Đừng Khóc Mình Không Phải Nữ Chính FULL


Tôi có một người anh, lớn hơn tôi 4 tuổi - Tinh Đăng.

Vốn dĩ anh là người thừa kế Tinh gia nhưng năm đó không hiểu sao anh bị tai nạn, não chịu chấn động lớn, mặc dù không tổn thương đến hộp sọ nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh.

Đó là lí do tôi trở thành người thừa kế.

Tôi nhớ anh hai rất thương tôi.

Anh là người ấm áp nhất thế giới này.

Bố mẹ bận việc, mỗi ngày anh đều đón tôi.

Sáng sớm đều gọi tôi thức dậy.

Biết tôi hay bỏ bữa sáng, anh luôn nhắc tôi ăn sáng đầy đủ, có khi còn chuẩn bị bữa sáng cho tôi, vì biết tôi luôn dậy trễ nên không kịp ăn sáng ở nhà.

Từ hồi anh bị tai nạn tôi cũng không ăn sáng nữa.

Anh luôn hâm nóng đồ ăn tối rồi hai anh em cùng ăn với nhau.

Có đôi khi chúng tôi còn cùng đi siêu thị mua nguyên liệu nấu bữa tối.

Nhưng anh hai cũng trẻ con lắm, anh sợ ma.


Vậy nên nhiều lần tôi trêu anh bảo bật phim hài nhưng lại bật phim ma.

Kết quả tối đó ảnh ôm chăn gối qua ngủ cùng tôi...!Nhưng tất cả ấm áp đó bây giờ không còn nữa.

Chỉ còn lạnh lẽo và cô đơn thôi.
- Anh hai, em nhớ anh.

Bao giờ anh mới tỉnh lại đây.

Em cần anh.
Tôi ngồi ngắm nhìn khuôn mặt anh rất lâu.

Rồi tôi gục đầu xuống bên giường, tôi muốn nói với anh tất cả mọi cảm xúc trong lòng tôi.
- Anh à, anh biết không? Em không phải nữ chính, không phải nàng công chúa trong những câu chuyện cổ tích anh biết.

Em chỉ là nữ phụ thôi, còn mang tiếng tàn nhẫn, máu lạnh nữa chứ.

Nhưng em không nhìn được một người được bao bọc kĩ như An Nhiên lại nói thế giới này dơ bẩn, hèn hạ, lại nói vận mệnh bản thân phải do bản thân nắm giữ.

Dùng vị trí của mình nói ra những lời đó thật dễ dàng.

Nhưng ở vị trí của người khác, điều đó thật ngu ngốc, viễn vông.

Anh từng nói chúng ta ăn của Tinh gia, ở của Tinh gia thì chúng ta phải trả giá.


Bây giờ em đang trả giá đây.

Em đính hôn với Bạch Phong của Bạch gia rồi anh ạ.

Là hôn nhân chính trị.

Lúc đầu em chán ghét cậu ta.

Lúc nào cũng bày ra vẻ lạnh lùng, thật khó đoán.

Nhưng dần dần, em nhận ra hoàn cảnh của em và cậu ta giống nhau, đều bị gia đình sắp đặt cho lợi ích của họ.

Nhưng có lẽ cậu ta sẽ nắm giữ được số mệnh của mình.

Vì cậu ta thật sự rất giỏi.

Cậu ta chính là nam chính đó.

Bạch Phong cũng không còn lạnh lùng, âm trầm như lúc đầu em gặp cậu ta nữa rồi.

Cậu ta có sức sống hơn, có hy vọng nơi đáy mắt.

Tất cả đều nhờ An Nhiên.

Và ánh mắt dịu dàng, ôn nhu cậu ấy dành riêng cho An Nhiên khiến em thấy ghen tị, còn có...!tủi thân.

Anh à, em đã phạm phải một việc ngu ngốc mà em nghĩ bản thân không nên mắc phải.

Anh à, em thích Bạch Phong rồi.

Anh à, em mệt lắm....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận