Dốc Cạn Chân Tình Để Yêu Em - Kiều Lệ

Đêm giao thừa cuối năm đường phố đông đúc nhộn nhịp, tiếng cười nói hòa vào nhau vang vọng khắp một góc trời.

Vân Chu là một tỉnh nhỏ ở phía nam, giao thừa những năm trước đường xá thường thưa người vắng lặng, năm nay ở trung ương cho phép bắn pháo hoa chào mừng năm mới, nên nhà nhà đều nô nức đi xem.

- Anh hai, chừng nào mới có pháo hoa?

Kiều Lệ ngồi lọt thỏm dưới chiếc xe đậu hũ nóng, ngước đôi mắt to tròn trong trẻo chăm chú quan sát anh trai đang bận múc nước đường gừng bỏ vào chén đậu hũ, bán cho mấy đứa trẻ cùng trang lứa với Kiều Lệ.

Trương Hạ dù đang bận rộn cũng không phớt lờ câu hỏi của đứa em gái mới tám tuổi của mình, dù đây đã là lần thứ ba cô bé hỏi.

- Anh nghe mọi người nói là mười giờ, đợi thêm chút nữa anh dẫn em đi xem nhé.

Trương Hạ và Trương Kiều Lệ là hai anh em ruột, ông bà Trương mất lúc Kiều Lệ mới ba tuổi do trong lúc đi buôn bị tai nạn giao thông. Nhà họ Trương chỉ còn hai anh em nương tựa lẫn nhau, anh mới mười bảy, em vừa lên tám, cuộc sống khốn khó, lại ngập trong cảnh nợ nần do cha mẹ để lại. Những năm qua Trương Hạ đã phải nghỉ học để bươn chải kiếm tiền trả nợ và lo cho em gái.

- Đây Tiểu Lệ, sang bên kia mua cá viên chiên ăn đi.


Trương Hạ đưa cho em gái hai đồng tiền nhỏ, Kiều Lệ ngước nhìn màu sắc sáng loáng kia che lấp đi nốt ruồi ở giữa tay anh nhưng lại làm nổi bật lên những vết chai sạn, cô cúi thấp đầu không dám nhận.Trương Hạ biết em gái sợ mình tốn tiền, anh ngồi xuống nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.

- Không sao đâu, coi như là quà năm mới anh hai tặng cho Tiểu Lệ nhé.

Trương Hạ thuyết phục mãi Kiều Lệ mới nhận lấy, anh cởi chiếc áo đã sờn vai của mình khoác cho em gái rồi bảo cô đi mua cá viên trước, còn mình thì dắt xe đậu hũ qua đường, lát nữa sẽ quay lại đón em sau. Kiều Lệ nghe lời lon ton chạy đi, hai mắt sáng lên nhìn chiếc xe đang toả mùi thơm ngào ngạt phía trước.

"Rầmmm… "

Âm thanh như tiếng sấm nổ kia làm Kiều Lệ giật mình quay đầu lại, cô bé dõi mắt tìm nhưng chẳng nhìn thấy anh trai đâu. Hai đồng tiền trên tay rơi xuống đất, cô bé vừa chạy vừa gào lên thảm thiết:

- Anh hai…

- Anh hai ơi…

- Anh hai đừng bỏ Tiểu Lệ mà…

Chiếc xe đạp cũ kỹ và người con trai mới mười bảy tuổi nằm trong gầm của chiếc ô tô đời mới, máu chảy bê bết đầy đường, thấm vào từng kẽ đá li ti và thấm cả lên mấy thớ đậu hũ trắng tinh bị văng tung tóe khắp nơi. Kiều Lệ chạy đến bên cạnh gào khóc dữ dội, lồng ngực của đứa bé tám tuổi phập phồng như sắp nổ tung.

Tiếng pháo hoa nổ rợp trời, dội thứ ánh sáng nhiều màu sắc xuống dòng máu đen ngòm của Trương Hạ. Kiều Lệ nằm mọp xuống đường nhựa, với bàn tay nhỏ xíu vào gầm xe mới có thể chạm tới anh trai, giọng đã lạc đi, nức nở:

- Anh hai ơi, người ta bắn pháo hoa rồi kìa, anh hai cõng em đi xem đi, đừng nằm ở đây mà…

Khoảnh khắc giao thừa người ta cười cười nói nói, tay khoác tay nhau cầu một năm mới bình an. Riêng Trương Kiều Lệ nằm khóc bên vũng máu của anh trai, nắm tay nhỏ chạm vào phần bắp tay đã bị nghiền nát mà run lên bần bật.

Người dân ở gần đó đưa cả Trương Hạ và tài xế xe hơi vào bệnh viện. Kiều Lệ ngồi thụp xuống nền gạch, ngước lên nhìn dấu cộng màu đỏ trước cửa phòng cấp cứu, lát sau có một nữ y tá lại gần, lên tiếng hỏi:


- Cô bé, nói cho chị biết, người nằm trong kia và em tên là gì?

Kiều Lệ tưởng là họ có thể cứu sống được anh trai liền nhanh chóng khai họ tên.

- Anh trai của em… tên là Trương Hạ, em… em tên là Trương Kiều Lệ.

Nữ y tá kia ghi ghi chép chép một hồi rồi đặt tờ giấy A4 chi chít chữ lên ghế chờ, đưa bút cho Kiều Lệ ký tên.

- Em ký vào đây đi.

Kiều Lệ năm nay học lớp hai, đã đọc xổi chữ, nhìn những dòng chữ được in trên tờ giấy cô bé có thể biết nội dung trên đó là hiến tặng giác mạc. Đối với một cô bé sống ở vùng nông thôn như Kiều Lệ, sẽ không biết được hiến giác mạc diễn ra như thế nào nhưng cô bé biết được hiến rồi sẽ không thấy đường nữa, mà đã hiến thì anh trai của cô bé đã chết rồi.

Nước mắt Kiều Lệ rơi lã chã, lắc đầu nguầy nguậy, hét lớn:

- Không, Tiểu Lệ không ký, Tiểu Lệ muốn gặp anh hai.

Kiều Lệ khóc dữ dội nhất quyết không chịu phối hợp, y tá ở đó một người ôm cô bé lại, một người kéo tay cô bé đưa vào lọ mực rồi ấn dấu vân tay vào tờ giấy, mặc cho cô bé đang giãy giụa gào khóc.


Xong việc họ rời đi, Kiều Lệ hốt hoảng chạy theo níu vạt áo trắng của nữ y tá kia van xin.

- Cô ơi, cô đừng lấy mắt của anh hai mà, đừng lấy mà…

Nữ y tá nhìn Kiều Lệ, nhỏ nhẹ khuyên bảo:

- Anh trai em chết rồi, đây là việc làm tốt, lấy giác mạc của anh trai em gắn cho người khác họ sẽ nhìn thấy đường. Cô bé… đừng ích kỷ như vậy.

Họ bảo một cô bé vừa mất đi người thân duy nhất trên đời là ích kỷ, họ còn không quan tâm cảm giác của cô bé ra sao, cứ như vậy lấy đi đôi giác mạc quý giá của người anh trai yêu thương cô nhất trên đời.

Khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, người người quây quần bên tổ ấm của mình trao nhau vài câu chúc tụng, vài cái ôm ấm áp. Nhưng ở trong một bệnh viện địa phương, có một cô bé dáng người gầy gò, ngồi ôm xác của anh trai khóc đến nghẹn cổ.

Trương Kiều Lệ lần đầu tiên biết pháo hoa có thể bắn cao tới đâu, mang màu sắc gì, cũng là lần đầu biết được, con người có thể chảy bao nhiêu máu và nó còn trộn lẫn cả màu đen.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận