Đừng Gọi Là Chú Nữa Vì Anh Yêu Em

Chương 16: này! Nấu cơm cho tôi cả đời này nhé!
- sao hôm nay lại nấu cơm mang tận nơi cho tôi vậy?- anh hỏi cô vì chẳng mấy khi thấy nó vì chẳng mấy khi thấy nó chịu làm mấy việc như thế.
- Thì coi như là cảm ơn chú đã nấu cho tôi mấy lần trước- như ngượng ngùng
- Được hay cô có mưu đồ gì vậy?- anh giả vờ trêu cô
- Chú không ăn thì thôi tôi mang cho người khác- nó cũng vờ giận
- Dại gì mà không ăn, vừa nãy đã chót quay về rồi giờ lại quay ra thì họ cười cho à?- anh vừa nói vừa mở mấy hộp thức ăn mà nó mang đến
Anh thật không ngờ một thiên kim tiểu thư như nó lại có thể nấu và bày trí món ăn đẹp mắt như thế. thấy mọi hôm nó cứ chỉ hết đi học lại nghịch ngợm vui chơi chứ chẳng thấy nó vào bếp bao giờ vậy mà nó cũng có thể làm được những món này, đặc biệt nó còn chuẩn bị toàn món mà anh thích nữa chứ.
- có thật là cô nấu không vậy?- anh vờ nghi ngờ hỏi thế thôi nhưng lòng thì vui sướng tột cùng.
- Chú tưởng ai cũng nấu dở như chú chắc- nó cũng không chịu thua.

- Thế thì phải xem đã, nhiều khi nhìn thì đẹp nhưng ăn chưa chắc đã ngon – anh vẫn trêu nó
- Cứ tự nhiên, đồ ăn cháu nấu chuẩn 7 sao đó chú- nó tự tin
- Tự tin quá nhỉ?- anh vừa nói vừa găp một miếng bit-tết bỏ vào miệng. quả thực là ngon hơn nhà hàng năm sao mà anh vẫn hay ăn. Anh chuyển sang gắp món khác vẫn thấy hương vị đúng là tuyệt vời không chê vào đâu được. anh thực ngạc nhiên về nó, nhìn thế mà không phải dạng vừa nhé tuy nhiên anh không để sự cảm phục của mình lộ ra ngoài mặt
- Hương vị thế nào ạ?- nó tò mò hỏi ý kiến của anh. Dù trước kia nhiều người khen nó nấu ăn ngon, nó cũng tự tin lắm chư nhưng sao khi chờ ý kiến của anh nó lại hồi hộp như chờ kết quả thi hoa hậu thế này cơ chứ.
- Cũng bình thường- anh tỏ vẻ món ăn cũng bình thường.
- Vậy thì thôi để hôm khác cháu nấu cho chú sau- nó định đậy mấy hộp thức ăn mang về.
- Tôi nói bình thường nhưng không có bảo là không ăn đâu- anh giành lại rồi vội vàng gắp lịa lịa bỏ vào miệng khiến nó cười thầm.
- Thế chú nghĩ ra điều muốn cháu làm chưa? Nó hỏi anh

- Nấu cơm cho tôi cả đời này nhé- anh nói nhỏ
- Chú nói gì cơ- nó nghe thấy nhưng nghĩ mình nghe nhầm.
- Cô có thể nấu cơm cho tôi cả đời này không?- anh nhìn vào nó nghiêm túc khiến nó có cảm giác ngượng ngùng.
Hình như nó hiểu một chút gì đó qua câu nói của anh nhưng nó vội phủ nhận bởi nó nghĩ sẽ chẳng bao giờ anh ta có ý tốt như trong ý nghĩ của nó cơ chứ, chắc anh lại muốn trêu cô thôi.
- nhà chú có ít người làm lắm hay sao mà chú còn muốn cháu nấu cả đời cho chú- nó lái cuộc nói chuyện theo ý nghĩ của nó vì nó nghĩ anh lại trọc quê nó.
- Nhưng tôi chỉ thích cơm cô nấu thôi- anh vẫn vừa ăn vừa nói với nó
- Nhưng cháu không có nhu cầu làm osin cả đời cho chú đâu- nó tỏ vẻ trẻ con như trong các cuộc đối thoại của anh và nó trước đây. Chú nghĩ việc khác đi nhé- nó nói xong bước vội ra phòng khiến anh không kịp chạy theo.
- Em không hiểu hay cô tình không hiểu vậy. anh muốn em hãy làm vợ anh cả đời cơ mà- anh quay về phòng lẩm bẩm một mình rồi nhìn chỗ đồ ăn nó mang cho anh mỉm cười thầm rồi ăn hết sạch.
Anh nghĩ đã đến lúc anh phải nói rõ tình cảm của mình rồi nếu không thì anh và nó sẽ chẳng bao giờ chịu thừa nhận ràng mình đang yêu đối phương đâu.
Sau khi ra về nó cũng suy nghĩ. “ chẳng lẽ chú ấy muốn mình làm vợ sao? Làm gì có chuyện ấy được, lúc nào chú ấy cũng chọc quê mình nên tốt nhất là mình đừng nghĩ ngợi lung tung nữa”. nghĩ vậy thôi nhưng nó không sao không nghĩ về vấn đề đấy được.
Hôm sau anh với nó vẫn đấu miệng với nhau như thường khiến nó nghĩ rằng đúng là anh có ý đùa mình thật chứ nó không ngờ được anh đang chuẩn bị cho nó một điều bất ngờ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận