Đoản Mệnh Lão Đại Cố Chấp Yêu Tôi


Kiều Trăn Trăn nói làm là làm, trực tiếp kéo Trì Thâm ra ngoài, đi thẳng đến tiệm cắt tóc.
Nghĩ đến tiền của Trì Thâm không thể tiêu xài phung phí nên cô cố ý tìm một tiệm nhỏ gần trường học, trong cửa hàng chỉ có một ông lão tầm sáu bảy mươi tuổi, gội đầu cắt tóc đều do ông ấy tự mình làm, bởi vì thẩm mỹ của ông ấy có chút lỗi thời mà ông cũng không có những kỹ thuật nhuộm hiện đại của mấy cửa hàng khác, cho nên không được học sinh chào đón cho lắm, bình thường làm ăn cũng có chút vắng vẻ.
Khi Kiều Trăn Trăn mang theo Trì Thâm vào tiệm, trong phòng chỉ có một mình ông lão, thấy có người đến lập tức đứng dậy hỏi: “Cắt tóc sao? ”
“Vâng ạ, bọn con muốn cắt tóc ạ.” Kiều Trăn Trăn nói xong, vội vàng đẩy Trì Thâm đi qua, “Làm phiền ông giúp cậu ấy cắt một kiểu mát mẻ hơn..


” Còn có yêu cầu cụ thể nào nữa không? “Ông lão vừa đeo kính lên vừa hỏi.
Kiều Trăn Trăn suy nghĩ một lát: “Đừng quá ngắn là được ạ.


“Được.” Ông lão lập tức kêu Trì Thâm đi qua chỗ ngồi.
Kiều Trăn Trăn trước đây chỉ nghe nói qua về tiệm này thôi nhưng chưa từng tự mình tới cho nên lúc này vừa nhìn thấy lúc gội đầu vẫn còn dùng ghế gội đầu vô cùng lỗi thời kia, phải cần Trì Thâm ngồi xuống rồi duỗi đầu dưới ống nước mới có thể gội được, bỗng nhiên cảm thấy cực kì hối hận vì đã chọn tiệm này.

Nhưng bây giờ hối hận cũng đã quá muộn, ông cụ đã xoa dầu gội trên đầu Trì Thâm ra một đống bọt, lúc này muốn chạy cũng không thể chạy được.
…… Chỉ hy vọng ông lão có thể phát huy vượt trình độ của mình.

Khi Trì Thâm ngồi trước gương bị ông lão cầm khăn mặt chà xát một lúc lâu, cô có chút không nỡ nhìn thẳng, tiện tay tìm một cái ghế nhỏ rồi ngồi xuống bắt đầu cầu nguyện.
Một chùm tóc đen rơi xuống đất, đôi mắt trầm cùng với đôi lông mày lộ ra ngoài không khí, đường nét khuôn mặt cũng càng thêm rõ ràng.

Lúc đầu Kiều Trăn Trăn không dám nhìn nhưng sau khi nghe thấy tiếng kéo rắc rắc, cuối cùng cũng không nhịn được ngẩng đầu nhìn qua xem, sau đó không kịp đề phòng bị bất ngờ đối mặt với anh, cuối cùng lại không thể nhìn đi chỗ khác
Cô vẫn luôn biết Trì Thâm đẹp trai, nhưng không nghĩ tới khi gương mặt hoàn toàn bị nhìn thấy thì anh lại đẹp đến như vậy.

Mái tóc quá dài đã được cắt đi, gương mặt sáng sủa lạnh lùng có thêm vài phần cứng rắn, hơi thở u ám cũng bị giảm bớt không ít, đem lại cảm giác thanh xuân độc nhất vô nhị của nam sinh tuổi này.

Tóm lại là rất đẹp.
Ông lão sau khi cắt tóc xong, cầm miếng bọt biển giúp anh quét tóc trên mặt và cổ xuống, lúc này mới cẩn thận đánh giá anh một lần, cuối cùng rất hài lòng gật đầu: “Đứa nhóc này không tệ nha, tuy rằng trên người có chút nặng, nhưng dáng vẻ lớn lên rất đẹp mắt nha.


Khóe miệng Kiều Trăn Trăn giật giật, vì tránh cho ông lão còn nói thêm mấy lời tầm bậy tầm bạ, vội vàng lấy ra mười tệ trả cho ông ấy sau đó kéo Trì Thâm chạy đi.
Sau khi đi xa, Kiều Trăn Trăn mới nhớ tới mấy vết phồng rộp trên chân của anh còn chưa lành hẳn, đột nhiên trở nên căng thẳng: “Chân cậu có đau không? ”
Trì Thâm khẽ lắc đầu.
Kiều Trăn Trăn ngẩng đầu, lại một lần nữa đối diện với đôi mắt của anh, sau khi nuốt nước miếng đột nhiên kiễng mũi chân lên.
Cô đột nhiên đến tới gần, hơi thở nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi mình, Trì Thâm trong tiềm thức muốn lui về phía sau một bước nhưng hai chân lại giống như bị đóng ở trên mặt đất, không thể nhúc nhích ngay cả nữa bước cũng không được.
Không khí im lặng ba giây, Kiều Trăn Trăn đưa tay cầm lấy mặt anh sau đó trở về lại như khoảng cách ban đầu: “Mắt của ông lão này không còn tốt nữa rồi, râu mép trên mặt cậu cũng không quét sạch.


Nhìn cô tức giận cầm một chút tóc vụn, Trì Thâm chậm chạp chớp chớp mắt.
【Giá trị hảo cảm +30, hiện tại có 250 điểm】
Kiều Trăn Trăn dừng lại một chút và nhìn anh với một biểu cảm vi diệu, một lúc lâu sau, cô đột nhiên không có ý tốt nhếch khóe môi và lại một lần nữa kiễng mũi chân lên.
Đối diện với việc lần thứ hai cô tới gần, Trì Thâm vô thức nín thở, giọng nói khàn khàn có chút run rẩy: “… Còn có gì nữa không?”
“Hình như là còn,” Kiều Trăn Trăn chớp chớp mắt, “Cậu đừng nhúc nhích.


Yết hầu Trì Thâm giật giật, cơ thể càng ngày càng cứng đờ.
Trong mắt Kiều Trăn Trăn tràn ngập ý cười, khóe môi cô dần dần nhếch lên cao, Trì Thâm dừng lại, cuối cùng cũng phát hiện có gì đó không đúng,đờ đẫn phát hiện ra rằng cô đang lừa  mình.
[Giá trị hảo cảm +10, hiện tại có 260 điểm]
“Khó trách, may mà hệ thống có hạn chế số tuổi mà ký chủ có thể tăng cho người khác không thể vượt quá tuổi thọ của chính ký chủ “.


Trong đầu cô Tiểu Bát đang phấn khích, “Nếu không với tốc độ này, anh ta có thể sống đến hai trăm tuổi.


Ý cười  trong mắt Kiều Trăn Trăn càng trở nên sâu hơn, anh ta lùi lại mấy bước rồi mới nói: “Đi thôi, mua ít quần áo.” Nói xong, cô  đưa tay về phía Trì Thâm.
Trì Thâm có chần chừ một chút, chậm rãi đưa tay ra nhưng khi đầu ngón tay chạm vào cô, anh bỗng nhớ ra có một vết thương trên mu bàn tay do vảy cá làm xước lúc trước,ngay lập tức anh thu tay lại.
Kiều Trăn Trăn có chút không hiểu vì sao anh bỗng nhiên đổi ý nhưng cô lại thấy anh mím môi mỏng, cũng không ép buộc nữa.
Sau khi cắt tóc xong, trạm đến tiếp theo chính là đi mua quần áo.

Cô cho rằng nếu mua gần trường học thì tỷ lệ đụng hàng sẽ cao, Kiều Trăn Trăn quyết định  dẫn anh  đến một trung tâm mua sắm ở xa trường.
Sau khi đi loanh quanh một lúc lâu, Kiều Trăn Trăn hỏi: “Cậu thích không?”
“”Cậu chọn đi.” Trì Thâm chỉ nói có hai chữ.
Kiều Trăn Trăn  có chút bất lực: “Vẫn phải biết cậu thích gì chứ.”
Trì Thâm đứng yên lặng nhìn cô.
Kiều Trăn Trăn mới có thể hiểu rằng những gì cô thích chính là những gì anh  thích, vì vậy cô không còn từ chối nữa, cũng không hỏi nữa, trực tiếp bắt đầu lựa chọn.
Trời sinh Trì Thâm vừa cao mà chân lại còn dài, thân hình tuy có chút gầy.

đúng là trời sinh là một cái móc áo di động, lại nhớ tới tính tình có chút âm u nên Kiều Trăn Trăn không dám chọn cho anh  mấy kiểu dáng quá rườm rà mà chỉ tùy tiện chọn một vài mẫu cơ bản thôi.
Khi đi đến khu vực nội y, cả cổ Trì Thâm bỗng nhiên trở nên đỏ bừng, một hai không chịu cho cô đi vào cùng Kiều Trăn Trăn gật đầu tỏ rằng mình đã hiểu ý, nhìn anh đi vào cũng không quên nhắc nhỏ: “Nhớ mua loại cotton nha!”
Sống lưng Trì Thâm,cứng đờ, lần đầu tiên anh phớt lờ lời nói của cô.
Hai người lang thang từ tầng một lên tầng 4.

Khi trở lại tầng một, trong tay đã cầm một đống đồ, khi đi ra ngoài để bắt taxi,mắt  Kiều Trăn Trăn sáng rực khi nhìn thấy thứ gì đó,ngay lập tức quay người lại, Trì Thâm cũng không hỏi gì, chỉ im lặng đi theo.

Hai người cuối cùng đứng ở lối vào của một trung tâm tắm rửa.
“Vào đi, tắm rửa kỳ lưng chà da chết hết một lượt, rồi mặc bộ đồ này vào.,” Kiều Trăn Trăn vừa nói vừa lấy ra một bộ quần áo từ trong túi.

“ Tất cả mọi thứ trên người đều không cần nữa,xua đổi xui xẻo đi, bắt đầu từ hôm nay cậu chỉ cần đi theo mình.


Câu nói cuối cùng vừa rồi như một nhát dao, trực tiếp đâm thằng vào trái tim Trì Thâm, cảm giác đầu tiên của anh là có chút đau nhưng tiếp theo thì thoải mái như đang được ngâm mình trong nước.
Kiều Trăn Trăn thấy anh không trả lời mình, cô trực tiếp nhét thẳng vào tay anh rồi đẩy anh đi vào trong.
Trì Thâm đi vào tắm rửa, còn cô ngồi ở đại sảnh đợi anh.
Trời lúc bây giờ cũng choạng vang tối, trong trung tâm tắm rửa cũng không có nhiều người, thỉnh thoảng mới có một vài người đi vàovào, tất cả đều có vẻ không được đàng hoàng.
Kiều Trăn Trăn đang ngồi trong góc nhận thấy hai người say rượu vừa đi vào cửa hình như vẫn luôn nhìn mình, cô cau mày cúi đầu nghịch điện thoại di động.
“Người đẹp, em đi một mình sao?” Cuối cùng, vẫn đi đến.
Kiều Trăn Trăn trực tiếp mặc kệ anh ta, mặt không chút thay đổi đứng dậy định bỏ đi, nhưng lại bị người kia ngăn lại: “Người đẹp, đừng đi chứ, anh mời em vào tắm chung ha.”
Nói xong cũng không biết đang nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên nở một nụ cười bỉ ổi.
Ánh mắt của Kiều Trăn Trăn  trở nên lạnh lùng: “Phiền anh tránh ra.”
“Đừng nha người đẹp, cùng …”
Trước khi anh ta nói xong Kiều Trăn Trăn nhìn thấy Trì Thâm đang đi ra từ bên trong, mắt cô sáng lên và hướng về phía anh điên cuồng vẫy tay.

Hai gã say rượu nhìn theo ánh mắt của cô và sau khi thấy Trì Thâm cao lơn thì cau mày.
Trì Thâm với vẻ mặt nghiêm nghị đi tới, bảo vệ Kiều Trăn Trăn  ở phía sau mình, hai người say rượu liếc nhau, không chút thú vị mà rời đi.
“Thật là phiền.” Kiều Trăn Trăn thì thầm, sau đó nhìn Trì Thâm vừa mới tắm rửa thơm tho
Trước đây anh vốn đã rất sạch sẽ, nhưng quần áo quanh năm đều thấm mùi hôi tanh kỳ lạ làm cho người ta hiểu lầm là anh không chịu tắm rửa, hôm nay sau khi vứt bỏ bộ quần áo đó, cả người đều cảm thấy sảng khoái.
Kiều Trăn Trăn  tiến tới gần ngửi ngửi trên người anh, sau đó híp mắt thõa mãn: “Thơm quá.”
Cổ Trì Thâm lại bắt đầu đỏ bừng, anh cúi đầu nhận lấy thứ trong tay cô.
Kiều Trăn Trăn thở dài, “Dùng nhiều tiền của cậu như vậy, thật ngại quá, hôm nay mình mời cậu đi ăn tối nha.” Nói xong liền đưa cậu cùng nhau đi ra ngoài.
Sau khi hai người đi ra ngoài được một đoạn Trì Thâm đột nhiên đứng  lại.
Kiều Trăn Trăn cũng đứng lại theo và có chút nghi ngờ nhìn anh: “Có chuyện gì vậy?”
“Có đồ không thấy.” Trì Thâm trả lời.

Kiều Trăn Trăn bất đắc dĩ: “Sao cậu lại sơ ý như vậy, đi thôi, mình đi cùng cậu…”
“Cậu chờ mình chút.” Trì Thâm nói xong liền giao tất cả đồ cho cô.
Cánh tay của Kiều Trăn Trăn bị chùng xuống, lập tức không thể đi nổi, vì vậy cô chỉ có thể dặn dò anh: “Vậy thì cậu nhanh lên nha.”
Trì Thâm gật gật đầu rồi quay người đi về phía trung tâm tắm rửa.
Trung tâm tắm rửa, bộ phận khách nam.
Hai gã say rượu đã cởi sạch, ngồi say sưa trong phòng tắm hơi, miệng  bẩn thỉu bàn tán về cô gái nhỏ mà họ vừa gặp, lúc nói đến chỗ gây hưng phấn còn không ngừng khua tay, cười một cách bỉ ổi.
Giờnày không phải thời điểm đông khách đến tắm rửa nên toàn bộ khác nam chỉ có hai người bọn họ, thậm chí cả chủ của trung tâm cũng đã đi ra ngoài ăn cơm.
Đang nói chuyện vui vẻ thì trong phòng xông bỗng nhiên xuất hiện một bóng người gầy gò, hai người mơ mơ màng màng nhìn qua, nhưng một giây sau đã bị đánh ngã xuống đất.
Trong phòng xông hơi có tiếng rên rỉ cùng với gào khóc thảm thiết, nhưng bởi vì không gian kín mít nên âm thanh truyền ra ngoài không được nửa phần.
Ba phút sau, trong phòng chỉ còn lại có hai người nhưng cửa phòng lại bị khóa từ bên ngoài.

Hai người say rượu bị đánh và bị nhốt trong phòng xông hơi khô có nhiệt độ gần bốn mươi độ,  bọn họ rất nhanh liền trở nên khó chịu đến mức thở không ra hơi.
Ngoài cửa trung tâm tắm rửa Kiều Trăn Trăn đang lo lắng chờ đợi, cuối cùng cũng nhìn thấy Trì Thâm đi ra, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Sao giờ cậu mới   đi ra?mình đợi cậu rất lâu.”
“Mình xin lỗi.” Trì Thâm cúi đầu.
Kiều Trăn Trăn nhìn mồ hôi trên trán anh, nhíu mày lo lắng hỏi: “Không có ai bắt nạt cậu chứ? Sao cậu lại ra chậm như vậy? Có phải cậu lại gặp hai người say rượu đó không?”
Trì Thâm im lặng không nói.
Kiều Trăn Trăn trở nên tức giận: “Bọn họ bắt nạt cậu sao? Mình gọi báo cảnh sát đi ”
Vừa nói xong, cô vừa lấy điện thoại di động ra, định gọi cảnh sát thì Trì Thâm bỗng nắm lấy tay cô.
Cô sững người một lúc, ngây người nhìn anh.
“… Mình không bị bắt nạt,” Trì Thâm nắm tay cô, cổ dần dần nhuộm đỏ, “Cậu đói bụng không?”
Kiều Trăn Trăn ngừng một chút, trong bụng phát ra một tiếng ùng ục.
Cô khẽ ho một tiếng rồi cất điện thoại vào túi lại: “Mình đói rồi, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”
“Được.” Kiều Trăn Trăn gật đầu, cầm lấy túi trong tay cô.
Cả người Kiều Trăn Trăn như được thả lỏng, đó nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của anh,cô bỗng nhiên tự hỏi những người phỉ báng anh ở trong lớp khi họ thấy khuyết điểm duy nhất của anh đã biến mất sẽ phản ứng thế nào.
“Buổi tối sau khi ăn cơm xong,chúng ta trở lại trường học đi.”
“Được.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận