Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Thiên Chí Tôn


Ba tên du côn lưu manh kia chết mặc dù gây một trận phong ba tại thổ thôn, chẳng qua tạm thời không có người hoài nghi Mặc Quân Dạ cùng Tuyết Khuynh Nhan, hơn nữa bọn họ cũng không tìm được thi thể ba người, cho nên trước mắt còn nghĩ bọn hắn mất tích.

Mà Tuyết Khuynh Nhan sau khi biết ba tên kia mất tích, không khỏi phải có chút hoài nghi, cậu không ra ngoài nhìn Mặc Quân Dạ xử trí ba tên kia thế nào, cũng không nghĩ tới Mặc Quân Dạ sẽ giết người.

Cho nên Tuyết Khuynh Nhan đối với ba tên du côn lưu manh kia mất tích, chẳng qua cảm thấy có chút kỳ quái.

Nhìn Tuyết Khuynh Nhan trong mắt chứa thần sắc hoài nghi, Mặc Quân Dạ lạnh nhạt cười cười, nói, "Ngươi yên tâm, ba tên rác rưởi kia về sau không khi dễ ngươi được nữa."
Tuyết Khuynh Nhan ngẩng đầu nhìn Mặc Quân Dạ, cậu đột nhiên nghĩ đến một khả năng, lập tức cảm thấy kinh hãi.

Mặc Quân Dạ nhìn thần sắc Tuyết Khuynh Nhan biến hóa, biết cậu nghĩ gì, nên cũng không giấu diếm, cười nhạt nói, "Người chết tự nhiên không thể tới quấy rầy ngươi."
Tuyết Khuynh Nhan cánh môi khẽ run, run giọng nói, "Huynh...!huynh giết bọn hắn rồi?"
Mặc Quân Dạ nhíu mày, lơ đễnh cười nói, "Ngươi đồng tình bọn hắn? Hay cảm thấy ta rất tàn nhẫn?"

Hắn vốn không phải người tốt gì, kiếp trước ở Tiên giới, muốn sống sót chỉ có thể lấy sát ngăn sát, người chết trên tay hắn nhiều không kể xiết, hơn nữa có vài người căn bản không cần hắn tự mình động thủ, liền có người thay hắn thu thập.

Tuyết Khuynh Nhan vội vàng lắc đầu, tựa hồ sợ Mặc Quân Dạ tức giận, thấp giọng nói, "Huynh không sai, hơn nữa huynh vì ta mới giết bọn hắn, ta chẳng qua cảm thấy ba người bọn hắn tội không đáng chết..."
Mặc Quân Dạ khóe môi cong lên, trong đôi mắt đen lại lộ ra một tia hờ hững, nói, "Có đôi khi quá thiện lương, cũng không phải chuyện tốt, Khuynh Nhan, nếu ngươi muốn ở cạnh ta, vậy ngươi phải quen thuộc hình ảnh này."
Tuyết Khuynh Nhan nghe vậy, trong lòng không khỏi căng thẳng, sau đó kiên định nói, "Ta sẽ cố gắng không trở thành gánh nặng của huynh."
Mặc Quân Dạ nhíu mày nói, "Ta từ trước tới giờ đều không cho rằng ngươi là vướng bận."
Hắn sở dĩ nói như vậy, chỉ là không nghĩ Tuyết Khuynh Nhan về sau đi theo hắn, một mực bị hù dọa.

Huyền Linh đại lục là thế giới lấy thực lực vi tôn, giống Tiên giới kiếp trước, hắn đoán được, con đường cường giả không dễ đi, nếu Tuyết Khuynh Nhan trở thành tu luyện giả Huyền khí, như vậy Tuyết Khuynh Nhan thời gian tất nhiên sẽ không bình tĩnh giống bây giờ.

Địa phương có cơ duyên, cũng đồng nghĩa với nguy cơ, hơn nữa dung mạo Tuyết Khuynh Nhan khôi phục, khẳng định sẽ dẫn tới nhiều người không có hảo ý mơ ước, trừ phi Tuyết Khuynh Nhan cả đời sống ở núi sâu không người.
Tuyết Khuynh Nhan rủ mắt, dù Mặc Quân Dạ không cho rằng như vậy, nhưng trong lòng cậu rất bất an.


Cậu biết Mặc Quân Dạ hiện tại, đã không giống lúc trước, nếu cậu không nỗ lực, khẳng định sẽ bị vứt bỏ.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, cậu tựa hồ không muốn rời khỏi Mặc Quân Dạ.

Mặc Quân Dạ thầm thở dài một hơi, đột nhiên nói, "Chúng ta đến trấn trên thôi.".

đam mỹ hài
Tuyết Khuynh Nhan sững sờ, không hiểu hỏi, "Đi trấn trên làm gì?"
Mặc Quân Dạ ý cười không ngớt nói, "Đương nhiên là mua y phục cho ngươi a!"
Y phục của hắn Tuyết Khuynh Nhan mặc không hợp, cho nên đành phải đến trấn trên mua cho Tuyết Khuynh Nhan.

"Không cần, ta có..." Tuyết Khuynh Nhan muốn cự tuyệt, nhưng Mặc Quân Dạ trực tiếp kéo tay cậu đi.

Từ thổ thôn đến Ninh Phong trấn cách cũng không xa, Mặc Quân Dạ cùng Tuyết Khuynh Nhan đi ước chừng nửa canh giờ liền tới.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận