Đường một chiều, ngược lối yêu nhau

 

Một đêm này, Lạc Táp gần như không ngủ, gối đầu ướt hơn phân nửa. Khi cho rằng bản thân đã khóc cạn nước mắt, nhưng nhớ đến lúc anh vừa bỉ ổi vừa háo sắc gọi cô Lạc Lạc, nói là cô không cho anh cảm giác an toàn, nước mắt cô lại bất giác trào ra.
 
Hơn bốn giờ sáng, đầu đau mắt nhòe, nếu còn tiếp tục như vậy thì đứa bé sẽ xảy ra vấn đề mất.
 
Cô cố gắng ngồi dậy, đi toilet dùng khăn ấm đắp lên đôi mắt sưng húp, lại uống thêm non nửa ly nước ấm.
 
Trở lại giường, cô ép bản thân phải đi vào giấc ngủ.
 
Đến gần 5 giờ, cô mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
 
Chưa ngủ được bao lâu thì lại bị ác mộng doạ cho tỉnh, cả người đầy mồ hôi lạnh. Sau đó cũng không ngủ thêm được nữa. 
 
Ngũ tạng lục phủ đều đang quặn đau.
 
Lạc Táp ngồi dậy tựa vào đầu giường, thẫn thờlp trong căn phòng tối đen.
 
Hình ảnh chiếc trực thăng lao xuống biển cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
 
Lúc ấy anh có sợ hãi không?
 
Có phải là còn có rất nhiều lời muốn nói với cô?
 
Cô co hai chân lên, gục mặt vào đầu gối, có thứ gì đó mặn chát chảy vào khóe miệng cô.
 
Anh vẫn hay nói cô không thích quấn anh. Sớm biết như vậy, ngày chia tay hôm ấy cô nhất định sẽ ôm anh làm nũng.
 
Khi Lạc Táp ngẩng đầu lên lần nữa, bên ngoài cửa sổ đã có ánh sáng. 
 
Bình minh đã đến. 
 
Hôm nay cô phải đi khám thai, vốn là ngày cô và anh đã hẹn đi cùng nhau.
 
Cô lau nước mắt, đi rửa mặt.
Không biết tại sao anh Tư lại biết việc này, sáng sớm đã cho tài xế tới, còn nói đã liên hệ với bác sĩ giúp cô rồi, cô chỉ cần lên xe đi qua đó thôi.
 
Giọng của anh Tư cũng khàn khàn, chắc anh ấy cũng giống như cô, trắng đêm chưa ngủ.
 
Ngay cả câu cảm ơn cô cũng không nói ra nổi.
 
Sau khi dặn dò xong hết mọi chuyện, anh Tư vẫn chậm chạp chưa cúp điện thoại.
 
“Anh Tư?”
 
Bên kia như là do dự thật lâu: “Lạc Táp, nếu như Tiểu Ngũ gặp kết quả tệ nhất, đứa nhỏ này em có muốn sinh không? Cả nhà anh đều tôn trọng quyết định của em. Giữa đứa bé và hạnh phúc sau này của em, chúng ta đều biết, chắc chắn Tiểu Ngũ sẽ hy vọng quãng đời còn lại của em được hạnh phúc.” Chứ không phải là cả đời đau khổ thủ tiết vì anh.
 
Bọn họ cực kỳ cực kỳ muốn có đứa bé kia, nhưng sẽ tôn trọng quyết định của cô.
 
Nước mắt của Lạc Táp tuôn rơi lã chã, cô hít hít cái mũi: “Anh Tư, sao em có thể không cần đứa bé được cơ chứ. Chắc chắn em sẽ sinh nó ra, một mình em cũng có thể nuôi lớn nó.”
 
“Anh thay mặt cha mẹ cảm ơn em.”
 
Lạc Táp lau lau nước mắt: “Mới sáng sớm mà chúng ta đã thảo luận chuyện này có phải không được may mắn lắm không, có lẽ anh ấy không có việc gì đâu.”
 
Cô luôn tự lừa gạt chính mình rằng anh vẫn sẽ trở về, chỉ là đi đến một nơi không có tín hiệu mà thôi, cũng có thể cả đời này anh không đi ra được khỏi nơi đó. 
 
Đến bệnh viện khám thai phần lớn là có người đi cùng, người đi một mình như cô không nhiều lắm, đặc biệt là lần đầu tiên tới khám thai.
 

Anh Tư nói để chị Tư tới cùng cô nhưng bị cô từ chối. Lúc này cô không muốn nói một câu nào cả, cũng không muốn gặp bất kỳ ai, chỉ muốn sống trong thế giới mà tự bản thân cô dệt nên cho chính mình. 
 
Tưởng Mộ Tranh đi công tác không bắt kịp chuyến bay trở về, cho nên mới không thể đi khám thai cùng cô. 
 
Vào phòng siêu âm, khi nằm lên trên giường, nước mắt cô lại rơi.
Cố vẫn nhớ rõ anh hỏi rằng anh có thể đi vào phòng siêu âm để xem không, cô nói có thể, anh vui đến độ tươi cười suốt dọc đường. Cái hình ảnh kia như khắc vào trong đầu cô, làm thế nào cũng không vứt đi được.
 
Đột nhiên lại nghĩ tới câu mà anh Tư nói lúc sáng: Chúng ta đều biết, chắc chắn Tiểu Ngũ sẽ hy vọng quãng đời còn lại của em được hạnh phúc. Không có anh, cô biết tìm quãng đời còn lại hạnh phúc ở đâu đây?
 
Chỉ có quãng đời còn lại, chứ không còn hạnh phúc.
 
Hạnh phúc đã sớm đi theo anh mất rồi. 
 
Bác sĩ trong phòng thấy cô vẫn luôn rơi nước mắt, vài người liếc nhìn nhau thổn thức không thôi, nhún nhún vai, cứ nghĩ là người đàn ông phụ bạc nào đó ngay cả  đứa con của mình cũng bỏ rơi. 
 
Ra khỏi phòng siêu âm, lại đi xếp hàng rút máu. Sau đó rút bao nhiêu thì cô cũng không biết rõ, choáng váng đầu không dám nhìn. Nếu anh ở bên cạnh, chắc chắn anh sẽ tìm biện pháp chọc cho cô vui vẻ.
 
Khi ra khỏi bệnh viện, cô như cái xác không hồn, ngay cả đông tây nam bắc đều chẳng phân biệt được.
 
Quen biết anh chưa đến tám tháng, nhưng lại cảm giác như đã đi qua cả một đời.
 
Ngồi trên xe, Lạc Táp chụp bức ảnh siêu âm lại, gửi cho Tưởng Mộ Tranh: 【 Bức ảnh đầu tiên của con tụi mình, lưu lại đi. 】
 
Mới vừa gửi tin đi, lại nhận được tin nhắn của Phó Duyên Bác đến: 【 Anh lên đường đây, đừng lo lắng quá, hãy chăm sóc tốt bản thân. 】
 
Thật ra cô biết, đây là Phó Duyên Bác muốn trong lòng cô được an ủi.
 
Nếu anh ấy có thể cứu Tưởng Mộ Tranh, ba ba đã sớm cử anh ấy đi qua đó, sẽ không chờ cho tới bây giờ.
 
Mà lúc này anh ấy đi, đơn giản là để trong lòng cô dễ chịu hơn một chút. 
 
Buổi chiều cô đi làm bình thường. 
 
Tới đơn vị, Chu Nghiên nhìn một cái là nhận ra cô đã khóc.
 
“Sao thế? Đứa bé có vấn đề gì hả?” Chu Nghiên nhỏ giọng hỏi cô.
 
Lạc Táp lắc đầu, nặn ra một nụ cười: “Cảm động nên khóc, lần đầu tiên siêu âm, cảm giác thật kỳ diệu khi mang trong mình một sinh mệnh nhỏ bé như thế.”
 
Chu Nghiên tin ngay, bởi vì lần đầu tiên khi thai nhi cử động, cô ấy và chồng cũng khóc đến rối tinh rối mù.
 
Cô ấy hỏi Lạc Táp: “Anh nhà cậu còn đi công tác chưa về đúng không? Đang chờ anh ấy mời khách đây.”
 
Lạc Táp: “Sắp rồi.”
 
“Tớ phải cân nhắc cẩn thận coi đi chỗ nào để anh ấy tốn một khoản kha khá mới được.” Nhắc tới ăn, Chu Nghiên lập tức lên tinh thần, bắt đầu tra di động.
 
Lạc Táp ngây người nhìn màn hình máy tính, không có tin báo tử, có phải đồng nghĩa với việc là có khả năng anh vẫn còn sống, chỉ là chưa tìm ra được mà thôi?
 
Cho tới bây giờ cô vẫn chưa thể chấp nhận được rằng anh đã rời đi.
 
Anh đã hứa sẽ hát nhiều bài như vậy cho cô nghe, lúc này anh mới hát được mấy chục bài.
 
Anh còn chưa cầu hôn cô một cách đàng hoàng.
 
Anh còn chưa cho cô một cái hôn lễ.
 
Dáng vẻ vừa bỉ ổi vừa háo sắc kia của anh, cô còn chưa xem đủ.
 

Sao anh lại có thể rời đi cơ chứ?
 
*
 
Ở ngoài mặt biển cách xa vạn dặm, Tưởng Mộ Tranh và Trình Diệc đã lênh đênh được mấy ngày rồi.
 
Bọn họ ở trên đảo đợi hai ngày, vẫn không có bất kì tín hiệu cứu viện nào đáp lại. Bọn họ cũng thử đốt khói, nhưng vẫn không có tác dụng gì.
 
Vùng xung quanh không ai đi qua nên cho dù bọn họ làm cái gì cũng đều vô dụng.
 
Hòn đảo này là đảo hoang không người ở, một khi có người phát hiện trên đảo có khói, chắc chắn sẽ nghĩ đến có người đang cầu cứu, nhưng chờ mãi cũng không hề thấy bóng dáng nhân viên cứu hộ đến.
 
Bọn họ không thể ngồi chờ chết, đành dỡ nóc nhà gỗ ra làm thành một cái bè. Anh và Trình Diệc lại gia cố thêm cho chắc chắn rồi dựa vào cái bè này để trôi về phía bắc.
 
Chỉ có tiến gần đến nơi tiếp nhận được tín hiệu định vị GPS, bọn họ mới có hy vọng sống sót.

 
Ban ngày khi có ánh mặt trời, bọn họ sẽ bơi để di chuyển nhanh hơn một chút. Đến buổi tối khi nhiệt độ không khí xuống thấp, bọn họ sợ sẽ bị mất nhiệt nên ở trên bè gỗ mặc cho nó lênh đênh. Cũng còn may mắn là không đụng phải cá mập.
 
Cứ như vậy trôi nổi hai ngày hai đêm.
 
Khi thấy trên bè gỗ chỉ còn một chút nước để uống, Trình Diệc sốt ruột.
 
Mấy ngày nay bọn họ chỉ dám uống từng hớp nhỏ, sợ uống xong hết thì sau đó sẽ khát chết, nhưng rồi cuối cùng cũng tới lúc cạn kiệt nước uống và đồ ăn. 
 
“Khi nào chúng ta mới có thể tới bờ?”
 
“Biển khổ vô biên.” Tưởng Mộ Tranh ngồi xếp bằng trên bè gỗ, chơi xúc xắc.
 
Anh nói: “Đoán xem đứa bé nhà tôi là trai hay gái, đại là trai, tiểu là gái.”
 
Nói rồi bắt đầu ném xúc xắc.
 
Trình Diệc: “...”
 
Anh ta bật cười: “Sinh trai hay gái thì bây giờ còn liên quan khỉ gì đến cậu? Không phải nói đợi tình địch tới cứu cậu hả, đến nay là mấy ngày rồi?”
 
Xúc xắc bị tung lên, dừng ở trong lòng bàn tay Tưởng Mộ Tranh, anh từ từ mở năm ngón tay ra, đại.
 
Anh lại ném lần nữa.
 
Trình Diệc mệt mỏi, nằm thẳng cẳng trên bè gỗ, bè gỗ trôi theo gió, ngâm trong nước biển nên đã ướt đẫm từ lâu, nhưng anh ta chẳng buồn quan tâm đến chuyện đấy.
 
Nằm trên đó, phía sau lưng vừa ướt vừa lạnh.
 
Anh ta gối hai tay ra sau đầu, nhìn trăng tròn treo trên bầu trời, lạnh lẽo và sáng tỏ.
 
Nếu anh ta chết, thời gian trôi qua lâu rồi sẽ không còn ai nhớ đến anh ta.
 
Cha là thế nào?
 
Mẹ dịu dàng ra sao, tình thương của mẹ ấm áp mà vĩ đại như thế nào, anh ta đều không biết.
 
Nếu có thể sống sót trở về, anh ta cũng muốn có một gia đình.
 

Cũng muốn có một đứa con.
 
Rồi cho nó toàn bộ tình thương của cha.
 
Tưởng Mộ Tranh vẫn còn tung xúc xắc, hết lần này đến lần khác, nhìn sơ qua thì có vẻ làm không biết mệt, nhưng chân mày nhíu chặt của anh đã lộ ra sự mất kiên nhẫn.
 
Trình Diệc cười: “Có phải lần nào cũng là đại đúng không?” Nói rồi lại bật cười ha ha.
 
Tưởng Mộ Tranh: “Tin tôi đá cậu xuống biển không hả?”
 
Trình Diệc: “Đá hay không cũng thế, dù sao tôi cũng đang nằm trong nước rồi.”
 
Tưởng Mộ Tranh nhìn xúc xắc ngây người, sau một lúc lâu, anh thấp giọng nói: “Hôm nay là ngày Lạc Lạc đi khám thai lần đầu tiên.”
 
Cổ họng Trình Diệc như có gì nghẹn lại, anh ta nói: “Có tiếc nuối thì về sau cậu mới có thể càng thêm thương vợ.” Anh ta nhìn về phía Tưởng Mộ Tranh, điều tiết không khí: “Đừng có làm kiêu, năm đó khi dì Đào sinh cậu, chú Tưởng biết khám thai là cái gì chắc?”
 
Tưởng Mộ Tranh: “...”
 
Năm đó cha mẹ còn suýt chút nữa không muốn có anh nữa cơ. Họ nghĩ là trong nhà đã có bốn đứa con rồi.
 
Sau đó anh Tư nói muốn có em gái, vì thế mới quyết định giữ anh lại. 
 
Ôi từ nhỏ vận mệnh của anh đã bấp bênh như thế rồi. 
 
Trình Diệc nhìn ánh trăng trên trời, cảm khái: “Có lẽ bao nhiêu năm qua chúng ta đã làm được rất nhiều việc thiện, cứu rất nhiều người, cho nên ông trời không đành lòng thấy chúng ta chịu khổ. Cậu nói xem nếu mấy ngày nay mà gặp được bão lốc, có phải là chúng ta đã game over từ lâu rồi không?”
 
“Ừm.” Tưởng Mộ Tranh lơ đãng đáp lời, còn đang tung xúc xắc, vẫn tiếp tục là đại.
 
Thật là quái dị, anh tức đến mức vứt luôn thứ đồ giải trí duy nhất mang theo từ căn nhà gỗ ra xuống biển, mắt không thấy tâm không phiền.
 
Đêm tối quá khủng bố, ai biết được phía trước có sóng gió gì đang chờ bọn họ, mà bọn họ thì đã không còn thể lực để vật lộn cùng sóng biển nữa rồi.
 
Bọn họ vẫn luôn nói chuyện phiếm để xua đi cảm giác sợ hãi và rét lạnh, hiện tại nhiệt độ trên biển chưa tới không độ. Hai người chỉ mặc quần tây áo sơmi, quan trọng là bè gỗ đều ướt nhẹp, bọn họ cũng chẳng khác nào như đang nằm trên nước.
 
Trình Diệc ngáp một cái, trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, nhưng anh ta cảm thấy thật buồn ngủ. 
 
Tưởng Mộ Tranh có trực giác không tốt, có lẽ cơ thể Trình Diệc đã đuối sức. Chính anh cũng như vậy, cực kỳ buồn ngủ. Nhưng bọn anh đều biết, nếu ngủ rồi thì sẽ không còn tỉnh dậy được nữa. 
 
Tưởng Mộ Tranh nói: “Tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa nhé.”
 
Trình Diệc cười: “Mẹ nó cậu coi tôi như con nít ba tuổi đấy à.”
 
Tưởng Mộ Tranh: “Không thì cậu kể cho tôi nghe đi.”
 
Trình Diệc: “Vẫn là cậu kể đi.”
 
Tưởng Mộ Tranh nghĩ nghĩ, kể chuyện phức tạp thì Trình Diệc nghe cũng không hiểu nên chọn một câu chuyện đơn giản. Cũng là câu chuyện thấy ở nhà Tiểu Mễ, lúc ấy còn đọc cho con trai của Tiểu Mễ nghe, cảm thấy cũng rất vui.
 
Anh nói với Trình Diệc: “Kể chuyện Carmela đi ngắm biển cho cậu nghe.”

 
Trình Diệc bắt tréo hai chân, cười: “Carmela? Đó là một người phụ nữ rất lợi hại nhỉ?”
 
Tưởng Mộ Tranh: “Carmela là một con gà.”
 
Trình Diệc: “...” Thật sự đúng là chuyện xưa cho con nít nghe, anh ta đạp Tưởng Mộ Tranh một cái, “Cậu đang cố dành cho tôi sự chăm sóc của mẹ đấy hả?”
 
Tưởng Mộ Tranh cười ha ha.
 
Trình Diệc nói: “Tưởng Mộ Tranh, tôi chỉ có một mình không vướng bận gì, chết cũng không sao. Nhưng cậu thì không thể chết được. Cậu có cha mẹ, có Lạc Táp, còn có con cái.”
 
Anh ta chết, còn có thể để dành chút nước cho Tưởng Mộ Tranh uống, có lẽ còn chịu đựng thêm được mấy ngày, đợi bè gỗ trôi đến nơi nhận được tín hiệu của bọn họ.
 
Với cái tốc độ như bây giờ thì biết bao giờ mới có thể trôi đến nơi?
 
Mà dạ dày của bọn họ đã trống rỗng từ lâu, đói đến mức bụng chạm tới lưng luôn rồi. Chai nước sắp thấy đáy kia thật sự không đủ để chống đỡ lâu hơn.
 
Tưởng Mộ Tranh: “Ai cũng không thể chết được.”

 
Hai người lâm vào trầm mặc. Trước kia cũng có lúc rơi vào cảnh tuyệt vọng nhưng không phải là cảnh chết đói chết khát như bây giờ. Cái cảm giác nằm chờ chết này thật đúng là thứ mà không phải người bình thường có thể chịu đựng nổi. 
 
“Sau khi trở về chúng ta đi đập Giang Đông Đình một trận.” Tưởng Mộ Tranh phá vỡ trầm mặc.
 
Trình Diệc: “Sao lại đánh anh ta?”
 
“Chúng ta chịu khổ thế này, anh ta lại ở câu lạc bộ ăn nhậu chơi bời, đánh xong còn phải chiếm luôn hai cái trực thăng của anh ta mới được.”
 
Trình Diệc cũng hào hứng: “Được đấy, không cho thì tiếp tục đánh.”
 
Đột nhiên, đồng hồ của Tưởng Mộ Tranh có phản ứng, anh kích động đến nói không nên lời, trực tiếp đạp Trình Diệc một cái.
 
“Làm gì đấy!” Trình Diệc thều thào nói.
 
“Người cứu viện sắp tới rồi.” Nói xong, anh ngã thẳng xuống bè gỗ, cơ thể đã chạm tới giới hạn cuối cùng, rốt cuộc không chịu nổi nữa.
 
Bắc Kinh.
Mấy ngày nay tình hình nôn nghén của Lạc Táp đã cải thiện hơn chút. Nhưng tâm trạng của cô thì vẫn đang ở đáy cốc, làm thế nào cũng không thoát ra được. Buổi tối không phải mất ngủ thì cũng là nằm mơ thấy ác mộng. 
 
Mỗi ngày đều mang theo quầng thâm mắt đi làm, lần nào đồng nghiệp hỏi thăm, cô cũng cười cười, nói có thai bị nghén dữ quá nên ban đêm ngủ không ngon. 
 
Chiều thứ sáu, cô lại tiếp tục đờ đẫn hết buổi chiều. Khi sắp tan làm, bảo vệ gõ cửa văn phòng rồi tiến vào: “Tiểu Lạc, thư của cô này.”
 
Lạc Táp sửng sốt, đáy mắt lại bắt đầu ửng đỏ, không tránh khỏi nghĩ tới trước kia Tưởng Mộ Tranh hay gửi thư cho cô, nhưng từ nay sẽ không bao giờ còn được nhận nữa.
 
Lá thư này tám chín phần mười là mấy quảng cáo linh tinh.
 
“Cảm ơn.”
 
Cô nhận thư.
 
Trên lá thứ trống trơn không đề gì, cô chần chờ một lúc rồi mở ra.
 
Giấy viết thư màu hồng nhạt.
 
Lạc Lạc bảo bối, mẹ của con anh:
Tan tầm thì hẹn hò nhé ~
Vẫn là rừng cây nhỏ ở phía nam đại đội bọn em, không gặp không về: )
Yêu em.
—— Tưởng Mộ Tranh
 
Ngày kí tên là hôm nay.
 
Là chữ viết của anh.
 
Lạc Táp che miệng, nước mắt rơi đầy mặt.
 
Cô cầm giấy viết thư, hoàn toàn quên rằng bản thân đang mang thai mà chạy chậm xuống lầu.
 
Từ dưới lầu đến ngoài cửa lớn, khoảng cách mấy trăm mét nhưng cô cảm giác như phải chạy qua cả thành phố. 
 
Lạc Táp vừa lau nước mắt vừa đi nhanh, thật vất vả tới được cổng lớn. Rừng cây nhỏ ở ngay đối diện bên kia đường.
 
Từ rất xa, cô đã nhìn thấy anh.
 
Tưởng Mộ Tranh mặc chiếc áo sơmi màu đỏ rượu, nhìn như đang lười biếng dựa vào thân cây dã hương. Anh đút một tay vào túi quần và đang nhìn chằm chằm vào bó hoa baby trong tay. Giống như có linh cảm, đột nhiên anh ngẩng đầu lên. 
 
Bốn mắt nhìn nhau.
 
Anh sửng sốt, sau đó trở tay đỡ thân cây đứng thẳng dậy rồi chậm rãi đi về phía cô.
 
Nước mắt Lạc Táp lăn dài tới khóe miệng, cô mỉm cười với anh.
 
Tên ngốc nhà cô đã trở về.
 
[HOÀN CHÍNH VĂN]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận