Đoán Thiên Mệnh FULL


Dương Siêu ở phía trước dẫn đường, tôi theo sát đằng sau, trong lòng càng lúc càng hồi hộp, bởi vì trên núi xuất hiện rất nhiều động vật, loài gì cũng có, ánh mắt chúng khiến tôi sởn cả tóc gáy.

Dương Siêu trực tiếp lấy kiếm gỗ đào ra, coi như dằn mặt bọn chúng! Khi ông ta làm như vậy, những con vật có chút thông minh này không dám lại gần, chỉ có thể từ tảng đá hay bụi cỏ từ rất xa nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
"Thần Núi đang ở đâu?" Tôi không nhịn được hỏi.
Ngọn núi của chúng tôi không nổi tiếng chút nào, căn bản là không có tên tuổi.

Nhưng cả ngọn núi cũng rất rộng lớn, kéo dài hơn 10 cây số, để tìm được động phủ Thần Núi thật sự không dễ dàng.
"Ta không hiểu Phong Thủy, cho nên không nhìn ra nhiều lắm." Dương Siêu lắc đầu.
Động phủ cũng là một hang động, đúng thật là người hiểu bố cục phong thủy có thể dùng phân tích phong thủy để xác định vị trí của Động phủ - nơi ở của Thần Núi.

Dù sao người không hiểu phong thủy như tôi còn biết rằng Thần Núi là lớn nhất trong ngọn núi này, nhất định sẽ sống ở nơi có phong thủy tốt nhất.

Vì vậy chỉ cần tìm thấy nơi có phong thủy tốt nhất thì có thể là tám chín phần mười, chỉ là cả hai người chúng tôi đều không hiểu.
Người ngoại thì không biết, thực ra Phong thủy, Đạo giáo, Đoán mệnh khá giống nhau.

Nhưng tôi không hiểu phong thủy, nhưng thật ra cũng có cách của mình.

Đó là xem tướng của Dương Siêu, dùng tướng của ông ta để phân tích xem chúng tôi nên đi thế nào.

Nhưng có lẽ ông ta sẽ không đồng ý, dù sao sau khi cho tôi xem, tôi có thể theo tướng mạo của ông ta mà nhìn ra rất nhiều chuyện riêng tư, chẳng hạn như ông ta đã kết hôn chưa, ông ta từng có bao nhiêu cô bạn gái,...!tôi đều có thể nhìn ra.

Nhưng tôi tò mò nhất là ông ta là người còn sống hay đã chết?
Ông ta chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, hiển nhiên là không muốn cho tôi biết, như vậy làm sao ông ta có thể để cho tôi xem tướng chứ? Cho nên tôi không đề cập chuyện này, cũng không có ý định cưỡng ép ông ấy.

Tuy nhiên Dương Siêu vừa nói như vậy, nhìn bốn phía rồi dùng cách riêng của mình xác định vị trí Thần Núi.

Ông ta lấy ra mấy lá bùa màu vàng và niệm chú.

Tôi không biết ông ta đang thi triển đạo thuật gì, nhưng nó khiến rất ngạc nhiên vì sau khi đốt, lá bùa bay lên, rất thần kỳ.

Đây có phải là sử dụng hoàng phù dẫn đường không? Chắc là vậy rồi.

Chiêu thức này của Đạo thuật khá huyền diệu.

Tôi và Dương Siêu đi theo suốt quãng đường, không biết chúng tôi đã đi bao lâu nhưng trời đã dần tối, lúc này đã là khoảng sáu, bảy giờ tối nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục đi.
Trời tối, động vật rình rập trong bụi cỏ, loại có con mắt xám ngắt thật sự làm cho người ta không rét mà run.

Nơi này mà không có Thần núi thì chắc chắn không xong, sẽ loạn mất, phải nhanh chóng đem ấn Thần Núi trả về vị trí cũ mới được!!
Bùa của Dương Siêu dẫn chúng tôi tới một hẻm núi, “xoạt xoạt”, tôi có thể nghe được những âm thanh kỳ quái trong bóng tối, giống như có thứ gì đó đang nghiến răng trước khi ăn vậy.
"Không ổn!" Tôi cả kinh, bởi vì thấy ấn đường của Dương Siêu chuyển thành màu đen.

Điều này nói rõ ở đây có nguy hiểm, ông ta đã dẫn sai đường.

Mà ngay lúc tôi đang nói thì lá bùa đang cháy từ lâu trước mặt đột nhiên bị thứ gì đó đánh rớt, bốn phía trở lên tối đen, toàn thân tôi lông tóc lập tức dựng hết lên.

Tôi đâu nghĩ tìm Thần Núi từ ngày đến đêm khuya nên không mang theo đèn pin, xung quanh tối đến mức làm tôi vô cùng sợ hãi.


Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy có âm thanh và cũng nhìn thấy có động tĩnh.

Trong bóng tối, mấy đôi mắt nhỏ xuất hiện, phát ra ánh sáng màu lục, càng ngày càng nhiều làm da đầu tôi tê dại.
"Muốn chết!" Dương Siêu đột nhiên hừ lạnh một tiếng, kiếm gỗ đào trong tay đâm ra ngoài, tôi nghe được âm thanh vù vù, còn mơ hồ nhìn thấy kiếm gỗ đào rung lên di chuyển.

Giống như lao đâm trúng cá, tôi lập tức hiểu ra, đó là một con chuột!
Dương Siêu dẫn đường, rõ ràng là đưa chúng tôi đến một ổ chuột khác.

Có hàng chục hàng ngàn con chuột xung quanh đây, rõ ràng là cái con chuột tinh kia đã gài bẫy chúng tôi.

Muốn đoạt ấn Thần Núi trên người tôi để làm Thần Núi sao? Bốn phía dày đặc những con mắt xám ngắt, dồn dập vọt tới phía Dương Siêu làm da dầu tôi run lên.

Dương Siêu cho dù lợi hại đến đâu, nhưng nhiều một loạt nhiều chuột như vậy, tâng tầng lớp lớp, thoáng cái đã hầu như che mất ông ta.

Nhiều chuột như vậy, thật giống như muốn ăn Dương Siêu đến xương cốt cũng không còn.

Kiếm gỗ đào trong tay Dương Siêu không ngừng vung vẩy, kêu vèo vèo, tiếng kêu thảm thiết bên tai vang lên không dứt.

Tôi vội vàng ngồi xổm xuống, cầm lấy một tảng đá rồi xông tới.

Tôi đi cùng ông ta tới đây, nhất định không thể thấy chết không cứu như vậy.
Nhưng ngay lúc này, đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai tôi.

Tôi run rẩy quay lại, trong bóng tối, tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Tôi vui mừng: "Mẹ!"
"Đi!" Bà ấy hướng về phía trước kéo tôi chạy, sức lực quá lớn, tôi vội vàng nói: "Chờ đã, Dương Siêu vẫn còn mắc kẹt, nhiều chuột như vậy....ông ấy sẽ chết mất."
Mỗi con chuột chỉ cần cắn ông ta một cái, Dương Siêu có thể bị ăn sạch sẽ, chắc chắn sẽ không sống nổi.
"Lý Dịch, đừng đi!" Tiếng Dương Siêu từ rất xa truyền tới.

Tôi bị mẹ kéo quá nhanh, cũng không nghe rõ, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng ông ta.
"Mặc kệ ông ta." Mẹ tôi nói, kéo tôi chạy nhanh hơn, tôi hoàn toàn bị khống chế lôi đi.
"Nhưng mà ông ấy và con cùng nhau tới đây." Tôi vội vàng nói, cảm thấy khi gặp lại mẹ, giọng bà ấy đã khác hẳn, không biết có phải là tôi nghĩ nhiều rồi không.
"Ông ta không phải người tốt." Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng, tôi vùng vẫy lắc đầu: "Mẹ kéo mạnh quá, con sẽ gãy tay mất."
Bà ấy quay đầu lại liếc nhìn tôi, dừng lại, buông tay: "Tự đi theo ta."
"Chúng ta quay lại cứu ông ấy, ông ấy đến đây cùng con.

Chúng con muốn tìm Thần Núi để trả lại con ấn Thần Núi." Tôi sốt ruột nói.
"Không cần cứu ông ta.

Trước tiên đưa ấn Thần Núi cho ta, ta chính là Thần Núi." Mẹ tôi nói.
Tôi khiếp sợ, bà ấy nói cái gì? Bà ấy là Thần Núi? Điều này sao có thể? Tôi cảm thấy thật khó tin, mẹ tôi không nói nhiều, đạo hạnh quá nông cạn, thế thì làm sao có thể quản được động vật trên núi?
"Ta chưa từng nói với con thật ra ta chính là thần núi của ngọn núi này, cho nên con đưa ấn Thần Núi cho ta, trên núi lại có thần, như vậy vạn vật trên núi mới yên ổn.

Nhanh đưa cho ta!" Bà ấy nói.

"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?" Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng, mẹ tôi thật sự là Thần Núi sao? Tôi không nghĩ vậy, bởi vì tôi đột nhiên phát hiện ra 1 chuyện, làm thế sao mà bà ấy có thể nói liên tục như vậy? Tôi nhìn tay trái của bà ấy:
"Mẹ, tay mẹ thế nào rồi?"
"Không sao." Bà ấy nói.

"Mau đưa ấn Thần Núi cho ta.

Con muốn để cho trên núi đại loạn sao?"
Tôi chợt thấy lạnh sống lưng, không phải vì mẹ tôi là yêu quái, mà bởi vì lúc vừa rồi bà kéo tôi chạy trốn đã dùng tay trái.

Tay bà ấy rõ ràng bị gãy, sao lại có thể kéo tôi mạnh như vậy? Vậy thì chỉ có một lời giải thích, đó là người trước mặt căn bản không phải mẹ của tôi.

Da đầu tôi run lên, tôi nghĩ, mẹ tôi sẽ không mặc kệ tôi sống hay chết mà kéo tôi đi như vậy, càng không có chuyện chỉ cứu một mình tôi.

Rốt cuộc người trước mặt là ai? Tôi nghĩ đến đây, sau lưng lại càng thêm lạnh.
"Mẹ, ấn Thần Núi trả lại cho mẹ, ngọn núi liền yên bình trở lại sao?"
"Đúng, đã có Thần Núi, kẻ nào dám làm càn?" Bà ấy lạnh lùng nói, khóe miệng rõ ràng hiện lên một tia hưng phấn.

Đây là biểu cảm mà mẹ tôi thể hiện? Chắc chắn không phải.
"Nhanh lên!" Bà ta giục tôi.
"Được, con lấy cho mẹ." Tôi lục trong túi, trong lòng ôm lấy một tia hy vọng, bí mật lấy kính chiếu yêu ra, tay run rẩy soi vào khuôn mặt bà ta, tôi lập tức sợ hãi tới mức chân mềm nhũn ra.
Chỉ thấy đây nào phải người? Đó là một con chuột to bằng người đang đứng trước mặt tôi.

Bộ râu trắng dọa người, bộ răng hô lớn vươn ra giống như có thể một phát cắn chết tôi, đôi mắt tròn xoe nhưng xám ngắt, quả nhiên là con chuột tinh kia!! Trên mặt nó hiện lên một tia chế nhạo, như thể nó sắp thành công rồi vậy.

Nó biến thành hình dạng của mẹ tôi, lừa gạt để lấy ấn thần trong tay tôi!
"Nhanh lên! Không đúng, ngươi vừa lấy ra cái gì?" Nó đột nhiên tức giận đứng lên, vươn tay đoạt lấy kính chiếu yêu, tôi vội vàng bỏ chạy.
"Hừ, tiểu tử ngươi thật sự đã nhìn ra, ta đây chỉ có thể cắn đứt cổ ngươi, rồi tìm trên người của ngươi vậy!" Con chuột tinh lao về phía tôi như hổ ăn thịt người, thoáng cái tôi đã bị nó tóm lại.

Vừa ngã xuống, nó đã mở to miệng muốn cắn mạnh xuống cổ tôi.
Con chuột tinh này đột nhiên muốn cắn tôi, hàm răng ố vàng to lớn đến đáng sợ tỏa ra mùi hôi tanh khiến tôi muốn ói mửa.

Tôi hít một hơi rồi cầm lấy viên sỏi trên mặt đất bên cạnh đập vào đầu nó.
“Bụp”
Hòn đá đập vào đầu làm con chuột tinh này choáng váng, máu chảy ra, nó ôm đầu đau đớn.

Mặt hắn biến sắc, dần dần hiện ra nguyên bản là 1 con chuột lớn.

Bộ râu dài như dây đồng của nó đâm vào mặt tôi, đau điếng người.

Tôi nhân cơ hội này mà dùng chân đạp vào cái bụng béo của nó, không có nhiều tác dụng vì dù sao nó cũng là 1 tinh quái.

Tôi bò ra, con chuột này có đạo hạnh hàng trăm năm, tôi làm sao đấu lại được nó.

Tôi chẳng có kinh nghiệm chiến đấu gì bởi mẹ không dạy tôi.


Tôi đành quay người bỏ chạy.
Con chuột tinh nhảy vọt lên đuổi theo tôi, tiếng bước chân của nó như nhịp tim của tôi vậy.

“thịch…thịch…thịch”, trái tim tôi như bị treo lên, những con vật thành tinh đều đáng sợ thế này sao?
Đầu tôi như rối tung lên, lúc nãy nó biến thành mẹ tôi, còn nói mẹ tôi là thần núi, là thật sao? Hay là cố tình bịa ra để lấy được ấn thần núi?
Nếu mẹ tôi thật sự là thần núi thì sao?!
Tôi không có thời gian để nghĩ nhiều như vậy vì con chuột tinh kia đã đuổi kịp rồi.

Làm sao để thoát khỏi nó, để chống lại được nó đây?! Tôi vội vàng nhặt hòn đá dưới đất lên, vừa rồi con chuột tinh này bị tôi đánh trúng, bây giờ nó đã đề phòng rồi.

Nó nhìn tôi hằn học, đôi mắt chứa đầy thù hằn, đột nhiên nó kêu lên 1 tiếng, hòn đá trong tay tôi bị văng đi, hóa ra là chiếc đuôi mập mạp của nó làm.

Chỉ bằng 1 cú hất thôi mà hòn đá như vỡ làm đôi, có thể tưởng tượng được chiếc đuôi của nó mạnh đến mức nào! Điều này khiến tôi đủ sợ hãi rồi, may mà vừa rồi chiếc đuôi của nó không đánh trúng tôi, nếu không tôi chết từ lâu rồi.

Thế nhưng sợ cũng không có cách nào, mặc dù mẹ tôi không nói nhiều nhưng bà luôn dặn tôi khi gặp chuyện phải bình tĩnh.

Càng hoảng sợ, càng chết nhanh.
Tôi bỗng trở nên khôn ngoan, vội chạy vào rừng.

làm sao mà tôi có thể chạy thoát 1 con chuột to bằng người ở 1 nơi trống trải? Tôi phải tìm chướng ngại vật, vậy thì cách tốt nhất là chạy vào rừng.

Rừng cây rậm rạp như vậy, tôi và con chuột tinh kia dần dần có khoảng cách.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng có gì không đúng lắm, tôi không nghe thấy tiếng con chuột tinh đuổi theo tôi.

Có phải nó chạy vào đường mòn để đuổi theo tôi?! Tôi lại rung mình, tuyệt vọng chạy tiếp.

Trong bóng tối từng đôi mắt nhỏ màu xanh hiện ra, tôi run lên vì sợ hãi, đó là mắt của 1 bầy chuột.
Những con chuột này nhảy chồm lên tôi làm da đầu tôi tê rần, tôi lấy tay đấm đá loạn xạ, nhưng chuột quá đông, cứ như có ai đó đổ cả xe cát vào người tôi.

Hàng trăm con chuột nhào vào cấu xé, cắn đứt quần áo tôi, đè tôi xuống không để cho tôi vùng vẫy.
“Đừng” Tôi kinh hãi, 1 vài con chuột lấy ấn thần núi khỏi người tôi rồi mang đến phía con chuột tinh kia, giống như đang mang ấn ngọc cho hoàng đế vậy.
Con chuột tinh kia đã có trong tay ấn thần núi, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn.
“Cuối cùng ta cũng có thể làm thần núi rồi.

Các cháu của ta, giết hắn đi.” Chuột tinh nói xong, tất cả lũ chuột đồng loạt đứng lên, quay đầu lại, miệng há to lộ ra hàm răng sắc nhọn, chuẩn bị cắn khắp người tôi.
Tôi cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Tôi mới 17 tuổi mà đột nhiên bị mấy con chuột cắn chết trong khi trong đầu tôi giờ còn quá nhiều câu hỏi chưa được giải đáp.

Tôi là con trai của ai?! Tôi vẫn không biết, tôi không gan tâm, nhưng chẳng còn cách nào, tôi sắp chết rồi…
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết, 1 giây sau, tôi tưởng như từng bộ phận trên cơ thể sẽ phải chịu những cơn đau dữ dội vì bị cắn xé.

Nhưng không, tôi cảm nhận được sự im lặng đến kì lạ, thậm chí còn thấy bầy chuột trên người tôi khẽ run lên, vài con còn tiểu luôn trên người tôi.

Tôi mở mắt ra.
“Két két…”
Lũ chuột lập tức rời khỏi cơ thể tôi.

Tôi vội vàng đứng dậy, lũ chuột đang nhìn chằm chằm vào con chuột tinh kia.


Tôi cũng bị chấn động vì đăng sau xuất hiện 1 bóng người.
“Người, người không phải sẽ không trở về sao?” Giọng nói của con chuột tinh chứa đầy sự hoảng sợ.
“Ta, không, trở về, thì ngươi sẽ giết nó ư?” Vừa nghe thấy giọng nói này, 2 mắt tôi đỏ lên.
Tôi nhìn thấy mẹ tôi, không biết bà ấy đã xuất hiện sau lưng chuột tinh tự lúc nào.

Bà ấy không làm gì cả, cũng không đánh lén nó, chỉ đi tới trước mặt nó.

Cả thân hình chuột tinh run lên, ấn thần núi trong tay cầm cũng không vững.

Tôi nhìn thấy cánh tay trái mẹ vẫn buông thõng xuống, lại vô thức nhìn ấn thần núi, cũng là cánh tay trái.

Lúc này con chuột tinh và bây chuột sợ hãi tột độ, lẽ nào… Trong đầu tôi bật ra 1 ý nghĩ, lẽ nào mẹ tôi thật sự là thần núi sao?
Tôi hít 1 hơi thật sâu rồi nghĩ về lúc trước, thảo nào ngày mùng 3 hàng tháng bà ấy đều phải ra ngoài.

Mà tay trái của bà ấy cũng bị gãy, vì ấn thần núi và bà ấy là 1.

Khi ấn thần nũi bị gãy, tôi đã lấy keo dán lại, lúc ấy tay mẹ cũng bình thường trở lại nhưng đêm hôm đó, bà bảo tôi trong xương rất khó chịu, là do tôi đã dùng keo dán…
Mẹ đưa tay ra chuẩn bị lấy ấn thần núi, chuột tinh giãy dụa lắc đầu không cam tâm:
“Đừng, đây là của ta, đây là của ta…”
Nó nói như vậy nhưng tuyệt nhiên không dám chống cự.

Tôi choáng váng, tôi vốn không hề ngờ tới việc người mẹ luôn trầm tĩnh của tôi có thể khiến con 1 con chuột có đạo hạnh hàng trăm năm sợ hãi như vậy.

Rốt cuộc đạo hạnh của mẹ cao như thế nào, sao bà ấy lại không nói mạch lạc được?
Mẹ tôi nhìn ông ta 1 cái rồi trực tiếp giật lấy ấn thần núi.

Con chuột tinh vội quỳ xuống:
“Xin tha mạng… tha mạng.”
“Quy tắc, trên núi, ta đã nhắc ngươi, rất nhiều, lần, không được, hại, người.” Mẹ lắc đầu, giọng nói không lớn lắm nhưng lại khiến con chuột tinh này vô cùng run sợ, những con chuột khác nằm lăn lóc khắp nơi, thật khiến da đầu người khác tê dại.
Đây thật sự là thần núi, giờ phút này, tôi có chút không quen bộ dạng bà ấy bây giờ, bà ấy lại có 1 hình dáng khác như vậy.
“Thuộc hạ biết sai rồi, biết sai rồi.” Chuột tinh quỳ xuống van xin.
“Ta có 1 việc cần người làm, làm xong, ta có thể, sẽ không giết ngươi.” Mẹ tôi nói.
“Đa tạ thần núi, xin người ra lệnh.” Nó vội vàng nói.
“Mang thứ này đến hồ Tây.” Mẹ lấy ra 1 chiếc hộp.
Chuột tinh vội vàng nhận lấy:
“Thần núi, ai ở hồ Tây?”
“Ngươi thành tinh đã được 1 thời gian rồi, thần sông hồ Tây là ai cũng không biết?”
Tôi tò mò quá, trong chiếc hộp này của mẹ có gì? Thần sông hồ Tây là ai? Suy cho cùng, núi có thần núi thì sông cũng phải có thần sông.
“Biết ạ, biết ạ, thuộc hạ đi ngay đây.” Chuột tinh đứng dậy, thân thể thu nhỏ lại, ba chân bốn cẳng chạy đi.
Có điều lần này đi đưa đồ có lẽ không suôn sẻ nếu không mẹ tôi đã không nói, nếu hoàn thành việc được giao sẽ miễn tội chết.

Những con chuột khác run rẩy mạnh hơn, mẹ tôi đi lại nhìn chúng 1 cái rồi nói: “Tản”, chúng lập tức chạy mất tăm mất tích.

Tôi thở phào nhẹ nhõm:
“Mẹ, hóa ra mẹ là thần núi.”
Tôi trước nay chưa hề nghĩ đến, dù sao mẹ mỗi ngày đều ở nhà, sau đó Dương Siêu lại đột nhiên thay đổi cái nhìn của ông ta, có lẽ đoán bà là thần núi.
“Bất ngờ không?” Bà hỏi tôi, 1 câu hỏi rất đơn giản.
Tôi bèn gật đầu nói vô cùng bất ngờ, sau khi gặp bà, trong lòng tôi có vô số thắc mắc:
“mẹ, sao ngày mùng 3 hàng tháng mẹ lại lên núi?”
“Vì…” Mẹ tôi đang nói thì từ xa truyền đến 1 bước chân, có người tới, là ai? Tôi lập tức nhìn sang.
- Hết chương 24+25 –.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận