Dục Hỏa Độc Nữ


Lãnh Sương Linh nghe Lãnh Phong truyền lời, thì trong lòng ngàn vạn không vui lòng.
Lãnh Ly là ai, nữ nhi của một nữ tử thanh lâu, sinh ra lại ngu dại, trừ gương mặt đẹp đẽ bên ngoài thì không còn gì khác, nàng ta xuất giá trước nàng đối với nàng mà nói đó thực sự là nhục nhã, dựa vào cái gì mà vận mệnh hiện tại của mình, nàng ta còn muốn nắm trong tay?
"Ngươi thân là ca ca ta, hiện tại thế mà cùng nàng ta đứng trên một con đường a?" Lãnh Sương Linh thở phì phò chất vấn Lãnh Phong, "Huynh quên nàng độc con mắt của huynh như thế nào?"
Lãnh Phong thở dài nói: "Trước kia là ta tự làm tự chịu, khi đó chỉ lo bảo vệ muội, kỳ thực hiện tại ngẫm lại, chúng ta trước kia cũng có chỗ không đúng."
Nhìn nét mặt Lãnh Phong bây giờ, một mặt cảm khái cùng hối hận, Lãnh Sương Linh nước mắt đều muốn tuôn ra: "Ca ca, ta với huynh cùng phụ thân cùng mẫu thân, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, huynh khắp nơi đều sẽ bảo vệ ta, bây giờ lại vì Lãnh Ly đến chỉ trích ta a? huynh quên nương trước khi đi đối cha cùng huynh giao phó gì rồi sao?"
Lãnh Phong tự nhiên là không thể nào quên, gương mặt tiều tụy của nương bởi vì bệnh hồi trước cũng không ngăn được vẻ đẹp phong hoa tuyệt đại của nương.
Nương cả đời vì Lãnh Thiệu sinh ba nữ một nam, hai nữ nhi đều gả xa quê hương, Lãnh Sương Linh là nữ nhi nhỏ nhất, cho nên yêu thương gấp đôi, bởi vậy cũng dưỡng thành tính cách kiêu căng của nàng.
Nương không yên lòng nhất chính là nữ nhi Lãnh Sương Linh mới mười tuổi, đem tay Lãnh Thiệu cùng Lãnh Phong siết trong tay, giao phó Lãnh Phong ngày sau bảo vệ Lãnh Sương Linh, không để Lãnh Sương Linh chịu ủy khuất, sau này nếu nàng có chọn trúng nam tử hi vọng Lãnh Thiệu có thể thành toàn nàng.
Lãnh Thiệu cầm tay thê tử kết tóc mình yêu nhất, nhìn thấy nàng trước mặt mình thoi thóp lại bất lực, nam nhân nước mắt chảy ra không ngừng, mà Lãnh Phong cùng Lãnh Sương Linh cũng khóc không thành tiếng.
Nương giao phó xong Lãnh Thiệu lại giao phó Lãnh Phong, để hắn về sau che chở Lãnh Sương Linh thật tốt, Lãnh Phong gật đầu nghẹn ngào đáp ứng nàng liền mỉm cười qua đời.
Vừa nhắc tới mẹ ruột của mình, Lãnh Phong trong lòng cũng ê ẩm: "Ta hiện tại mới hiểu được, nương để ta bảo hộ muội không phải để muội kiêu căng, trước đó ta đối với Lãnh Ly xác thực có hiểu lầm, nhưng nàng lại không ghi thù, tự mình làm Yến Vương Phi sau còn muốn trở về giúp Lãnh Gia, nàng hoàn toàn có thể tìm ra mưu kế khác, ta tin tưởng nàng có năng lực như thế."
"Hừ, chẳng qua chỉ là kẻ ngốc tỉnh lại mà thôi." Lãnh Sương Linh vẻ mặt khinh thường, "Ta không tin nàng thật sự có năng lực gì, nàng nếu là có năng lực, có thể ở bên trong Lãnh Phủ ngu dại nhiều năm như vậy, ngay cả cửa lớn Lãnh Phủ không có bản lãnh bước qua!"
"cũng có thể nàng chỉ đang giả ngu?" Lãnh Phong như có điều suy nghĩ nói.

Dù sao, trước đó Lãnh Ly không có gì khác thường hiện tại khôn khéo quả quyết, Lãnh Phong ở cùng nàng nhiều lần ăn thiệt thòi, võ công của nàng đều quỷ dị vô cùng, còn mang theo một thân thủ hạ độc, không thể không để Lãnh Phong hoài nghi, nàng trước khi xuất giá hết thảy đều là đang làm bộ.
Lãnh Ly làm bộ mười mấy năm đều không có bị bọn hắn phát hiện, nữ nhân này bây giờ khôn khéo lòng dạ khó lường cũng có thể lý giải, có thể giấu diếm được nhiều người như vậy cũng có một thân bản lĩnh, đối với việc phỏng đoán lòng người lại thành thạo như vậy, tất nhiên là trải qua rất nhiều gian khổ.
Lãnh Phong đối với Lãnh Ly rất bội phục , nếu như cho hắn cũng ăn không vô cái khổ này, trong phủ bị bắt nạt còn muốn chịu đựng, cải trang ẩn nhẫn không phát, chỉ nửa năm ngắn ngủi liền có thể để phu quân ngu dốt nhu nhược ngồi vào vị trí này, thực sự không dễ.

Lãnh Phong lại một lần nữa dặn dò Lãnh Sương Linh; "Cha lần này thật sự tức giận, muội chỉ biết lấy tính tình cách của mình làm việc, lại phá hỏng hết kế hoạch của chúng ta."
Nói đến kế hoạch Lãnh Sương Linh càng tức giận, dậm chân phàn nàn: "Ca ca ngươi bây giờ sự tình gì đều giấu diếm ta, thời điểm các ngươi thảo luận cũng không để ta tới gần thư phòng, ta đương nhiên hiếu kì huynh đang làm cái gì a, đi theo huynh ra ngoài cũng có thể hiểu, mà lại ta thấy huynh bị lão đầu kia cự tuyệt ở ngoài cửa mới thay huynh bất bình, nào biết được đẩy nhẹ lão đầu kia liền gãy mất xương cốt đâu."
"Muội a, thực sự là quá lỗ mãng, trách không được cha phải nhốt muội" Lãnh Phong đưa thay sờ sờ đầu muội muội trấn an, "sau khi mắt ta có vấn đề, thời gian không thấy đồ vật gì ta suy nghĩ rất nhiều.

Lúc ấy ta nghĩ, nếu ta cả một đời cứ như vậy mù lòa, tất nhiên muốn tìm cách gϊếŧ chết Lãnh Ly để báo thù.

Nhưng dần dần, ta phát hiện, dù cho Lãnh Ly chết rồi, con mắt của ta vẫn nhìn không thấy, căn bản vô dụng, việc hư mắt này coi như ta gieo gió gặt bão.

Giống như khinh dễ nàng nhiều năm như vậy, đáng đời báo ứng đến trên người của ta.


Ta vẫn là rất may mắn, người tổn thương con mắt không phải muội, ta coi như kiên cường.

Chỉ là đáng tiếc võ nghệ bị chặn lại mất nhiều thời gian như vậy, sang năm Võ Trạng Nguyên ngược lại không nhất định có thể thuận lợi tham gia."
Lãnh Sương Linh nhìn dáng vẻ mất mác của Lãnh Phong, trong lòng cũng chua xót theo: "Ca ca chớ khổ sở, chúng ta đợi thêm ba năm, huynh luyện tập chắc một chút, ba năm sau lại tham gia cũng không muộn."
"Ai, muội là cách nhìn của phụ nhân” Lãnh Phong cảm thán nói " ba năm chuyện có thể xảy ra nhiều lắm, ba năm sau có thể xảy ra rất nhiều sự tình, ba năm sau võ nghệ của ta luyện như thế nào còn chưa biết được, nhưng những người tài giỏi hơn ta như cá chép vượt sông, bọn hắn luyện thêm ba năm sau không chừng liền không có vị trí của ta."
"Vậy, vậy như thế nào cho phải?" Lãnh Sương Linh một lòng vì Lãnh Phong sốt ruột.
Lãnh Phong thấy nàng rơi vào bẫy của mình liền chuyển sắc mặt nói: "Linh nhi, muội suy nghĩ một chút, triều đình Duyên Quốc này văn võ bá quan dựa vào khoa cử cùng võ nghệ gia nhập, nhưng còn có người thì không cần so tài liền có thể có được quan chức" Nói tới chỗ này, Lãnh Phong cố ý ngừng lời nói, chờ lấy Lãnh Sương Linh tự mình nghĩ.
Lãnh Sương Linh ánh mắt sáng lên, lập tức minh bạch ý tứ của hắn: "Ta biết, mang tước vị vương hầu có thể phá lệ đề cử!"
Lãnh Phong thấy muội muội một chút liền nghĩ đến, hài lòng gật đầu: "Bây giờ trừ Nguyên Tân Vương phòng thủ ở Đông Hải, cùng Kế Đức vương phòng thủ Tây Thổ, hai người này đều là thúc thúc của hoàng thượng, vì để tránh hiềm nghi đến mình liền đi phòng thủ biên cương, người có thể có tiếng nói trong triều đình chỉ còn Yến Vương"
"Ca ca ý tứ là.

.


.

Để Yến Vương đề cử huynh?" Lãnh Sương Linh nhìn Lãnh Phong lắc đầu liên tục, "Ca ca, mặc dù Lãnh Ly hiện tại tin huynh, nhưng là huynh có từng nghĩ tới, nàng nhận hết việc hai ta làm nhục hồi còn nhỏ, bây giờ sao lại thật tâm trợ giúp Lãnh Phủ, nàng trước đó còn đem cha tức giận đến té xỉu, làm sao hiện tại lại trở về cùng chúng ta thương lượng mưu sự?"
"Trước khác nay khác." Lãnh Phong đối với Lãnh Sương Linh nói nên ý nghĩ "Lãnh Ly khôi phục tâm trí sau gả khi cho Yến Vương cũng chưa chắc không phải chuyện tốt”.
"Nàng bình thường thì có ích lợi gì? Yến Vương bây giờ không phải vẫn là nhu nhược như vậy " Nghĩ đến tới dáng vẻ co rúm của Yến Vương kia, Lãnh Sương Linh liền từ đáy lòng xem thường, còn may mình lúc ấy không có gả đi, nam nhân như kẹo đường dính trên người, thân phận hoàng thất mặc dù ngọt như mật, nhưng không có chút khí khái nam tử nào, dáng vẻ nửa phần đều không lọt nổi mắt xanh của Lãnh Sương Linh.

Lãnh Phong lắc đầu, hắn đối với ý nghĩ của Lãnh Sương Linh không có chút nào đồng ý: "Yến Vương mặc dù nhu nhược, nhưng ta thấy nói tới nói lui cũng có lễ giáo, hắn sợ là ngày thường bị mấy Vương Gia làm nhục nhiều, bởi vậy tính tình có chút kiềm chế, như thời gian trao đổi trước đó hắn cũng có chính kiến của mình, ta nói không chừng ở cùng chỗ với Lãnh Ly một thời gian dài tính tình có thể dần dần chuyển biến, Lãnh Ly không phải cũng đổi tính sao?"
Lãnh Sương Linh lập tức trầm mặc,người nàng căm thù dẫm đạp dưới chân dù sao cũng thành Yến Vương Phi, có lẽ Lãnh Ly thật không đơn giản như nàng tưởng tượng.

Nàng ta thủ đoạn hung ác, tâm tư âm trầm không phải mình có thể bằng được.
Lãnh Phong thấy dáng vẻ trầm tư của nàng lập tức rèn sắt khi còn nóng: "Lãnh Ly mới gả đi không đến một năm, Ngũ Vương Gia liền thành Yến Vương, nếu nàng có thể giúp đỡ Lãnh Phủ hướng bên trên một bước, sau này nếu có cơ hội tranh đoạt trữ vị, vậy ngươi cũng được nhờ."
Lãnh Sương Linh đương nhiên không cảm thấy Lãnh Ly sau này thật có thể thành sự, lộ ra sự khinh thường nói: "Nàng dù cho thật sự bước lên vị trí cao, ta cũng sẽ không hâm mộ nàng, càng sẽ không chiếm chút tiện nghi nào của nàng!"
"Vậy muội có vì Lãnh Phủ nghĩ tới không?" Lãnh Phong cuối cùng cũng xuất ra đòn sát thủ, Lãnh Sương Linh mặc dù tính tình tùy hứng, nhưng cùng Lãnh Phong tình cảm mười phần đậm sâu, chỉ cần dính đến truyện của hắn, nàng khẳng định đều sẽ vì hắn suy nghĩ, "Linh nhi, phụ thân không phải thế tập vương hầu(*cha truyền con nối), phụ thân cả một đời vào sinh ra tử chính là vì danh hiệu tướng quân, nhưng Lãnh Phủ này cũng nên có người kế tục, ta là nhi tử độc nhất hi vọng đều ký thác trên người của ta, ta nếu không thể tiếp nhận gia tộc, không thể vào triều đình làm quan chức, đợi phụ thân về sau trăm tuổi, Lãnh Phủ liền không còn tồn tại, điểm ấy muội có nghĩ tới không?"
Lãnh Sương Linh sửng sốt, nàng thật đúng là không có nghĩ sâu xa như vậy.


Thế nhưng Lãnh Phong nói xác thực có đạo lý, người đều sẽ chết, chờ cha qua đời, Lãnh Phủ này nhất định phải nhờ Lãnh Phong chèo chống, mà bây giờ người có thể đến giúp Lãnh Phong thực sự là quá ít.

Nếu Yến Vương có thể cận lực đề cử, cơ hội của Lãnh Phong liền có thể gia tăng thật lớn.
"Ca ca, ta đối với Lãnh Ly quả quyết không phục, cũng không cần nàng vì ta nhọc lòng, ta đây hết thảy đều là vì ca ca, hi vọng Lãnh Phủ sau này còn có thể có ánh sáng." Lãnh Sương Linh khổ sở lại ủy khuất.
Lãnh Phong thấy Lãnh Sương Linh dáng vẻ trực khóc, bận bịu an ủi: "Ta biết muội là vì ta, chỉ là tình huống bây giờ đặc thù, ta cam đoan, nếu muội có thể nghĩ biện pháp hẹn Vân Tuyền của Vân Phủ cùng Liễu Thiên Thiên của Liễu Phủ mang tuyết trà Hoàng Thượng ban thưởng cho các nàng mang tới, ta nhất định nói cho muội kế hoạch của chúng ta."
"Thật?" Lãnh Sương Linh nửa tin nửa ngờ.
Lãnh Phong gật đầu cam đoan: "Ta xin thề, có điều, muội phải nghĩ biện pháp thật tốt một chút, ngàn vạn không thể để cho mọi người hoài nghi mới tốt."
Lãnh Sương Linh cúi đầu suy nghĩ một lát, lúc ngẩng đầu trong lòng đã có chủ ý: " Vân Tuyền cùng Liễu Thiên Thiên đều là tài nữ, tài nghệ đàn của các nàng là tốt nhất, nhưng tài nghệ hai người bất phân cao thấp ai cũng không phục ai, ta nghĩ, nếu ta tìm một người đàn nghệ có tiếng tới Lãnh Phủ, nhất định các nàng đều nguyện ý tới tham gia."
Lãnh Phong vỗ tay mừng rỡ: "Thật không hổ là muội muội ta, chủ ý này không tồi, vừa phong nhã lại hấp dẫn người."
"Chẳng qua.

.

." Lãnh Sương Linh nhíu mày, "Ca ca ngươi cũng biết, ta cầm nghệ đều bình thường, không thể cùng hai nàng ta so sánh, nhất định phải có người tinh thông cầm nghệ ở đây mới có thể hấp dẫn sự chú ý của các nàng , nếu không hai thiên kim đại tiểu thư nhất định không bước ra khỏi phủ”..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận