Đào Hoa Yêu Yêu

Edit: Heo con

Đào Hoa Yêu Yêu mở cửa ra, nhìn thấy người đến thì huýt sáo:

–         Chiến hạm!

Một con chó đen bóng giống Labrador hùng dũng oai vệ chạy đến nhe răng, trợn mắt với người mới đến. Người mới đến vội lùi lui ba bước, giơ hai tay lên cao hô:

–         Hai bên giao chiến, không chém sứ giả

Đào Hoa Yêu Yêu hơi sửng sốt, khóe miệng giật giật, cuối cùng vẫn mở cửa ra nói:

–         Khách quý đến nhà, có gì chỉ giáo.

–         Không dám chỉ giáo, là đến nói hộ

Nguyễn Mạnh Đông cười khổ, vừa định vào nhà theo thì con chó lớn bằng người lập tức nhe răng trắng, thở phì phò. Anh vội giơ cao hai tay nói:

–         Đầu hàng

Đào Hoa Yêu Yêu quay đầu, nhìn Nguyễn Mạnh Đông bĩu môi:

–         Chiến hạm, cho đi

Con cho Labrador lập tức ngoan ngoãn chạy về phòng khách nằm sấp xuống, hừ một tiếng, cái đuôi vẫy vẫy hạnh phúc.

Nguyễn Mạnh Đông hơi ngạc nhiên rồi lắc lắc đầu đi vào nhà, cẩn thận đi vòng qua con chó nằm giữa phòng khách, ngồi xuống sô pha:

–         Làm sao nuôi được con chó này


–         Bạn gửi nuôi hộ.

Đào Hoa Yêu Yêu bĩu môi, đặt chén trà trước mặt Nguyễn Mạnh Đông:

–         Có gì mà làm sao?

Nguyễn Mạnh Đông cười khổ:

–         Ha, đừng như thế, chọc giận em là người khác chứ đâu phải anh.

–         Tôi không hiểu ý của sếp Nguyễn

Đào Hoa Yêu Yêu cười lạnh, ấn điều khiển từ xa, loa truyền ra tiếng hét chói tai

They told him

Don’t you ever come around here

Don’t wanna see your face,

You better disappear

The fire’s in their eyes

And their words are really clear

So beat it, just beat it


Nghe ca từ, khóe miệng Nguyễn Mạnh Đông co rút lại, dường như muốn cười mà không dám cười, cố gắng nhịn cười đến có phần khó chịu:

–         Nếu không hiểu sao vừa thấy anh em đã nghiêm mặt đóng cửa, thả chó?

Đào Hoa Yêu Yêu vuốt vuốt tóc:

–         Chiến hạm!

Con chó Labrador nhanh chóng đứng thẳng lên, như hổ rình mồi mà nhìn Nguyễn Mạnh Đông chằm chằm

–         Anh im mồm, anh im mồm. Anh thức thời giơ hai tay lên

Trong phòng, mùi hoa dành dành thản nhiên lượn lờ cùng ca khúc mạnh mẽ:

“ You Better Run

You Better Do What You Can

Don ‘t Wanna See No Blood

Don ‘t Be A Macho Man

You Wanna Be Tough

Better Do What You Can

So Beat It, but you wanna be bad

Just beat it, beat it, beat it, beat it…”

Một lần tiếp một lần, giai điệu mạnh mẽ ấy lặp đi lặp lại.

Nguyễn Mạnh Đông thật sự rất muốn cười, nhưng nhìn cô gái mạnh mẽ và ánh mắt bình thản kia mà choáng váng, nhớ đến người đang ông cao gầy mà yên lặng trong văn phòng thì trong lòng lại có chút thê lương, cười không nổi.

Anh nhìn nửa khuôn mặt kiêu ngạo của Đào Hoa Yêu Yêu, khẽ thở dài:

–         Em biết không, Phong Hoa là di vật duy nhất mà bạn gái Sở Phi để lại cho anh ấy trước khi qua đời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận