Đừng Làm Loạn, Chuyện Này Không Khoa Học

Sau nửa tiếng đồng hồ Đàm Mạt chỉ đường lung tung loạn xạ, Lạc Hàm dừng xe ở ven đường.

“Em! Xuống xe!”

“…”

Hai tay Đàm Mạt nắm chặt dây an toàn, cô kiên trì …. Không xuống.

Lạc Hàm ép sát người cô, ngữ khí bức người: “Rốt cục em ở đâu? Tiểu khu nào? Hoặc chí ít em cũng phải nói cho tôi biết tên đường. Chứ em đừng bảo tôi phải quẹo phải, quẹo trái …. Ok? Hay là em ở đâu em cũng không biết?”

Không gian xe chật chôi, Đàm Mạt ngồi suy nghĩ, cô muốn được bình tĩnh, ngàn vạn lần không để lộ ra chuyện cô sống ở đại viện.

Về trễ, việc này không tốt.

Ngoài ra, cô hiểu thân phận con ông cháu cha không nên để nhiều người biết. Thế nhưng, ngoại trừ nơi cô ở gọi là Đại viện Quân khu, thì cô thật sự không thể biết được còn cái tên nào khác chỉ nơi ở của Tư lệnh và Chính ủy.

Có con đường nào gần gần khu cô ở không?

Ngồi do dự cả buổi trời, cô đành lên tiếng: “Xuống xe cũng được … nhưng anh có thể gọi giúp tôi chiếc taxi!”

Lạc Hàm nheo mắt, một luồng khí nguy hiểm ập đến.

“Đàm Mạt! Bây giờ em có hai lựa chọn: một là xuống xe”, anh nhìn về phía cô, nhìn sâu vào đáy mắt Đàm Mạt không thể phán đoán được tâm tình của anh, “Hai, tôi xách em xuống xe.”

Đàm Mạt thận trọng cân nhắc thiệt hơn, từ từ tháo dây an toàn: “Ừm! Lạc Hàm, anh bảo trọng …” Bây giờ bỗng nhiên cô ngộ ra một điều, khi Mộ Hà nói với cô hai từ ‘bảo trọng’ thì tâm trạng khi ấy của cô ta là gì: đó là một câu chúc - Chúc cậu đừng phạm lỗi trước mặt tớ!

Đến khi bị muỗi gần sắp khiêng đi mất, Đàm Mạt mới bắt được xe.

“Sư phụ, Đại viện Quân khu!”

Sư phụ lái xe liếc mắt nhìn cô gái xinh đẹp, líu lưỡi: Con ông cháu cha chính gốc đây!

Lạc Hàm thật ra chưa lái đi xa, đợi đến khi Đàm Mạt lên taxi, anh mới bám theo đằng sau. Chờ đến khi cô bước xuống, đi về phía anh lính gác cửa nói gì đó, rồi tiến vào đại viện … Lạc Hàm mới rõ ràng … Vì sao cô sống chết cũng không nói rõ mình ở đâu.

Đàm Mạt … Đàm …

Trong não ngay lập tức vơ vét toàn bộ những ‘vị quan lớn’ họ Đàm … Thì ra, là cháu của Đàm Tư lệnh.

Lạc Hàm gõ gõ nhẹ tay lên bánh lái: nhiệm vụ lần này giao cho Đàm Mạt là chuẩn không cần chỉnh.


Mấy ngày liên tiếp được rèn luyện ở cường độ cao, rốt cục Đàm Mạt đã rèn được khá ổn trò blackjack. Ngày mai sẽ khởi hành đi Macao. Đàm Mạt ngồi trong phòng thu dọn đồ đạc, một vài bộ lễ phục ba mẹ vừa mua cho cô, nhu yếu phẩm …

Đàm Mạt suy nghĩ một chút, quyết định gọi cho Lạc Hàm. Mấy ngày trước, Lạc Hàm rất tự nhiên lấy điện thoại của cô, lưu số của anh ở phím tắt số 1, với lý do rất chính đáng: chúng ta phải duy trì liên lạc chặt chẽ.

“Alo!” Thanh âm trước sau vẫn trong suốt, man mát.

“À! Tôi là Đàm Mạt!”

“Tôi biết!” Trên màn hình có hiển thị tên, “Chuyện gì?”

“Tôi muốn hỏi một chút, đi Macao cần thiết mang theo đồ gì không?”

Muộn như vậy đánh thức anh vì vấn đề cỏn con này, Lạc Hàm vuốt trán, giọng lạnh lùng: “Mang theo sự thông minh của em. Còn nữa, nhớ tám giờ sáng ngày mai tập trung ở cao ốc CC, không được trễ. Ngắt máy!”

Đây chính là cuộc trò chuyện qua điện thoại lần đầu tiên của Lạc Hàm và Đàm Mạt, đơn giản vài câu, chưa đầy một phút đã kết thúc.

Đàm Mạt rất đúng giờ, tám giờ sáng đã có mặt tại cao ốc CC.

Lạc Hàm đã đến, anh nghiêng người tựa vào chiếc Bentley màu bạc, một thân âu phục đen, khí chất lãnh đạm, cao ngạo, thỉnh thoảng trượt trượt màn hình điện thoại, xem ra anh rất thích đọc tin tức trên điện thoại di động.

Đàm Mạt kéo chiếc vali nhỏ tiến tới, ngày hôm nay cô mặc một chiếc váy đen, từng đường may rất tinh tế, nhìn sơ là biết hàng hiệu của Ý. Da cô trắng như sứ, mái tóc dài được bện lại phía sau, xương quai xanh hoàn mỹ khiến cô trông đẹp như một đóa phù dung, xinh đẹp không thể chạm đến, cao quý, khí chất tao nhã.

Lạc Hàm quét mắt nhìn cô một cái: “Lên xe!”

Người lái xe không phải Lạc Hàm mà là Tiêu Triết, cô và Lạc Hàm ngồi ghế sau.

Đàm Mạt tối qua ngủ chập chờn nên trên đường ra sân bay cô hơi buồn ngủ, đưa mắt nhìn cảnh vật trôi qua trước mắt, hai mắt nhíu lại. Cũng may trước khi ngủ gật bọn họ đã đến sân bay.

Trong lúc lái xe, Tiêu Triết đã chú ý đến dáng vẻ mơ mơ màng màng của Đàm Mạt. Ở Đàm Mạt toát lên một luồng khí chất không ai dám đến gần; thế nhưng, dáng vẻ lại thu hút đáng yêu, trái tim của anh ta ở một nơi sâu thẳm nào đó nhẹ nhàng hé mở.

Lạc Hàm kéo vali đi phía trước, Đàm Mạt lơ mơ đi theo sau, dưới làn váy đen đôi chân thon dài trắng hồng càng thêm chói mắt.

Tiêu Triết nhìn hai người bọn họ đi qua khu kiểm tra an ninh, trong lòng anh ta ngầm hạ quyết tâm: tuy anh ta biết một người con gái như Đàm Mạt rất khó theo đuổi, nhưng có Lạc Hàm hỗ trợ, anh ta nhất định sẽ có ưu thế hơn mấy tên tiểu tử trong Cục cảnh sát.

Đàm Mạt không ngờ lại được ngồi ở khoang hạng nhất, đội hình sự thật sự có tiền.

Đàm Mạt rất hài lòng: “Anh nói xem có phải chúng ta được đãi ngộ hơi cao không?”


Lạc Hàm liếc nhìn cô hờ hững, từ ‘hơi’ của cô dùng cũng thật thỏa đáng: “Là chính tôi đổi thành khoang hạng nhất”, sau đó ném cho Đàm Mạt một ánh mắt mang hàm ý ‘Tôi mà lại ngồi khoang phổ thông hoặc khoang thương vụ à’, rồi đeo tai nghe, nhắm mắt định thần.

Cô tiếp viên hàng không đầy chuyên nghiệp nhìn Lạc Hàm một chút, rõ ràng gương mặt cô ta ửng đỏ. Cô ta đưa chăn cho Đàm Mạt, nhỏ giọng nói bên tai Đàm Mạt: “Chị ơi, bạn trai của chị rất đẹp trai, hai người thật xứng đôi!”

Đàm Mạt khẽ cau mày, chính nghĩa lên tiếng: “Ngại quá, anh ấy là Boss của tôi!” Cô tiếp viên hàng không ngơ ngác bỏ đi. Đàm Mạt cho rằng thân là thuộc hà cần phải có nghĩa vụ chăm sóc tốt cho Lạc Hàm, cô đắp chăn cho anh.

Nhìn anh an tĩnh nhắm mắt, cô ngẫm nghĩ nếu như Lạc Hàm không xấu miệng thì phải chăng anh sẽ đáng yêu hơn một chút xíu. Tuy nhiên, quên đi, Lạc Hàm ngoại trừ thông minh, cô chẳng thấy ‘soái’ ở chỗ nào cả. Soái ca, định nghĩa này với Đàm Mạt thật sự còn rất mơ hồ, hơn nữa cũng chẳng liên quan gì đến cô. Suy nghĩ một chút, cô cũng mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ.

Lạc Hàm chỉ nhắm mắt dưỡng thần, nghĩ đến việc phải xử lý anh choàng tỉnh, mở laptop, trên vả vai đột nhiên trễ xuống. Nghiêng đầu phát hiện Đàm Mạt tựa trên vai anh ngủ rất say.

Cô ngủ say đến mức nào đây …

Lạc Hàm nhẹ nhàng nâng thẳng đầu Đàm Mạt, ngón tay anh tiếp xúc làn da cô, lành lạnh, mềm mềm. Nhìn Đàm Mạt ngoan ngoãn ở yên vị trí, Lạc Hàm khẽ cười.

Rất ngoan, rất nghe lời.

Trước mặt anh là tư liệu của FBI trong vụ án trước đó và tư liệu liên quan đến vụ án lần này, anh vừa mở ra, lần thứ hai, bả vai lại xịu xuống.

Mái tóc dài của Đàm Mạt chạm vào bàn tay anh. Khuôn mặt trắng nõn, nhỏ nhắn, hàng lông mày của Lạc Hàm khẽ nhíu.

Đặt laptop sang một bên, anh đỡ cô ngồi lại cho ngay ngắn, nhưng lần này cô chẳng chút phối hợp, tiếp tục đổ vào anh.

Mấy lần chỉnh tư thế cho cô không có kết quả, Lạc Hàm thở dài một hơi lấy chăn trên người anh đắp nhẹ lên người cô.

Chiếc chăn vẫn còn lưu lại nhiệt độ của anh, rất ấm, trong giấc mộng, Đàm Mạt vô thức nắm lấy tay Lạc Hàm.

Lòng bàn tay cô man mát, nhẹ nhàng chạm vào tim Lạc Hàm. Anh khựng người, cúi đầu tỉ mỉ cân nhắc hành động này của cô: Đây là biểu hiện của việc thiếu cảm giác an toàn.

Lạc Hàm đưa cánh tay còn lại đắp lại mền cho cô, còn bàn tay Đàm Mạt đang nắm vẫn rất chặt.

Nhiệt độ cơ thể cô khá thấp, thể chất người có tính hàn dễ sinh bệnh.

Thôi quên đi, không tính toán chuyện Đàm Mạt nắm tay anh, trái lại, anh cùng bỏ vào trong chăn.

Nhiệt độ ấm áp vây quanh Đàm Mạt.


Trong mộng, cô nhớ đến gương mặt một cậu bé yếu ớt xoa xoa đầu cô, nụ cười như gió xuân: Mạt Nhi, đừng lo lắng, tớ sẽ trở về an toàn.

Thanh âm đó rất nhỏ nhưng vang vọng trong lòng Đàm Mạt.

Lạc Hàm giữ thẳng lưng, ghé sát Đàm Mạt một chút cho cô dễ tựa vào anh hơn. Đây là lần đầu tiên anh phục vụ cao cấp thế này …Không biết nên thu phí bao nhiêu đây?

Ừm … chuyện này phải suy nghĩ thật kỹ.

Máy bay sắp sửa hạ cánh, Đàm Mạt ngủ đủ giấc, chậm rãi vặn người, liếc qua Lạc Hàm đang lạnh tanh nhìn cô.

“Sao? Sao? Có chuyện gì?” Đàm Mạt ngơ ngác.

Lạc Hàm gõ nhẹ bờ vai mình Đàm Mạt, tâm trạng dường như khá tệ.

“À … à … Thì ra ngủ bị sái cổ. Nào để tôi giúp anh chỉnh lại.” Vừa nói Đàm Mạt vừa đưa tay ra, Lạc Hàm đẩy tay Đàm Mạt ra, ngữ khí có phần e dè: “Đừng táy máy tay chân.”

Đàm Mạt lắc đầu không hiểu, đưa mắt nhìn cô tiếp viên hàng không đến thu dọn khay thức ăn cười khúc khích.

À … Soái ca ngủ bị sái cổ … chuyện này cũng bình thường mà!

Thế nhưng, ngủ bị sái cổ hay là xương cổ bị đau? Làm sao Lạc Hàm lại bị thế này?

Đàm Mạt quyết định không suy nghĩ vấn đề này nữa,

Từ khi xuống máy bay, cô và Lạc Hàm không nói với nhau câu nào, dến khách sạn anh mới lạnh lùng lên tiếng: “Đưa hộ chiếu cho tôi.”

Rồi sau đó Đàm Mạt lại ngơ ngác đi theo anh vào phòng Tổng thống.

Vì Lạc Hàm ra tiền nên Đàm Mạt biết điều ngủ phía ngoài, cô thu dọn đồ đạc, mang những bộ lễ phục treo lên. Trước giờ cứ nghĩ ba mẹ mua mấy bộ này thật lãng phí, hóa ra bây giờ cũng đã có đất dụng võ.

Chờ nửa ngày, bên trong vẫn không có động tĩnh.

Thế nhưng … Đàm Mạt rất rất đói bụng ..,

Cô nhẹ gõ cửa phòng, không ai trả lời, cô đành đẩy cửa đi vào. Trước mắt cô, Lạc Hàm không mặc áo, hạ thân chỉ có chiếc quần đùi, mái tóc còn sũng nước, chậm rãi chảy xuống phía dưới, đôi mắt anh đang chăm chú nhìn màn hình laptop.

Đàm Mạt quay phắt đầu, cô hận mình đừng có trí nhớ tốt như thế: rõ ràng cơ bụng sáu múi và đường nhân ngư in sâu trong tâm trí …

Cô ho nhẹ hai tiếng, chú ý từ ngữ: “À …. À … anh đang bận … tôi không có việc gì ….”

Lạc Hàm ngẩng đầu nhìn bóng lưng cứng ngắc của Đàm Mạt, ánh mắt anh dời về màn hình máy tính, mở miệng gọi cô: “Qua đây!”

Đàm Mạt dấy lên cảm giác căng thẳng khó diễn tả … hình như không hay cho lắm, anh chưa mặc quần áo.

Lạc Hàm đợi hơn một phút vẫn chưa thấy cô lại gần? Anh nhướn mắt thấy Đàm Mạt cầm áo sơ mi của anh cùng một cái khăn lông, đầu cúi gằm, chìa tay về phía anh vẫy vẫy.


Một cô gái đơn thuần chưa từng yêu đương, thậm chí còn chưa coi một bộ phim tình cảm nào khẽ lên tiếng: “Tôi thiết nghĩ anh nên mặc quần áo vào vẫn tốt hơn, dù sao nam nữ khác biệt.”

Lạc Hàm nhớ ra chỉ mới vài tiếng trước đây cho cô thuê bờ vai, êm đềm trải qua một giấc mộng đẹp trên máy bay. Rõ ràng anh nhức hết hai vai vậy mà nói anh bị đau xương cổ, bây giờ lại còn ngồi trịnh trọng giáo huấn anh chuyện nam nữ khác biệt.

Lạc Hàm bỗng nhiên ngộ ra một điều, ông trời rất công bằng: cô gái IQ cao này có chỉ số EQ cực thấp, cực kỳ thấp.

“Qua đây!” Lạc Hàm lần thứ hai gằn giọng gọi cô.

Đàm Mạt chầm chập cất bước: “Cái này … không ổn …”

Lạc Hàm ho nhẹ một tiếng: “Đàm Mạt! Em cố ý sao?”

Cô thật sự không cố ý …

“Chỉ số EQ của em thấp như thế sao?” giọng Lạc Hàm trầm thấp, thật êm tai.

“Hả???”

“Xem ra người ta nói IQ và EQ tỉ lệ nghịch quả không sai!”

Đàm Mạt nghe rõ anh đang nói cô IQ cao, EQ thấp.

Cô cắn môi phản kích: “Giáo sư Lạc, vậy anh thuộc dạng IQ cao hay là EQ cao đây?”

Lạc Hàm không biết đi qua cô từ khi nào, lấy chiếc áo sơ mi trên tay cô, ung dung mặc vào, rút chiếc khăn lông lau khô tóc, nhếch môi: “Thật ngại quá, tôi thuộc dạng rất đặc biệt, tất cả đều rất cao.”

Đàm Mạt đưa mắt nhìn anh, giọt nước đọng trên gương mặt anh phản chiếu ánh sáng lấp lánh, trượt nhẹ xuống vầng trán lạnh lùng, đẹp như một bức họa. Anh lau tóc, lẳng lặng nhìn cô, Đàm Mạt câm nín một lúc lâu sau mới bật ra được mấy chữ: “Tôi đến rồi … Anh có việc gì?”

Lạc Hàm từ từ mở miệng nói: “Vừa mới đây truyền đến một tin gần trong một khu nhỏ thuộc thành phố B phát sinh hỏa hoạn.”

“Cố ý phóng hỏa?” Đàm Mạt hỏi lại.

“Còn đang điều tra”, ngừng một chút, “Nhưng dựa trên tư liệu mà nói, ắt hẳn là cố tình. Hơn nữa vụ cháy này có quan hệ với Hoàng Tông Tường, tối qua hắn vừa đến Macao.”

“Tại sao lại có quan hệ với hắn?”

“Hắn là cổ đông lớn nhất của nhà xưởng ấy.”

“Người phóng hỏa?” Đàm Mạt quan tâm vấn đề trọng điểm.

“Em có muốn tới coi thử không?” Lạc Hàm chìa tư liệu Tiêu Triết vừa chuyển cho Đàm Mạt xem.

Đàm Mạt mỉm cười nhìn anh: “Dĩ nhiên!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận