Đổi 1 Người Vợ Hiền

Chương 7.1
“Vì chúc mừng chúng ta đoạt giải, cạn ly…… Cạn ly…… Cạn ly……”
“Thủy Tâm, em say rồi!”
Đến nửa đêm, Âu Cánh Thần ôm Thu Thủy Tâm với khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì say rượu về đến nhà, cô mang một bộ dạng say khướt, làm anh không biết phải làm sao. Có điều, tự làm bậy không thể sống, ai kêu mình lại dính vào người phụ nữ Tống Nhã Huyên kia làm hại cô gái nhỏ trong lòng này cả buổi tối đều uống rượu giải sầu, bảo cô uống ít một chút nhưng thế nào cũng không chịu nghe.
Người hầu trong nhà thấy thế hai mặt nhìn nhau, Thu Thủy Tâm nhìn thấy bọn họ, giãy ra khỏi vòng ôm của Âu Cánh Thần, cầm tay trung bá — “Lí tổng tài, chúng ta cạn ly!”
“Thiếu phu nhân, tôi là Trung bá……”
“Ách……” Cô xoay người một vòng, chụp lấy Amy,“Kim tiểu thư……”
“A! Thiếu phu nhân, tôi là Amy !”

Âu Cánh Thần vội vàng ôm eo cô kéo vào trong lòng, đi về phía cầu thang. Nếu sớm biết tửu lượng của cô gái này kém như thế thì ngay từ đầu anh nên cật lực ngăn cô chạm vào rượu rồi.
Cô gái nhỏ trong lòng không an phận mà vặn vẹo , trong lúc vô tình đã trêu chọc làm anh nổi lên dục hỏa……“Thủy Tâm, không được cử động!”
“Thả em xuống…… Em còn muốn uống……”
Anh dùng chân đá văng cửa phòng ngủ của mình ra, nhanh chóng đặt cô lên giường lớn, hít sâu cố gắng dẹp yên xao động trong cơ thể, anh cũng không dám cam đoan mình sẽ không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà ăn cô.
Thu Thủy Tâm ngồi dậy muốn xuống giường, anh nhanh chân giữ chặt cô lại, cô liền thuận thế vòng qua cổ anh, hơi thở ấm nóng nói với anh rất hăng hái:“Cùng uống với em đi.”
Anh vô cùng bất đắc dĩ, “Em đã uống hết một chai rồi.”
“Em mặc kệ……” Cô dừng một chút, trong đầu hỗn độn giống như nghĩ đến cái gì đó, một đôi tay nhỏ bé lập tức sờ lung tung ở trước ngực anh, muốn cởi nút áo sơmi cùng caravat của anh.
Anh biến sắc, cô muốn làm gì?
“Các người thật sự đã từng ở cùng nhau sao?”
“Ân?” Cô đang hỏi cái gì?
“Cái người phụ nữ gọi là Tống Nhã Huyên kia ấy.Anh thật sự bởi vì uống rượu nên đã lên giường với cô ta sao?” Mắt của cô mông lung say lờ đờ cố gắng nhìn chăm chú vào anh.
“Anh thật sự chỉ là uống rượu rồi ngủ trên giường ở nhà cô ta một đêm, anh dám thề với trời, đêm đó chuyện gì cũng không xảy ra.” Rốt cuộc anh phải giải thích mấy lần nữa thì cô mới tin a?
“Uống rượu …… Là có thể ngủ với phụ nữ khác sao? Hỗn đản!” Cô đột nhiên đánh anh một quyền thật mạnh,“Âu Cánh Thần anh là hỗn đản!” Lại vừa cào vừa cắn anh.
Quả nhiên khi người ta uống say là không thể nói lý, anh vừa bực mình vừa buồn cười né tránh ‘Công kích’ của cô,“Tiểu thư à, cho dù em muốn ăn dấm chua thì làm ơn chờ lúc tỉnh táo một chút hãy tìm anh tính sổ được không?”

“Em đây cũng uống say, sao anh không cùng em…… ngủ cùng em?” Cô cong đôi môi đỏ mọng tức giận nhìn anh,“Anh xem, bây giờ em rất say nha…… Âu Cánh Thần, chúng ta cùng lên giường đi.”
“Phốc xích –” Nhìn bộ dáng cô ngốc như vậy, anh nhịn không được cười ra tiếng đến.
Không ngờ cô còn thật nghiêm túc , lập tức bắt đầu cởi quần áo, trong chốc lát anh không kịp ngăn cản, bộ điệp luyến giai nhân này đã bị cô thô lỗ xé xuống, sau đó không phân rõ mà ôm lấy anh, bắt đầu hôn lung tung.
Âu Cánh Thần là người đàn ông bình thường, trong lòng lại là người vợ đã kết hôn nhiều năm, giữa hai người còn có một đứa con sáu tuổi, mà cô cũng đã xác định lòng mình thích anh, đây lại là cô chủ động ôm vậy thì anh còn có gì để kiêng kỵ chứ ?
Hơn nữa, anh cũng muốn cô, dục vọng kia vẫn luôn sâu đến cô không thể tưởng tượng.
Vừa đáp lại nụ hôn của cô, vừa cởi vướng bận trên người mình, vào thời điểm hai thân thể giao hòa cùng một chỗ, cái cuồng dã nguyên thủy kia lại làm cho anh cảm nhận được một loại khoái cảm trước nay chưa từng có…… Kích tình qua đi, Thu Thủy Tâm mệt mỏi nên ngủ rất say, nhưng Âu Cánh Thần lại không buồn ngủ. Vừa rồi, khi anh tiến vào cô, tựa hồ cảm thấy trở ngại, dũng đạo(lối vào chỗ đó) của cô cũng nghẽn chặt làm cho anh thiếu chút nữa đã bỏ vũ khí đầu hàng.
Tư vị tuyệt mỹ kia, tựa hồ không giống như của một phụ nữ đã từng sinh con phải có…… dùng khuỷu tay để chuyển động người, vặn đèn ở đầu giường lên, nhìn khuôn mặt đang cười của cô, còn có mảng mê đỏ ửng người, anh yêu thương cúi đầu xuống, thương yêu mà hôn nhẹ lên môi của cô, cô ưm một tiếng, chuyển người một cái, đá văng chăn ra.
Người phụ nữ này, vẫn là đứa bé sao? Thế mà còn có thể đá chăn…… Anh bật cười kéo lại chăn cho cô, bỗng dưng, tầm mắt anh bị một màu đỏ nhạt của vết máu trên ga trải giường làm chú ý — ông trời ơi! Cái kia là cái gì?
Âu Cánh Thần biến sắc, ánh mắt trở lại nhìn cô, phát hiện cô bên hông dưới của cô, ở phía sau chỗ từ lưng tới gần cái mông, một mảnh trắng nõn.
Sau lưng Angel ở chỗ đó có một cái bớt màu đỏ kia mà…… Sao biến mất rồi?

Lúc Thu Thủy Tâm tỉnh lại, đã là mười giờ sáng ngày hôm sau.
Cô muốn ngồi dậy, nhưng đầu lại hung hăng co rút đau đớn , cô than nhẹ một tiếng, lập tức ý thức được là chuyện gì xảy ra. Đáng giận! Đây là hậu quả của say rượu sao?
Cô day day đầu, muốn giúp mình dễ chịu một chút, lúc này, cửa phòng bị người mở ra, Âu Cánh Thần bưng một mâm đồ ăn mỹ vị mỉm cười đi về phía cô.
Ách? Cô nhìn nhìn bốn phía, đây quả nhiên là…… Phòng của anh! Lại chậm rãi kéo chăn xuống, nhìn thấy mình trần truồng.
“Oa!” Cô sợ tới mức thét chói tai ra tiếng,“Sao cả người em trống trơn vậy?”
Anh bật cười nhìn đôi má hồng nhạt của cô, buông khay, ngồi ở bên giường giữ cằm của cô,“Bởi vì ngày hôm qua có một cô gái nào đó sau khi uống rượu vào thì bị dục hỏa đốt người, thực không khách khí xem anh như ngưu lang(trai bao) miễn phí mà sử dụng, lúc ấy anh liều mình giãy dụa, liều mình kêu cứu mạng, thế nhưng khí lực của cô gái kia thật sự là rất lớn, dưới tình huống bất đắc dĩ, anh liền không may thất thân .”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận