Điện Thoại Từ Chồng Cũ (Chồng Trước Điện Báo)

Đồng Thu cảm thấy, đời mẹ nó như phim. 

Anh vừa mới hỏi Hoắc Tri Hành có thời gian cùng đi xem phim hay không, còn chưa bắt đầu bày tỏ ôm ấp tình cảm lãng mạn, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng sấm vang, vài giây sau đó, mưa giáng xuống ầm ầm.

“Mẹ kiếp!” Lúc Hoắc Tri Hành ra ngoài không có chú ý thời tiết, ban đêm trời tối, ai mà nhìn được trời có âm u hay không, vốn là muốn thả chậm tốc độ cùng Đồng Thu lãng mạn một chút, kết quả tốt rồi, lãng thì có lãng, nhưng là…. lãng xẹt.

Đồng Thu ngồi ở đằng sau, vội vàng cởi áo khoác, che trên đầu Hoắc Tri Hành, Hoắc Tri Hành quay đầu lại rống anh: “Em lo che đầu em đi, mặc kệ anh!”

Đồng Thu làm sao có thể mặc kệ hắn, giáo viên nhân dân rất lương thiện nha…!

Nếu như hai người dầm mưa về, bị dội cho ướt sũng là cái chắc, Hoắc Tri Hành thì không sao, nhưng hắn không thể để Đồng Thu cùng hắn bị ướt được. Đi ngang qua một trạm xe bus, có cái mái che nho nhỏ, đúng lúc cũng không có ai, hắn đạp thẳng sang bên đó, cùng Đồng Thu trú mưa.

“Hỏng bét mà!” Đồng Thu vẩy nước dính trên quần áo, “Lúc từ trường học đi về em đã tính là sẽ không mắc mưa, không ngờ lại gặp phải Phương Bách Thành.”

Hoắc Tri Hành sờ túi quần, không tìm được khăn, ngược lại là Đồng Thu, từ trong túi lấy ra khăn giấy lau nước trên mặt cho Hoắc Tri Hành.

“Thầy giáo Đồng thật là chu đáo….” Hoắc Tri Hành nhìn anh cười, “Giáo viên các em, có phải ai cũng đều như vậy không?”

“…… Em là người duy nhất.” Đồng Thu quá xấu hổ, đưa khăn cho hắn tự lau, “Anh tốt số, gặp được em.”

Hoắc Tri Hành trong lòng nói: Số của anh đúng là đặc biệt tốt.

“Đúng rồi, em vừa mới nói cái gì phim?”

Hoắc Tri Hành nhắc đến, Đồng Thu mới nhớ, trước khi trời mưa, anh đang mời cảnh sát Hoắc đi hẹn hò.

“Phùng Khải Văn cho em vé xem phim.” Đồng Thu sờ vào túi áo khoác, kết quả tìm cả buổi, chỉ tìm được một vé!

Hoắc Tri Hành nhìn Đồng Thu, thấy sắc mặt anh càng lúc càng khó coi.

“Xong rồi.” Đồng Thu quay đầu nhìn về hướng hai người vừa đi qua, “Có lẽ lúc nãy che mưa rớt ra ngoài rồi.”


Đồng Thu thất vọng.

Trước đó anh vẫn còn xoắn xuýt có muốn rủ Hoắc Tri Hành đi cùng hay không, phim khẳng định là chán, nói nhảm cũng có thể kể ra 5 ký lô cái thể loại này, nhưng nói thật, anh vẫn muốn đi, nói trắng ra là, muốn cùng Hoắc Tri Hành ngồi ghế tình nhân.

Đồng Thu cảm thấy bản chất của con người có lẽ chính là rất tiện. Lúc trước còn ở bên nhau anh đối với người này chả có kỳ vọng gì, bây giờ chia tay rồi, lại hận không thể mỗi ngày gặp mặt, mỗi ngày đều ở bên cạnh người ta mà lắc lư.

Thật sự là sinh hoạt giường chiếu thay đổi cuộc đời sao?

Đồng Thu hiện tại nhìn Hoắc Tri Hành sao lại cảm thấy thoải mái như thế.

“Mất rồi à?” Hoắc Tri Hành hỏi.

Đồng Thu cảm thấy rất tiếc, nhưng chuyện này anh chỉ có thể trách mình, quá không cẩn thận, sao lại có thể để rớt mất như vậy.

“Không sao.” Hoắc Tri Hành nói, “Phim gì? Muốn xem thì anh đi mua vé.”

Đồng Thu kinh hỉ nhìn Hoắc Tri Hành, hắn cười cười lau nước dính trên chóp mũi anh, “Vậy nên, là cái phim gì?”

“《Cổ Mộ Phong Vân》” Đồng Thu nói, “Là phim kinh dị, anh thích không?”

Hoắc Tri Hành không nỡ nhẫn tâm, hắn nghĩ cái phim này vừa nghe tên liền biết phim nát, nhưng nếu Đồng Thu muốn xem, đừng nói là nát, ba tiếng phim nát hắn cũng liều mình bồi chồng cũ.

“Xem đi.” Hoắc Tri Hành nói, “Ngày mai anh ca ngày, 4 giờ là có thể về, đến lúc đó anh tới trường tìm em, chúng ta cùng nhau ăn cơm, sau đó đến rạp chiếu phim.”

Thế này thật sự rất giống hẹn hò.

Đồng Thu nhớ tới lúc hai người vừa mới quen, quá trình cũng chính là như vậy, ăn cơm xem phim, sau đó dạo tới dạo lui khắp mọi con đường, lúc ấy Đồng Thu vẫn còn cả ngày giả vờ đứng đắn nghiêm trang, nói chuyện phiếm đều hận không thể khoe chữ* để Hoắc Tri Hành rửa mắt nhìn anh.

* Ý nói đọc nhiều sách


“Được.” Đồng Thu nói, “Ngày mai em chỉ có tiết buổi sáng, buổi chiều không có việc gì, anh đến thì em sẽ về sớm.”

“Thật ngại quá!” Hoắc Tri Hành nói, “Để em phải chờ rồi.”

Đồng Thu thích chí nhìn hắn: “Vậy thì phải làm sao?”

“Không có làm sao hết, xin lỗi xong thì tiếp tục để em chờ thôi.”

Cơn mưa này tới bất ngờ, đi cũng rất nhanh. Mây bị gió thổi bay, mưa cũng tự nhiên tạnh.

Hai người dùng hết tất cả khăn giấy lau khô xe đạp, tiếp tục chạy về hướng nhà Đồng Thu.

Hoắc Tri Hành chở Đồng Thu về tới nhà, Đồng Thu hậu tri hậu giác nói: “Em thật sự không hiểu, tại sao chúng ta không gọi taxi về?”

Thầy giáo Đồng lại lần nữa nắm được trọng điểm.

Hoắc Tri Hành dắt xe đứng ở cửa lầu, bất đắc dĩ nhìn anh cười.

Đồng Thu còn nói: “Em cũng không hiểu nổi, nếu như gọi taxi, thật ra một mình em gọi xe về là được rồi, cũng không cần anh đưa.”

Hoắc Tri Hành học theo bộ dáng của anh hỏi: “Vậy thì phải làm sao?”

“Không có sao hết!” Đồng Thu nói, “Cám ơn! Anh có muốn lên uống miếng nước không?”

Dường như là sợ đối phương từ chối, Đồng Thu ngay lập tức nói: “Quần áo anh ướt hết rồi, mặc rất khó chịu.”

“Nhà em có cảnh phục cho anh thay?” Hoắc Tri Hành cố ý trêu anh.

“Em chỉ mời anh vào lau tóc, uống ly trà nóng.”


Hoắc Tri Hành vốn định từ chối, dù sao hắn cũng chưa tới giờ tan ca, nhưng Triệu Hòa Vũ gửi tin nhắn tới, nói mọi việc đều đã xử lý xong, các anh em ở đây đã đến giao ban sớm, bảo cảnh sát Hoắc không cần phải làm nữa.

Triệu Hòa Vũ đã nói như vậy, cảnh sát Hoắc đương nhiên là vui vẻ hưởng thụ cái đặc quyền này, hắn cất điện thoại, ngẩng đầu nói với Đồng Thu: “Được, vậy làm phiền thầy giáo Đồng.”

Hai người đều ước gì cùng nhau đi lên, vậy mà một người so với một người còn giả vờ hơn, nhưng mà so với trước kia, tốt xấu cũng coi như có tiến bộ.

Hoắc Tri Hành khóa xe đạp để ở dưới lầu, cùng Đồng Thu lên nhà.

Lúc vừa ly hôn Đồng Thu nhất định sẽ không nghĩ tới có một ngày chồng cũ sẽ trở thành khách quen trong nhà anh.

Hai người vào nhà, Đồng Thu đầu tiên là cởi áo khoác, áo thun bên trong cũng bị xối ướt sũng.

“Em giặt sạch sẽ rồi hôm nào trả lại anh sau nhé.” Đồng Thu trên người còn mặc quần áo của Hoắc Tri Hành, sau khi cởi ra thì treo ở một bên.

Áo thun mặc ở trên người lạnh buốt, anh đi lấy khăn lông đưa cho Hoắc Tri Hành đang đứng một chỗ cởi nút áo khoác cảnh phục, khăn còn chưa có đưa ra, anh đã choáng váng trước.

Một kẻ cuồng đồng phục nhìn người mặc đồng phục cởi nút áo, cái này thật sự là muốn mạng mà.

Tay Hoắc Tri Hành nhìn rất đẹp, còn rất có lực, là kiểu mà Đồng Thu thích nhất. Đôi tay kia thành thạo cởi bỏ nút áo khoác cảnh phục, vô cùng tự nhiên mà cởi áo khoác ra.

“Đẹp không?” Hoắc Tri Hành cười hỏi.

Đồng Thu lỗ tai nóng lên, chột dạ dời mắt: “Anh lau tóc đi.”

Hoắc Tri Hành mỉm cười nhìn anh, cầm lấy khăn lông.

“Anh lát nữa có phải về đồn công an không? Áo sơ mi bên trong cảnh phục cũng ướt rồi, chỗ này của em không có áo cho anh thay.” Đồng Thu về phòng ngủ, chui đầu vào tủ quần áo, vừa nỗ lực hồi hồn vừa lục tìm quần áo, “Em lấy cho anh cái áo ba lỗ mặc bên trong nhé, cho thoải mái chút.”

“Được.” Hoắc Tri Hành vô cùng lịch sự mà không đi vào phòng, “Thầy giáo Đồng thật là chu đáo…”

“Không có chi.” Đồng Thu thật vất vả mới có thể đem hình ảnh Hoắc Tri Hành cởi áo khoác cảnh phục đuổi ra khỏi đầu, kết quả vừa quay đầu, lại nhìn thấy người nọ chỉ cách anh có hai mét, đang đứng ngay cửa phòng ngủ cởi nút áo sơ mi.

Đồng Thu cảm thấy tối hôm nay Hoắc Tri Hành chính là đến để “hại” anh, không cho anh sống yên ổn.


“Cho anh.” Đồng Thu không dám nhìn nhiều, nhìn thêm vài lần bảo đảm sẽ cứng, như vậy quá mất mặt.

Đầu óc của anh đã bắt đầu phản ứng chậm chạp, anh lách qua người Hoắc Tri Hành chạy đến chỗ treo áo khoác.

Ánh mắt Hoắc Tri Hành suốt từ nãy đến giờ vẫn luôn nhìn theo anh, sau đó hắn thấy Đồng Thu từ trong túi áo khoác lấy ra một tuýp thuốc mỡ nhỏ.

“Em làm sao vậy?” Hoắc Tri Hành hỏi.

Nghe hắn hỏi vậy, Đồng Thu như con thỏ giật mình, hoảng sợ. Lúc quay đầu lại Hoắc Tri Hành đã cởi xong áo sơ mi cảnh phục, để trần thân trên, cơ bắp rắn chắc đường cong gợi cảm. Bên trên còn có mấy vết sẹo nhìn qua có vẻ đã có từ lâu.

Đồng Thu cảm giác anh không uống rượu nhưng say mất rồi, anh nhớ tới đêm qua, đột nhiên muốn nhìn xem dấu răng hôm qua anh để lại trên vai đối phương có còn hay không.

Hoắc Tri Hành mặc vào áo ba lỗ Đồng Thu đưa cho, quần áo Đồng Thu đều nhỏ hơn hắn một size, cái áo ba lỗ này hắn mặc có chút chật, bởi vậy dù có đang mặc áo thì vẫn có thể thấy rõ ràng hình dáng cơ bụng, càng gợi cảm.

Hắn giống như hoàn toàn không phát giác ra bất cứ thứ gì, đi qua cầm lấy tuýp thuốc mỡ trong tay Đồng Thu.

“……..” Hoắc Tri Hành nghĩ có lẽ hắn biết là làm sao rồi.

“Đều tại anh.” Đồng Thu nói, “Em khó chịu nguyên một ngày.”

Hoắc Tri Hành nở nụ cười, giọng nói bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, khàn khàn nói: “Em hối hận sao?”

Đồng Thu cướp thuốc mỡ lại, lỗ tai đỏ ửng đi về phòng ngủ: “Cái đó thì không có, chúng ta là người trưởng thành sẽ không hối hận”

Anh chọc cho Hoắc Tri Hành cười không ngừng được, anh vừa đi vào phòng ngủ, đầu sỏ gây tội cũng đi vào theo.

“Em thay áo ngủ trước đi, sau đó anh bôi thuốc cho em.”

Đồng Thu hít vào một hơi: “Không cần đâu.”

Anh sợ bôi thuốc (thượng dược) lại biến thành thượng anh. Sướng thì sướng, nhưng làm hai ngày liên tục như vậy, anh thật sự ăn không tiêu, dù sao thì giáo viên nghiêm túc vẫn là phải đứng trên bục giảng giảng bài.

“Không sao hết.” Hoắc Tri Hành nói, “Đều là tại anh, anh phải có trách nhiệm với em.”

Nói xong, hắn nắm lấy vạt áo thun của Đồng Thu, đem cái áo ẩm ướt trên người anh cởi ra, mắt nhiễm ý cười nhìn Đồng Thu nói: “Trước tiên đi tắm nước nóng đi, anh ở đây chờ em.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận