cái kẹp  kẹp lại, lộ ra cái trán tinh xảo như ngọc, làm cả người càng thêm thành thục vài phần.

Ngũ quan vẫn trước sau như  tái nhợt lại tinh xảo, xinh đẹp quá mức. (Miêu tả như bede v trời)

nhìn thấy , giữa mày nhảy nhảy, “Sao  còn tới nữa?”

“Cái gì mà lại tới nữa, hình như tôi chưa tới lần nào đâu nhé?” Lục Lê cũng  để ý thái độ của ,  về phía , đứng trước mặt   dừng lại, cười : “Lâu rồi  gặp, nhớ tôi ?”

“Đương nhiên là  nhớ.” Mặt Kỷ Niệm Sơ cơ hồ  có biểu tình gì , “Tìm tôi có chuyện gì?”

vừa ngồi xuống,  từ bên cạnh vòng qua m, ở trước bàn trang điểm ngồi xuống.

“  nhớ tôi, nhưng mà tôi nhớ  phải làm sao bây giờ, đành phải chủ động tới.” Lục Lê quay đầu nhìn bóng dáng của , buông tay, bất đắc dĩ .

Kỷ Niệm Sơ  để ý tới , ở  lấy quần áo trong tủ quần áo,  khách khí hạ lệnh đuổi khách, “Chừng nào  ? Tôi muốn thay quần áo.”

Lục Lê chậm rãi gợi lên khóe môi, đôi mắt đào hoa cười đến hơi cong lên, trong ánh mắt tràn đầy chế nhạo, ““Tôi chờ ở đây,  vào thay , tôi bảo đảm  xem.”

Cái trán Kỷ Niệm Sơ nảy nảy gân xanh, hai người giằng co như vậy,   ,  cũng liền lẳng lặng ngồi.

bảo đảm  nhìn, chỉ có quỷ mới tin.

ở cái loại địa phương như toilet có thể cùng Lương Trữ làm vậy, chẳng lẽ  còn gì để tin được sao?

lạnh lùng nhìn , rốt cuộc, Lục Lê nhịn  được.

“Thôi vậy, tôi ở cửa chờ .”  thấp giọng thở dài  hơi, lại hướng về phía  vứt cái mị nhãn, xoay người  ra ngoài.

Kỷ Niệm Sơ nhanh chóng khoá trái cửa,  vào phòng thay quần đồ thay quần áo, đem đồng phục của đội thay bằng quần áo của mình xong, mới vừa  tới cửa muốn nhìn  chút xem Lục Lê còn ở đây , kết quả liền nghe thấy ngoài cửa có  thanh tranh chấp rất .

“Lương Trữ, tôi  rồi, đừng tìm tôi nữa.”  thanh lạnh nhạt của Lục Lê truyền tới, cho dù cách  cánh cửa, cũng có thể nghe ra giọng  có chút  kiên nhẫn.

“Nhất định phải tuyệt tình như vậy sao, chúng ta  từng…”Hình như Lương Trữ ở bên ngoài  bắt đầu khóc rồi, giọng  run rẩy, vừa thấp vừa sợ hãi.

“Tôi cho rằng mọi người đều là người thông minh,  với tôi đều biết .”


“Em chỉ muốn tìm  ăn  bữa cơm mà thôi, vì cái gì…” Lương Trữ có chút  cam lòng, “ tới đây tìm Kỷ Niệm Sơ, phải ?”

“Đúng thế  sao?” Lục Lê nhướng mày, giọng  ngày càng mất kiên nhẫn.

“ ta  phải cái dạng người tốt gì đâu,  đừng để cái bộ mặt bên ngoài của  ta lừa, còn  biết theo bao nhiêu người đàn ông rồi, lúc  bị dính scandal với Cảnh thiếu, lúc  ôm hôn  người đàn ông xa lạ ở bãi đỗ xe, loại người này   chê dơ sao?”

Lương Trữ càng  càng sốt ruột, giọng  cũng càng ngày càng dồn dập, đến cuối cùng cơ hồ  là giọng điệu chất vấn.

“Vậy  có thể…” Lục Lê còn chưa  xong, Kỷ Niệm Sơ liền trực tiếp mở cửa ra,  tới trước mặt Lương Trữ, lạnh lùng nhìn , “Tôi dơ hay  dơ, tới lượt   hả?”

“Lương Trữ, tôi  thích gây chuyện, cũng  thích thị phi, cho nên chuyện của tôi đều là mở  con nhắm  con. Chuyện lần trước  tìm người theo dõi tôi vốn dĩ tôi  định truy cứu, nếu   hai phải như thế, vậy đừng trách (tại sao nước biển lại mặn) tôi.”

Giọng điệu của Kỷ Niệm Sơ lạnh nhạt, như là   chuyện với  người  liên quan tới mình,  xong muốn xoay người rời .

Mới vừa xoay người còn chưa kịp cất bước, cũng chỉ nghe thấy giọng  của Lương Trừ ở đằng sau vang lên, “ cần  ở đây giả bộ hảo tâm, đều là tại ,  tuôn ra những chuyện như vậy, tôi mới bị triệt đại ngôn!”

“Bây giờ ở đây giả bộ thành người tốt,   thấy ghê tởm sao?”  cười tới trào phúng cực kỳ,  mặt đều là biểu tình chán ghét.

“ cho rằng tôi  biết sao?  bên  câu lấy Cảnh Phí,  bên còn câu Lục thiếu, kết quả lại bị người ta phát   ôm hôn với  người đàn ông khác dưới bãi đỗ xe, nhiều người như vậy,   sợ nhiễm bệnh sao?”

“Kỷ Niệm Sơ,   làm cho tôi cảm giác ghê tởm muốn phun ra.” Lương Trữ  xong, lại chuyển qua Lục Lê, “ đúng là có mắt như mù, cư nhiên coi trong loại phụ nữ như vậy.”

“Câm miệng.” Lục Lê nhíu mày, “Người ghê tởm  phải là  ấy, mà là .”

Lương Trữ càng cười càng trào phúng, khuôn mặt thậm chí có chút vặn vẹo, trong ánh mắt tràn đầy ác ý, “Nhưng  còn ngủ với cái loại ghê tởm như tôi đó.”

Kỷ Niệm Sơ  muốn nghe cũng  muốn nhìn,  chút để ý quét qua hai người liếc mắt  cái, cũng  quay đầu lại mà  luôn.

“Nhìn , người ta căn bản  quan tâm .” Lương Trữ chỉ chỉ phương hướng Kỷ Niệm Sơ rời , hướng  chớp mắt, cười quyến rũ , “Thế nào, có muốn ăn cơm với tôi, rồi  khách sạn hay ?”

xong, liền ngẩng đầu muốn hôn Lục Lê, Lục Lê  chút do dự  phen đẩy  ra, chán ghét nhìn   cái,  chữ cũng  , xoay người rời .

Lương Trữ nhìn bóng dáng rời  của Lục Lê, hừ lạnh  tiếng, con ngươi lập loè ánh sáng  .

Kỷ Niệm Sơ sơ từ chỗ quay  ra lại phát   tìm thấy Lý Linh Thanh, nghi ngờ sao lại  thấy  trợ lí  đâu.

Bả vai phía sau đột nhiên bị người khác vỗ vỗ,  quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt cừoi tủm tỉm của Lục Lê  nhìn mình.

“ tìm ai? Trợ lý của  sao?”  hỏi, thấy Kỷ Niệm Sơ  trả lời, Lục Lê lại , “Vừa rồi tôi  ra thấy  ấy ở lối ra bên kia chờ , ta  để  ấy về trước,  ấy liền  rồi.”

“ bảo  ấy  về,  ấy liền  về sao?” Kỷ Niệm Sơ rốt cuộc cũng trả lời , vẻ mặt  thể tin nhìn .

Tuy  Lý Linh Thanh cho người khác cảm giác có chút yếu đuối, nhát gan, nhưng cũng  tới mức người ta  gì  nghe theo đó chứ?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận