Điện Hạ, Thần Biết Sai Rồi!

Thời điểm Lâm San tỉnh lại, đã thấy mình ở tẩm cung của Công chúa. Đỗ Minh Nguyệt đang đứng ở bên cạnh, nhìn nàng trừng trừng.

"Ta đã đuổi ngươi đi rồi, sao bây giờ ngươi lại ở trong phòng ta?".

Lâm San vừa mới tỉnh rượu, đầu óc còn đang choáng váng, suy nghĩ một lúc, nhớ lại hình như hôm qua mình đang ăn thì bị nghẹn, sau đó uống rượu của một anh chàng đẹp trai, chuyện gì xảy ra sau đó nàng đều nhớ không rõ...

Lâm San lắc đầu, nói "Bẩm Công chúa, ta cũng không biết.".

Đỗ Minh Nguyệt tức giận đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Phòng của Công chúa ta là nơi nam nhân có thể tuỳ tiện vào hay sao? Cút ra ngoài cho ta!".

Lâm San vẫn còn đang lơ mơ, gật đầu, lảo đảo từ trên sàn nhà đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng người thông báo: "Hoàng thượng triệu Công chúa và Phò mã di giá đến Ngự thư phòng!".

Nghe đến Hoàng thượng , hai người đều ngây ra, cùng nhìn đối phương. Đỗ Minh Nguyệt bắt đầu khẩn trương.

"Được rồi, lát nữa gặp Phụ hoàng ngươi tuyệt đối không được nhắc tới chuyện hôm qua!". Nàng cũng chỉ dám ra vẻ ta đây trước mặt Lâm San, còn trước mặt Phụ hoàng cũng chỉ dám làm nũng, không dám cãi lời, nhất là những việc lớn như thế này.

Ngươi không nói ta cũng tự biết, tưởng ta ngu ngốc lắm sao? Lâm San oán thầm trong lòng mấy câu, nhưng cũng phát hiện ra vấn đề. Thái độ của Công chúa đối với nàng vừa rồi ác liệt như vậy, thế mà vừa nhắc tới Hoàng thượng lại trở nên căng thẳng? Xem ra, Hoàng thượng cũng không phải quá chiều chuộng nữ nhi như trong lời đồn.

Biết được điểm yếu của Đỗ Minh Nguyệt, Lâm San như mở cờ trong bụng.

Sau đó, có một đám cung nữ tiến vào thay y phục cho bọn họ. Chuẩn bị xong, Thái giám liền đưa hai người đến Ngự thư phòng. Trên đường đều gặp rất nhiều cung nhân, nhìn thấy hai người, họ đều hành lễ: "Công chúa cát tường, Phò mã cát tường!".

Lâm San được trọng đãi như vậy, nhất thời cảm thấy mình như lãnh đạo: "A, chào mọi người!".

Một đám cung nữ bị bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, lại không ngừng chào bọn họ làm cho không nhịn được, cúi đầu nghẹn cười. Kết quả, bọn họ bị Đỗ Minh Nguyệt ở phía sau trừng mắt, quát:


"Nô tài lớn mật, hết việc để làm rồi hay sao? Cẩn thận ta điều các ngươi sang tạp phòng. Còn không mau cút đi cho ta!".

Mấy người cung nữ lập tức cuống quýt rời đi.

Lâm San ở một bên lắc đầu, nghĩ thầm, ta nói Công chúa này, người phải lấy đức thu phục người, lấy đức thu phục người!.

Đỗ Minh Nguyệt đột nhiên quay người lại, trừng mắt nhìn Lâm San "Tống Lạc, ngươi đừng tưởng ngươi là phu quân Phụ hoàng tứ hôn cho ta thì ngươi có thể thích làm gì thì làm! Ta biết ngươi bất mãn với ta, nhưng nếu người mà mượn cơ hội trả thù ta, ta sẽ không để người sống yên ổn đâu.".

Ta nào dám bất mãn với ngươi? Ta còn ước ngươi cứ ghét ta cả đời! Lâm San cười thầm, nhưng vẫn khúm núm gật đâu.

"Cũng không đến nỗi!" Đỗ Minh Nguyệt hừ một tiếng, kiêu ngạo bước lên phía trước.

"Coi chừng ngã chết đấy!" Lâm San nhỏ giọng rủa.

Kết quả...

"Ôi!" Đỗ Minh Nguyệt thế mà ngã thật.

Sặc, sao có thể?!?! Lâm San sửng sốt, không nhịn nổi mà ôm bụng cười.

Vị Thái giám dẫn đường không biết phải làm sao, vẻ mặt vô cùng sợ hãi.

"Tống Lạc, ngươi..." Đỗ Minh Nguyệt cũng biết mặt mũi đã mất hết, chật vật đứng dậy, vẻ mặt đỏ bừng vì tức giận, mắng:

"Ngươi...Đồ khốn!". Dám cười nhạo Công chúa nàng?


Hoàng thượng lại xuất hiện vào đúng lúc này.

"Nguyệt nhi, Lạc nhi, sao hai con vui vẻ vậy?" Tâm tình Hoàng thượng có vẻ rất tốt, thần thanh khí sảng, dáng đi ngạo

nghễ, bước đến bên hai người bọn họ.

(thần thanh khí sảng: đại ý là khí thế bừng bừng, tinh thần sảng khoái, không biết dùng từ nào cho hay, đành phải để vậy, ai giúp mình với T.T)

"Nhi thần khấu kiến Phụ hoàng" Lâm San vội hành lễ theo lời dặn của mẫu thân.

Đỗ Minh Nguyệt lại không hành lễ, hổn hển kéo tay Hoàng thượng, nói: "Phụ hoàng! Hắn...hắn khi dễ con!".

Giỏi lắm Đỗ Minh Nguyệt, ngươi lại hại ta. Lâm San trong lòng khó chịu. nhưng vẫn cười tủm tỉm :"Để Phụ hoàng chê cười

rồi, nhi thần cùng Công chúa chỉ đang đùa giỡn thôi!".

Hoàng thượng sao lại không biết tính tình nữ nhi, lại nhìn con rể khuôn mặt tươi cười, nữ nhi vẻ mặt đỏ bừng, đại khái cũng hiểu ra chuyện gì, lập tức thấy vô cùng hài lòng.

"Tốt, tốt, tuổi trẻ có khác! Việc ban hôn này quả thật không phải là sai lầm! Phải ban thưởng! Thuận Tử!". Hoàng thượng phất tay một cái, nói với Thái giám theo hầu "Ban thưởng!".

Ban thưởng? Nghe được từ này, Lâm San mắt sáng bừng.

Ôi chao, xem ra làm Phò mã cũng có nhiều lợi ích nha! Lâm San cười híp mắt nhận lễ vật Hoàng thượng ban, không quên hành lễ :"Tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng!".


Đỗ Minh Nguyệt ở bên cạnh tức đến bốc khói.

Sau khi từ chỗ Hoàng thượng trở về, Đỗ Minh Nguyệt đối với hành động của Lâm San có phần khó hiểu.

"Này!"

"Này!"

"Này!"

"Tống Lạc!"

Lúc này, Lâm San mới chịu dừng lại, chậm rãi quay đầu, nói "Công chúa gọi thần có việc gì?".

"Ngươi..." Hôm nay Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bắt đầu thấy mình yếu thế, nhưng cậy thân phận Công

chúa cao quý, nàng cắn răng chỉ vào Lâm San, nói :"Ngươi vừa rồi là cố ý làm xấu mặt ta trước mặt Phụ hoàng, đúng không?".

Lâm San chỉ nở nụ cười có chút trào phúng.

"Tống Lạc, ngươi giỏi lắm, dám bắt nạt ta!" Một Công chúa được nuông chiều từ bé nào có thể chịu được một chút oan ức

như vậy, rốt cục sử dụng vũ khí tối thượng của nữ nhi"một khóc, hai nháo, ba thắt cổ".

Đáng thương cho Công chúa, nàng đâu biết rằng Phò mã của nàng cũng là nữ nhi? Nữ nhi vốn hiểu lòng nhau, tuy rằng

Lâm San đối với những thủ đoạn cao thâm thì không thể ứng phó, nhưng mấy trò trẻ con vớ vẩn của Đỗ Minh Nguyệt không làm khó được nàng.

"Công chúa nói thần ức hiếp người, có bằng chứng gì không?".

Đỗ Minh Nguyệt không ngờ được Lâm San sẽ nói như vậy, có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn nói: "Ngươi còn chối!


Ngươi...ngươi trêu cợt ta trước mặt Phụ hoàng!".

"Công chúa nói vậy là sai rồi!". Lâm San không cười nữa, nét mặt trở nên nghiêm túc, nói, "Công chúa liệu có nghĩ rằng,

nếu Công chúa tố cáo thần trước mặt Hoàng thượng, làm Hoàng thượng giận dữ, sẽ gây ra hậu quả gì?".

"Cái này..." Đỗ Minh Nguyệt hoàn toàn không nói được gì.

"Nếu Công chúa không trả lời được câu hỏi này, vậy để thần trả lời thay Công chúa." Lâm San sửa sang lại y phục, nói tiếp

"Hoàng thượng giận dữ, chắc chắn thần ắt sẽ phải chịu tội, nhưng, Công chúa có nghĩ rằng, việc nàu còn ảnh hưởng tới chính Công chúa?".

"Ta?" Đỗ Minh Nguyệt nghi hoặc.

Lâm San tiếp tục phân tích: "Không sai, thân phận của thần hiện giờ là Phò mã, là phu quân của Công chúa, phu quân bị

trách tội, người cho rằng người sẽ được yên ổn sao? Khoan chưa nói đến việc Hoàng thượng tức giận, vậy còn danh dự của Công chúa thì sao, đường đường là Công chúa của một nước, mới thành thân được một hôm, Phò mã đã bị trách phạt, người nghĩ người ngoài sẽ cảm thấy thế nào?".

Sắc mặt Đỗ Minh Nguyệt lập tức thay đổi.

"Công chúa không thích thần, thần cũng vậy, nhưng nay Thánh chỉ đã hạ, chúng ta cũng đã thành thân, Công chúa còn muốn làm gì? Người muốn bỏ thần hay để thần bỏ người? Công chúa sợ mất thể diện, chẳng nhẽ thần không sợ? Nếu chúng ta đã có duyên vợ chồng, sao không ngồi xuống mà nói chuyện tử tế với nhau?".

Lâm San nói như vậy, đã đánh trúng điểm yếu của Đỗ Minh Nguyệt.

Không sai, nàng sợ mất thể diện! Vì thế, nên nàng mới len lén viết thư cho Phụ hoàng, mới không tìm Phụ hoàng làm náo loạn khi Thánh chỉ giáng xuống, và lúc này, nàng mới không thể không đồng ý với mọi lời Lâm San nói.

Suy nghĩ một lúc, Đỗ Minh Nguyệt rốt cuộc cũng chịu thoả hiệp.

"Được rồi, ngươi bảo phải làm sao bây giờ?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận