Em Là Của Chính Tôi

Một câu hắn ta phun ra, khó nghe như người ta lấy thìa sắt cạo vào đít xoong vậy. Khả Ngân trợn mắt.

- Tại sao chứ?

Vương Dịch Phong bình thản.

- Nhà này của cô sao? Giường này cô mua sao?

Khả Ngân bị tức tới nghẹn họng.

- Anh....nói thật quá đáng.

Vương Dịch Phong ngẩng đầu liếc cô.

- Còn uất ức cái gì?

Khả Ngân tức giận, nghiến răng gằn từng tiếng.

- Đồ nhỏ mọn, ban đêm lạnh như thế, một chiếc giường rộng như vậy anh còn bắt tôi nằm dưới sàn.

Vương Dịch Phong cười khẩy một tiếng.

- Sao tôi lại phải rộng lượng với cô? Cô nghĩ tôi yêu cô sao? Khả Ngân, tôi biết cô kết hôn với tôi cũng chỉ là vì tiền thôi.

Khả Ngân nhìn hắn.

- Anh bây giờ là đang uy hiếp tôi sao?

Vương Dịch Phong bỏ quyển sách trên tay xuống, đầu hơi nghiêng một chút.

- Chính là vậy đấy. Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, biết điều một chút. Tôi đối với cô như vậy cũng đừng mong đem một lời nào nói ra ngoài. Nếu không tôi liền nói với mẹ tôi mục đích thực sự của cô.

Khả Ngân đờ người, không ngờ tới gã đàn ông trước mắt đây không những nhỏ mọn mà còn đốn mạt như vậy.

Khả Ngân nắm chặt tay, nhìn hắn lầm bầm.

- Anh rốt cuộc vì sao lại đồng ý kết hôn với tôi chứ?

Vương Dịch Phong nhếch miệng.

- Bởi vì tính hướng bình thường của cô.


Khả Ngân ngẩn người. Vương Dịch Phong nhìn khuôn mặt ngây ngốc của cô lại càng thêm khinh thường.

- Không ngờ tôi nhận ra à? Hôm đầu tiên đi xem mắt, nhìn thấy mĩ nam đi qua rõ ràng ánh mắt của cô sáng hết cả lên. Cho rằng tôi không nhận ra sao?

Vậy là khi đó hắn nhìn chằm chằm cô là vì để ý chuyện đó, cũng từ đó hắn biết cô vì tiền mà tiến tới kết hôn với hắn. Khả Ngân cảm thấy như tất cả suy nghĩ của mình đều bị hắn ta nhìn thấu, một chút uy hiếp đối với hắn cũng không có, trong khi nhược điểm của mình lại bị hắn ta nắm trọn. Cô phút chốc chẳng còn lòng dạ nào, cúi đầu lẩm bẩm.

- Thế tại sao kết hôn với người tính hướng bình thường như tôi?

Vương Dịch Phong khoanh hai tay trước ngực hừ lạnh một tiếng.

- Như vậy sẽ đảm bảo là cô không yêu tôi.

Khả Ngân lập tức trở nên khinh thường.

- Yêu anh sao? Anh quá kiêu ngạo rồi. Anh có biết tiêu chuẩn của tôi là gì không hả?

Vương Dịch Phong nhíu mày.

- Tiêu chuẩn?

Khả Ngân khoa chân múa tay.

- Tiêu chuẩn của tôi là mông cong ngực bự đấy? Anh có không? Có không?

Vương Dịch Phong trợn mắt, ở trong cổ họng rít một tiếng.

- Cô bị đần sao? Lại lấy cơ thể nữ nhân mà đặt lên người tôi à?

……………….

Buổi sáng Vương Dịch Phong dậy trước, bước xuống giường nhìn cục chăn cuộn tròn trên đất, hắn bước tới đá đá vài cái.

- Dậy.

Khả Ngân từ trong cục chăn ló đầu ra, buổi sáng mới tỉnh, mắt vẫn còn kèm nhèm. Hôm qua giành giật một hồi mới được cái chăn, cả đêm lại tức tối không ngủ được, cô dụi dụi mắt.

- Sáng rồi sao?

Vương Dịch Phong từ trên cao nhìn xuống.

- Còn không mau dậy? Định để người khác nhìn thấy cảnh này sao?


Khả Ngân hừ một tiếng.

- Còn không phải do anh sao?

Hai người rửa mặt thay quần áo xong xuôi, bước xuống dưới nhà thì đồ ăn đã được bày sẵn. Lão quản gia đứng gần cầu thang nhìn thấy hai người, liền hơi cúi đầu.

- Cô chủ, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.

Khả Ngân có chút xấu hổ, ngày đầu tiên đã dậy trễ. Cha Vương và Vương mama đều đã ngồi ở bàn ăn chờ sẵn rồi. Cô bước tới kéo ghế ngồi xuống.

- Con xin lỗi, con dậy muộn rồi.

Vương mama phất tay.

- Không sao.

Vương Dịch Phong gác tay lên vai ghế của Khả Ngân, rất giả tạo nhìn cô.

- Làm sao đây? Anh muốn em nấu cơm cho anh.

Khả Ngân tự nhiên thấy ớn lạnh, trong lòng thầm chửi bới. Mẹ kiếp, lật mặt còn nhanh hơn cả lật trang giấy. Cô giả bộ cười trừ, lúc Vương mama và cha Vương không để ý liền lườm hắn một cái. Hắn dường như không bận tâm, mà còn tỏ ra rất hào hứng không buông tha cho cô.

- Có được không?

Ở trước mặt cha Vương và Vương mama, Khả Ngân cười cười.

- Được, ngày mai em nấu cơm cho anh.

Cha mẹ Vương nhìn hai con liền tỏ vẻ rất hài lòng, Khả Ngân ở dưới gầm bàn âm thầm đạp vào chân Vương Dịch Phong một cái nhưng hắn đã nhanh chóng né được.

Ngày đầu tiên sau đám cưới không phải đi làm, nhưng Vương Dịch Phong vẫn kiên quyết tới công ty. Vương mama không hài lòng chống tay vào hông, nhìn chiếc Lamboghini Aventandor của Vương Dịch Phong ra khỏi cổng hừ một tiếng.

- Tuần trăng mật đã không đi rồi, đã thế ngày đầu tiền còn đòi đến công ty.

Khả Ngân đỡ vai bà, đưa vào nhà.

- Không cần đâu mẹ, anh ấy yêu công việc như vậy là tốt.


Thật ra trong lòng cô đang âm thầm hú hét, cầu cho hắn một đi không trở lại luôn cũng được.

Hôm nay Khả Ngân không phải tới trường, Vương mama và cô ngồi ở phòng khách chuyện trò một lúc liền nghe được có tiếng ồn ào bên ngoài. Lão quản gia ôm theo một cái bọc, nhìn qua cũng đoán được là khung ảnh, đi vào.

- Ảnh cưới của cô chủ.

Khả Ngân tới gần xem, là ảnh cưới giống trong khách sạn. Ảnh được sao làm hai bản, gửi về mỗi gia đình hai bên một tấm.

Lục đục vác ảnh lên trên phòng ngủ ở tầng hai, Khả Ngân đặt ảnh cưới ở trên giường lấy điện thoại ra gọi cho Vương Dịch Phong, một hồi lâu sau mới thấy hắn nhấc máy.

"Chuyện gì vậy?"

Khả Ngân nhìn ảnh cưới một tay chống hông hỏi.

- Ảnh cưới anh muốn treo ở đâu?

"Dưới bếp".

Khả Ngân trợn mắt.

- Anh điên sao? Tôi đang hỏi nghiêm túc đấy! Này!

"Tút tút tút"...

Khả Ngân nhìn màn hình điện thoại hiện đã báo kết thúc cuộc gọi chằm chằm. Trong lòng thầm rủa xả, mẹ kiếp nếu trong bức ảnh này không có cả bộ mặt của cô thì chắc chắn cô đã mang treo nó trong chuồng gà rồi.

Khả Ngân gọi người hầu tới mang theo khoan, treo ảnh cưới ở một chỗ gần ban công, lại cho người lắp thêm rèm ở bên cạnh. Vương mama nhìn bức ảnh không khỏi khó hiểu hỏi.

- Treo thêm rèm ở đây có vẻ không hợp lý cho lắm.

Khả Ngân cười xòa phất tay một cái.

- Cho khỏi bụi thôi mẹ.

Buổi tối Dịch Phong trở về, nhìn ảnh cưới của hai người ở trong phòng thật chướng mắt, hừ một tiếng không bằng lòng.

Khả Ngân biết hắn đang nghĩ gì, bĩu môi.

- Không tới lượt anh khó chịu, nhìn nó tôi cũng thấy ớn lắm.

Vương Dịch Phong vứt áo khoác lên giường, một bên nới lỏng cà vạt, một bên hỏi.

- Thấy ớn sao còn treo ở đây?

Khả Ngân nhảy xuống giường, bước tới kéo rèm xuống che đi bức ảnh.

Vương Dịch Phong không nói gì đi vào phòng tắm, lát sau đi ra đã thấy Khả Ngân ngủ rồi. Chắn bông dưới sàn cuộn lại thành một cục, hắn không mấy bận tâm bước qua trèo lên giường.


- Ngủ sớm thế!

Khả Ngân không động đậy, nói vọng từ trong chăn ra.

- Ngày mai còn phải dậy sớm nấu cơm. Cũng là nhờ phước của anh cả. Tôi xin chân thành "cảm ơn" nhiều nhé!

Buổi sáng Khả Ngân dậy rất sớm lục đục nấu cơm, rõ ràng người hầu trong nhà nhiều như vậy mà vẫn phải dậy sớm nấu nướng. Khả Ngân căm thù Vương Dịch Phong vô bờ, cầm một quả trứng lên đập một cái, vỡ.

Lúc cả nhà dậy ăn cơm thì cô cũng vừa nấu xong, một bàn thức ăn nghi ngút. Thật ra nói cho sang vậy thôi, cũng chỉ là một vài món đơn giản, bữa sáng cũng không cần cầu kỳ. Trước đây ở nhà mẹ Vương là quán ăn, Khả Ngân nấu ăn cũng không tệ.

Ba miếng trứng ngoài cùng bên trái đã được cô lén lút bỏ thêm thật nhiều tương ớt bên trong. Khả Ngân trong bụng hắc hắc cười gắp hết ba miếng vào trong bát Vương Dịch Phong.

- Anh ăn nhiều một chút còn lấy sức làm việc.

Vương mama nhìn thấy một màn tình cảm không khỏi xúc động, khều khều cánh tay cha Vương.

- Ông xem, Khả Ngân thật là dịu dàng.

Vương Dịch Phong nhìn cô tự nhiên tốt như vậy không khỏi nghi hoặc nhưng vẫn là gắp một miếng trứng bỏ vào trong miệng. Nhai được hai miếng liền khựng lại liếc mắt sang Khả Ngân.

Nhìn vành tai người kia gần đỏ lên, Khả Ngân nén cười, trong lòng đang điên cuồng nhảy múa. Ngẩng đầu nhìn Vương Dịch Phong, híp mắt cười.

- Ngon không anh?

Vương Dịch Phong khẽ hắng giọng một tiếng, nhai nhai miếng trứng, gật đầu.

- Ngon lắm em.

Khả Ngân nhìn biểu hiện cứng ngắc của hắn càng thêm khoái chí, ít ra trả thù hắn được một bữa cô cũng thấy thật thỏa mãn.

Còn chưa vui sướng được bao lâu, Vương Dịch Phong nắm cằm Khả Ngân, tay kia gắp một miếng trứng đưa trước miệng cô.

- Anh đút cho em một miếng.

Khả Ngân nhìn miếng trứng trừng trừng, so với khóc còn khó coi hơn cười.

- Em tự ăn là được rồi, anh cứ ăn đi. Đừng lo cho em!

Vương Dịch Phong nhếch miệng, trực tiếp mang miếng trứng đẩy vào miệng Khả Ngân. Cô mím môi, trước mắt cha Vương và Vương mama không còn cách nào đành nhai nhai. Tương ớt trong trứng tràn ra miệng, đầu lưỡi chạm vào bỏng rát cay nồng, Khả Ngân ngước đôi mắt căm tức nhìn Vương Dịch Phong, hắn chỉ đáp lại bằng cách mỉm cười cúi đầu ăn cơm trong bát.

Vương Dịch Phong tới công ty trước rồi, Khả Ngân ngày mai mới phải đi học. Chuyện kết hôn khi còn đang ngồi ở trên ghế nhà trường là chuyện hiếm hoi nhưng không phải không có, nhà trường đặc cách cho nghỉ một thời gian khá dài. Hóa ra cuộc sống của những người giàu có cũng thật nhàm chán, cả ngày đi ra đi vào không biết làm gì.

Vương mama ăn mặc thật đẹp từ trên phòng bước xuống, nhìn thấy Khả Ngân đang ngồi ngẩn ra xem ti vi ở phòng khách liền bảo cô.

- Ngân Ngân, chúng ta đi mua sắm một lát.

Nói tới được sắm sửa Khả Ngân hai mắt sáng rỡ đồng ý. Vương mama nói đồ đạc ở nhà tất cả đều cũ rồi, phải bỏ đi, lần này Vương gia sẽ sắm sửa lại hoàn toàn. Thật ra cũng không có gì nhiều, đồ dùng cá nhân hay vật dụng cần thiết đều đã được người hầu chuẩn bị, cô chỉ cần mua quần áo và một ít trang sức là được rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui