Đoản Kiếm Thù

Triệu Tử Nguyên thản nhiên đáp :

- Bậc đại trượng phu nên chết dưới đao kiếm, khi nào tại hạ lại không muốn thành toàn tâm nguyện của các hạ? Có điều tại hạ bản tính tham sống sợ chết. Xem chừng cuộc chiến này khó lòng tránh khỏi.

Yên Định Viễn mắng thầm :

- “Thằng lỏi này đáo để thật!”

Lão nói :

- Ngươi nói câu đó thật cũng đáng kể. Đáng tiếc là gặp phải ta thì tâm cơ của ngươi thế nào cũng uổng mà thôi.

Lão vừa dứt lời, đột nhiên hươi trường kiếm nhằm đâm vào ngực bên trái Triệu Tử Nguyên. Mũi kiếm chưa tới nơi mà làn sát khí ghê gớm đã xô về phía địch thủ.

Triệu Tử Nguyên trong lòng hồi hộp vội lùi lại phía sau.

Yên Định Viễn vung kiếm đâm theo.

Kiếm thuật của lão đã đến chỗ tuyệt diệu. Bề ngoài coi hời hợt như không mà thực ra tốc độ và chuẩn đích đến trình độ không tưởng tượng được, khiến cho Võ Băng Hàm đứng ngoài theo dõi không khỏi hít một hơi khí lạnh nghĩ thầm :

- “Chủ nhân căn nhà xanh ở Thủy Bạc thường khen Yên Định Viễn là đại kiếm gia bậc nhất. Giả tỷ gia gia ta lấy một chọi một với lão chưa chắc ai chết về tay ai?”

Triệu Tử Nguyên rất đỗi hoang mang vừa phóng chưởng đánh ra vừa lùi lại phía sau. Chàng đã lùi đến bên tường. Triệu Tử Nguyên lắc đầu cứ theo sát bức tường mà chạy giật lùi đến ba vòng trong căn nhà.

Yên Định Viễn buông tiếng cười khẩy đột nhiên thu kiếm về rồi lại phóng ra, tư thức rất ung dung. Kiếm phong rít lên vù vù. Chỉ trong khoảnh khắc lão đã phóng ra mười mấy chiêu kiếm, mà chiêu nào cũng nhằm vào những nơi trọng yếu trước ngực đối phương.

Triệu Tử Nguyên toát mồ hôi lạnh ngắt, chàng liền đi đến quyết định búng ngón tay cái và ngón tay trỏ bên trái đánh “vèo” một cái. Luồng chỉ phong vọt ra.

Thanh kiếm của Yên Định viễn bị chiêu “Hoàn Diệp chỉ” đánh trệch đi mấy phân.

Yên Định Viễn sửng sốt lên tiếng :

- Tiểu tử! Chỉ pháp của ngươi giỏi đấy!

Lão rung tay một cái, ánh hàn quang lóe lên. Mũi kiếm rung động, ánh kiếm trùng điệp tưởng chừng như trăm ngàn thanh trường kiếm chia ra bốn mặt tám phương nhằm đâm vào mình Triệu Tử Nguyên.

Trước tình hình này, Triệu Tử Nguyên tưởng chừng muốn tránh khỏi mũi kiếm của Yên Định Viễn so với lên trời hãy còn khó hơn. Chàng thấy chiêu kiếm của đối phương còn cách trước ngực không đầy hai tấc đã dày thành tấm lưới kiếm có thể chụp vào người mình không biết lúc nào.

Giữa lúc tính mạng chàng như ngàn cân treo đầu sợi tóc, một ý nghĩ vụt qua trong đầu óc. Bỗng thấy người chàng xiêu về mé tả, hai chân điểm vào không gian, bộ pháp như nước chảy mây trôi.

Chỉ trong chớp mắt, những tiếng veo véo rít lên từ bóng kiếm loang loáng vọt ra. Lát sau biến thành tiếng gió “vù vù”. Yên Định Viễn quát to một tiếng :

- Này!

Lão quắc mắt lên phóng kiếm đâm về phía trước. Kiếm quang nhả ra theo động tác trong tay lão. Thanh âm kỳ dị lập tức vang lên.

Giữa lúc bóng người chập chờn, thế kiếm của Yên Định Viễn đâm vào quãng không.

Triệu Tử Nguyên hai tay ôm ngực đứng cách xa chừng ba bước.

Yên Định Viễn mặt lạnh như băng cất tiếng cực kỳ lạnh lẽo hỏi :

- Phải chăng đó là “Thái Ất Mê Tông Bộ”? Gã tiểu tử kia! Ngươi đã học được “Thái Ất Mê Tông Bộ” từ bao giờ? Phải chăng ngươi có mối liên quan với “Linh Vũ tứ tước”, “Yến Cung song hậu” và “Ma Vân Thủ” là mấy tay cao thủ thần bí đã được mọi người võ lâm vẽ bóng vẽ hình tạo ra thành những nhân vật thần thoại, cơ hồ không ai dám tin là bọn họ hãy còn tồn tại?

Nhưng lúc này Yên Định Viễn phải kể ra bao nhiêu cao nhân dị sĩ với một chàng thiếu niên chưa có tên tuổi trong võ lâm khiến cho Yên Lăng Thanh và Võ Băng Hàm phải kinh hãi đến trợn mắt há miệng.

Yên Định Viễn lại cất tiếng lạnh lùng hỏi :

- Thằng lỏi kia! Ngươi bất tất phải giấu diếm lai lịch. Thái Ất Tước là người thế nào với ngươi?

Triệu Tử Nguyên rất đỗi ngạc nhiên. Vừa rồi chàng gặp nguy cơ, chợt động tâm linh thi triển bộ pháp mà văn sĩ trung niên tự xưng “lão tiền bối” đã dạy cho chàng. Chàng không ngờ Yên Định Viễn lại nhận ra là “Thái Ất Mê Tông Bộ” của Thái Ất Tước. Đầu óc chàng mê loạn tựa hồ người lạc vào mây mù năm dặm.

Chàng thủng thẳng đáp :

- Tại hạ không thể trình bày được.

Yên Định Viễn hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Ta thử một lần nữa là biết đầu đuôi.

Lão rung động cổ tay, ánh hàn quang vây quanh thân thể. Thanh trường kiếm từ từ đưa về phía trước. Lúc mũi kiếm còn cách trước ngực Triệu Tử Nguyên chừng năm tấc, đột nhiên lão tăng gia tốc độ nhằm đâm vào trái tim chàng.

Triệu Tử Nguyên lại xiêu người đi, cất bước đạp không gian, luồn dưới bóng kiếm lướt đi.

Yên Định Viễn là tay võ học đại gia, lão đã coi lần trước, lần này lão liền mò ra ngay mấu chốt về bộ pháp của đối phương. Lão liền chuyển biến thế kiếm phóng ra nhanh như điện chớp. Mũi kiếm đâm chéo tới.


Triệu Tử Nguyên vừa phát giác ra lối đi của mình bị ngăn chặn, chàng ngần ngừ một chút thì mũi kiếm của Yên Định Viễn đã chí vào trước ngực chàng.

Yên Định Viễn cười lạt nói :

- Té ra thằng lỏi này vừa mới học được mấy bộ pháp mèo què. Ha Ha! Ngươi được chết dưới kiếm của lão phu cũng là phước bảy mươi đời rồi đó.

Lão chí mũi kiếm vào trước ngực Triệu Tử Nguyên toan đâm sâu thêm thì Yên Lăng Thanh đứng bên, đột nhiên hoa dung thất sắc nàng “úi” lên một tiếng rồi không thốt ra lời được nữa.

Võ Băng Hàm cũng kịp thời la hoảng :

- Khoan đã!

Yên Định Viễn bỗng ngẩn người ra, cất tiếng hỏi :

- Con nha đầu kia! Làm gì mà rối lên thế? Để lão phu phát lạc xong thằng lỏi này rồi sẽ thu thập ngươi. Các ngươi được chết với nhau một chỗ xuống Diêm Vương cho có bạn.

Võ Băng Hàm mặt nóng bừng, đáp :

- Yên tiền bối hãy ghe đây. Lát nữa gia phụ dẫn hai mươi bốn tên cao thủ ở Lưu Hương viện vào, hiện còn chờ đợi ở ngoài xa. Nếu trong vòng một giờ mà tiểu nữ không bình yên rời khỏi quý bảo, thì các vị đó sẽ đánh tới. Khi ấy hai nhà Yên, Võ chúng ta lắm người phải vỡ mặt. Chắc Yên tiền bối cũng biết sẽ đi tới hậu quả nào rồi.

Yên Định Viễn cười ha hả nói :

- Con nha đầu kia! Ngươi đừng hư trương thanh thế mà cố ý bịa chuyện...

Lão chưa dứt lời thì ngoài nhà có tiếng bước chân nhộn nhịp vang lên. Ba hán tử trung niên trong đội Ngân y lật đật chạy vào.

Yên Định Viễn trầm giọng quát :

- Việc gì mà hoang mang thế?

Một hán tử trung niên nhìn Yên Định Viễn khom lưng thi lễ thở hồng hộc nói :

- Khải bẩm Bảo chúa! Những trạm ngầm ngoài bảo phát giác ra hơn hai chục người không rõ lai lịch mà hành tung rất đỗi khả nghi. Thuộc hạ...

Yên Định Viễn ngắt lời :

- Ta biết rồi! Ngươi lập tức thông tri cho anh em đệ nhất đạo phải hết sức đề phòng những biến cố có thể xảy ra. Lại báo cho đội Ngân y đi tuần bốn mặt, nếu gặp ngoại địch xâm nhập thì phải lập tức phát động cơ quan mai phục. Thôi đi đi!

Ba hán tử áo bạc đồng thanh vâng dạ rồi trở ngót đi ngay.

Yên Định Viễn chợt nhớ ra điều gì, lão gọi ba tên lại hỏi :

- Cố Thiên Võ đâu? Sau không thấy gã đến báo cáo địch tình?

Hán tử kia đáp :

- Từ đêm đến giờ không thấy hành tung Cố tổng quản. Thuộc hạ vẫn tưởng Tổng quản tùy tùng Bảo chúa. Bây giờ mới biết và chuẩn bị đi kiếm y.

Yên Định Viễn vẫy tay một cái, ba hán tử kéo đi luôn.

Triệu Tử Nguyên tự hỏi :

- “Có lẽ Cố huynh đi vào đường hầm nhưng sao đến bây giờ còn chưa lộ diện?”

Yên Định Viễn khóe mắt láo liên, lão nghĩ thầm :

- “Bây giờ mình chưa bố trí xong mà Võ Khiếu Thu công khai quyết chiến tất đi đến hai bên cùng khốn đốn.

Kẻ trí giả khi nào chịu thế, ta phải tạm thời ẩn nhẫn mới được.”

Lão liền quay lại bảo Võ Băng Hàm :

- Nghĩ tình lệnh tôn cùng lão phu đi lại với nhau từ trước, ngươi vô cớ tiến vào bản bảo, lão phu cũng không cứu xét nữa, vậy ngươi đi đi! Còn gã này...

Lão trỏ vào Triệu Tử Nguyên lạnh lùng nói tiếp :

- Gã thiếu niên này hãy lưu lại đây.

Võ Băng Hàm nhìn Triệu Tử Nguyên bằng cặp mắt âm trầm rồi lắc đầu đáp :

- Như thế không được...

Đột nhiên nàng ngừng lại không nói nữa vì lúc này bên ngoài nhà lại có tiếng lách cách vọng vào.


Thiên Phong đẩy cái ghế có bánh xe xuất hiện trước cửa phòng. Lão áo đỏ vẫn ngồi trên ghế.

Yên Lăng Thanh nhíu cặp lông mày hỏi :

- Đêm khuya mà các hạ còn chưa ngủ ư?

Lão áo đỏ lạnh lùng đáp :

- Bản tính lão phu vốn ưa náo nhiệt, cũng như những người thích hoạt động ban đêm. Yên cô nương nghĩ có phải không?

Lảo đảo mắt ngó Võ Băng Hàm nói tiếp :

- Chà! Vị thiên kim tiểu thư của Võ Khiếu Thu cũng đến rồi. Thật là một trường thịnh hội.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này Võ Băng Hàm thay đổi sắc mặt mấy lần, nàng nghĩ thầm :

- “Lão tàn phế kia ở căn nhà xanh tại Thủy Bạc xuất hiện đột ngột tất còn nhiều biến diễn. Trong lúc nhất thời, chắc Yên lão đầu chưa giết chết Triệu Tử Nguyên ngay. Âu là ta hãy ra khỏi bảo thương lượng với gia gia rồi sẽ lẻn vào cứu gã.”

Nghĩ tới đây, nàng liền trở ngót đi ngay.

Yên Định Viễn vỗ tay một cái. Hai hán tử áo bạc liền chạy lại đưa nàng ra.

Võ Băng Hàm biến đổi chủ ý hấp tấp rời khỏi Thái Chiêu bảo khiến cho Yên Định Viễn sinh lòng ngờ vực, nhưng lão không rảnh để nghĩ về nguyên nhân này.

Lão áo đỏ đưa thị tuyến nhanh như chớp đảo nhìn chung quanh phòng. Sau ngó tới Triệu Tử Nguyên, bỗng “ồ” lên một tiếng, cất giọng âm trầm hỏi :

- Phải chăng Yên bảo chúa muốn mổ thằng nhỏ họ Triệu này để lấy máu tôi kiếm?

Yên Định Viễn đáp :

- Có lẽ đúng thế...

Lão không chờ lão áo đỏ lên tiếng đã nói tiếp :

- Các hạ là thượng tân trong bản bảo, tưởng không nên can thiệp vào những chuyện nhỏ nhặt này.

Lão áo đỏ ngẫm nghĩ một chút rồi kêu Yên Định Viễn ra góc nhà khẽ hỏi :

- Lão phu tự nhiên nảy lòng hứng thú với thằng nhỏ đó, vậy Yên bảo chúa sau không vì mối nhân tình mà để lại cho lão phu dùng làm nô bộc?

Yên Định Viễn ngạc nhiên hỏi lại :

- Sao? Các hạ muốn đưa thằng nhỏ họ Triệu về căn nhà xanh ở Thủy Bạc ư?

Lão áo đỏ đáp :

- Đúng thế!

Yên Định Viễn trầm ngâm chưa quyết định thì Yên Lăng Thanh lộ vẻ băn khoăn xen vào :

- Gia gia ơi! Gia gia đừng làm thế?

Yên Định Viễn hỏi :

- Sao lại đừng làm thế? Thanh nhi chớ nên làm việc theo cảm tình. Gia gia thấy Thanh nhi có chỗ khuyết điểm đó.

Yên Lăng Thanh lẳng lặng ngó Triệu Tử Nguyên, mắt nàng lộ vẻ thương tiếc.

Trước đây một khắc nàng còn hằn học, những muốn ăn tươi uống máu chàng mà bây giờ nàng lại lo thay cho chàng. Mới trong khoảnh khắc tâm tình nàng đã biến đổi đến thế.

Lão áo đỏ cất giọng hung dữ hỏi :

- Suốt đời lão phu không làm việc gì bất toại. Thằng nhỏ kia mà uống chất độc Mã Lan bào chế bí mật trong căn nhà xanh thì gã phải cúi đầu ghe lời lão phu sai khiến. Rồi đây gã sẽ như con quỷ nhập tràng biết cử động, há chẳng thú vị ư?

Yên Định Viễn vỗ tay cả cười đáp :

- Ha Ha! Một gã thiếu niên thông tuệ dị thường mà đột nhiên biến thành một tên nô bộc khom lưng uốn gối, thì quả là thú lắm!

Lão áo đỏ hỏi lại :

- Bảo chúa cũng đồng ý rồi chứ?


Yên Định Viễn gật đầu đáp :

- Gã họ Triệu là người của các hạ rồi đó, tùy các hạ sử dụng.

Lão áo đỏ bật tiếng cười hung ác ra hiệu cho Thiên Phong đẩy lão đến trước mặt Triệu Tử Nguyên và hỏi chàng :

- Nhỏ kia! Ngươi đã nghe rõ chưa?

Triệu Tử Nguyên lạnh lùng đáp :

- Lỗ tai tại hạ có điếc đâu mà các hạ phải hỏi câu này?

Lão áo đỏ nói :

- Hay lắm! Hiên giờ ngươi ở vào giữa hai con đường “sống” và “chết” tùy ngươi chọn lấy một. Nếu ngươi nguyện ý chết dưới lưỡi kiếm của Yên bảo chúa thì mọi việc đều xong hết. Nhưng lão phu tin rằng ngươi là kẻ trí giả, nhất định chẳng chịu đi vào con đường tuyệt lộ.

Lão ngừng lại một chút, cúi đầu cho một viên thuốc màu vàng ở trong cổ áo rớt xuống.

Thiên Phong cầm lấy viên thuốc đưa cho Triệu Tử Nguyên. Lão áo đỏ lại nói :

- Vì thế ta cho ngươi viên thuốc này để bảo đảm ngươi sẽ vì lão phu ra sức. Có thế ngươi mới vãn hồi được tính mạng.

Trong đầu óc Triệu Tử Nguyên, những luồng tư tưởng nổi lên như sóng cồn.

Hồi lâu chàng cất tiếng nói dằn từng chữ :

- Nếu phải kéo dài chút hơi tàn để sống trộm thì chết đi còn khoái hơn.

Yên Lăng Thanh đứng bên nghe chàng nói câu này phấn khởi tinh thần.

Nàng nhìn chàng bằng cặp mắt nghi ngờ mà không hiểu được lòng dạ chàng thiếu niên, bất giác nàng ngơ ngẩn xuất thần.

Lão áo đỏ thở dài nói :

- Té ra thằng lỏi này ngu quá! Lão phu đã coi lầm người.

Yên Định Viễn nở nụ cười nham hiểm nói :

- Tiểu tử! Ngươi cầu cho chóng chết thì đừng oán lão phu không để ngươi còn có cơ hội...

Lão tiến lại một bước hươi kiếm lên.

Triệu Tử Nguyên bỗng cất tiếng :

- Nếu vậy tại hạ ưng chịu uống viên thuốc kia...

Chàng liền đón lấy viên thuốc trong tay Thiên Phong bỏ vào miệng nuốt.

Lão áo đỏ bật lên tràng cười quái gở nói :

- Chết hay không bằng sống dở. Tiểu tử! Ngươi hiểu được đạo lý như vậy là hay lắm! Ngươi uống viên thuốc đó rồi! Từ đây cứ mười ngày là một lần chất độc phát tác, nếu không uống thuốc giải thì bị chất độc xuyên rỗng lục phủ ngũ tạng và trước khi chết khác nào bị hàng vạn con kiến nghiến ngấu khổ sở không chịu được. Ngươi không tin thì...

Triệu Tử Nguyên ngắt lời :

- Tại hạ hoàn toàn tin rồi. Bây giờ các hạ bảo tại hạ là gì?

Lão áo đỏ ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Đêm nay không còn việc gì nữa. Sáng mai chúng ta rời khỏi Thái Chiêu bảo trở về căn nhà xanh ở Thủy Bạc.

Lão áo đỏ đã cho Triệu Tử Nguyên uống viên thuốc độc Mã Lan, lão không còn e ngại gì nữa. Sự thực cũng không ai dám chống đối lão, vì kẻ nào nghịch lại lão thì chẳng khác gì lạc vào địa ngục trần gian.

Triệu Tử Nguyên sau khi uống viên thuốc bổng thấy ruột gan nóng như lửa đốt. Lòng chàng thê thảm nghĩ thầm :

- “Sở dĩ ta quyết định kéo dài mạng sống là mong sau này còn làm nên việc, nhưng ta bị người ta kiềm chế một cách đau khổ thế này thì cuộc sống có ý nghĩa gì nữa? Chẳng lẽ quyết định của ta lại là lầm lẫn?”

Trong lúc nhất thời lòng chàng như dao cắt. Sự thật tàn khốc quanh quẩn trong đầu óc chàng: “Chất độc Mã Lan! Mười ngày một lần uống thuốc giải!”

Chàng mê man cất bước trở về thượng phòng, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thấy mây mù dày đặc. Ngọn gió đêm thổi vù vù, chàng cảm thấy rét lạnh.

Sáng hôm sau mặt trời mới mọc, thị trấn Đại Lệ trên bờ sông Lạc chảy vào sông Hoàng Hà tựa hồ đang ngủ bừng tỉnh giấc. Ánh dương quang chiếu xuống tòa thị trấn cũ kỹ. Hai bên đường có mấy chục nóc nhà khách sạn.

Ở phía nam thị trấn gần sông có một tòa tửu lâu tuy không lớn lắm nhưng rất đông khách. Đó là Cao Lương tửu lâu.

Lúc này tuy hãy còn sớm mà khách đã vào đông đảo. Đa số là nhân vật giang hồ khôi ngô hùng tráng. Tiếng quát tháo xen lẫn tiếng cười đùa rất là huyên náo.

Bên chiếc bàn vuông kê tận góc phòng có ba người ngồi vừa già vừa trẻ.

Trong ba người thì một là lão già mặc áo đỏ đang ngồi trên chiếc ghế có bánh xe, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc này mọi người dức lác ôm sòm kêu gọi tiểu nhị lấy thức ăn uống, nên thái độ đặc biệt của lão khiến cho tửu khách chú ý. Lão áo đỏ chẳng lý gì đến ai.

Không cần nói cũng biết ba người này là lão áo đỏ tàn phế, gã Thiên Phong và chàng thiếu niên Triệu Tử Nguyên.

Lão áo đỏ bổng giương mắt lên hỏi :


- Thiên Phong! Chúng ta rời khỏi Thái Chiêu bảo mấy ngày rồi?

Thiên Phong đáp :

- Hai ngày!

Lão áo đỏ “ồ” một tiếng, cười nói :

- Còn ba ngày rưỡi đường nữa là có thể về tới nhà mình. Chúng ta cần đi lẹ mới được.

Thiên Phong hỏi :

- Trước khi ra đi, nhị chủ nhân đã nói là sẽ cho xe ngựa đến trấn Bạch Lệ để đón lão gia? Sao bây giờ vẫn chưa thấy tới?

Lão áo đỏ ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Không chừng xe ngựa sáng mai mới tới. Vậy chúng ta thủng thẳng chờ tại đây.

Lúc này tiểu nhị đã đưa đồ nhắm vào. Lão áo đỏ chân tay tàn phế phải có người khác bón cho lão ăn uống.

Thiên Phong liền gắp thức ăn vào bát và rót rượu ra chén, lão áo đỏ nói :

- Thiên Phong! Ngươi cứ việc ăn đi. Công tác này từ bữa nay để Tử Nguyên phụ trách.

Triệu Tử Nguyên lờ đi như chưa ghe tiếng.

Thiên Phong trợn mắt lên hỏi :

- Tiểu tử! Ngươi có nghe thấy không?

Từ lúc rời khỏi Thái Chiêu bảo, dọc đường Triệu Tử Nguyên bị hai chủ bộc lão áo đỏ hành hạ. Mấy lần chàng cơ hồ không nhịn được muốn bỏ đi, nhưng vì chàng đã uống chất độc Mã Lan, tính mệnh chàng bị lão áo đỏ nắm giữ, chàng đành khuất thân ẩn nhẫn, lòng tự nhủ lòng :

- “Hiện giờ ta đành chịu theo lão về căn nhà xanh ở Thủy Bạc rồi sẽ tùy cơ hành động, chứ chẳng có biện pháp nào khác. Bậc đại trượng phu phải biết nhẫn nhục một thời. Lão bảo ta làm gì, ta cứ theo lão là xong.”

Chàng liền tỏ vẻ cung kính, cầm ly rượu đưa tới trước mặt lão áo đỏ nói :

- Mời lão gia xơi rượu.

Lão áo đỏ há miệng ra vận nội lực hút rượu vào miệng. Bỗng nghe đánh “choảng” một tiếng! Chiếc chung trong tay Triệu Tử Nguyên bị vỡ tan. Mảnh chung cứa vào da chàng chảy máu.

Triệu Tử Nguyên biết lão muốn trêu cợt mình, nhưng chàng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, chàng nói :

- Vì tại hạ sơ ý mà đánh bể chung. Để tại hạ kêu tiểu nhị lấy chiếc chung khác.

Lão áo đỏ ngấm ngầm quan sát cách phản ứng của Triệu Tử Nguyên, bụng bảo dạ :

- “Tâm trạng gã này thật hiếm có! Cứ coi bộ dạng cung kính của gã mà mình là kẻ khác tất bị gã lừa bịp. Thằng lỏi kia! Ngươi càng giảo hoạt bao nhiêu, ta càng hứng thú bấy nhiêu! Ngươi đấu trí với ta rồi cũng có một ngày ta làm cho ngươi can tâm tình nguyện phục vụ ta.”

Triệu Tử Nguyên thấy tiểu nhị cầm chung ra liền rót rượu vào để mời lão áo đỏ uống thì giữa lúc ấy ngoài cầu thang có tiếng bước chân nhộn nhịp. Một lão già mặt mũi thanh tú xỏa tóc lật đật lên lầu. Triệu Tử Nguyên liếc mắt nhìn ra giật mình tự hỏi :

- “Đây chẳng phải là Tạ Kim Chương, lão già coi mộ ở Quỷ trấn thì còn ai nữa? Sao ta lại gặp lão ở đây?”

Lão già Tạ Kim Chương dường như không để ý tới Triệu Tử Nguyên ngồi bên bàn tận góc lầu. Lão thản nhiên kêu tửu bảo lấy rượu thịt rồi ngồi vào ghế.

Thiên Phong thấy Tạ Kim Chương xuất hiện, gã đột nhiên biến sắc, ghé miệng vào tai lão áo đỏ nói thầm :

- Lão gia người em của lão họ Tạ đã tới tửu lâu rồi đó...

Lão áo đỏ trầm giọng ngắt lời :

- Lão phu biết rồi. Ngươi bất tất phải hoang mang.

Thiên Phong ngập ngừng nói :

- Chỉ sợ hắn đến gây chuyện, chúng ta chẳng thể không phòng bị được.

Lão áo đỏ hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Nếu Tạ Kim Chương dám làm như vậy là hắn đến ngày tận số. Ha Ha! Cả Tạ Kim Ấn rồi cũng đi đến kết quả này.

Thiên Phong khẽ hỏi :

- Tạ Kim Ấn không hiểu có thật bị Võ Khiếu Thu và Yên Định Viễn giết chết rồi không? Tiểu nhân vẫn còn hoài nghi...

Lão áo đỏ khẽ quát :

- Câm miệng đi!

Triệu Tử Nguyên nghe hai người đối đáp trống ngực đánh thình thình. Lúc này Tạ Kim Chương liếc mắt nhìn đã ngó thấy bọn này, bỗng lão sa sầm nét mặt đứng phắt dậy tiến đến gần lão áo đỏ nói :

- Hay quá! Không ngờ lão cũng rời căn nhà xanh ở Thủy Bạc để bôn tẩu giang hồ.

Tiếng lão oang oang khiến những hào khách võ lâm trong tửu lâu đều ghe tiếng và lộ vẻ khẩn trương.

Nguyên căn nhà xanh ở Thủy Bạc và nơi cư trú của Yến Cung song hậu là hai khu cấm địa rất thần bí trong võ lâm. Mọi người chỉ nghe tiếng chứ chẳng biết ở đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận