Em Gái Nhà Tôi Siêu Cấp Ngọt

Editor: Sơ Nặc

Beta-er: Sơ Tư

Tên đầu thú không rõ tôn xưng Y Y, làm hai người bên kia chấn động.

Chu Đồ đột nhiên cảm thấy cô bé kia dường như rất lợi hại, chẳng trách Viên Kính lại chọn cô.

Mà Mục Vân Tu giật mình qua đi, mẫn cảm phát hiện hình như có chút không đúng, kì quái cảm thấy tiểu gia hỏa như là có chút...yếu ớt?

Đây là không đủ tự tin?

Đồ vật không biết tên trong gương này khó đối phó?

Mục Vân Tu bỗng nhiên nghĩ đến tiểu gia hỏa này cũng chỉ có sức mạnh lớn, thể lực tốt mà thôi, không có năng lực thần kỳ bắt yêu trừ ma các kiểu, lập tức lo lắng không thôi, lại không dám nói năng bậy bạ, sợ rằng nói sai sẽ gây ra rắc rối.

Đôi mắt của quái thú chuyển động, ánh mắt nhắm ngay đến chỗ của Mục Vân Tu và Chu Đồ, đặc biệt là khi nhìn thấy Mục Vân Tu, thèm thuồng trong mắt càng đậm.

Hai người bị ánh mắt đối phương khóa chặt, trong lòng nhịn không được mà cảm thấy ớn lạnh.


Đối với con súc sinh không an phận này, trong lòng Y Y chẳng mấy vui vẻ, đẩy nhẹ mặt kính, ngăn ánh mắt nó nhìn về phía hai người nhị ca.

"An phận một chút!" Y Y cảnh cáo nói.

Đầu của con thú trong gương đầy ba chấm.

"Bổn, khụ, ta chỉ tùy tiện nhìn, tùy tiện nhìn, đại nhân đừng quở trách, cái đó, không biết đại nhân gọi ta ra có chuyện gì?"

Từ trên mặt con thú xấu xí, có thể nhìn ra vài phần nịnh nọt.

"Ngươi là thứ gì?" Y Y hỏi một đằng trả lời một nẻo.

"Đại nhân, ta là linh hồn của cái gương này".

"Linh hồn của gương làm sao có thể là bộ dạng này?" Y Y theo bản năng buột miệng thốt lên.

"Ách, đại nhân xin nghe ta giải thích, đại nhân hẳn là biết lúc thần khí mới sinh ra, đó là ngày hóa hình."

Y Y: →_→ ta không biết

"Chỉ là khi ta hóa hình lại vừa lúc chiếu lên ảo ảnh của một con rồng, cho nên hình dạng sau này đều tùy thuộc vào bộ dáng ảo ảnh rồng".

Chu Đồ âm thầm lấy làm kỳ lạ.

Trong truyền thuyết đúng thật là có một con rồng ảo ảnh.

Nhưng mà, hắn đều cho rằng những truyền thuyết này đều toàn bịa đặt ra.

Không ngờ được thần khí và ảo ảnh rồng thật sự tồn tại!

Quả thật là thế giới rộng lớn, việc lạ gì cũng có.


Mục Vân Tu không biết đối phương là thứ gì, chỉ biết thứ này kỳ dị nguy hiểm, nhìn nó hiểu nhân tính, lại giải thích đến quen miệng, cảnh giác trong lòng càng cao.

Y Y như cũ vẫn luôn duy trì cảnh giác, tuy rằng thứ này đã cực lực áp chế che lấp, nhưng cô vẫn nhận ra nó không tốt, theo mặt đường thời gian càng lâu, ác khí cũng lộ ra càng ngày càng nhiều, từ lúc bắt đầu đã có từng đợt từng đợt nhè nhẹ tràn ra!

Thứ này thả ra sẽ mê hoặc thị giác con người, chắc chắn không phải thứ gì tốt lành.

Hơn nữa, cô căn bản không tin nó là linh hồn của gương hay ma quỷ gì.

Trời sinh ra linh hồn ít có loại ác, trừ khi tự sinh ra ác khí.

Trong đầu Y Y bỗng hiện lên những lời này.

Nhưng mặt gương này tuyệt đối không phải ác khí!

"Ngươi nói dối!" Y Y nhìn về phía thứ đang nói không ngừng, ý đồ muốn cùng cô ký khế ước.

Linh hồn ảo ảnh rồng của gương nghẹn lại, lời nói chưa kịp phun ra đã bị chặn lại ở ngay cổ họng.

"...Đại nhân không tin ta?"

"Không tin."

"..."


Nhìn tên đầu thú xấu xí này, trong lòng Y Y liền sinh ra nóng nảy, không muốn nghe nó nói nữa.

"Rời khỏi mặt gương này!"

Đối mặt tiếng quát lớn nhiều lần của Y Y, linh hồn ảo ảnh rồng của gương nổi giận, nịnh nọt trên mặt lập tức biến sạch đi, tức giận bùng nổ làm cho mặt thú vốn đã dữ tợn lại càng thêm phần dữ tợn.

"Tiểu bối được một tấc lại tiến thêm một thước, cho rằng ta thật sự sợ ngươi sao?"

Tim Y Y đập một cách nặng nề nhưng trên mặt vẫn vô cùng trấn định.

"Ngươi không phải linh hồn của mặt gương này!"

Ảo ảnh rồng cười giễu cợt lạnh lẽo, "Không phải là sao, hiện tại ta chiếm cái gương này, nó chính là ta, ta chính là nó."

Đôi mắt của con thú không có ý tốt mà đánh giá Y Y, một lát sau đột nhiên kiêu ngạo cười to, không khí xung quanh dường như đều chấn động, nhưng mà quỷ dị là ở đây chỉ có ba người nghe thấy, không truyền tới những người khác.

"Ta nói tại sao lại cảm thấy có chỗ nào không đúng, hóa ra chỉ là một cái thùng rỗng kêu to


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận