Đệ Nhất Sủng

Với kinh nghiệm làm MC đấu giá lâu năm, lúc nghe thấy phản ứng phía dưới khán đài thì anh ta đã biết được, vị thiên sứ này ngày hôm nay nhất định có thể bán được với cái giá rất tốt.

Anh ta khẽ cười: “Giá khởi điểm của thiên sứ, ba mươi tỉ! Mỗi lần đấu giá, ba tỉ”

Không có bất cứ tiếng nghị luận nào, những người đến tối nay đều là những người rất có tiền, ba mươi tỉ, đối với bọn họ mà nói, chỉ cần bọn họ thích thì chẳng đáng là gì.

Nhưng đối với Cố Cơ Uyển mà nói, thì đúng thật là tai họa.

Ba mươi tỉ, có thể đưa ra mức giá khởi điểm như vậy, tuyệt đối không phải người có tiền bình thường.

Một khi rơi vào tay đám người này thì gần như là không còn cơ hội để thoát.

Phải làm sao đây?

“Ba mươi ba tỉ!” Lập tức có người đấu giá.

Cố Cơ Uyển vẫn không nhìn rõ người đấu giá là ai.

Hội trường được thiết kế thành như vậy, là để bảo vệ người mua, không tiết lộ ra tin tức của bọn họ.

Trong tay bọn họ có tấm bảng số, chỉ cần giơ bảng lên, thì có thể đại diện cho thân phận của họ.
“Ba mươi sáu tỉ! Có ai tiếp tục đưa ra mức giá khác không?”

MC trông có vẻ rất hào hứng, nhìn thấy có người giơ bảng, lập tức cao giọng tuyên bố: “Ba mươi chín tỉ! Còn ai không? Bốn mươi hai tỉ! Bốn mươi lăm tỉ!”

Cố Cơ Uyển dựa vào vách tường pha lê, bất lực nhìn những tấm bảng số phát sáng trong hội trường.

Mỗi lân chỉ cần có người tăng giá, thì người đó lại lập tức giơ bảng lên, giống như đang tuyên bố với tất cả mọi người, tối nay, anh ta nhất định phải có được cô.

Cô không biết người kia là ai, nhưng cô biết, anh ta có thể giơ bảng, thì anh ta nhất định sẽ trả nổi số tiền này.

“Năm mươi tư tỉ, năm mươi bảy tỉ, năm mươi...”


“Một trăm năm mươi tỉ!”

Cả hội trường lập tức trở nên yên tĩnh.

Một trăm năm mươi tỉ

Một người phụ nữ, mà có thể đáng giá một trăm năm mươi tỉ!

Mọi người đều nhìn về phía người giơ bảng, nhưng không thể nhìn rõ gương mặt người đó, nhưng những người ở gần đã biết là ai rồi.

Một trăm năm mươi tỉ, tên điên này!

“Một trăm năm mươi tỉ lần một.” Cái giá này, rõ ràng đã vượt quá dự liệu của MC.

Anh ta tiếp tục nói: “Một trăm năm mươi tỉ, còn ai đấu giá nữa hông? Một trăm năm mươi tỉ lần hail”

Ánh mắt của mọi người lại hướng về phía Cố Cơ Uyển một lần nữa, gương mặt trắng nõn trong sáng, quả thật là rất xinh đẹp.
Có điều, có thật sự đáng giá một trăm năm mươi tỉ hay không?

Loại con gái này, cũng chỉ có thể chơi vài ngày, dù sao thì cũng không rõ lai lịch nên sau khi chơi xong cứ vất đi để tránh gặp phiền phức.

Đương nhiên, nếu như cô bằng lòng ở bên cạnh họ, vậy thì cũng có thể.

Có điều, một người con gái không biết có thể chơi được trong bao lâu lại đáng giá một trăm năm mươi tỉ...

Nhưng vào lúc mọi người đang do dự, MC đã gõ búa xuống: “Một trăm năm mươi tỉ, thành giao!”

Cố Cơ Uyển nhắm mắt, vẫn đang đợi sức lực của mình hồi phục.

Nhưng mà, những ngón tay mềm nhũn vô lực của cô đã nói cho cô biết, muốn cơ thể hồi phục hoàn toàn trong đêm nay, chỉ sợ là không còn cơ hội nữa.


Không biết là ai đã mua cô với giá một trăm năm mươi tỉ.

Lúc sau Cố Cơ Uyển bị đưa đến một gian phòng, rồi bị đặt trên giường.

Ánh đèn màu vàng cam trong phòng mờ mờ ảo ảo.

Cô vừa mới được đưa đến chưa bao lâu thì cửa phòng đã bị mở ra.

Rõ ràng đã có người bước vào, nhưng từ góc độ này của cô, thì căn bản không thể nhìn rõ người đó.

Người đàn ông đi đến một bên, cầm ly rượu vang mà nhân viên đã chuẩn bị sẵn uống một hơi cạn sạch.

Anh ta rất kích động, thật sự rất kích động, kích động không gì có thể so sánh được!

Cái cảm giác mất đi rồi lại có lại được này, những người chưa từng trải qua thì sẽ không thể hiểu được.

Cuối cùng, anh ta đặt ly rượu xuống, đi về phía giường.

Cố Cơ Uyển thật sự rất căng thẳng, ban nãy lúc đám người kia đặt cô xuống giường, bọn họ để mặt cô hướng về cửa sổ sát đất.

Lúc này, người đàn ông đi đến phía sau lưng cô, đứng ở bên cạnh giường nhìn cô chằm chằm.

Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh ta đang lướt đi trên người cô, đến mức bộ váy trên người cô cũng gần như sắp bị thiêu rụi.

Bộ váy đó của cô, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy được cả bên trong.

Cũng chỉ có một lớp vải mỏng manh bên trong đó mới có thể miễn cưỡng che chắn được cơ thể cô.

Đột nhiên, bàn tay của người đàn ông đặt lên chân cô.


Cố Cơ Uyển bị dọa đến mức toàn thân run rẩy, cố gắng thu chân của mình lại, nhưng cô thật sự rất yếu, rất yếu.

“Không...”

Cuối cùng, người đàn ông khẽ kéo cô, cơ thể Cố Cơ Uyển bị xoay lại, tầm mắt hai người chạm nhau.

“Là anh...” Hơi thở của cô khẽ ngừng lại.

Mộ Khải Trạch, sao lại là anh ta chứ?

Tên khốn nạn này, biết rõ cô là vợ sắp cưới của anh trai anh ta, mà anh ta còn dám mua cô về!

“Thiên sứ bé nhỏ, em còn nhớ tôi không?” Mộ Khải Trạch kích động, nắm lấy bàn chân cô, đặt lên miệng anh ta thơm nhẹ.

“Thật sự không ngờ, lại có thể gặp được nhau ở đây! Em nói xem, liệu có phải định mệnh hay không?”

Hô hấp của Cố Cơ Uyển lúc này rất loạn, nhưng mà, tư duy của cô vẫn rất rõ ràng.

Tên này, lại không biết cô là ai sao?

Anh ta còn nhớ rõ trong đêm mưa gió, người đó đã bị cơn mưa lớn cuốn trôi đi lớp ngụy trang của bản thân.

Anh ta không biết thân phận của cô...

Bàn chân bị anh ta hôn một cái, Cố Cơ Uyển chỉ cảm thấy da đầu mình tê rần.

Cô cắn môi, lúc Mộ Khải Trạch ghé sát vào cô, cô run rẩy khẽ nói: “Đừng như vậy..."

“Vậy em thích như thể nào?” Tiêu hết một trăm năm mươi tỉ, không vui vẻ một phen là chuyện không thể nào.

Ông trời thương xót, người con gái mà anh ta tìm kiếm lâu như vậy lại được chủ động dâng tận tay, lúc này, sao anh ta lại không ăn sạch cô cho được chứ?

Quan trọng là, nên gặm nhấm từng chút, hay một hơi ăn sạch luôn đây?

Vừa nghĩ đến người con gái ở dưới thân mình chính là thiên sứ mà anh ta đã ước mơ tìm kiếm bấy lâu nay, anh ta lại kích động đến mức toàn thân căng cứng, cơ thể trở nên khô nóng.

“Tôi sẽ dịu dàng, đừng sợ, tôi nhất định sẽ rất dịu dàng.”


Mộ Khải Trạch cầm bàn tay cô lên, đặt đến khóe môi, hôn nhẹ một cái, rồi nụ hôn dần dà hướng đến cổ tay, cánh tay.

Cố Cơ Uyển lập tức nổi da gà toàn thân, cô muốn rút cánh tay mình lại, nhưng mà, cơ thể lại không chút sức lực.

“Đừng như vậy, chúng ta... chúng ta vẫn chưa làm quen.” Cố Cơ Uyển nhíu mày, dốc hết sức muốn hất tay anh ta ra.

Nhưng mà, một chút sức mọn này đối với Mộ Khải Trạch mà nói thì chẳng khác gì một đứa trẻ mới được sinh ra đời cả.

Cô nhóc này lạ lạ, sắc mặt ngày càng ửng đỏ, toàn thân vô lực, vừa nhìn là biết đã bị chuốc thuốc.

Anh ta cúi đầu ghé sát vào cô, đôi môi mỏng khế nhấch lên, cười nói: “Sợ gì chứ? Đêm nay, chúng ta nhất định sẽ trở nên thân thiết thôi.”

“Cậu hai Mộ...”

“Quả nhiên em có thể nhận ra tôi.” Anh ta biết, sau khi cô nhóc này gặp được anh ta, nhất định sẽ chú ý đến anh ta.

“Nói cho tôi biết, vì sao lại rời khỏi nhà họ Cố? Không, lúc đầu, sao lại xuất hiện ở nhà họ Cố?”

Cô không phải nữ giúp việc nhà họ Cố, anh ta đã điều tra hết một lượt tát cả nữ giúp việc của nhà họ Cố, vốn dĩ không có ai phù hợp với thân phận của cô.

Cố Cơ Uyển cắn môi, cũng không biết tại sao, rõ ràng cô rất ghét anh ta chạm vào cơ thể mình.

Nhưng mà, lúc anh ta ghé sát lại, ngửi thấy hơi thở thuộc vê đàn ông trên cơ thể anh ta, cơ thể cô lại nóng lên một cách kì lạ.

Hình như... hình như có chút muốn anh ta ghé sát lại mình...

Chết tiệt! Hình như cô còn bị chuốc một loại thuốc khác! Không chỉ mất hết sức lực, mà cơ thể... còn ngày càng nóng lên!

Tuy phản ứng của cơ thể không chịu sự khống chế của bản thân, nhưng mà, đầu óc của cô vẫn còn tỉnh táo.

Mộ Khải Trạch không biết thân phận của cô, anh ta tưởng rằng cô chỉ là cô gái mà anh ta mới gặp qua một lần...

Suy nghĩ của Cố Cơ Uyển đang chuyển động nhanh chóng.

“Tôi... tôi đến nhà họ Cố, là vì... muốn gặp anh.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận