Em Sẽ Không Đợi Anh


Ước chừng một tuần, Từ Bích tìm được việc làm, dịch vụ khách hàng qua điện thoại cho một trang web tư vấn hôn nhân, với cái tên chuyên nghiệp là Matchmaker.

Ngày mới nhận việc, Chu Khả đã bông đùa với nó: "Tiểu Bích, em thấy chị gái của chị không còn trẻ nữa, còn chưa có bạn trai, khi nào em có thể giới thiệu một anh với chị gái chị được không? Chị muốn có một người đàn ông chất lượng cao, có nhà lầu xe hơi lương tháng mấy chục vạn, có tài nguyên không?"
Đường Lâm ôm quả dưa hấu nhỏ đi ra, nghe vậy, cô xen vào: "Bây giờ luật hôn nhân đã được sửa đổi rồi, hắn có nhà có xe thì cũng vô dụng, vì sau khi hắn lừa dối và ly hôn, mình sẽ phải rời nhà đi, tốt hơn là nên tự mua nhà ở vài năm nữa, về sau đây chính là nhà mình, ở cũng không cần phải lo lắng."
"Hờ! Mày nói như vậy, nghĩa kết hôn còn không bằng chính mình mua nhà xong da mặt trắng nõn nà tới độ hả?" Chu Khả trợn tròn mắt, "Đường Lâm, mày không thể ôm mộng như này được, cẩn thận đến lúc mày ba mươi tuổi còn không có người dám muốn!"
"Thực sự có vị đại sư xem bói nói tao trước 30 tuổi không gả được." Đường Lâm vui đùa nói, nhưng nét tươi cười trên mặt nhàn nhạt.

Từ lúc trở về từ chùa Tây Sơn, cô không bao giờ gặp lại Viên Chinh nữa, vì cậu đã trả phòng sớm.

Mới biết chuyện cô còn cảm thấy khó chịu, thật vất vả lấy hết can đảm mở miệng trước nhưng bị từ chối phũ phàng, cô hoàn hồn rồi lại tự cảm thấy may mắn, cũng may là cậu cự tuyệt.


Bước đi cùng cậu quá khó khăn và bồng bột, không mang lại cho cô một cuộc sống an yên.

Mà may mắn về sau, cô tỉnh ngộ, còn cậu lại tỉnh quá, còn tỉnh hơn cả cô.

"...!Chị?" Từ Bích kỳ lạ nhìn Đường Lâm.

"Hả?" Đường Lâm tỉnh táo lại, "Có chuyện gì?"
"Liệu có phải Thiền Không đại sư đã xem bói cho chị không?" Từ Bích suy đoán.

Đường Lâm kinh ngạc: "Sao em biết?"
"Mợ từng kể về việc chị đi Tây Sơn, nghe nói Thiền Không đại sư rất linh, mẹ em trước kia đã từng xem bói cho em, đại sư phán rằng em không có duyên học vấn, kết quả đang ở cao trung đành bỏ học sau khi nghe xong", Từ Bích lo lắng mà nói.


"Lâm Lâm, chẳng lẽ sự thật chị sẽ trở thành người phụ nữ độc thân?"
"Nào!" Đường Lâm cười nhạo, "Em bỏ học chẳng liên quan học vấn gì cả, em lúc ấy, ngây ngô bị tình yêu làm mù con mắt thôi."
Chuyện này không phải đều giống nhau đâu! "Từ Bích không vui, lẩm bẩm.

"Ừm, cũng đúng," Đường Lâm không định gây gổ, nhanh chóng đầu hàng.

"Ơ ơ! Làm sao lại quay qua chủ đề này, mình đang muốn bắt kịp!" Chu Khả tỉnh táo lại, đặt tay lên vai Từ Bích, vẻ mặt nghiêm túc ánh mắt chân thành tha thiết.

"Không thành vấn đề!" Từ Bích hoàn toàn đồng ý.

Vừa đồng ý, qua mấy ngày Từ Bích liền khổ ra mặt: "Em nghĩ hơi lạ, nội dung đào tạo rất lạ, hơn nữa, nghe nói đồng nghiệp của họ đã rời nhóm gọi điện và giới thiệu lý lịch của các cô gái gần như giống nhau, tính cách yêu thích đều không khác biệt lắm."
Chu Khả và Đường Lâm như một, đồng thanh: "Đây không phải là bị lừa ư?"
"Ah? không có khả năng! Công ty XX có mười người......!làm," Từ Bích nói với vẻ không chắc chắn.

"Dù sao cũng phải chú ý bản thân, xem xét kỹ lưỡng, rút lui ngay khi cảm thấy có điều gì không ổn," Đường Lâm nói, "Cùng lắm là tìm một công việc khác"..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận