Đam Mỹ Sư Tôn


Editor: Sa
Beta: Du + Hy
Lục Vân Chân chạy như điên đến quán bán đồ ăn sáng, sợ rằng chỉ cần cậu chậm nửa bước thôi là cảnh sát sẽ tới đây.

Mạc Trường Không dù không biết lý do vì sao nhưng cũng chạy ngay theo sau.

May sao, hai vợ chồng chị Trần đều là người nhút nhát và sợ vướng vào rắc rối.

Bọn họ tưởng Mạc Trường Không là phường côn đồ bóc lột, thấy cũng không tổn thất gì nhiều, nên coi như mình xui xẻo, không dám đi báo cảnh sát.
Lúc hai người chạy đến cửa hàng, vợ chồng chị còn đang đùa nhau về việc này, nói là trừ gian diệt ác bao nhiêu năm rồi, không phải lúc nào cũng gặp được côn đồ hàng thật giá thật như hôm nay đâu.

Viên đá này cũng rất đẹp, vậy nên lấy nó làm mặt dây chuyền để kỉ niệm cũng được.
Lục Vân Chân lập tức cúi đầu xin lỗi.
Mạc Trường Không thấy hành động này của sư tôn, hắn biết mình lại gây rắc rối rồi.

Từ nhỏ hắn đã không phải đồ đệ ngoan gì, đánh nhau gây chuyện khắp nơi khiến sư tôn phải thay hắn đi xin lỗi vô số lần.

Nhưng mà lần này...!Hắn không biết mình sai ở đâu cả.
Chuyện đã không nghĩ ra thì thôi chả nghĩ nữa.
Hắn đã cẩn thận sám hối trong luyện ngục rồi, nếu bản thân trời sinh tà tính, thiện ác bất phân dễ phạm sai lầm, vậy thì không liều đi làm bậy nữa, ngoan ngoãn nghe lời sư tôn thôi.
Sư tôn không bao giờ sai!
Nếu sư tôn có sai, thì nhất định là do lỗi của người khác!
Mạc Trường Không ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi theo.
Chị Trần nghe giải thích xong, biết là hiểu lầm cũng không giận, chị nhận tiền bữa sáng, cười hì hì nói đùa: "Nhìn thằng bé này trông sáng sủa nhỉ, vừa cao vừa đẹp trai, mặt còn có hình xăm, làm chị Trần của mày sợ hết hồn...!Có khi nào là thành viên ban nhạc không?"

"Đúng!" Lục Vân Chân nhanh nhẹn đáp, kéo Mạc Trường Không sang, vỗ vỗ vai hắn nói, "Bạn em ở trong ban nhạc rock and roll, là tay trống đấy ạ...!Tiếc là ban nhạc không nổi tiếng được nên giải tán, trong nhà cũng không còn ai cả nên đến ở với em."
Mạc Trường Không thật thà nói: "Phải, ta từng đánh trống."
Năm đó hắn giành được trống thần làm bằng da Quỳ*, dùng xương lôi thú làm dùi gõ, tiếng vang năm trăm dặm, khiến biển cả dậy sóng, quần long hoảng loạn, thú vị lắm.
*Quỳ ở đây là tên một loài quái giống như rồng, chỉ có một chân
Hình như cái trống kia vẫn đang nằm trong không gian giới tử của hắn?
Nếu sư tôn muốn nghe hắn đánh trống, hắn có thể đánh cho người nghe, nhưng sợ thuỷ tộc quanh đây sẽ ầm ĩ cả lên.

Cơ mà có ầm ĩ thì hắn cũng chả sợ, đập cho mỗi đứa một trận là im hết cả đám thôi.
Lục Vân Chân thấy chuyện đã được giải quyết ổn thoả, nhẹ nhàng thở phào, cậu thấy Mạc Trường Không cũng không muốn đòi lại viên đá kia nữa, liền không nhắc tới, coi như là món quà xin lỗi tặng cho chị Trần đi.
Cậu xoay người lại, bỗng nhiên phát hiện trên đường có một chiếc BMW đang đỗ, một người đàn ông trung niên mặc tây trang cao cấp đi xuống, cung kính mở cửa, mời hai người trông như đạo sĩ xuống, cùng đi vào toà cao ốc đang xây dở cách đó không xa.
Toà cao ốc kia được xây từ 5 năm trước, vốn định dùng làm trung tâm thương nghiệp.

Khi đó họ nói rằng sau khi xây dựng xong tòa nhà này, kinh tế của cả khu cũng sẽ được phát triển theo.

Lục Vân Chân cũng đã mong chờ rất lâu, cảm thấy sẽ có rất nhiều công việc bán thời gian để ứng tuyển.
Sau đó, chẳng hiểu phía chủ đầu tư có vấn đề hay đã gặp chuyện gì mà cứ để toà nhà bỏ không như vậy suốt bao nhiêu năm.

Giờ họ định tái khởi động nó hay sao?
Lục Vân Chân tò mò dò hỏi chị Trần.
Chị Trần cười nói: "Là bên Bất động sản Long Huy.

Nghe nói là khởi công không thuận lợi lắm, có mấy công nhân bị thương, ông chủ nghi ngờ là bị ma ám nên mời đại sư đến làm phép."
Lục Vân Chân suýt nữa thì thuận miệng nói trên đời làm gì có quỷ thần, may mà nhớ đến chuyện hôm qua, còn có cái tên phi nhân loại đang đứng cạnh, vội vàng nuốt lại lời định nói vào bụng.
Cậu không có tư cách làm một người theo thuyết vô thần...
Lục Vân Chân sầu đời một lúc rồi lại vui vẻ trở lại.


Cậu chưa bao giờ nhìn thấy đạo sĩ làm phép, hơi bị mới mẻ đấy! Cậu chạy vội theo nhóm mấy bác gái trên đường đi xem náo nhiệt, chậm chân là không giành được chỗ tốt đâu!
Vừa mới chạy được hai bước, Lục Vân Chân liền nhớ đến Mạc Trường Không, vội quay lại hỏi: "Anh sợ đạo sĩ không?"
Mạc Trường Không lắc đầu: "Đạo sĩ sợ ta."
Lục Vân Chân từ lâu đã phát hiện ra Mạc Trường Không không sợ ánh mặt trời, ăn uống như người bình thường, hơn nữa cũng có bóng dưới nắng...!Chắc không phải tà ma mà là kiểu tốt đẹp như thần tiên gì gì đó chứ nhể.
Cậu vui vẻ chạy đi xem đạo sĩ bắt yêu.
Quanh toà cao ốc nát kia không có tường, ông chủ bất động sản Long Huy mời mấy người bảo vệ đến nhưng cũng không ngăn được tính hóng hớt của người dân xung quanh.

Mọi người đứng bên ngoài dải phân cách cắn hạt dưa, tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
"Nghe nói phong thuỷ của toà nhà không tốt, hại đường tài vận."
"Không không, tôi nghe bảo là bên đầu tư bỏ trốn mà."
"Chứ không phải ông chủ tham ô nhận hối lộ rồi bị tống vào tù à?"
"Mấy người nghe không đúng gì hết, tôi có người thân làm bảo vệ ở công ty bất động sản kia kìa, nói là ban đầu ông chủ nhập nhằng với cô thư kí á, rồi muốn ly hôn, xong bà chủ làm loạn hết lên, còn viết đơn tố cáo, tống thằng cha đó vào tù."
"Ra là thế, chuyện cô thư kí xinh đẹp à..."
"Tuesday toàn là đồ hồ ly tinh, thằng con nhà bà Tạ cũng ly hôn rồi đấy thôi?"
"Con bả là do thích đánh bạc chứ..."
Đám người buôn bảy tám câu, chủ đề đã chạy đi mãi tận đâu rồi.
Lục Vân Chân nhân cơ hội giới thiệu tay trống ban nhạc rock and roll đang thất nghiệp Mạc Trường Không với mọi người, tránh để mấy bác gái tưởng là người xấu rồi chạy đi báo cảnh sát.
Mấy người hàng xóm đều quen Lục Vân Chân từ khi cậu nhỏ, biết cậu là một đứa bé hiếu thảo hiểu chuyện nên rất quý mến, nhẹ nhàng tiếp nhận chuyện này.
...
Ông chủ của bất động sản Long Huy họ Vương đã mua lại mảnh đất này với giá thấp, nhưng một thời gian sau lại nhận ra có gì đó không đúng lắm.

Công nhân ở công trường vào ban đêm thường xuyên nghe thấy những tiếng động lạ, mấy viên gạch đặt ngay ngắn trên chỗ cao thì tự dưng rơi xuống.


May mà ông không ăn chặn tiền mua mũ bảo hộ, mũ mua về cho công nhân đều là loại chất lượng cao, nếu không điểm đến của những công nhân bị gạch rơi trúng đầu kia không phải là bệnh viện mà là nhà xác rồi.
Ông chủ Vương không dám dính vào kiện cáo liên quan đến mạng người, lại cũng chẳng nỡ bỏ miếng đất này.
Hắn nhờ quan hệ tìm đến hiệp hội huyền thuật, dùng giá cao mời hai vị đại sư, nghe nói là đệ tử thân truyền của phái Bạch Mao*, pháp lực cao cường, am hiểu việc thỉnh thần trừ tà.
Bạch Mao: Cỏ tranh
Hai vị đại sư là sư huynh đệ, đại sư huynh khoảng hơn 40 tuổi với bộ râu đen rậm trông rất uy nghiêm, hắn đưa tiểu sư đệ mới nhập môn không lâu tới, cầm la bàn bát quái, đi một vòng quanh toà cao ốc đang xây dở.
Lục Vân Chân bỗng nhiên cảm thấy hai mắt mình không ổn lắm, dường như cậu nhìn thấy bên dưới cây đa già trước cửa toà cao ốc kia có mấy sợi hắc khí mờ mờ bay lên?
Cậu dùng sức dụi dụi mắt.
Mạc Trường Không vẫn luôn chú ý đến sư tôn, thấy cậu hơi không thoải mái, quan tâm hỏi: "Sư tôn, làm sao vậy?"
Lục Vân Chân khe khẽ nói: "Hình như tôi nhìn thấy một luồng khí đen là lạ..."
Mạc Trường Không nhìn theo tầm mắt cậu, liếc một cái, không chút hứng thú nói: "Không có gì, chỉ là chút tà ám không đáng lo ngại thôi."
"Ồ, là tà ám à." Lục Vân Chân yên lòng, một lúc sau bình tĩnh lại, cậu liền túm lấy vạt áo Mạc Trường Không, hoảng hốt đến mức đổi cả giọng, "Sao tôi lại nhìn thấy mấy thứ này?"
Mạc Trường Không khó hiểu: "Người vốn nhìn thấy được mà."
Thân thể sư tôn chứa đựng linh khí trời đất, lại là kiếm tu bẩm sinh, đôi mắt người có thể bắt được thứ chuyển động nhanh nhất, tuy giờ biến thành người phàm, thị lực cũng giảm đi bảy tám phần, nhưng nhìn thấy yêu ma tà ám chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?  
Cậu sắp xếp lại lời muốn nói, soạn sẵn trong đầu định giải thích một chút.
"Thế này không bình thường đâu nhỉ?" Lục Vân Chân nghe mà tự thấy tuyệt vọng, "Cây đa này đã ở đó rất nhiều năm rồi, lúc còn nhỏ tôi còn trèo lên rồi cơ, chưa bao giờ nhìn thấy mấy thứ này cả..."
Mạc Trường Không suy nghĩ một chút: "Mệnh của sư tôn bị cưỡng ép sửa lại, cấm chế trói buộc linh lực cũng lỏng ra rồi..."
Tiên nhân đoạ xuống phàm trần sẽ đều bị trói buộc linh lực, che chắn thiên cơ, đề phòng làm việc thiên vị, trốn tránh xử phạt.
Lục Vân Chân chịu khổ hình, đời đời bị tra tấn, vốn không nên sống quá hai mươi tuổi.
Hiện giờ cậu chưa chết, vận mệnh đã đổi, linh khí cũng không còn bị cấm chế trói buộc nữa.
Lục Vân Chân đã hiểu: "Tôi mở mắt âm dương rồi ấy hả?"
Mạc Trường Không gật đầu: "Ừm."
Lục Vân Chân rối rắm: "Có phải tôi sẽ nhìn thấy quỷ không?"
Mạc Trường Không gật đầu: "Ừm."
Trong đầu Lục Vân Chân hiện lên hình ảnh mấy con ác quỷ siêu kinh dị trong phim điện ảnh, có hơi hơi sợ, cũng hơi bị buồn...!Nhưng thái độ bình tĩnh của Mạc Trường Không đã an ủi cậu rất nhiều.
Dù sao cái mạng nhỏ này cũng là được nhặt về, suýt nữa thì chính cậu cũng đã biến thành quỷ rồi, gặp quỷ hình như cũng chả việc gì...!Làm bộ như không thấy là được rồi, nói không chừng có còn thể gặp được chị gái nữ quỷ dịu dàng đáng yêu ấy chứ?
Lục Vân Chân nghĩ đến thiến nữ u hồn, tìm vui trong cái khổ, cười hơ hơ hai tiếng, cậu thường xuyên gặp chuyện xui xẻo, nếu không biết tự mình điều tiết, tự an ủi mình thì đã sớm không sống nổi rồi.
Cậu quyết định không nghĩ nữa, tiếp tục xem náo nhiệt.
Hai vị đạo sĩ xoay vòng vòng trước cây đa già, xác nhận phương vị trên la bàn bát quái, tỏ ra nghiêm túc, nhíu mày, sau đó lấy một thanh kiếm kim tiền ra.
Linh lực nhàn nhạt chuyển động bên trên đồng tiền cũ kỹ, nhất định không phải vật tầm thường, cảm giác sắp ra chiêu thật rồi.

Ông chủ Vương hơi hoảng: "Đại sư? Khó xử lí sao?"
Đạo sĩ lớn tuổi hơn gật đầu: "Là một thứ cứng đầu."
Hắn chỉ điểm cho sư đệ, xếp năm lá cờ tụ hồn xung quanh cây đa, sau đó bày bàn thờ, thỉnh thần vị của Tổ sư gia ra, cúng đủ năm loại tế phẩm, hương, hoa, đèn, nước, hoa quả.
Hai người thành kính lạy Tổ sư gia, hỏi một quẻ, sau đó đứng dậy, quát lớn: "Đào!"
Mấy người công nhân tuân lệnh, cầm cái xẻng đào xuống dưới cây đa khoảng 2 mét, cuối cùng đào ra được một bức tượng thần cũ nát.
Quần chúng vây xem phát ra tiếng hoan hô.
Đạo sĩ nhìn đám người rảnh rỗi kia, cũng rất bất đắc dĩ, hắn dùng tấm vải vàng viết chú văn bọc bức tượng thần lại, cùng sư đệ ngồi hai bên niệm kinh văn thỉnh thần...
Thị lực của Lục Vân Chân bây giờ cực kỳ tốt, cậu nhìn thấy một bóng đen ngọ nguậy trên tượng thần, muốn tránh khỏi tấm vải vàng, trốn ra ngoài.
Mỗi lần đạo sĩ niệm kinh văn, lại mượn được một phần lực từ thần vị Tổ sư gia, áp chế tà ám vào trong tượng thần, sức hai bên tương đối cân bằng, lôi lôi kéo kéo, cuộc so đo này nhất thời bất phân thắng bại.
Đã sắp tới chính ngọ, mặt trời càng ngày càng chói.
Nhóm mấy bác giá đứng nhìn hai đạo sĩ ngồi quanh bức tượng thần nát niệm kinh nửa ngày, chẳng có gì xảy ra, cực kì nhạt nhẽo, thời tiết lại nóng, đứng cũng khó chịu, lại chia năm xẻ bảy bỏ đi, về nhà ăn cơm trưa hết.
Lục Vân Chân nhìn rõ hơn người khác, lại có Mạc Trường Không giải thích, biết đạo sĩ muốn mượn dương khí ban trưa phong ấn tà ám, nhưng xem lâu cũng rất chán, hơi muốn bỏ đi.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thần vị trên bàn thờ, khe khẽ thì thẩm: "Vô Thượng Thái Huyền Nguyên chân quân là ai vậy? Hình như rất lợi hại..."
Mạc Trường Không nghĩ hồi lâu, khẽ đáp: "Huyền Nguyên đại nhân là hảo hữu khi xưa của người, không biết xấu hổ, thường xuyên đến Vô Kiếm Phong uống trộm rượu..."
Lục Vân Chân cười gượng hai tiếng, cảm giác câu này bịa y như thật.
Sao cậu có thể có một người bạn là tiên nhân trên cao thế được chứ?
Gần tới trưa, tà ám trong tượng thần ý thức được ý đồ của đạo sĩ, điên cuồng phản kháng, đột phá phong toả thần lực.
Đạo sĩ lớn tuổi lấy một chai rượu Mao Đài lâu năm đã sớm chuẩn bị ra, mở nắp, đổ thẳng xuống đất, dâng cho Tổ sư gia, thần lực lại tăng thêm một phần.
Hương rượu thơm toả ra mấy chục mét.
Lục Vân Chân ngửi mà thấy tan nát cõi lòng, đây là thứ rượu ngon mà cả đời cậu cũng không mua nổi...!Thế mà để dâng cho thần thì mới đổi được có chút xíu thần lực, cậu không nhịn được trào phúng: "Huyền Nguyên tiên nhân thật là keo kiệt..."
Mạc Trường Không tán đồng: "Người vẫn luôn bảo hắn là cái đồ bủn xỉn mà."
Hai người vừa dứt lời...
Một tiếng sấm vang giữa trời quang, thần lực trên người đạo sĩ tăng vọt, như sóng to gió lớn, điên cuồng vọt về phía bức tượng nát.
- --------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Huyền Nguyên tiên nhân: "Lục Vân Chân! Ngươi nhìn cho rõ xem! Lão tử không keo kiệt nữa rồi!"
Lục Vân Chân: "???".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận