ĐÔ THỊ CHI TỐI CƯỜNG TIÊN TÔN

Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ cậu ấy thật sự là một tên lừa đảo?

Nỗi thất vọng dâng lên trong lòng Kim Bội Vân, nhưng mà cô ấy cũng không Có oán hận Trần Mặc, bởi vì vốn dĩ đã ôm tâm lý bị lừa, chữa ngựa chết thành ngựa sống. Xem như là bị lừa, cũng nằm trong dự đoán của cô ấy.

"Ông nội!" Kim Bội Vân xoay người, tủi thân nhìn ông lão, nước mắt tràn ra khóe mắt.

"Không sao, bệnh này của bà cháu ngay cả chuyên gia giỏi nhất Yên Kinh cũng không trị khỏi, một lá bùa sao có thể có tác dụng? Xem như dùng tiền mua bài học đi!" Ông lão nhẹ nhàng an ủi cháu gái.

Ngay khi Kim Bội Vân xoay người, lá bùa vốn dán tại ấn đường bà lão, bỗng nhiên hóa thành mấy luồng khói xanh, chui vào trong đầu bà lão.

Thực ra không phải là lá bùa của Trần Mặc không hiệu quả, mà là vì nguyên liệu Trần Mặc mua quá mức thấp kém, lại thêm linh khí trên Trái Đất vốn dĩ mỏng manh, cho nên mới tạo thành tính chất thời gian tác dụng của lá bùa bị kéo dài thêm mấy giây.

"Trung Nhuận..."


Ngay khi ông cháu hai người âm thầm thất vọng, một tiếng già nua yếu ớt

vang lên.

Kim Trung Nhuận và Kim Bội Vân lập tức ngây người, soàn soạt một lát, mới cùng nhau quay đầu nhìn về phía giường.

Lão thái bà dùng hai tay chống người, chậm rãi ngồi dậy.

Lần nãy, lại làm ông cháu hai người mừng phát điên rồi.

Kim Bội Vân bước đến bên cạnh bà nội, đỡ bà nội dậy, để bà tựa vào đầu giường, vui mừng phát khóc: "Bà nội, bà tỉnh rồi? Bà còn nhớ cháu không?"

Bà lão ngây người ra một lát, hơi kinh ngạc nói: "Cháu là cháu gái của bà, sao bà không nhận ra?"

Lần này, ông cháu hai người vàng vui vẻ cực điểm, một tháng trước đầu óc bà lão không rõ ràng, không nhận ra bất cứ người thân nhân nào, hiện tại chẳng những thanh tỉnh, hơn nữa còn có thể nhận ra cháu gái của mình!

"Tiểu Vân, mau, mau đi gọi bác sĩ Lâm đến!" Kim Trung Nhuận lớn tiếng nói, kích động đến nỗi cả cơ thể đều đang run rẩy.

Nửa tiếng sau, bác sĩ Lâm kiểm tra, bệnh của bà lão, hoàn toàn khỏi rồi.

Bác sĩ Lâm truy hỏi nhiều lần rốt cuộc bà lão uống loại linh đan dược liệu nào, nhưng ông cháu hai người lại giấu diếm, chỉ nói bà lão tự nhiên thanh tỉnh lại cho qua chuyện, khiến cho bác sĩ Lâm liên tục kinh ngạc: "Kỳ tích, quả thật là kỳ tích!"

Đợi sau khi bác sĩ Lâm đi rồi, ông Kim hỏi thăm kỹ càng chuyện Kim Bội Vân mua bùa, đặc biệt nhằm vào lời nói, tướng mạo của Trần Mặc, sau khi Kim Bội Vân kể rõ ràng, sắc mặt Ông Kim đột nhiên thể hiện sự nghiêm túc mà trước nay chưa từng có.


"Dựa theo tình hình cháu miêu tả, vị đại sư kia là một học sinh cấp 3. Cháu nhanh chóng điều động tất cả lực lượng, tra rõ lai lịch của vị đại sư kia, hôm khác, ông tự mình đến nhà thăm hỏi!"

"Vâng!"

"Chậm đã, khi điều tra nên nhớ, ngàn vạn lần không thể làm kinh động đến vị đại sư kia."

"Ông nội yên tâm, cháu đã hiểu!"

Trên gương mặt xinh đẹp của Kim Bội Vân tràn đầy kích động, đã vài chục năm cô ấy chưa nhìn thấy ông nội cẩn thận đối xử với một người nào như vậy.

Nhưng mà Kim Bội Vân không cảm thấy ông nội chuyện bé xé ra to, chỉ bằng một lá bùa liền có thể giải quyết một vấn đề khó mà ngay cả bác sĩ ưu tú nhất cũng bó tay chịu chết, Trần Mặc, tuyệt đối có giá trị như vậy!

Tất cả những chuyện xảy ra ở Kim gia, Trần Mặc hoàn toàn không biết gì, hắn bây giờ vẫn đang đắm chìm trong tu luyện như cũ.

Khi chân trời phía Đông dâng lên một vòng màu trắng, Trần Mặc bỗng nhiên mở mắt, một tia sáng mạnh liệt hơn tia sáng trước đó rất nhiều thoáng hiện qua trong mắt hắn, khoảng chừng mười giây mới biến mất.


Thân thể nhỏ bé của Trần Mặc lại vạm vỡ thêm một vòng không dễ nhận ra, nhìn lại cả người, giống như là một thanh kiếm tuốt ra khỏi vỏ.

Phù...

Trần Mặc thở dài một tiếng, có chút tiếc nuối, lẩm bẩm: "Linh khí ở Trái Đất cũng quá mức cằn cỗi rồi."

"Mặc dù vẫn không thể bước vào tầng một Ngưng Khí, nhưng dựa theo tốc độ này, nhiều nhất ba ngày liền có thể đột phá!"

Trần Mặc không có tiếp tục tu luyện, mà cầm điện thoại lên, tắt chế độ im lặng, lẳng lặng chờ cuộc gọi của mẹ.

Dựa theo ký ức kiếp trước của hắn, sau kỳ thi cuối kỳ được ngủ ba ngày, ngày đầu tiên, mẹ hắn Lý Tố Phương liền dắt hắn về Yên Kinh tham gia tang lễ của bà ngoại.

Cũng chính là lần tang lễ này, khiến hắn gặp phải nhục nhã chưa từng có, sau khi trở về thu lại tính cách công tử bột, mạnh mẽ sau nhục nhã, cố gắng phấn đấu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận