Đoản Mệnh Lão Đại Cố Chấp Yêu Tôi


Chuyện Tiền Du đã lan truyền khắp trong trường, như một viên đá bị ném thành hồ,  trong lúc náo loạn một hồi,  bị đồn thành rất nhiều phiên bản.
Dư luận sôi nổi như thế này, Kiều Trăn Trăn đã trải qua một lần trong đời, cô ấy không quan tâm đến những gì họ đang nói, và  càng không muốn tham gia vào chủ đề của họ.
Cô đã bí mật đi theo Trì Thâm được ba ngày.
Ba ngày trước, khi cô soi gương lần nữa, cô phát hiện Chí Thần không nhìn trộm mình, mà buồn ngủ như gà mổ thóc,vừa  buồn ngủ vừa mệt mỏi, hoàn toàn không có tính khí của một cái nấm nhỏ âm u.
Từ trước đến nay chưa bao giờ thấy anh ngủ trong lớp, lúc đó càng nghi ngờ, lo lắng không biết anh có bị bắt nạt hay không, vì vậy sau tiết tự học của mình buổi tối, lên xe đến trước mặt Trì Thâm, lại ở góc cua đầu tiên, cô yêu cầu người lái xe dừng lại và đeo cặp bí mật đi theo anh.
Sau đó, cô nhìn thấy anh vào một bệnh viện tâm thần.
Ở trường cấp ba Thừa Đức, buổi tối tự học của năm thứ ba cấp ba là chín giờ, muộn hơn một tiếng so với buổi tối của năm thứ nhất và thứ hai, Trì Thâm thường đi bộ trở về.

Khi cậu ấy bước vào bệnh viện tâm thần, đã gần mười giờ.
Bệnh viện ở một nơi tương đối hẻo lánh, mười giờ tối, đường phố vắng lặng, chỉ có đèn đường và bảng hiệu đèn LED của bệnh viện, có một tia sáng yếu ớt trên cửa bệnh viện, giống như một cái miệng ăn thịt người., có gì đó kỳ lạ ở  mọi nơi.
Sau khi nhìn thấy Trì Thâm vào bệnh viện, Kiều Trăn Trăn dừng lại ở lối vào bệnh viện một lúc lâu, sau khi hồi phục tinh thần, vội vàng chạy theo nhưng đã quá muộn, không biết Trì Thâm đã đi về hướng nào.

Cô chỉ có thể quay lại cửa đứng  đợi, đợi gần một tiếng đồng hồ mới thấy anh bước ra.
Lúc đầu, Kiều Trăn Trăn nghĩ anh có người thân ở bệnh viện nên sẽ chạy đến vào buổi tối, nhưng hôm sau đi theo anh  thì phát hiện anh đã  đi đến hai cái bệnh viện khác, đến ngày thứ ba thì anh  trực tiếp đi đến ba bệnh viện mới.
Nếu không đi theo Trì Thâm, cô không biết ở thành phố Hạng có nhiều bệnh viện tâm thần như vậy, cô càng không nói nên lời, càng trở nên căng thẳng, càng nghĩ càng cảm thấy không phải của người thân của Trì Thâm gặp vấn đề tâm thần, mà là Trì Thâm gặp vấn đề tâm thần.
“Cậu ấy mới mười bảy, mười tám tuổi, đang trong độ tuổi thanh xuân đầy nhạy cảm.

Bố mẹ mắng thẳng mặt, bạn bè cùng lớp mắng thần.Cậu ấy không hề gặp rắc rối về tinh thần mới là lạ “, Kiều Trăn Trăn chia sẻ lo lắng của mình với Tiểu Bát, ” chỉ không biết vấn đề là gì, có nghiêm trọng không … Anh ấy  đến rất nhiều bệnh viện, tình hình có phải không lạc quan không.”
” Mỗi ngày ngài đều ăn với anh ta, tại sao không hỏi anh ta đi? ” Tiểu Bát khó hiểu.

“Những bệnh nhân bị bệnh tâm thần rất nhạy cảm.

Nếu tôi hỏi anh ấy nếu bệnh của anh ấy  trở nên nặng hơn thì sao”, Kiều Trăn Trăn cau mày, và đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, ” giá trị hảo cảm có thể giúp anh ấy điều trị bệnh không?”
“Không, nhưng bệnh viện thì có thể trị.

” ” Tiểu Bát thành thật trả lời.
Kiều Trăn Trăn co giật khóe môi: “Nếu bệnh viện có thể, anh ấy sẽ không phải một ngày đổi một bệnh viện.”

Theo nhận thức của cô, chỉ những bệnh nhân nặng mới cần thường xuyên thay đổi bệnh viện.
Nghĩ đến điều này, cô lại bắt đầu lo lắng: “Sau khi tôi giúp anh ấy kéo dài tuổi thọ, anh ấy sẽ không chết trước khi hết phải không?”
“Không nhất định như vậy, tuổi thọ tăng lên chỉ là sự tiếp tục của thời gian, nhưng nếu tăng tuổi thọ mà  tự tử hay ngoài ý muốn tai nạn,thương tích, nếu bị thương quá nghiêm trọng thì vẫn sẽ chết “.
Kiều Trăn Trăn cau mày thêm: ‘Nếu thực sự bị bệnh tâm thần, sau đó khả năng tự tử hoặc bị ngoài ý muốn là quá lớn ”
Càng nghĩ thì càng bực bội  mà càng bực bội thì càng nhịn không được,tiếp tục nghĩ  ,cả buổi sáng như thế mà trôi qua.

Chuông tan học giữa trưa vang lên, học sinh lại bắt đầu chen chúc vào nhà ăn, phòng học sớm đã trở nên trống rỗng.
Ngay khi Kiều Trăn Trăn quay đầu lại, liền nhìn thấy Trì Thâm đang yên lặng ngồi trên chỗ của mình, chăm chú quan sát theo hướng của mình.

Kể từ ngày cô dọa anh phải đi ăn cùng nhau vài ngày trước, mỗi trưa và tối giống như hôm nay anh  sẽ ngồi tại chỗ của mình và đợi cô.
Sau khi ăn cùng nhau trong năm ngày, cô đã kiếm được 80 điểm hảo cảm.
Nhìn thấy quầng thâm xanh tím dưới mắt của anh, Kiều Trăn Trăn cảm thấy có chút đau lòng, ra hiệu với anh: “Đi thôi, đi ăn cơm đi.”
Lông mi Trì Thâm run lên, ngoan ngoãn đứng lên, nhưng không có đi về phía trước.
Kiều Trăn Trăn nhìn anh một cái nhìn bất lực, quay người bước ra phía bên ngoài, đi được một lúc, quay đầu nhìn lại thì thấy Trì Thâm đã đi theo mình, vì vậy cô vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Bọn họ từ trước đến nay đều là như vậy, Trì Thâm vẫn luôn là Diệp công thích rồng, cô vẫn phải nhẫn nại hóa thân thành con rồng, lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với anh, trừ nửa tiếng cùng nhau ăn cơm, căn bản không có thời gian nào mà có khoảng cách nhỏ hơn một mét.

Cô cũng từng nghĩ đến chuyện kéo gần khoảng cách, nhưng sau khi thấy Trì Thâm thường xuyên ra vào bệnh viện tâm thần, cô tạm thời vứt bỏ ý định này đi.
Lỡ như làm liều làm anh ấy phát điên thì phải làm sao bây giờ.
Kiều Trăn Trăn vào căng tin ăn cơm, trước tiên cô tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, sau khi Trì Thâm lấy mâm ăn xong rồi ngồi xuống trong một góc, cô liền cầm mâm của mình đi tìm anh.
“Anh cũng thật sự rất giỏi.

Lần nào cũng có thể tìm được một góc xỏ xỉnh.” Kiều Trăn Trăn liếc nhìn cái bàn độc lập, nhìn Chí Thần có chút thích thú.

Đam Mỹ Cổ Đại
Trì Thâm có tính cách kì quái,thu mình, không thích đông người, luôn ngồi một mình ở hàng ghế ở góc sau lớp, đến nhà ăn cũng chọn chỗ hẻo lánh nhất để ngồi, để dù có ăn cùng nhau mỗi ngày, trong lớp  cũng không ai nhìn thấy.
Nghe vậy, bàn tay đang cầm đũa của Trì Thâm ngừng lại  trong không khí.
“Mình khen cậu.” Kiều Trăn Trăn nói thêm.
Lúc này anh ấy mới bắt đầu ăn.

[giá trị hảo cảm +5, hiện tại có 85 điểm]
“Oa, thêm 5 điểm nữa rồi!” Tiểu Bát cổ vũ.
Lúc mới cùng nhau ăn cơm, giá trị thích tăng lên rất nhiều, nhưng khi số lần cùng nhau ăn tăng lên, Trì Thâm có thể có một  mức độ miễn nhiễm nhất định, giá trị hảo cảm càng ngày càng ít đi, gần đây hoàn toàn không xuất hiện giá trị hảo cảm, trong hai ngày này,đây là lần tăng điểm lần đầu tiên.
Kiều Trăn Trăn chớp mắt và thử lại: “Lúc ăn trông anh rất tao nhã.”
Động tác của Trì Thâm dừng lại.
“Trông cậu lớn lên thật đẹp trai.” Kiều Trăn Trăn tiếp tục khen ngợi.
Trì Thâm ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đen nhanh không di chuyển.
“Làn da này, đôi mắt này, sống mũi này, cô có phải là tiểu tiên tử vừa mới hạ phàm không?” Kiều Trăn Trăn vẫn cố gắng bền bỉ.
Trì Thâm đặt đũa xuống, sắc mặt dần tái nhợt.
“… Ký chủ, sao tôi thấy biểu hiện của anh ấy không được tốt như vậy?” Tiểu Bát khéo léo nhắc nhở, “Không giống như được khen ngợi, giống như bị đánh.”
Kiều Trăn Trăn: “…” Sau sự im lặng kỳ quái, cô im lặng vùi đầu ra sức ăn, khuôn mặt chuẩn bị vùi vào mâm cơm hơi hơi nóng lên.
Trì Thâm lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm không có chút cảm xúc nào, cũng không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, cuối cùng anh lại cầm đũa lên, vừa cắn hai miếng, một chiếc chân gà đã lặng lẽ rơi xuống đĩa của anh, anh lại dừng lại, một lúc lâu sau mới tiếp tục ăn.
Kiều Trăn Trăn lén nhìn anh vài lần,sau khi chắc chắn rằng anh không nhìn chằm chằm vào mình nữa, cô giả vờ lấy trộm hai chiếc rau đũa của anh.

Trì Thâm cụp mắt tập trung ăn uống, như không biết có kẻ trộm đồ ăn.
Tuy cả hai không nói ra nhưng lại hòa hợp đến không tưởng tượng được.

Triệu Luyến Kiều ngồi ở góc bên kia, nghiến răng nghiến lợi nhìn Kiều Trăn Trăn  đang cười ngây ngô đến ngẩn người.
Đã gần một tuần kể từ khi chiến tranh lạnh, Kiều Trăn Trăn vẫn không đi tìm cô, thay vào đó là ở bên Trì Thâm cả ngày, cho thấy rõ ràng rằng cô ấy muốn làm chuyện này đến cùng.
Chẳng lẽ lần này cô ta thật sự muốn cô tới nhận thua? Nghĩ đến việc  mình lại tới trước mặt xin lỗi Kiều Trăn Trăn, đôi mắt Triệu Luyến Kiều đỏ bừng vì căm hận, nhưng không còn cách nào khác phải phá vỡ cụ diện này.
Gần đây, gia đình họ Kiều đổi tài xế, là một phụ nữ, vẫn là do Tần Tĩnh tìm, cô không có biện pháp sai bảo như trước, cãi nhau với Kiều Trăn Trăn nên không thể đi theo xe, mỗi ngày cô phải bắt taxi về nhà, và một ngày tiền xe phải gần một trăm.
Trong những năm gần đây để tạo ấn tượng tốt với Kiều Kiến, cô không bao giờ xin ông ấy tiền tiêu vặt, trước đây, cô ấy vẫn có thể ăn  của Kiều Trăn Trăn bằng cách sử dụng của Kiều Trăn Trăn.

Sau khi cãi nhau, cô ấy phải tự bỏ tiền túi của mình.


Số tiền Triệu Cầm đưa là không đủ.
Quên đi, nhẫn, phải nhẫn,  thời gian còn dài sau này sẽ có cơ hội tính toán với cô ta.

Triệu Luyến Kiều hít sâu một hơi, vội vàng đi theo Kiều Trăn Trăn khi cô đi vào nhà vệ sinh, chờ khi Kiều Trăn Trăn đi ra thì ngăn lại: “Trăn Trăn, chúng ta nói chuyện đi.”
Kiều Trăn Trăn cau mày ngay khi nhìn thấy cô: “Chúng ta không có gì để nói chuyện.”
Trước khi cô ấy đi, Triệu Luyến Kiều vội nói: “Mình biết cậu vẫn còn giận mình.

Mình đã biết mình sai rồi, cậu có thể tha thứ cho mình được không? ”
Kiều Trăn Trăn không hài lòng mà lùi lại phía sau một bước.
Triệu Luyến Kiều bị phản ứng của Kiều Trăn Trăn làm cho tức giận, nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng: ” Trăn Trăn, cậu là bạn thân tốt nhất của mình, mình thật sự không muốn chiến tranh lạnh với cậu”, cô nghẹn ngào nói.

“Cho dù cậu hiện tại không muốn tha thứ cho mình, cũng không cần cùng Trì Thâm ăn cơm nữa, được không? Đừng  miễng cưỡng mình khó xử như vậy chứ.

Mình nhìn thấy thực khó chịu … “
Trì Thâm nhướng mày, chế giễu nhìn cô ấy biểu diễn.

Mãi cho đến khi cô ấy gần như không thể diễn được nữa, cô ấy mới thờ ơ nói:” Cậu nghĩ nhiều rồi.

Tôi không miễn cưỡng ăn cơm với anh ấy.

Ngược lại cảm thấy rất thú vị “
Triệu Luyến Kiều sửng sốt một tí và bị sốc: ‘Cậu, không phải rất sợ cậu ấy sao’?
“Tôi không sợ, ai là người nói tôi sợ anh ấy? Cậu sẽ ăn với người mà cậu sợ sao?” Kiều Trăn Trăn liếc mắt nhìn cô, “Đừng quấy rầy tôi, tôi cả người có tính tiểu thư, không phải ai cũng xứng làm bạn với tôi.”
Triệu Luyến Kiều hoàn toàn sững sờ.
Lý do quan trọng nhất khiến lúc đầu cô có thể nhanh chóng trở thành bạn của Kiều Trăn Trăn là lợi dụng điểm yếu của Kiều Trăn Trăn chính là sợ Trì Thâm và không dám ở một mình, cô không ngừng tẩy não cô ta rằng Trì Thâm có bao nhiêu biến thái, khủng bố, làm cô ta không có biện pháp nào mà phải ỷ lại chính mình.
… Nếu Kiều Trăn Trăn đã không còn sợ Trì Thâm, thì sự tồn tại của cô sẽ ít có ý nghĩa hơn.
Triệu Luyến Kiều dần dần hoảng sợ, vừa định nói gì đó, Kiều Trăn Trăn đã vượt qua cô và đi thẳng ra khỏi nhà vệ sinh.
Kiều Trăn Trăn bước thẳng ra bên ngoài, vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh, cô nhìn thấy Trì Thâm đang đứng đó hai mét và lặng lẽ đứng yên như một tác phẩm điêu khắc.
Vừa rồi cô nói chuyện với Triệu Luyến Kiều ở cửa toilet, cũng không cố ý giảm âm lượng, có phải anh ấy đã nghe hết lời của bọn họ nói không.
Cho nên anh ấy rất vui mừng khi chính mình thừa nhận rằng cô không sợ hắn nữa phải không? Kiều Trăn Trăn chớp mắt, chờ đợi giá trị hảo cảm mới xuất hiện.
Tuy nhiên, một phút sau vẫn không thấy tiếng báo động.
Kiều Trăn Trăn không nản lòng và ra hiệu cho anh về lại lớp liền quay đầu đi theo hướng để về lớp.


Trì Thâm lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, cả người đau nhói vì cơ bắp đã bị siết quá chặt do quá căng thẳng.
Sau một lúc lâu, anh lặng lẽ đi theo.
Suốt cả buổi chiều, Trì Thâm im lặng nhìn bóng lưng của Kiều Trăn Trăn, mặc dù trong mắt vẫn không có một gợn sóng nào, nhưng Kiều Trăn Trăn luôn cảm thấy trong đầu anh luôn nghĩ điều gì đó.
…… Anh ấy đang nghĩ về bệnh viện tâm thần sao? Tâm trạng Kiều Trăn Trăn đột nhiên trở nên nặng nề.
Sau khi tan học giờ tự học vào buổi tối, Kiều Trăn Trăn chậm rãi rời trường học như trước, cô nghĩ hôm nay nhất không thể dừng lại ở trước cửa bệnh viện, cô phải đi theo đến đến cùng mới xác định được bệnh tình của anh ta.
Mới nghĩ được đến đây, cặp sách đột nhiên bị chọc một chút.
Kiều Trăn Trăn kéo dây đeo vai đang định đi về phía trước, sau khi phản ứng được, cô đột ngột dừng lại, trợn tròn mắt rồi từ từ quay đầu lại, chỉ thấy chàng trai đáng ra đang đi theo cách đó ba mét đột nhiên xuất hiện ở phía sau cô, cúi đầu nhìn cô trong im lặng.
“… Có chuyện gì vậy?” Lần đầu tiên bị anh ngăn lại,Kiều Trăn Trăn nói chuyện rất cẩn thận, vừa sợ sẽ làm anh sợ bỏ chạy.
Trì Thâm mím môi mỏng, từ trong cặp sách lấy ra một cái túi giấy có dây đai rồi lặng lẽ đưa cho cô.
Kiều Trăn Trăn khó hiểu nhưng mà vẫn nhận lấy nó, trọng lượng của đồ trong tay anh rất nặng, và siết chặt thấy độ dày đến một cm.
“Đây là cái gì?” Kiều Trăn nghi ngờ hỏi.
Trì Thâm nhìn cô rất kiên định, trầm mặc một lúc lâu rồi  nói: “Về nhà hãy mở xem.”
“… Được rồi.” Kiều Trân Trân lập tức ôm nó vào lòng, ngay cả nhịp tim cũng bắt đầu đập nhanh.
Thấy Trì Thâm không còn gì để nói, cô lập tức lên xe, nóng lòng bảo tài xế lái xe.
“Hôm nay tiểu thư có về thẳng nhà không ạ?” Người lái xe hỏi.
“ đúng vậy, về thẳng nhà!” Tuy rằng còn muốn tiếp tục đi theo Trì Thâm, nhưng lúc này, rõ ràng túi giấy có đai này quan trọng hơn.
Anh ấy đã cho mình cái gì? Cảm giác giống như một tập giấy dày, đó có phải là một bức thư tình không? Kiều Trăn Trăn ngay lập tức đập tan ý nghĩ  này  vì Trì Thâm không giống với người có thể viết thư tình.
Cuối cùng nó là cái gì?
Càng nghĩ, cô càng tim gan cồn cào, cuối cùng nhất quyết đòi về nhà, chạy vội vào phòng ngủ ngay khi vừa mở cửa.
“Hôm nay con sao lại về sớm như vậy?” Tần Tĩnh kinh ngạc.
“Con về nhà ngủ!” Kiều Trăn Trăn nói xong liền chạy về phòng, khóa trái cửa và ngồi trên giường.
Nhịp tim tăng nhanh, cô hít sâu một hơi, lo lắng rồi mở túi giấy ra, rất trịnh trọng lấy ra một đống dày cộp-
sổ tay … của bệnh viện tâm thần?
Cô sững người một lúc rồi xem qua từng cái một, phát hiện không chỉ có sách hướng dẫn của các bệnh viện tâm thần khác nhau, mà còn có cả bình luận của Trì Thâm, ai là bác sĩ giỏi nhất ở mỗi bệnh viện, cách điều trị tốt nhất  và bao nhiêu trường hợp anh ấy đã chữa khỏi.

Tất cả đều được viết ra từng câu một, và những nhận xét về 6 bệnh viện dài hơn chục trang giấy.
“Anh ấy đây là muốn…” Kiều Trăn Trăn ngập ngừng nói, “Để tôi chọn bệnh viện cho anh ấy?”
Tiểu Bát im lặng một lúc, cẩn thận nói: “Tiểu Bát nghĩ rằng anh ta đang giới thiệu bệnh viện cho ngài.”
Kiều Trăn Trăn: “?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận