Dục Hỏa Độc Nữ


Canh cá khó khăn lắm mới nấu xong, Lãnh Ly ngồi tựa lên vách sơn động hai tay vây lấy đầu gối nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy nhót thở phào một hơi:” Đây quả thật là trời giúp chúng ta mà.

Coi như bọn Lão Ngũ không quay về người Tây Sơn cũng chỉ nghĩ do bạo phong không thể về lịp mà ở lại trên đảo này.

Hiện tại chỉ cầu cho bọn Khanh Nho có thể mang viện binh tới bằng không khi bạo phong qua đi mà bọn Lão Ngũ chưa quay lại người Tay Sơn hẳn sẽ nghi ngờ phái mấy chục người tới kiểm tra vậy chúng ta chỉ có thể chờ chết.”
Uống qua một chút canh cá nóng hổi, Lãnh Ly chỉ cảm thấy toàn thân cao thấp đều cực kì thoải mái, Càn Phong một mực đưa lưng về phía nàng ngồi ở cửa hang, từ góc độ của Lãnh Ly nhìn sang, vạt áo trước của hắn đều đã ướt đẫm.
Lãnh Ly có chút băn khoăn, nói với Càn Phong : "Càn Phong, ngươi lại đây ngồi đi.

Cửa hang gió lớn.

Yên tâm đi, người Tây Sơn trong thời gian ngắn sẽ không tới."
Càn Phong do dự trong chốc lát, mới tiến vào sơn động, xoa xoa tay, tìm một vị trí cạnh đống lửa tùy ý ngồi xuống, lại có chút ngượng ngùng cười nói: "Để Vương phi điện hạ chê cười rồi, ta mặc dù đọc qua mấy năm sách vở, nhưng thực chất bên trong vẫn là một người thô kệch.”
Cả kiếp trước lẫn kiếp này, tuy Lãnh Ly đều mang thân phận tiểu thư nhưng một cái là tiểu thư xấu xí bị gia tộc vứt bỏ, một cái lại là thứ nữ bị vắng vẻ, cả hai đều không tốt hơn là bao.

Trong nhà các tỷ muội đều mời sư phó về dạy học nàng cũng chỉ học được một hai câu kỳ thật cũng không hơn Càn Phong bao nhiêu, chỉ là cảm thấy Càn Phong không nên tự hạ thấp mình.
Lãnh Ly thản nhiên nghỉ ngơi một lúc, đoán chừng mấy người dưới thạch thất cũng nhịn đến khó chịu, liền đứng dậy ra hiệu với Càn Phong đem cơ quan mở ra, một tay giơ cao cây đuốc dẫn đầu đi xuống.
Hương vị trong thạch thất cũng không tốt lành gì, tràn ngập băng lãnh ẩm ướt lại có vị tanh mặn của nước biển, khiến đáy lòng mỗi người bất giác có cảm giác bị đè nén.
Lãnh Ly thắp hết đèn thị nữ trong thạch thất, người đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt Lãnh Ly và Càn Phong chính là Lão Ngũ.


Hai mắt Lão Ngũ đã triệt để bị độc phấn hủy đi, chỉ còn hai hốc mắt chảy ra máu đen, nghe thấy tiếng bước chân của hai người, Lão Ngũ lập tức liền quay lại, âm trầm nói: "Các ngươi rốt cuộc là ai?"
Lãnh Ly cũng không tính trả lời hắn, nàng thấy trong bốn người Tây Sơn này, kẻ khó đối phó nhất chính là lão Bát đã chết giảo hoạt như hồ ly mỗi bước đều suy tính kia, chẳng qua thua ở thân thủ nhanh nhẹn như Lão Thập Nhất, nội công cũng không tốt bằng Lão Ngũ, cho nên rơi vào cảnh chết thảm.
Trừ bỏ Lão Bát, còn lại ba người thì Lão Ngũ kỳ thật là kẻ khó đối phó nhất, nhưng cũng dễ đối phó nhất.
Lãnh Ly sở dĩ nói như vậy, là bởi nghe Càn Phong kể lại cùng Lão Ngũ giao tranh như thế nào mà đưa ra kết luận.

Rất hiển nhiên, mặc kệ là xét ở góc độ thâm niên hay võ công thì Lão Ngũ đều là kẻ đứng đầu của đám người Tây Sơn này, một kẻ có mưu sâu kế hiểm, làm sao có thể trúng ám tiễn của Càn Phong miệng còn hôi sữa đây? Đáp án chỉ có một.

Đó là Lão Ngũ thực sự là quá tự đại!
Bởi vì tự phụ, cho nên Lão Ngũ kết luận Càn Phong không phải là đối thủ của hắn, cũng bởi vì tự phụ, cho nên Lão Ngũ không đề phòng Càn Phong dùng thủ đoạn.
Để đối phó với loại người tự phụ này, chỉ có phép kích tướng.

Nhưng mà Lão Ngũ lại không phải dạng người tự phụ bình thường, bởi vậy phép khích tướng dùng được hay không có thể ép ra được bí mật về cổ độc hay không cũng chưa biết.
Còn lão Thập Nhất, cổ họng của hắn đã bị hủy, hỏi cũng không được gì, Lãnh Ly căn bản cũng không tính hỏi.

Lão Thập Nhất tính tình cổ quái, nếu không cũng sẽ không tự mình ở cái nơi đưa tay không thấy năm ngón cùng một đám người chết ở chung.
Cho nên, Lãnh Ly cùng Càn Phong thương lượng một lúc, muốn hỏi cũng chỉ có hỏi thể từ kẻ tương đối đơn giản Lão Cửu thôi.
Lão Cửu bị trói ở giữa, trước mặt chính là một chiếc đèn thị nữ.

Lãnh Ly đem kia ngọn thị nữ đèn thắp sáng, lại cố ý gẩy gẩy tâm đèn, để ngọn lửa bùng lên.


Rồi đột nhiên đưa đèn sát vào mặt Lão Cửu, ánh sáng mạnh mẽ đâm vào tròng mắt đau đớn khiến Lão Cửu không mở mắt ra được, liền lớn tiếng chửi bới.

Càn Phong lập tức liền cho Lão Cửu một quyền: "Miệng sạch sẽ một chút!"
Lão Cửu bị đau, kêu lên một tiếng đau đớn hung dữ trừng trở về, khi tiếp xúc với đôi mắt lạnh lẽo thanh u của Lãnh Ly, trong lòng chột dạ, nặng nề mà hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.
Lãnh Ly không để hắn né tránh tầm mắt của mình, đem đèn giơ lên trước mặt Lão Cửu, trầm giọng nói ra: "Nhìn ta! Ngươi không phải rất lợi hại à? Vì cái gì không dám cùng tiểu nữ tử như ta đối mặt? Chẳng lẽ ngươi đang sợ ta?"
Bị Lãnh Ly kích động như vậy, lửa giận của Lão Cửu cuối cùng cũng dâng trào, tức giận mắng Lãnh Ly: "Ta nhổ vào! Ta đường đường là nam tử hán sẽ sợ hoàng mao nha đầu như ngươi?! Người nằm mơ à! Nếu không phải ngươi quỷ kế đa đoan, ngươi cho rằng lão tử sẽ bị ngươi bắt được chắc! Có bản lĩnh ngươi liền thả lão tử ra, để lão tử cùng ngươi đánh một trận, xem xem đến cùng là ai lợi hại!"
Lãnh Ly là cố ý muốn chọc tức Lão Cửu, hỏi Lão Cửu ở đây là dễ nhất, hơn nữa Lãnh Ly ngay từ đầu đã dùng thuốc độc, cũng không thấy dùng độc có gì hổ thẹn.

Nhưng người tập võ như Càn Phong thì đương nhiên biết sự khác biệt, huống chi, hắn cũng thật sự dùng độc đánh lén Lão Ngũ.
"Tục ngữ binh bất yếm trá, ta căn bản cũng không cần đấu với ngươi, bởi vì ngươi đã thua rất thảm hại rồi.

Về phần ngươi thua như thế nào, chả ai quan tâm.

Lão Cửu, ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi bán mạng cho hải tặc Tây Sơn, gϊếŧ người phóng hỏa, là vì cái gì? "
Lão Cửu mặt đỏ tía tai, lớn tiếng nói: "Cái này không mượn ngươi quản!"
Không nghĩ tới Lão Cửu cũng thật thông minh, còn biết cái gì nên nói cái gì không.
Lãnh Ly đáy lòng cười lạnh một tiếng, sau đó giả bộ ra vẻ tiếc rẻ nói: "Lão Cửu a, kỳ thật ta thật bội phục ngươi, ngươi đúng là một đại hán tử.


Lòng dạ ngay thẳng, đáy lòng lỗi lạc.

Chỉ tiếc, ngươi theo nhầm người.

Đại ca kia của ngươi hoàn toàn không coi ngươi là huynh đệ mà đối đãi! "
"Ngươi nói bậy!" Lão Cửu nổi giận gầm lên một tiếng, trong mắt thiêu đốt ngọn lửa giận hừng hực đủ đem Lãnh Ly sống sờ sờ nướng đến chết.
" Có phải là nói bậy hay không lòng ngươi không phải rõ ràng nhất sao?" Lãnh Ly khẽ hé môi son, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể làm Lão Cửu nghe rõ ràng từng chữ.

Mà ở cách đó không xa, trong mắt Lão Ngũ cùng lão thập nhất cảnh tượng thật giống như Lãnh Ly cùng Lão Cửu đang thì thầm gì đó.
Lão Ngũ duỗi cổ muốn nhìn qua, nhưng sợi dây trên người quá chặt, không dứt ra được làm hắn hoa cả mắt, chỉ có thể đứng đó mà lo lắng suông: "Lão Cửu! Đồ con lừa! Đừng để yêu nữ này mê hoặc!"
Lão Cửu bị Lãnh Ly làm cho tức sôi đầu, lúc này khẩu khí tự nhiên cũng đặc biệt không tốt: "Ngũ Ca ngươi nói ít vài câu đi! Ta tự nắm chắc!"
Lão Ngũ Bị sặc một miếng, sắc mặt có phần mất tự nhiên, cười quái dị, một đôi mắt chỉ còn lại lỗ máu nhìn Lãnh Ly chằm chằm.
Lãnh Ly không để ý, nàng chính là muốn để Lão Ngũ cùng Lão Cửu sinh ra khúc mắc, hai người dù sao cũng phải có một người mở miệng trước.
"Yêu nữ, ta hỏi ngươi, ngươi vì cái gì nói đại ca không xem ta là huynh đệ?"
Lão Cửu cuối cùng kìm nén không được mà hỏi.
Khóe môi Lãnh Ly khẽ nhếch lên, tâm tình cũng trở nên tốt đẹp.
Kỳ thật nàng cũng không biết đại ca của Lão Cửu đến cùng có xem hắn làm huynh đệ hay không.

Nhưng nàng biết, lấy tính cách này của Lão Cửu thì đám người Tây Sơn khẳng định sẽ không hoan nghênh, hoặc là nói, bởi vì quá hào sảng, tất cả mọi người đều coi hắn là đồ đần, có thể tùy thời khiển trách.
Ở hành lang nghe được Lão Cửu cùng Lão Bát đối thoại Lãnh Ly đoán Lão Cửu này ngày bình thường khẳng định là dạng người không câu nệ tiểu tiết, bằng không thì cũng sẽ không há miệng liền hô "Lão Bát".

Chỉ là Lão Bát người này hết sức cẩn thận khéo đưa đẩy, hoàn toàn không thèm để ý sơ sẩy của Lão Cửu, hơn nữa còn rất tốt bụng nhắc nhở hắn.
Nế đổi thành người khác thì làm gì có tính nhẫn lại như vậy.


Tất cả đều hải tặc, tính tình khó tránh khỏi có chút nóng nảy, vừa lúc có pháo hôi đần độn, Lão Cửu không gặp xui, vậy còn ai có thể làm nơi trút giận?
Thế nhưng dù là thần kinh thô như thế nào đi chăng nữa thì tích tụ lâu ngày đáy lòng cũng sẽ sinh ra oán giận, huống chi Lão Cửu cũng không phải là đồ đần.

Lãnh Ly chính là bắt lấy điểm này để kíƈɦ ŧɦíƈɦ hăn.
Lão Cửu luôn miệng bảo Lãnh Ly tại nói bậy, nhưng chỉ sợ đã sớm dao động.

Bằng không cũng sẽ không hỏi nàng vì cái gì nói như vậy, mà đã hỏi chứng tỏ đáy lòng Lão Cửu đã có nghi vấn, chuyện kế tiếp sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
"Nếu như lão đại xem ngươi là huynh đệ, làm sao biết rõ nơi này nguy hiểm còn phái ngươi đến?" Dứt lời, Lãnh Ly lại xích lại gần Lão Cửu, dùng ánh mắt di chuyển hết chỗ này đến chỗ khác làm như Lão Ngũ nhìn thoáng qua, thấp giọng nói ra: "Ngươi ngẫm lại xem, có phải là mỗi lần đến đây, chỉ có ngươi cùng Lão Bát xuống, Lão Ngũ cho tới giờ đều không xuống?"
Lão Cửu cúi đầu
Nghĩ kĩ, hoàn toàn chính xác, mỗi lần đều là dạng này, hắn cùng Lão Bát đem đồ đưa cho Lão Thập Nhất, Lão Thập Nhất cũng không đốt đèn, bỏ mặc hắn cùng Lão Bát đem đồ vật xếp thành một đống.

Bởi vậy hắn cũng không có cơ hội thấy rõ tình cảnh tình cảnh trong thạch thất.

Mà Lão Ngũ, trước giờ đều không xuống, mỗi lần đều ở phía trên chờ bọn hắn.

.

.
"Ngươi biết vì cái gì mà Ngũ Ca của ngươi không xuống không?"
Lão Cửu mê man lắc đầu, thanh âm khàn khàn ở trong thạch thất mang mấy phần âm trầm đáng sợ: "Vì cái gì?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận