Điện thoại này dùng chung nhé

Đúng thế.
Tôi nghĩ Sam chắc chắn đang ngóng đợi câu trả lời của tôi, ba mẩu tin liền một mạch của anh nhanh chóng hồi âm.
Không.
Em nhầm rồi.
Dừng lại đi. Dừng lại di. Dừng lại đi. Không. Không.
Tôi muốn hét lên với anh. Như vậy là không công bằng. Bây giờ anh không thể nói tất cả những lời này. Bây giờ anh không thể khiến tôi đảo lộn mọi thứ.
Thế theo anh tôi phải làm gì???
Tôi gửi nó đúng lúc cửa mở. Đó là Cha Fox, tiếp theo sau là Toby, Tom, Annalise và Ruby, tất cả cùng nói một lúc, thành một dàn đồng thanh huyên náo.
“Ôi trời ơi! Tắc đường! Bọn tớ còn tưởng không thể tới nơi cơ...”
“Ừ, nhưng mà họ không thể bắt đầu nếu thiếu cậu, đúng không ? Cũng giống như đi máy bay vậy.”
“Họ có thể, cậu biết mà. Có lần họ bỏ hành lý của tớ ra khỏi chuyến bay chỉ bởi vì tớ đang thử quần jean và không nghe thấy thông báo...”
“Ở đây có gương không? Tớ phải thoa lại son bóng...”
“Chị Poppy ơi, bọn em lấy cho chị mấy cái bánh quy đây.”
“Chị em không muốn ăn bánh quy đâu! Chị em cần phải giữ dáng trong giờ phút trọng đại này!” Annalise sà xuống chỗ tôi. “Có chuyện gì với tấm khăn voan của cậu vậy? Bùng nhùng thành một mớ rối. Váy vó thì gập cong lại thế này à! Để tớ...”
“Mọi việc ổn cả chứ, thưa tiểu thư?” Ruby âu yếm ôm tôi trong khi Annalise chỉnh lại đuôi váy của tôi. “Sẵn sàng chưa?”
“Tớ...” Tôi cảm thấy lóa mắt. “Chắc là rồi.”
“Trông chị rất tuyệt.” Toby đang nhồm nhoàm ăn một món đồ khai vị. “Khá hơn rất nhiều. À, Felix muốn chào hỏi một tiếng. Như vậy có được không?”
“Ồ, tất nhiên rồi.”
Tôi cảm thấy mình không còn chút sức lực nào đứng đó trong khi mọi người xoay như chong chóng xung quanh. Thực tế là tôi thậm chí không thể cử động, bởi vì Annalise vẫn đang kéo đuôi vá của tôi. Điện thoại của tôi kêu bíp bíp, Cha Fox liền dành cho tôi một nụ cười lạnh nhạt.
“Nên tắt nó đi, con không nghĩ vậy sao?”
“Cậu có thể hình dung nếu nó đổ chuông trong buổi lễ không?” Annalise cười khúc khích. “Cậu có muốn tớ giữ nó cho cậu không?”
Cô ấy chìa tay ra và tôi tròn mắt nhìn lại, tê liệt. Trong hộp thư của tôi có tin mới của Sam. Câu trả lời của anh. Một phần trong tôi muốn đọc nó ghê gớm đến độ tôi gần như không kiểm soát nổi tay mình.
Nhưng một phần khác đang bảo tôi dừng lại. Đừng làm thế nữa. Sao tôi có thể đọc nó bây giờ, khi tôi chuẩn bị bước tới trước lễ đường? Nó sẽ khiến tôi rối bời mất. Tôi đang ở đây trong ngày cưới của mình, bạn bè và gia đình xung quanh.Đây mới là cuộc sống thực của tôi. Không phải là một anh chàng nào đó tôi được kết nối qua không trung. Đến lúc nói lời tạm biệt rồi. Đến lúc cắt sợi dây này rồi.
“Cảm ơn cậu, Annalise.” Tôi tắt điện thoại, chăm chăm nhìn nó một lát trong khi ánh sáng tắt dần. Không có ai trong đó nữa. Nó chỉ là một chiếc hộp bằng kim loại, trống rỗng, im lìm.
Tôi đưa nó cho Annalise, cô ấy liền bỏ vào trong áo ngực.
“Cậu cầm hoa cao quá đấy.” Cô ấy cau mày với tôi. “Trông cậu căng thẳng thế.”

“Tớ ổn mà.” Tôi lẩn tránh cái nhìn của cô ấy.
“Này, cậu đoán được không?” Ruby sột soạt trong chiếc váy bước tới. “Tớ quên chưa kể với cậu, chúng ta mới có một bệnh nhân nổi tiếng! Cái ông thương gia được nhắc đến trên tất cả các bản tin đợt vừa rồi. Ngài Nicholas gì đó?”
“Ý cậu định nói... Ngài Nicholas Murray ư?” tôi nói bán tín bán nghi.
“Chính thế.” Cô ấy hớn hở. “Trợ lý của ông ấy gọi điện lấy hẹn với tớ! Nó rằng tớ được một người ông ấy đánh giá rất cao giới thiệu. Cậu nghĩ xem, người quái quỷ nào vậy nhỉ?”
“Tớ... Tớ không biết,” tôi lắp bắp.
Tôi cảm động quá. Và hơi sợ một chút. Còn khuya tôi mới dám nghĩ rằng Ngài Nicholas sẽ nghe theo lời giới thiệu của tôi. Làm sao tôi có thể giáp mặt chú ấy lần nữa? Nếu chú ấy nhắc đến Sam thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu...
Không. Dừng lại đi, Poppy. Đến lúc gặp lại Ngài Nicholas thì tôi đã là một phụ nữ có chồng rồi. Tất cả những trích đoạn kỳ cục ấy sẽ bị lãng quên. Mọi việc sẽ ổn cả.
“Cha sẽ ra hiệu cho người chơi đàn ống là chúng ta sẵn sàng bước vào rồi,” Cha Fox nói. “Mọi người hãy đứng vào vị trí chuển bị tiến vào nhé.”
Annalise và Ruby đang đứng đằng sau tôi. Tom và Toby đứng ngay bên sườn tôi, mỗi đứa khoác một bên tay tôi. Có tiếng gõ cửa, gương mặt như cú mèo của Felix ngó vào liếc xung quanh.
“Poppy, trông chị thật xinh đẹp.”
“Cảm ơn em! Em vào đi!”
“Em chỉ định chúc chị may mắn.” Thằng bé đi về phía tôi, cẩn thận tránh không giẫm lên gấu váy tôi. “Và nói rằng em rất vui vì chị sẽ là một thành viên của gia đình. Cả nhà đều vui. Bố mẹ em nghĩ chị rất xuất sắc.”
“Thật vậy sao?” tôi nói, cố gắng giấu đi giọng nghi ngờ. “Cả bố và mẹ em á?”
“Ồ vâng ạ.” Thằng bé gật lấy gật để. “Bố mẹ em yêu quý chị. Hai cụ rất buồn khi nghe nói hủy cả.”
“Hủy á?” cả bốn ngạc nhiên đồng thanh.
“Đám cưới từng bị hủy ạ?” Tom nói.
“Nó bị hủy lúc nào vậy?” Annalise hỏi. “Poppy, cậu chẳng hé cho bọn tớ biết gì cả! Tại sao cậu không kể?”
Tuyệt thật. Đây là tất cả những gì tôi cần, bị toàn bộ khách dự tiệc cưới tra tấn moi tin.
“Chỉ là nhất thời thôi.” Tôi cố gắng làm giảm mức độ trầm trọng. “Cậu biết đấy. Một trong những kiểu hoảng sợ đám cưới vào phút cuối thôi mà. Ai chả phải trải qua.”
“Mẹ la anh Magnus một trận.” Cặp mắt Felix sáng long lanh sau đôi kính. “Mẹ nói anh Magnus là kẻ ngu ngốc và rằng anh sẽ không bao giờ tìm được ai tốt hơn chị.”
“Thật vậy sao?” Tôi không thể không cảm thấy ám áp dễ chịu.
“Ồ, mẹ giận lôi đình.” Felix trông cực kỳ khoái trá. “Mẹ gần như ném cái nhẫn vào người anh Magnus.”
“Mẹ em ném chiếc nhẫn ngọc lục bảo ư?” tôi ngạc nhiên nói. Chiếc nhẫn đó trị giá hàng ngàn bảng. Chắc chắn ngay cả bác Wanda cũng không vứt nó linh tinh khắp nhà.
“Không, chiếc nhẫn vàng xoắn cơ. Kia kìa.” Thằng bé chỉ vào tay tôi. “Lúc mẹ lấy nó từ trong bàn trang điểm ra cho anh Magnus ấy. Mẹ ném chiếc nhẫn vào anh, nó bay đúng vào trán anh.” Felix tặc lưỡi. “Vết xước không ghê lắm, tất nhiên.”
Tôi đông cứng người, nhìn thằng bé chằm chằm. Nó vừa nói gì thế? Bác Wanda lấy chiếc nhẫn vàng xoắn ra khỏi bàn trang điểm ư?
“Chị cứ nghĩ...” Tôi cố gắng ra vẻ thoải mái. “Chị cứ nghĩ là anh Magnus mua nó ở Bruges?”

Felix trông ngớ ra. “Ồ không. Đó là nhẫn của mẹ. Trước đây là nhẫn của mẹ.”
“Thế à.” Tôi liếm cặp môi khô. “Felix cụ thể đã diễn ra chuyện gì? Tại sao mẹ em lại đưa chiếc nhẫn cho anh Magnus? Giá mà chị có mặt lúc đó!” Tôi cố gắng cất giọng vô tư. “Kể cho chị nghe toàn bộ câu chuyện đi.”
“À,” Felix nhíu mắt lại, như thể cố nhớ. “Mẹ bảo anh Magnus là không phải mất công cố tặng chị chiếc nhẫn ngọc lục bảo lần nữa. Và rồi mẹ lấy chiếc nhẫn vàng ra bảo rằng không muốn chờ lâu hơn nữa để được đón chị về làm dâu lâu hơn nữa. Tiếp đó bố nói: ‘Sao bà lại phải nhọc lòng, rõ ràng Magnus không có đủ nghị lực để đi đến hôn nhân’, thế là anh Magnus nổi giận với bố và nói rằng anh có chứ, và bố nói: ‘Hãy xem vụ chỗ làm ở Birmingham thì biết’, và rồi hai người lại đôi co ầm ĩ như thường lệ và rồi... cả nhà ăn đồ ăn sẵn.” Thằng bé chớp mắt. “Đại loại là như thế.”
Đằng sau tôi, Annalise đang rướn người về phía trước để hóng chuyện. “Vậy ra đó là lý do tại sao cậu đổi nhẫn. Tớ biết ngay mà, cậu đâu có bị dị ứng với ngọc lục bảo.”
Đây là nhẫn của bác Wanda. Magnus không hề mua nó dành riêng cho tôi. Tôi nhìn chăm chăm vào tay mình, cảm thấy hơi nôn nao. Rồi tôi chợt nhớ ra điều gì khác.
“Vụ chỗ làm ở Birmingham là thế nào?”
“Chị biết đấy. Cái chỗ anh bỏ ấy. Bố lúc nào cũng rầy la anh Magnus vì tội bỏ việc. Xin lỗi, em cứ nghĩ chị biết rồi.” Felix nhìn tôi tò mò trong khi tiếng đàn ống ầm ĩ vang lên từ phía trên khiến chúng tôi đều nhảy dựng lên. “Ôi, bắt đầu rồi. Em nên biến thôi. Hẹn gặp lại chị trong kia nhé!”
“Ừ ừ.” Không hiểu sao, tôi gật nổi đầu. Nhưng tôi cảm giác như mình đang ở trên một hành tinh khác. Tôi cần phải hiểu thấu tất cả chuyện này.
“Sẵn sàng chưa?” Cha Fox đứng ở cửa, ra hiệu cho chúng tôi đi ra. Khi chúng tôi đến phía cuối nhà thờ, tôi không thể không há hốc miệng. Khắp nơi đều chăng hoa rực rỡ, những hàng người đội mũ, và bầu không khí hồi hộp chờ đợi. Tôi chỉ có thể thoáng thấy phía sau lưng Magnus, anh ta đứng ngay ở hàng đầu.
Magnus. Ý nghĩ đó làm b dạ tôi sôi lên. Tôi không thể... tôi cần thời gian suy nghĩ.
Nhưng tôi không có thời gian. Bản nhạc đàn ống đang mạnh lên dần. Dàn đồng ca đột nhiên hòa vào rầm rộ. Cha Fox đã biến mất lên phía trên lễ đường. Vòng quay đã bắt đầu, tôi đã cưỡi trên lưng hổ rồi.
“Ổn cả chứ?” Toby nhoài sang cười với Tom. “Đừng có giẫm lên chị ấy nhé, đồ ngón chân to.”
Và thế là chúng tôi bắt đầu. Chúng tôi đi giữa hai hàng ghế, mọi người mỉm cười với tôi, ánh mắt tôi cố tỏ ra hạnh phúc, thanh thản, nhưng bên trong, ý nghĩ của tôi cũng thanh thản như những phân tử bay vùn vụt ở Trung tâm Nghiên cứu Hạt nhân châu Âu.
Không thành vấn đề... chỉ là một chiếc nhẫn... mình đang phản ứng thái quá... Nhưng anh ta đã nói dối mình...
Ôi chao, nhìn chiếc mũ của bác Wanda kìa...
Trời, nhạc chơi hay quá, Lucinda có lý khi chọn dàn đồng ca này...
Việc làm nào ở Birmingham nhỉ? Tại sao anh ta chưa bao giờ kể với mình chuyện đó?
Mình có đang lướt nhẹ không nhỉ? Khi thật. OK, như thế này tốt hơn...
Thôi nào, Poppy. Hãy suy nghĩ sáng suốt một tí. Mối quan hệ tình cảm giữa mình và Magnus rất thắm thiết. Dù có phải tự anh ta mua ình chiếc nhẫn hay không cũng chẳng quan trọng gì. Chuyện việc làm cũ nào đó ở Birmingham cũng không quan trọng. Còn về Sam...
Không. Quên Sam đi. Đây là sự thực. Đây là đám cưới của mình. Đây là đám cưới của mình thế mà mình thậm chí không thể tập trung tử tế vào nó. Có chuyện gì với mình vậy ?
Mình sẽ làm điều này. Mình có thể làm điều này. Đúng thế. Đúng thế. Tiến lên nào...>
Thế quái nào mà Magnus lại trông nhãy nhụa mồ hôi vậy nhỉ?
Khi tôi đến gần bàn thờ, tất cả những ý nghĩ khác đều tạm thời bị ý nghĩ cuối cùng này đẩy lùi. Tôi không thể không há hốc miệng nhìn anh ta, chán nản. Trông anh ta thật tệ hại. Nếu trông tôi xanh lét thì trông anh ta như bị sốt rét vậy.
“Chào em.” Anh ta nở một nụ cười ẻo lả với tôi. “Trông em thật đáng yêu.”
“Anh ổn chứ?” tôi thì thầm trong khi đưa bó hoa cho Ruby.

“Tại sao anh lại không ổn nhỉ?” anh ta đáp trả một cách bị động.
Câu trả lời có vẻ không hợp lý lắm, nhưng tôi không thể thách thức anh ta về chuyện đó được.
Nhạc đã dừng lại, Cha Fox đang diễn thuyết trước giáo đoàn với vẻ rạng rỡ. Trông Cha như thể cực kỳ yêu thích làm lễ cho các đám cưới.
“Các con yêu quý. Chúng ta có mặt ở đây trước Chúa...”
Nghe thấy những lời quen thuộc vang vọng xung quanh nhà thờ, tôi bắt đầu thoải mái hơn. OK. Đây rồi. Đây là những gì quan trọng nhất. Đây là những gì tôi chờ đợi. Lời hứa. Lời thề. Những lời cổ xưa, kỳ diệu đã được nhắc đi nhắc lại dưới mái nhà thờ này bao nhiêu lần, từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Vậy là có thể chúng tôi hơi hoang mang và hoảng hốt trước lúc làm đám cưới. Có đôi nào không thế? Nhưng nếu chúng tôi chỉ tập trung vào lời thề, chỉ cần chúng tôi có thể khiến nó trở nên đặc biệt...
“Magnus.” Cha Fox quay sang Magnus, và giáo đoàn rì rầm chuẩn bị trước. “Con sẽ nhận người phụ nữ này là vợ của con, chung sống với nhau sau khi được Chúa ban phép trong mối ràng buộc hôn nhân linh thiêng chứ? Con sẽ yêu cô ấy, chăm nom cô ấy, tôn quý và gìn giữ cô ấy, lúc ốm đau cũng như khi khỏe mạnh, và từ bỏ tất cả những cái khác, giữ riêng con c đến trọn đời chứ?”
Ánh mắt của Magnus hơi mờ đục, anh ta đang thở nặng nề. Trông anh ta như thể đang lên dây cót tinh thần chuẩn bị chạy vòng chung kết Olympic 100m vậy.
“Magnus?” Cha Fox nhắc nhở.
“OK” anh ta nói, gần như với chính mình. “OK. Đây rồi. Mình làm được mà.” Anh ta hít mạnh một hơi thật sâu và mạnh, rồi cất cao giọng rất kịch vang đến tận trần nhà, trịnh trọng nói: “Con có.”
Con có ư?
Con có ư?
Anh ta không lắng nghe à?
“Magnus,” tôi thì thầm với giọng sắc nhọn đầy ẩn ý. “Không phải là ‘Con có’. ”
Magnus nhìn tôi, rõ ràng không hiểu gì. “Tất nhiên là ‘Con có. ”
Tôi cảm thấy một cơn giận trào lên. Anh ta không lắng nghe một lời nào cả. Anh ta chỉ nói “Con có” bởi vì đó là những gì người ta nói trong phim Mỹ. Tôi đã biết là chúng tôi nên tập phần lời thề. Lẽ ra tôi phải bỏ qua những lời nhận xét chọc ngoáy của bác Antony mà buộc Magnus phải tập trước.
“Không phải là ‘Con có’ mà là ‘Con sẽ’! ” Tôi cố gắng không ra vẻ bực mình như tôi đang cảm thấy. “Anh không nghe câu hỏi à? ‘Con sẽ’. Consẽ.”
“Ồ.” Magnus dãn lông mày vẻ hiểu ra vấn đề. “Anh hiểu rồi. Xin lỗi. Thế thì ‘Con sẽ’. Mặc dù chẳng đáng phải xoắn, chắc chắn vậy,” anh ta nhún vai nói thêm.
Cái gì?
“Chúng ta tiếp tục nhé?” Cha Fox vội vã nói. “Poppy.” nhìn tôi rạng rỡ. “Con sẽ nhận người đàn ông này làm chồng...”
Xin lỗi nhé. Tôi không thể để thế được.
“Xin lỗi Cha Fox.” Tôi giơ một tay lên. “Một điều nữa. Xin lỗi.” Để chắc ăn, tôi xoay vòng sang phía bên giáo đoàn. “Tôi cần làm sáng tỏ một điểm nhỏ thôi, sẽ không lâu đâu...” Tôi quay trở lại phía Mạgnus và giận dữ nói nhỏ: “Ý anh là thế nào, vì sao anh nói ‘chẳng đáng phải xoắn’? Tất nhiênphải xoắn chứ! Đây là một câu hỏi. Em đang chờ câu trả lời của anh đây.”
“Em yêu, anh nghĩ là em hiểu hơi bị theo nghĩa đen quá đấy.” Magnus trông rõ ràng không thoải mái. “Chúng ta có thể làm cho xong không?”
“Không, chúng ta không thể làm cho xong được. Đây là một câu hỏi theo nghĩa đen! Anh sẽ nhận em làm vợ chứ? Một câu hỏi. Anh nghĩ nó là cái gì?”
“À thì.” Magnus lại nhún vai. “Em biết đấy. Một biểu tượng.”
Cứ như thể anh ta đã châm ngòi quả pháo trong tôi. Sao anh ta có thể nói như thế? Anh tabiết với tôi phần nghi lễ trao lời thề quan trọng nhường nào mà.
“Không phải mọi thứ trong cuộc đời đều là một cái biểu tượng của nợ!” Tôi nổi khùng. “Đây là một câu hỏi thực sự, đúng đắn, và anh không trả lời một cách đúng đắn! Chẳng nhẽ những lời anh nói ở đây không thực lòng tí nào sao?”
“Lạy Chúa, Poppy...” Magnus hạ thấp giọng. “Bây giờ có thực sự đúng lúc không?”
Anh ta đang hàm ý gì thế, rằng chúng tôi nói lời thề bây giờ và rồi sau này thảo luận xem liệu chúng tôi có thực lòng nghĩ vậy không à?
OK, đáng lẽ chúng tôi nên thảo luận về lời thề của mình trước khi đứng dưới bàn thờ. Bây giờ tôi có thể hiểu điều đó. Nếu có thể quay ngược lại thời gian, tôi sẽ làm khác đi. Nhưng tôi không thể. Bây giờ hoặc không bao giờ hết. Và lý do biện hộ của tôi là, Magnus đã biết lời thề trong lễ cưới sẽ như thế nào, đúng không? Ý tôi là, không hẳn là tôi đưa cho anh ta mà không báo trước gì, đúng không? Những câu thề đấy không hẳn là một bí mật, đúng không?

“Đúng thế!” Sự kích động trong giọng tôi tăng lên. “Bây giờ là đúng lúc đấy. Ngay bây giờ rất đúng lúc!” Tôi quay vòng đối diện với giáo đoàn, tất cả đều dán mắt vào tôi, háo hức. “Những ai nghĩ rằng tại lễ cưới, chú rể nên thực lòng với lời thề của mình thì hãy giơ tay lên!”
Im lặng tuyệt đối. Rồi, trước sự ngạc nhiên của tôi, bác Antony chậm rãi giơ tay lên, tiếp theo là bác Wanda, trông ngượng ngập. Nhìn thấy thế, Annalise và Ruby giơ thẳng tay lên. Trong khoảng ba mươi giây, tất cả các hàng ghế đều đầy những bàn tay vẫy vẫy. Tom và Toby mỗi đứa giơ cả hai tay lên, hai bác tôi cũng vậy.
Cha Fox trông lúng túng kinh.
“Anh thực lòng thề mà,” Mangus nói, nhưng giọng anh ta thiếu thuyết phục và yếu ớt đến nỗi ngay cả Cha Fox cũng co rúm người.
“Thật vậy sao?” Tôi quay sang anh ta. “ ‘Từ bỏ tất cả những cái khác’? ‘Lúc đau ốm cũng như khi khỏe mạnh’? ‘Cho đến khi cái chết chia lìa hai người’? Anh hoàn toàn chắc chắn về những điều đó chứ, đúng không? Hay anh chỉ muốn chứng minh ọi người rằng anh có thể đóng vai chú rể cho xong lễ cưới ?”
Và mặc dù tôi không định nói ra, nhưng ngay khi những lời này buột ra khỏi miệng tôi, tôi liền cảm thấy chúng thật chân thực.
Đó chính là vấn đề. Mọi cái giờ đã sáng tỏ. Diễn văn hiếu chiến của anh ta sáng nay. Vầng trán đầy mồ hôi. Thậm chí cả lời cầu hôn của anh ta. Thảo nào anh ta chỉ đợi có một tháng. Việc này chưa bao giờ là chuyện về anh ta và tôi, nó là chuyện chứng minh một điểm gì đó. Việc bố anh ta gọi anh ta là kẻ bỏ cuộc chăng. Hoặc là ti tỉ những lời cầu hôn trước đây. Chỉ có trời mới biết. Nhưng tất cả sự việc đã sai lầm kể từ lúc bắt đầu. Đi ngược hoàn toàn. Và tôi đã tin vào đó bởi vì tôi muốn thế.
Đột nhiên tôi cảm thấy nước mắt muốn trào ra. Nhưng còn lâu tôi mới suy sụp
“Magnus,” tôi nói nhẹ nhàng hơn. “Anh nghe tôi đây. Làm thế này chẳng có nghĩa gì. Đừng cưới tôi chỉ để chứng minh anh không phải là kẻ bỏ cuộc. Bởi vì anh sẽ bỏ cuộc, sớm hay muộn. Cho dù ý định của anh là thế nào đi nữa. Điều đó sẽ xảy ra.”
“Vớ vẩn,” anh ta mạnh mẽ nói.
“Anh sẽ làm thế. Anh không yêu tôi đủ để đi đến trọn đời.”
“Có, anh yêu em!”
“Anh không yêu tôi, anh Magnus,” tôi nói, gần như mệt mỏi. “Tôi không thắp sáng cuộc đời anh như lẽ ra phải làm. Và anh cũng không thắp sáng cuộc đời tôi.” Tôi dừng lại. “Không đủ. Không đủ để đi đến trọn đời.”
“Thật vậy sao?” Magnus trông có vẻ sốc. “Anh không thắp sáng cuộc đời em ư?” Có thể thấy tôi đã chọc thủng sự tự phụ của anh ta.
“Không. Tôi xin lỗi.”
“Em không cần phải xin lỗi, Poppy.” Anh ta nói, rõ ràng là bực bội. “Nếu thực sự cảm thấy như vậy...”
“Nhưng anh cũng cảm thấy như vậy!” tôi kêu lên. “Hãy trung thực! Magnus, anh và tôi, chúng ta không được số phận gắn bó với nhau mãi mãi. Chúng ta không phải là sự kiện chính. Tôi nghĩ chúng ta...” Tôi nhăn mặt, cố gắng nghĩ ra cách diễn đạt. “Tôi nghĩ chúng ta là chú thích của nhau.”
Im lặng. Magnus trông như thể muốn tìm lời trả đũa, nhưng không tìm được. Tôi chạm vào tay anh ta, rồi quay sang Cha. “Thưa Cha Fox, con rất xin lỗi. Chúng con đã làm tốn thời gian của Cha. Con nghĩ có thể chúng ta nên dừng tại đây.”
“Cha hiểu,” Cha Fox nói. “Trời, cha hiểu.” Cha lấy khăn mùi xoa lau đầu, trông hoang mang. “Con có chắc không... có khi năm phút truyện trò trong phòng gửi áo...”
“Con không nghĩ như thế sẽ giải quyết được chuyện gì,” tôi nhẹ nhàng nói. “Con nghĩ chúng con đã xong rồi. Anh không nghĩ thế ư, Magnus?"
“Nếu em nói thế.” Magnus trông thực sự buồn bã và trong giây lát tôi tự hỏi mình...
Không. Không có nghi ngờ gì cả. Tôi đang làm điều phải làm.
“Hừm... thế chúng ta làm gì bây giờ?” tôi e dè nói. “Chúng ta vẫn chiêu đãi khách chứ?”
Magnus trông do dự - rồi gật đầu. “Thì cứ làm. Chúng ta đã trả tiền rồi.”
Tôi bước từ trên bục làm lễ xuống, rồi dừng lại. OK, như thế này thật kỳ khôi. Chúng tôi không tập trước phần này. Tất cả giáo đoàn đang theo dõi, vẫn háo hức, xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
“Thế... ừm, tôi có nên...” Tôi quay sang Magnus. “Ý tôi là, chính xác ra chúng ta không thể cùng đi xuống được.”
“Em đi trước đi.” Anh ta nhún vai. “Rồi anh sẽ đi.”
Cha Fox ra hiệu cho người chơi đàn ống, và bản nhạc Bước đi của cô dâu bỗng nổi lên.
“Không!” tôi hét lên hoảng hốt. “Xin đừng chơi nhạc!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui