Em Thật Là Tốt H


"Này, khăn lông." Đồ dùng sinh hoạt trong tiệm không thiếu, Trâu Mông vào buồng trong bê ra một hòm thuốc nhỏ: "Cậu thật sự không cần đi bệnh viện?"

Lúc này Hạ Vũ Châu cũng đỡ hơn, tinh thần đã khôi phục lại một chút, anh lắc đầu: "Vết thương nhỏ thôi."

Trâu Mông nghe giọng anh lúc này đã không còn giống ban nãy nữa, cô cũng không tiếp tục khuyên anh đi bệnh viện.

Đi bệnh viện cũng rất phiền toái, bộ dáng này của anh, cô nên đi theo hay không đây?

Trâu Mông vừa nhìn đồng hồ trên tường rồi lại nhìn về phía Hạ Vũ Châu, anh đang nhe răng trợn mắt mà bôi thuốc lên mặt, hai đứa bé đại diện cho lương thiện và ác quỷ trong lòng cô lại xuất hiện.

Lương thiện nói: "Giúp cậu ta đi, lỡ đâu cậu ta tự làm chết mình thì sao?"

Ác quỷ nói chen: "Thôi đi, bị thương thành như vậy còn không chết được.

Chẳng lẽ bôi thuốc mà lại chết à?"

Chung quy là Trâu Mông vẫn không đủ ác, cô đi đến bên Hạ Vũ Châu, cầm lấy povidone trong tay anh rồi lấy ra tăm bông mới: "Tăm bông dùng rồi thì không được chấm povidone nữa."

Nữ sinh trước mắt cao cao gầy gầy, sức lực lại không nhỏ, đầu anh đang nghiêng về một bên cũng bị cô bẻ thẳng lại.

Lần đầu tiên Hạ Vũ Châu sinh ra cảm giác cam tâm tình nguyện bị người khác bẻ cằm.

Trâu Mông cúi đầu đối diện với mắt anh, mới phát hiện động tác của mình có hơi thân mật, cô lập tức buông tay ra: "Được rồi đấy."


"Miệng vết thương rất sâu, có muốn đi bệnh viện khâu lại không?"

"Cậu có điện thoại chứ?" Điện thoại của Hạ Vũ Châu không biết đã rơi chỗ nào: "Tôi muốn gọi điện."

Trâu Mông mở khoá điện thoại rồi đưa cho anh, Hạ Vũ Châu nhận lấy, di động của cô hẳn là đã dùng rất nhiều năm, bàn phím không quá nhạy, loa còn hơi rè rè.

"Tôi ở..." Anh ngẩng đầu nhìn Trâu Mông.

"Số 509 đường Càng Tư, tiểu khu Càng Tư."

Hạ Vũ Châu lặp lại rồi ra lệnh cho đối phương: "Nhanh lên, người ta còn phải về nhà nữa."

Anh cúp máy, trả điện thoại cho cô, nhìn cô nhanh nhẹn thu dọn rác rưởi bỏ vào thùng rác.

"Cậu cũng là học sinh của trường Tư Thành?"

"Ừ, lớp 12a12."

"Lớp văn..." Hạ Vũ Châu gật đầu: "Tên là gì?"

"Trâu Mông."

"À...." Anh nghe vậy thì nói: "Là học bá viết văn rất giỏi đây mà."

Trâu Mông rất kinh ngạc, vậy mà anh cũng từng nghe qua tên cô, thật ra cũng không phải là tên của cô không được mọi người nhắc tới, chỉ là anh thường xuyên nghỉ học, chẳng mấy khi đến trường vậy mà lại nghe qua tên cô.

"Quá khen."

Hạ Vũ Châu cảm thấy cô rất thú vị, rõ ràng cô kinh ngạc nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thường.

10 rưỡi tối, có người tới đón Hạ Vũ Châu, người đó nhìn thấy bộ dáng của anh thì cũng không có gì là bất ngờ, thái độ chẳng khác ngày thường, lúc dìu anh đi ra ngoài, một trận gió thổi tới khiến tóc cô lướt nhẹ qua tay anh, mềm mại ngứa ngáy.

Hạ Vũ Châu ngồi lên xe, muốn nói một câu gì đó nhưng lại bị câu "đi thong thả" của cô chặn họng, sau đó cô cũng chẳng thèm quay đầu lại mà đi thẳng vào trong tiệm.

Ô tô chạy đi, anh mới nhận ra mình còn chưa nói một lời cảm ơn với cô.

Một tuần sau, Trâu Mông cũng chưa gặp lại thiếu niên với mái tóc vàng kim ấy, cô không nghĩ nhiều, rốt cuộc bây giờ đang là thời gian học bù, có thể nhìn thấy anh mới là kì quái.

Học bù vào kì nghỉ hè chỉ có học sinh lớp 12, nhà ăn vẫn mở cửa như bình thường nhưng lại vắng hơn rất nhiều.

Trâu Mông đứng xếp hàng, thực đơn đồ ăn mùa hè không mấy phong phú, nhưng nhà ăn cung cấp cả mì trộn rau, tươi non ngon miệng, cô rất thích.


Trâu Mông gọi một chén mì nước, không gọi thêm thức ăn.

Mới ngồi xuống không lâu, đối diện đã có người ngồi, là một người có mái tóc vàng kim, trên trán còn có cả băng gạc.

Hạ Vũ Châu nhìn thấy ánh mắt cô nhìn mình giống hệt như lần trước, rõ ràng rất bất ngờ nhưng vẫn duy trì vẻ mặt nhàn nhạt.

Lần đầu tiên anh nảy sinh tính tò mò với một người khác phái, cảm thấy cô rất thú vị.

Trâu Mông ăn rất chậm, cô nhai kĩ càng, rũ mắt nhìn xuống mặt bàn, cũng không hề quan tâm đến người đối diện.

"Ăn ít vậy?" Hạ Vũ Châu mở miệng nói trước.

"Ừ." Trâu Mông lại gắp một đũa rồi cho vào miệng.

"Bảo sao gầy thế."

Nói xong, trong chén của Trâu Mông xuất hiện mấy miếng thịt thăn chua ngọt.

Cô vừa định nói không cần, người đối diện đã cướp lời: "Đũa sạch mà."

Cô ngượng ngùng từ chối, nhẹ giọng nói câu cảm ơn, gắp một miếng thịt lên cắn một chút, chất thịt mềm mại, vừa chua vừa ngọt, cũng may không quá ngấy.

Từ lúc vào hè khẩu vị của cô không được tốt, nhưng vị chua cay như vậy lại có chút hợp miệng.

Hạ Vũ Châu đánh giá cô, lúc này ánh sáng đầy đủ, anh có thể cẩn thận nhìn rõ gương mặt Trâu Mông.

Anh phát hiện nhan sắc của cô bị lớp tóc mái dày cộp kia phong ấn, hôm nay cô rẽ sang một bên, lộ ra cái trán nhẵn nhụi, làn da cô rất trắng, gương mặt bởi vì nóng bức mà hơi phiếm hồng, đôi mắt vừa to vừa tròn, phần đuôi còn hơi nhếch lên.

Chóp mũi tinh xảo đáng yêu, đôi môi hồng nhuận, gần khoé mắt và cánh mũi có một nốt ruồi nho nhỏ, khiến cô thêm phần đáng yêu.


Thật là đẹp.

Đều nói nốt ruồi kia là nốt ruồi lệ, không biết một cô gái như cô cũng sẽ dễ khóc sao?

Có lẽ là ánh mắt của Hạ Vũ Châu quá nóng, Trâu Mông không có cách nào lơ đi, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh.

Buổi tối hôm đó, Trâu Mông mặc áo khoác nên anh không để ý, mà lúc này sống lưng cô thẳng tắp, Hạ Vũ Châu mới phát hiện trên người cô chỗ nào nên gầy thì gầy, chỗ nào cần to thì cũng rất to.

Ánh mắt Trâu Mông dừng ở băng gạc trên trán anh.

Hạ Vũ Châu nhướng mày, chủ động mở miệng: "Khâu ba mũi."

Cách đó không xa có mấy người thấy Hạ Vũ Châu và Trâu Mông ngồi đối diện với nhau còn nói chuyện, bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán.

Loại ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn rồi trao đổi, một bộ hóng hớt soi mói, Hạ Vũ Châu và Trâu Mông đều hiểu.

Hai người bọn họ, một người là học bá lớp văn, một người là trung tâm đề tài, xách riêng ra cũng đủ thứ chuyện để nghị luận.

"Ngày hôm đó cảm ơn cậu." Lúc này Hạ Vũ Châu mới nói đến chuyện chính.

Trâu Mông khựng lại hai giây rồi nhẹ nhàng đáp: "Không có gì."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận