First Love - Taekook

"Con xin mọi người tác thành cho bọn con, con và Taehyung không yêu nhau"

Bà Kim nghe như sét đánh ngang tai vội ngồi xuống ghế vì không thể đứng vững nữa, bà Lee cũng suýt ngất phải nhờ đến chồng mình dìu cho ngồi xuống. Cứ tưởng hôm nay là ngày vui của đôi trẻ nhà mình, vậy mà hai bà mẹ được một phen tá hoả.

"Taehyung, con không định nói gì sao?"

Bà Kim nhìn sang đứa con trai yêu quý mà cầu mong nó nói chút lời gì với bà, mong là hai đứa chỉ bày trò cho vui chứ không phải là sự thật đang ở trước mắt bà.

"Mẹ, con thật sự yêu Jungkook"

Hai phu nhân nghe đến đây như chết lặng, vậy là xem như mất rể thảo dâu quý, không còn gọi nhau là thông gia được nữa.

"Chị Kim à, dù gì bọn nhỏ cũng đã đi trước chúng ta một bước, mình là bậc cha mẹ, đừng nên ép bọn nó, cưới gả yêu đương là chuyện duyên phận, bọn nhỏ hạnh phúc là được rồi"

Ông Lee đứng bên cạnh thuyết phục, dường như cũng ngầm tán thành cho cả bốn đứa nhỏ. Ngay từ đầu ông cũng chẳng có ủng hộ cái hôn ước này, mọi sự là do hai bà phu nhân tự lập thành với nhau.

Jungkook ngồi bên cạnh Taehyung như có thêm hy vọng, cậu cũng không nghĩ rằng trong phút chốc cậu đã thành người của Taehyung như thế, bây giờ cậu là của anh, đường đường chính chính trên danh nghĩa. Cậu cũng không nghĩ chuyến bay nửa đêm ngày hôm đó là cái kết của anh và cậu, Taehyung thật sự thật sự muốn giữ cậu bên mình. Càng lúc Jungkook càng cảm thấy an toàn hơn.


"Thưa bác, con không phải là con gái lá ngọc cành vàng được như Haemi, nhưng con thật sự yêu Taehyung con trai bác."

Taehyung nghe Jungkook nói ra những lời này tự dưng có chút xót xa, trong lòng kiên định phải bảo vệ cậu cho bằng được.

Bà Kim có đau lòng cách mấy cũng không thể làm gì được, còn sót lại chút hy vọng cuối cùng chỉ mong cả hai suy nghĩ lại.

"Hai đứa, mẹ thật sự rất muốn tụi con thành vợ chồng. Rất muốn Haemi làm con dâu của mẹ."

"Con xin lỗi bác, nhưng mà con có thai rồi! Là con của anh Jaehoon"

Bà Lee nghe đến đây thì đau tim ngất lịm, cả nhà vội vã đưa bà đến bệnh viện, vậy là xong, không còn chút cơ hội nào cho cuộc hôn nhân này nữa.

Phu nhân Kim đau lòng, nhìn Taehyung và Jungkook bà tự dưng thấy xót, xót cho con trai mình và xót cho cậu trai bên cạnh nữa.

"Con nghĩ, hai đứa nó hạnh phúc là được rồi"

Namjoon bước vào, sự tình từ nãy đến giờ anh và Seokjin bên ngoài đều chứng kiến hết tất cả.

"Con biết cô không ghét Jungkook, con mong cô có thể niềm nở yêu quý Seokjin thì cũng sẽ đón nhận được Jungkook"

Bà Kim vội xoay mặt gạt đi hai dòng nước mắt, bà cũng biết bản thân không nên đau lòng vì hạnh phúc là của con trai bà.

"Con tên là Jungkook sao?"

Bà xoay sang hỏi, Jungkook chỉ rụt rè gật đầu, dạ một tiếng.

"Được rồi, hai đứa chắc là mệt rồi, tối nay ngủ ở đây vậy. Sáng mai mẹ đưa hai đứa đi xem ngày tốt"

Jungkook nghe đến mà không tin vào tai mình, cậu đến đây đã chuẩn bị tinh thần bị mắng bị đuổi rồi đó chứ.


"Mẹ vẫn chưa chấp nhận được, nhưng mà mẹ sẽ cố gắng. Hai đứa cũng cố gắng hạnh phúc có biết không?"

Bà Kim nhẹ nhàng nắm tay Jungkook mà xoa xoa, như muốn một lần trút bỏ hết mọi lo lắng từ trước đến nay mà đặt niềm tin lên cuộc hôn nhân này của hai đứa nhỏ.

Jungkook tối đó nằm bên cạnh Taehyung, ôm Yeontan trong lòng mà vẫn chưa tin mọi thứ bây giờ là sự thật. Cậu cũng đã gọi điện báo cho mẹ biết, bà Kim cũng bảo mẹ Jeon sắp xếp lên đây cùng với cậu, sẵn dịp thông gia gặp mặt.

Bà Jeon nghe tin vui từ con trai mà rơm rớm nước mắt, bấy lâu nay bà cứ sợ người ta sẽ làm khó làm dễ con mình, vậy mà bây giờ cậu có thể hạnh phúc như vậy thì trong lòng bà cũng không còn vướng bận gì nữa.

Jeon Jungkook trong bộ vest trắng tinh ngày cưới khiến bà Kim cũng rưng rưng khóc, bà không ngờ cậu rể của bà xuất sắc như vậy, bây giờ bà không còn khóc vì đau lòng nữa, mà hẳn là khóc vì sung sướng.

Mọi người vui vẻ chúc mừng cho Kim gia, phu nhân Kim không giấu được sự vui vẻ đã mời hết bạn bè gần xa đến để chung vui cùng con trai và cậu rể quý của bà. Haemi hôm nay cũng có mặt, tự dưng cô cũng muốn khóc cho đôi này, khóc vì mừng thay cho họ, cái thai trong bụng cũng đã lớn thêm một chút, Jungkook cũng thích mà xoa xoa.

"Khi nào sinh nhớ báo cho tụi này biết đó"

"Tất nhiên rồi!"

Tiệc sắp đến giờ, Jungkook cứ ngó ra trông ngóng dáng hình quen thuộc, cậu cứ thấp thỏm nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra cổng.

"Jungkook à"

"Bác Kim!!!"


Jungkook mừng rỡ, cuối cùng cũng đợi được bác đến, chỉ còn 5 phút nữa là đến giờ làm lễ rồi.

"Con tưởng hai người không đến kịp"

"Bác đã hứa là bác sẽ đến mà"

Taehyung ôm chầm lấy hai bác cũng không giấu nổi vẻ xúc động, bác trai bác gái nhìn Jungkook trong bộ vest trắng tay cầm bó hoa đỏ rực mà chậm nước mắt chúc phúc cho đôi trẻ. Hôm nay ai cũng khóc vì Jungkook hết. 

Tiếng nhạc vang lên, Jungkook tiến vào lễ đường với những tiếng vỗ tay, cánh hoa tung phấp phới ngập trong sự hân hoan vui mừng của mọi người. Cả hai trao nhẫn cho nhau, Taehyung khẽ đặt lên môi cậu một nụ hôn, trong mắt anh bây giờ chỉ còn mỗi mình Jeon Jungkook.

Tiếng chuông nhà thờ vang vọng giữa trời xanh, ngày hôm ấy, Jeon Jungkook chính thức thuộc về anh, tóm gọn được mục tiêu của đời cậu.

"Anh sẽ luôn yêu em chứ?"

"Jungkook, anh bây giờ không yêu em thì đợi đến bao giờ anh mới có thể yêu em được nữa?"

End.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận