Đan Phù Chí Tôn

Trên Nam Huyền
Sơn, yêu thú vẫn ở trong trạng thái nuôi thả. Trong chỗ sâu Nam Huyền Sơn, còn
không biết có yêu thú nào có cấp bậc bá chủ không. Bắc Thần không dám xâm nhập,
vẫn còn ở khu vực gần núi mà cẩn thận tìm tòi tung tích của trăn Hỏa Linh.

Tu vi của Bắc Thần đã sắp vượt qua Hóa Huyết tầng tám đỉnh phong, tùy thời đều
có thể tiến cấp lên tầng chín. Từ trước khi Cực Đạo Cung, Bắc Thần trước sau đã
hấp thu ba lần trận nguyên lực của Tứ Linh Đại Trận tỏa ra tràn đầy, tu vi
không chỉ được củng cố không ít mà còn tăng lên toàn bộ.

Hai tháng này, thông qua dùng đan dược, đặc biệt là hai viên Bổ Mạch Linh Đan,
làm cho tu vi của Bắc Thần có tăng lên rõ rệt. Một đường bình thản tăng tiến
mãnh liệt, đẩy lên Hóa Huyết tầng tám đỉnh phong

Nếu không phải phát hiện tu vi tự thân gần đây tăng lên quá nhanh, như vậy có
thể khiến cho căn cơ bất ổn, Bắc Thần đã sớm đột phá cảnh giới bước vào Hóa Huyết
tầng chín.

“Kỳ thật ta coi như là tính lũy dần mà bộc phát, dù sao vì tinh tiến luyện đan
thuật, ta đã dừng lại hơn hai năm tại Hóa Huyết tầng sáu. Tuy rằng tinh lực chủ
yếu đều đặt vào luyện đan thuật nhưng mà rèn luyện tu vi cho tới bây giờ vẫn
chưa dừng lại!”

Vừa bay lên truy tìm mục tiêu, vừa cẩn thận tự hỏi vấn đề tu vi, cuối cùng Bắc
Thần vẫn là quyết định lại rèn luyện thêm một thời gian, sau khi chăm sóc căn
cơ sẽ một lần nữa tiến cấp Hóa Huyết tầng chín. Dù sao, hắn tiến cấp lên tám tầng
không đến hai tháng, hơn nữa ám thương trong cơ thể cũng mới vừa thanh trừ
không lâu.

“Trăn Hỏa Linh, nơi sống ưa thích là hồ dung nham, miệng núi lửa, phải đi địa
phương tràn đầy hỏa nguyên lực mới đúng!”

Nam Huyền Tông là nơi giới dưỡng yêu thú của Nam Huyền Tông, tính ra lại có điểm
tương tự với Tam Thú Sơn Mạch của Cực Đạo Cung. Vì cung cấp cho yêu thú hoàn cảnh
bất đồng thích hợp với sinh tồn, các thế hệ đại năng của Nam Huyền Tông cố ý
xoay chuyển địa mạch, đưa nhiều loại hoàn cảnh sinh thái lộn xộn vào cùng một
chỗ. Dưới trạng thái tự nhiên, địa mạch tự có, tỷ như địa giới hội tụ hỏa
nguyên lực rất ít xuất hiện địa phương ngưng tụ hàn nguyên lực. Nam Huyền Sơn lại
bất đồng, nơi này có một hồ địa hỏa dung nham, hơn nữa ngoài mười dặm còn có một
hàn băng cốc thiên nhiên. Cái này đều là biểu hiện do bị xoay chuyển địa mạch mạnh
mẽ, cái gọi là bàn sơn điền hải, cũng không khác cái này lắm. Trong giới tu
chân này, đó là không có gì có thể làm khó con người!

Bắc Thần có tài cao, gan cũng lớn, bên ngoài chân núi, hắn tự tin vẫn có thể
hoành hành không cố kỵ.

Sau khi cẩn thận tìm tòi nửa ngày, Bắc Thần rốt cuộc đã có chút thu hoạch. Bên
trong một thạch lâm, Bắc Thần phát hiện khí tức hỏa bạo liệt tràn ra từ một khe
nứt. Một mảnh thạch lâm, phạm vi hơn mười dặm, quái thạch lởm chởm, bị che lấp ở

mặt trái ngọn núi. Nghênh diện đến là một hơi thở nóng rực, khiến cho Bắc Thần
khẳng định phía dưới thạch lâm này, khẳng định có mấy chỗ hồ địa hỏa dung nham.

Sau khi đánh giá ở phía ngoài thạch lâm một phen, Bắc Thần độn quang nảy lên,
nhảy vào bên trong thạch lâm. Sờ sờ một khối tảng đá lớn rất không hài hòa bên
cạnh, thạch tài ấm áp, làm cho trong lòng Bắc Thần vui vẻ.

“Bộ dáng tảng đá này thật khí phách, để cho sư tỷ sư muội tông môn nhìn thấy,
nhất định sẽ được yêu thích mấy ngày.”

Bắc Thần vỗ vỗ khối quái thạch này, lắc mình xâm nhập sâu vào trong thạch lâm.

Bên trong thạch lâm, không dưới một ngàn khối quái thạch vững vàng. Tuy rằng mặt
lưng ấm áp, lại nóng ấm tràn đầy, hàng năm qua không chỉ không có nửa điểm ẩm ướt,
ngược lại thập phần khô ráo, trên tảng đá cũng sạch sẽ, không chỉ không có thực
vật bám lên, ngay cả rong rêu cũng không có.

Đi vào trong thạch lâm, xuất hiện trước mặt Bắc Thần là một cái địa hố thật lớn,
thỉnh thoảng từ trong đó còn bắn ra một ít lửa.

“Hẳn chính là nơi này, nhìn theo tư thế này, quy mô hồ đại dung nham này cũng
không nhỏ, mặc dù không có trăn Hỏa Linh, cũng có thể có yêu thú hỏa hệ khác mới
đúng.”

Sau khi vỗ Thổ Cương Phù trên người, Bắc Thần động thân mình, dán thân vào một
chỗ của địa hố, rồi chui vào.

Phía dưới địa hố là một hồ dung nham thật lớn, nham thạch nóng chảy nóng bỏng,
chậm rãi quay cuồng lưu động, thỉnh thoảng phát ra tiếng nham thạch nóng chảy
“tách tách”, nhô lên cao nổ nứt ra, từ bên trong dâng lên một ngọn lửa cháy.

“Mẹ nó, không gian nơi này quả thật lớn a, cơ hồ bao trùm cả thạch lâm, sẽ không
lại gặp phải một tên lợi hại chứ?”

Bắc Thần xoa xoa mồ hôi trên trán, sờ lên thạch bích nóng bỏng bên cạnh, bắt đầu
cẩn thận di động vào.

Cả địa nham hồ, ngoài động tĩnh nham thạch nóng chảy quay cuồng, còn lại cũng
không có động tĩnh gì. Bắc Thần tĩnh hạ tâm đánh giá địa dung nham hồ này, phát
hiện được bề mặt đất thạch lâm càng nguyên bản giống đỉnh của móc ngược, che đậy
lên toàn bộ địa nham hồ này. Từng thạch nhũ bén nhọn dựng thẳng xuống, hàng năm
bị lửa nóng nơi này mài mòn, trở nên bén nhọn sắc bén, nhìn thấy đều khiến người
khác sợ hãi.

“Ôi trời, nơi này như thế nào lại tà môn như vậy a!”

Thuận theo thạch nhũ, Bắc Thần giương mắt nhìn lên, nhất thời sợ tới mức cả người
giật mình. Hai trăn Hỏa Linh, một trái một phải, ôm lấy mấy tảng thạch nhũ, đều
thè ra lưỡi rắn đỏ tươi, trừng thẳng mắt nhìn chằm chằm hắn.


“Này mẹ nó không có đạo lý a, trăn Hỏa Linh này không phải đều thích ngây ngốc
trong dung nham sao, đều nổ lên trời rồi sao, còn có hai con, đây là muốn chơi
chết ta sao!”

Bắc Thần xoay người lại, dán người lên thạch bích, ngưng thần chuẩn bị, đồng thời
cũng cảm khái vận khí chính mình quá kém. Bắc Thần cũng bắt đầu đánh giá hai
con trăn Hỏa Linh này.

“Đều là tu vi Cố Nguyên tầng một, miễn cưỡng còn có thể đối phó. Nhưng mà trong
hồ dung nham này, đã bị chúng nó chiếm địa thế, không thiếu phải đánh một phen
khổ chiến rồi.”

Bắc Thần nhìn trộm cái hố vừa rồi, nơi đó cách vị trí hiện tại của hắn đại khái
là hơn mười trượng.

Hai trăn Hỏa Linh tựa hồ đều nhận ra ý đồ của Bắc Thần, thân hình chớp nhoáng
ngăn chặn đường lui của Bắc Thần.

- Này mẹ nó đều muốn thành tinh a!

Tức giận mắng một tiếng, Bắc Thần đạp chân phải lên thạch bích, rút ra Lục Ngân
Đao, một đao chém thẳng, bổ lên đỉnh đầu một trăn Hỏa Linh.

Bắc Thần chủ động xuất kích, khiến cho trăn Hỏa Linh kia sửng sốt, lập tức híp
mắt lại, hàn quang nhấp nháy.

Thân mình trăn Hỏa Linh buông lỏng, thân thể nguyên bản chặt chẽ quấn quanh mặt
thạch nhũ, không duyên cớ thả lỏng ra mấy phần, tránh khỏi một kích của Bắc Thần.

Bắc Thần sửng sốt ngốc thần, hoàn toàn không nghĩ tới trăn Hỏa Linh này thế
nhưng lại ra một chiêu quỷ dị này. Xem chừng, kinh nghiệm chiến đấu của bọn
chúng trong này thập phần phong phú.

Lục Ngân Đao còn chưa kịp thu hồi, toàn lực chém lên một thạch nhũ. Ầm vang một
tiếng, thạch nhũ kia gãy gốc, nhanh chóng rơi xuống.

Trăn Hỏa Linh nguyên bản còn quấn quanh mặt thạch nhũ, chuyển nhẹ cổ, rất nhanh
thu lại ý thức.

Lúc này, một trăn Hỏa Linh khác mở miệng đỏ chót đánh sâu vào sau lưng của Bắc
Thần.

Cảm giác một cỗ tinh phong đánh úp lại, thân mình Bắc Thần di chuyển ba phần, để
cho đầu trăn công kích đến, sau đó chém thẳng đao thứ hai xuống, hướng tới trăn
Hỏa Linh lúc trước công kích tới.


Đầu trăn Hỏa Linnh lúc trước tránh né công kích của Bắc Thần lại dừng bên dưới
Bắc Thần. Lúc này Bắc Thần thuận thế mà công, tăng thêm ba phần khí thế.

Trăn Hỏa Linh kia tăng thêm linh lực ở cổ và hai bên sườn, há mồm phun ra một
ngọn lửa nóng cháy, hướng thẳng đến Bắc Thần.

- Đến rất tốt!

Bắc Thần hét lớn một tiếng, thần niệm vừa động, hai quả Hỏa Đạn Phù hóa thành
hai quả hỏa đạn thật lớn bắn bay ra, phủ đầu bay về phía ngọn lửa cháy mạnh.

Hai cỗ nhiệt năng gặp nhau giữa không trung nổ nứt ra, khí kình phản chấn, khiến
mấy tảng thạch nhũ quanh mình nổ nứt ra. Bắc Thần dồn khí đan điền, chịu đựng
phản chấn, không lùi mà tiến tới, uy lực của Lục Ngân Đao có thể khai hỏa toàn
bộ, ánh đao dày đặc, kinh động bốn phía.

- Một Đao Trảm Thần!

Đao thứ nhất của Vấn Đao Thất Trảm bị Bắc Thần đánh ra rồi.

Mũi đao sắc bén, bất ngờ mang theo công kích Cố Nguyên kỳ toàn thịnh, trực tiếp
bổ lên đầu của trăn Hỏa Linh. Máu tươi đồng thời bắn ra bốn phía, một đạo mũi
đao dọc theo miệng vết thương chui vào trong cơ thể trăn Hỏa Linh, đánh thẳng
vào thần hồn.

Thần hồn bị trảm, toàn thân của trăn Hỏa Linh cử động mạnh, toàn bộ phá hủy hơn
mười thạch nhũ, nhanh chóng nhảy vào bên trong nham thạch nóng chảy.

Lúc này, một cỗ lửa cháy mãnh liệt lần thứ hai lại đánh úp phía sau Bắc Thần,
cùng với tiếng gào thét phẫn nộ.

Bắc Thần rất nhanh xoay người, vừa xoay người đã phun ra một đạo Hàn Sương Phù,
hóa ra một luồng sương lạnh, chống đỡ lại lửa cháy. Hàn Sương Phù bị khí tức hồ
dung nham bốn phía vây quanh dẫn đến suy yếu, chỉ có thể phát huy ra tám phần lực
công kích. Bắc Thần không thể không lại ra đao, bổ ra ngọn lửa còn sót lại.

Trì hoãn một nửa hơi thở, đã cho trăn Hỏa Linh phía dưới kia một mạng sống nữa.
Thời điểm Bắc Thần lấy ra Tẩy Mặc, trăn Hỏa Linh kia đã tỉnh táo lại thần hồn,
tuy rằng bị thương nặng không nhẹ, cũng có thể phản ứng lại.

Phù phù một tiếng, trăn Hỏa Linh sắp tiến vào bên trong hồ dung nham, Tẩy Mặc của
Bắc Thần vẽ ra một lỗ hổng trên lưng nó. Khi trăn Hỏa Linh đã tiến vào hồ dung
nham, không khác gì giao long nhập hải, quay cuồng hai vòng, đã không thấy bóng
dáng.

Sau khi thầm nghĩ một tiếng đáng tiếc, Bắc Thần thúc giục thân pháp, lần thứ
hai dán thân lên thạch bích, chuyển động thân hình giằng co với trăn Hỏa Linh
khác đang chiếm giữ trên đỉnh thạch nhũ.

Kiến thức được lợi hại của Bắc Thần, trăn Hỏa Linh này cũng không dám tùy tiện
lại công kích, chỉ có thể trườn thân mình, mở ra miệng to như chậu máu, tê rống
uy hiếp với Bắc Thần.

Linh lực cả người Bắc Thần chấn động, chấn vỡ phù lực Thổ Cương Phù ở bốn phía
thân thể bị hồ dung nham cực nóng cháy thành đất khô cằn, sau đó lại tiếp tục

xuất ra một đạo Thổ Cương Phù khác vỗ lên người.

Thổ Cương Phù chính là một loại phù phòng ngự, bên trong có thổ nguyên lực rất
nặng, có thể triệt tiêu nhiều loại công kích. Nhược điểm của Thổ Cương Phù này
trong hồ dung nham này cũng bại lộ ra. Thổ nguyên lực bị cực nóng vây quanh
lâu, sẽ trở về chốn cũ, biến thành đất khô cằn, dính lên trên người, tốc độ suy
yếu.

Nhìn thấy đất khô cằn quanh người bị chấn nát rơi xuống, ánh mắt Bắc Thần vừa động,
thân mình lại phóng ra điện.

Một đao chém ra, phát ra một đạo ánh đao, sau khi nổ nát thạch nhũ mà mấy con
trăn Hỏa Linh quấn quanh mượn lực. Trước người Bắc Thần, cánh tay phải vừa động,
Tẩy Mặc bay ra, mũi nhọn Duệ Thiên Châm hiện ra, đâm thẳng vào mắt phải của
trăn Hỏa Linh.

Nhận thấy được nguy cơ, đuôi của trăn Hỏa Linh cuộn lên một khối thạch nhũ, quất
mạnh về phía Bắc Thần.

- Còn non lắm!

Bay ra một đạo Hỏa Đạn Phù, đồng thời đánh nát khối thạch nhũ kia, Bắc Thần
cũng vừa trảm ra một đao, bổ lên miệng vết thương trên người trăn Hỏa Linh, chảy
ra một dòng máu tươi rói. Tẩy Mặc đánh xuyên hông, đánh xuyên qua một lỗ máu ở
bụng trăn Hỏa Linh.

Trăn Hỏa Linh trúng chiêu đau, thân mình uốn éo, thế nhưng lại từ trên cao quất
đến Bắc Thần phía dưới.

- Súc sinh này, đừng nghĩ muốn đánh đến ta!

Phù quang Phi Hành phù dán trên hai chân Bắc Thần chợt lóe, phóng cả thân mình
Bắc Thần hướng ra ngoài.

Phù phù một tiếng, lại là thanh âm trăn Hỏa Linh tiến vào trong hồ dung nham.
Thổi phù một tiếng, là thanh âm một trăn Hỏa Linh khác từ trong hồ dung nham lao
tới.

- Chờ chính là ngươi!

Đối mặt với trăn Hỏa Linh há mồm cắn tới chính mình, Bắc Thần lại trảm ra một
đao, Đao Trảm Thần hiện ra, mũi nhọn lạnh lẽo thoáng hiện ra đâm thẳng vào thần
hồn của trăn Hỏa Linh.

Cùng thời gian, phía sau Bắc Thần bay ra hai đạo Thổ Cương Phù, nổ nứt ra quanh
thân trăn Hỏa Linh, hóa thành thổ nguyên lực, nháy mắt liền bao trùm trên người
trăn Hỏa Linh. Sau đó bị nhiệt độ cực nóng đốt lấy, hóa thành đất khô cằn tối
đen, chặt chẽ bám lên người của trăn Hỏa Linh.

Thần hồn của trăn Hỏa Linh bị trảm, vừa muốn vặn vẹo thân mình chui vào trong hồ
dung nham, đột nhiên phát hiện thân thể nặng đi rất nhiều, động tác cũng chậm nửa
nhịp, không còn linh hoạt như trước nữa.

Đầu trăn xoay qua, nhìn nhìn trên người mình, một tầng đất khô cằn bao trùm
trên đó, thời điểm muốn phát ra linh lực đánh xơ xác, phía sau cổ đột nhiên
căng thẳng rồi lại trở nên đau xót đến không còn tri giác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận