Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào FULL


Chung Nguyên đang ngồi trong sân ăn điểm tâm một mình.

Trong sân nhà có một gốc cây ngô đồng lớn, lúc này đang mùa hoa nở, từng đóa từng đóa hoa màu tím nở rộ bên nhau, im lặng mà nồng nhiệt, giống như lẳng lặng thiêu cháy thanh xuân.

Dưới tán cây ngô đồng có một cái bàn nhỏ, một tên bộ dáng lừa người đang ngồi im lặng ăn sáng.

Tuy rằng tôi thực sự chẳng thấy khí chất của Chung Nguyên hợp tí nào với mấy từ mĩ miều như “thanh tĩnh”, “hoa ngô đồng” này kia, nhưng không thể không thừa nhận, hình ảnh trước mặt lúc này thật đẹp …
Thế là hơn nửa số máu lên não đã chậm chạp chảy ngược lại phân nửa, tôi chậm rãi bước lên trên, ngồi đôí diện Chung Nguyên.


Nhìn cái kiểu bình tĩnh của hắn, tôi cũng không biết phải mở miệng thế nào, đành nói một câu thiếu muối hết sức: “Ba ta đâu?”
“Đi ra ngoài giao lưu.

” Chung Nguyên đẩy dĩa bánh bao lên trước mặt tôi, nói như thể là chủ nhà: “Không biết chừng nào về.


Tôi nhướn mắt, đây là nhà ta hay nhà ngươi? Đương nhiên lúc này chả hơi đâu mà so đó chuyện đó, tôi khẽ cắn môi, trịnh trọng nói: “Chung Nguyên, hôm qua ngươi đưa ta về nhà?”
Chung Nguyên bình tĩnh đáp: “Chứ không em nghĩ là ai? Anh Trương Húc à?” Hắn nhấn mạnh mấy chữ Anh Trương Húc, khiến tôi nghe mà giật mình.


Tôi nhẫn nhịn, lại hỏi: “Như vậy, quần áo của ta … Ngươi gấp giùm à?”
Chung Nguyên gật đầu, mí mắt không hề nhúc nhích: “Đúng vậy!”
Trong lòng tôi rất căng thẳng: “Vậy…”
“Tự em cởi” Chung Nguyên ngẩng đầu, mặt không đổi sắc nhìn tôi: “Ngoài trừ lòng tốt giúp người làm niềm vui, giúp em gấp quần áo, anh không làm cái gì hết.


Giúp-người-làm-niềm-vui! Tôi nhéo nhéo lòng bàn tay, đè nén tức giận, hỏi ra câu cuối cùng: “Ngươi nhìn thấy hết rồi?”
Chung Nguyên nhếch miệng một cái, cười hết sức gian trá: “Thấy cái gì?”
Tôi u oán nhìn hắn, vô nghĩa, còn có gì để thấy nữa >.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận