Gái Già Xì Tin

Định nhận thấy mình đang lao bổ về phía cô gái đang cúi đầu đi xuống cầu thang thì vội vàng lách sang một bên. Anh không hề biết cái cô gái vừa giật mình sợ hãi vì thấy một cục đen sì lao vào người cũng né sang một bên y hệt như mình. Cả hai vấp vào nhau cái cốp và loạng choạng ngã ngay chiếu nghỉ của cầu thang.

Định cố đỡ cô gái nhưng không được vì mất đà. Cả hai đổ rầm lên nhau trong một tư thế kì quặc.

Dương choáng váng chưa hiểu sự tình thế nào, chỉ thấy bị một người đang... đè lên mình đến mức khó thở thì lắp bắp.

"Anh... anh làm cái gì thế?"

Định lính quýnh cố chống tay để đứng dậy, nhưng lại chống vào bụng Dương. Cô hét lên, theo phản xạ... đạp luôn một cái, khiến Định ngã sang một bên, va vào thành cầu thang đau điếng.

Dương hết hồn, vội lồm cồm bò dậy, lại gần kẻ mà suýt chút nữa cô đã "ngộ sát", áy náy.

" Xin lỗi nhé. Tôi không cố ý. Anh...anh có sao... không"

Dương chìa tay định kéo người đó lên. Trong bóng tranh tối tranh sáng của ngọn đèn nơi bậc cầu thang bệnh viện, Dương sững người khi nhận ra Định. Cô ú ớ.

"Anh... anh ạ".

Định nhận ra Dương, anh cũng giật mình sửng sốt, nhưng rồi nhớ ra điều quan trọng, anh vội vã bật dậy, túm lấy tay cô.

đâu?".

Bị bóp đến phát đau, Dương cố kìm nén rút tay ra nhưng không được, cô trỏ bàn tay còn lại lên tầng.

"Ở trên ấy".

Bàn tay của Dương lập tức được buông tự do. Định xoay người quay ngoắt chạy lên cầu thang, bỏ mặc Dương đứng chơ vơ, chưa hết bất ngờ vì cuộc chạm trán kì quặc. Phew, thế là quái nào nhỉ? Có lẽ cuối cùng anh ta cũng mở điện thoại, thấy tin nhắn và lao đến đây. Nhưng không nhất thiết phải coi cô không khác gì củ khoai thế chứ?

Nghĩ đến "củ khoai", Dương lại sực nhớ ra mục tiêu nhét cái gì vào bụng của mình. Cô đang cồn lên trong cơn đói. Người cô bắt đầu bủn rà bủn rủn theo cái kiểu quá quen thuộc mà cô đã biết: tụt huyết áp. Nhưng nghĩ giờ mình bỏ đi ăn thì cũng hơi vô lương tâm, ít ra cũng lên để trình bày cụ thể tình hình với Định cho anh ta đỡ... xoắn quẩy. Cứ nhìn điệu bộ hoảng hồn vừa nãy, cũng đủ biết nếu có chuyện gì với Quân, anh ta sẽ không khác gì một con gà mái nhảy ổ, cục ta cục tác loạn xà ngầu. Nghĩ đến hình ảnh này, đột nhiên Dương phì cười, cô phủi phủi đ-í-t quần rồi lếch thếch quay lên phòng.

Khi Dương đẩy cửa vào, cô bất ngờ sững lại khi thấy hình ảnh, Định đứng như tượng đá nhìn cái kẻ đang dây dợ băng bó lòng thòng trên người. Vẻ mặt anh lặng đi. Một cảm xúc khó tả trên mặt anh khiến Dương thậm chí không dám thở mạnh. Cô bất động nhìn cái con người bất động đang nhìn ngắm một kẻ bất động thương tích đầy mình trên giường.

Nhưng, như mọi khi, cái dạ dày vô duyên của cô lại réo lên òng ọc cực kì... đúng lúc. Buổi tối. Khu bệnh viện vắng người, im ắng đến mức âm thanh đó vang lên chẳng tao nhã chút nào.

Định giật mình quay ra phía Dương, khiến cô chỉ mong tự dưng mặt đất toác ra, cho mình nhảy xuống. Nhưng tất nhiên, mặt đất không đời nào nứt toác ra cả, vậy nên cô đành ngượng ngập xoa bụng, nói lảng đi.

"Cậu ấy không sao. Vẫn đang còn chút thuốc giảm đau nên ngủ say lắm...".

Định gật gật đầu. Anh không nói gì khiến Dương một lần nữa cảm giác mình là người thừa. Anh ngồi xuống bên cạnh giường Quân, quan sát hồi lâu.

"Chuyện gì?"

Dương ngẩn ra một lúc mới hiểu là Định đang hỏi mình. Cô chép miệng, nói đơn giản.

"Đánh nhau trong quán bi – a. Bị đánh hội đồng".

Định không nói gì nữa. Dương cũng im lặng, tự thắc mắc không biết mình có nên "bàn giao" lại Quân cho Định, rồi cắp đ-í-t đi về nhà không. Cô đã đủ mệt lắm rồi.


"Đây là phòng bệnh theo yêu cầu???"

"Vâng"

"Có y tá chứ?"

"Có. Nếu mình yêu cầu thì sẽ có người trông cả đêm giùm...".

Định gật đầu, không nói gì, lách qua Dương, đi thẳng ra ngoài. Dương mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế sát phòng.

Mình thậm chí chẳng được coi bằng một củ khoai. Dương ấm ức nghĩ. Chắc anh ta nghĩ mình là con giun con dế sao mà có đi cũng không nói được một lời. Thôi được rồi, khi anh ta ta trở lại, cô dứt khoát sẽ tống trả cái "của nợ" này cho anh ta. Hôm nay cô làm người tốt thế là đủ rồi.

Đang nhắm mắt lơ ma lơ mơ trên ghế, thì có tiếng bước chân trở lại. Định cùng một cô y tá dáng điệu mập mạp đi vào. Định quay sang cô y tá, nói nhẹ.

"Chị trông cẩn thận nhé. Có việc gì gọi ngay cho tôi. Tôi sẽ trở lại sớm".

Cô y tá cười nụ cười có tên là "yên tâm đê" rồi đi vào, bắt đầu kiểm tra lại Quân một lần nữa. Định đến bên Dương khi cô đang lờ đờ mở mắt ra.

"Đi nào, tôi đưa em về".

Câu nói dịu dàng có sức sát thương... khủng khiếp làm cho Dương đờ đẫn mất một lúc. Cô đứng dậy, định thần một hồi lâu, rồi bước theo chân Định đang dứt khoát đi ra cửa.

"Cậu ấy... nhưng để cậu ấy..."

"Không sao. Tôi hỏi bác sĩ rồi. Vả lại có cô y tá trông nữa".

Dương gật gật đầu đi theo Định. Khi đến khoảng sáng nơi họ đâm sầm vào nhau lúc trước, Định quay sang Dương. Lúc này anh mới để ý đến những vệt máu loang lổ trên người Dương.

"Vừa nãy em định đi ăn à?"

"Vâng".

"Đồ ăn bệnh viện giờ chắc vẫn còn. Nhưng khó ăn đấy. Chịu khó đi xa một chút nhé, được không?".

Dương gật gật đầu, không nói gì. Không phải vì quá đói, quá mệt, mà là vì, với mỗi sự ngọt ngào quan tâm, cô chẳng bao giờ có... sức đề kháng.

Định dong chiếc FX đã theo anh từ thời sinh viên đi về phía Dương đang đứng ngẩn ngơ trước nhà để xe bệnh viện. Trông cô bé nhỏ, yếu đuối với những vệt máu còn loang đầy trên áo, và nét mặt đã tái đi.

"Em lên đi".

Dương trèo lên xe bằng hết sức lực còn lại. Nhưng đúng lúc chiếc xe rồ đi, Dương chợt thấy một cơn xây xẩm ập đến. Chới với, cô nhào tay ôm đại chiếc lưng đang sát gần mình nhất...

Chưa từng có cô gái nào ôm chầm lấy anh vì... đói ăn cả...

Định hơi sững người khi đột ngột nhận thấy lưng mình bị túm chặt. Cả một mái đầu nào đó cũng đột ngột dúi vào vai anh. Ngạc nhiên, khó xử, băn khoăn, khiến anh lặng lẽ lái xe đi, dù trong đầu là vô vàn câu hỏi. Anh biết Dương không phải kiểu các cô gái sẵn sàng ôm chầm lấy lưng của một người vẫn còn lạ lẫm với cô. Thế nhưng mà... nói sao nhỉ, àh ừ thì lưng anh vẫn đang bị cô... tóm chặt kia mà.


Định bần thần một lúc, chiếc xe mỗi lúc một chậm lại, ngập ngừng.

"Dương???"

túm chặt hơn. Phía sau, tiếng thở có phần nặng nề.

"Dương???"

Khi xe Định gần như tấp lại, phía sau, mới có tiếng thì thào.

"Em... em đói quá"

Định phải dừng khựng lại để nghe giọng nói mỗi lúc một rời rạc dần.

"Anh... anh nhanh cho em ăn được không".

Định ngẩn người. Lúc này anh mới nhớ ra dáng điệu thiểu não của Dương. Chưa một lần nào, anh từng thấy có cô gái ôm chầm lấy mình vì... đói ăn cả, nên Định có phần choáng váng.

"Ừ. Xin lỗi..."

Định đề ga mạnh hơn. Nếu không sợ cô nàng sắp xỉu vì đói ở phía sau văng ra ngoài mất, anh chắc sẽ trở lại cái thời bốc đầu xe lên mà phóng rồi.

Quán ăn đêm lèo tèo vắng khách. Định cứ nghĩ Dương sẽ sáng mắt lên khi nhìn bát cháo bốc khói bưng ra trước mặt và sẽ ăn nhiệt tình. Nhưng cô ngồi thiểu não, nhìn bát cháo và thở đầy mệt nhọc. Định lau thìa, đưa cho cô. Đến lúc Dương cầm thìa, Định mới thấy tay cô run run. Cả khuôn mặt tái mét, những giọt mồ hôi rịn dần trên trán.

"Em ổn không?"

Dương gật gật. Cô chậm chạp ăn từng thìa cháo. Cứ như ăn là việc phải gắng sức. Định cũng gọi một bát miến lươn. Lâu rồi không ăn. Còn nhớ, thời nghèo khó, Định mỗi lần đi qua hàng miến lươn đầu hẻm, anh đều nuốt nước bọt và cái bụng sẽ kêu ùng ục hệt như tối nay cái bụng của Dương đã biểu tình. Giờ, khi đủ tiền để ăn tất cả những hàng miến lươn mà anh thích, thì không tìm thấy đâu cơn thèm ăn hồi đó. Nhưng người ta vẫn cần phải ăn, để sống. Phải không? Hay, cần ăn để không chết lả như cô gái đang ngồi trước anh đây.

Sực nhớ ra điều gì, Định quay nhìn chủ quán.

"Đây có trà gừng không chú?".

Ông chủ quán cởi trần trùng trục, cái bụng như thùng nước lèo, trố mắt nhìn Định.

"Đây là quán bún miến phở. Làm gì có trà gừng. Trà đá thì may ra còn điều chế được".

"Vậy cho cháu trà nóng. Có đường thì càng tốt".

"Đàn ông đàn ang mà hảo ngọt thế à? Ở đây mì chính thì có chứ làm gì có đường".

Định sựng lại, gượng gạo.

"À vâng"...

Mắt Định liếc qua Dương. Cô vẫn chậm chạp ăn. Bát cháo vơi đi được gần phân nửa. Mặt cô vẫn màu tai tái như vậy. Định lại nhìn chung quanh. Mắt anh dừng lại ở vài hàng tạp hóa bên đường. Xa xa, có một hiệu thuốc. Định nhổm dậy, chạy đi, không nói một lời.


Khi Định chạy vụt đi, Dương mới ngẩng mặt lên, chiếc thìa rơi bịch xuống bát cháo. Cô ngồi thở. Giờ Dương mới có thể thở một cách thoải mái, thậm chí ồn ào và tự tin là mình... sống chắc rồi. Hồi nãy, cơn xây xẩm choáng váng khiến Dương không còn biết trời đất gì nữa, cứ như chuẩn bị đi gặp ông bà tổ tiên đến nơi.

Cô vốn là người rất xấu đói, khi đói tính tình cực kì khó chịu, nhặng xị và đòi ăn bằng được. Ngày trước, khi đi học, túi của Dương bao giờ cũng có một ít bánh trái, và luôn luôn có kẹo gừng. Dương tất nhiên không đảm đang và lo cho bản thân mình được thế. Chẳng qua, vì mẹ biết tính cô ẩu đoảng, lại hay tụt huyết áp bất thường, cho nên cứ để sẵn ở đó. Nhưng từ khi Dương đi làm, sống một mình, thì mẹ không còn dịp để nhét quà bánh vào túi cô. Dương cũng biết thói xấu của mình nên cứ thấy đói là ăn ngay. Mà hàng quán ở Hà Nội này, nơi nào, giờ nào chẳng có. Chỉ là tối nay...

Vừa nghĩ đến đó, Dương lại thấy...xây xẩm tiếp. Cô không biết mình đã làm gì nữa, ôm chặt cứng lấy Định cứ như lưng anh là thứ cuối cùng có thể bám víu trên đời. Liệu anh có tin, khi cô nói, nếu lúc đó, không túm lấy anh, cô tưởng như mình sẽ rơi xuống vực sâu không đáy...

Xấu hổ, thẫn thờ, mệt mỏi, mọi cảm giác trộn lẫn khiến Dương kiệt sức.

Mà Định đi đâu thế nhỉ? Hay anh hoảng hồn sợ cô lại lên cơn ôm chầm lấy mình nên chạy mất dép rồi?

Dương vẫn đang thẫn thờ với viễn cảnh bị bỏ lại một mình thì Định trở lại. Anh lại gần ông chủ quán trần trùng trục ấy, nói gì đó, rồi lấy phích nước, pha pha khuấy khuấy. Dương giương mắt lên nhìn khi thấy Định quay lại, đặt vào tay cô cốc trà nóng bỏng. Mùi gừng thơm lừng khiến Dương như tỉnh lại.

"Uống cái này đi"

Dương nhìn Định một cái, lại nhìn cốc trà gừng trong tay, cơn yếu đuối đến bất thình lình khiến Dương thấy mũi cay cay. Cô vội vàng uống một ngụm.

"Cẩn thận nóng!!!"

Nhưng lời cảnh báo của Định không còn kịp. Dương chỉ thấy một cảm giác bỏng ran khắp lưỡi và cô phun ra ngay lập tức, may mà không nhằm trúng Định. Dương lính quýnh đặt cốc trà xuống, mặt mày ngẩn ra, không còn biết có nên chết luôn cho đỡ xấu hổ không thì xập giấy ăn rẻ tiền của quán ăn đã vội vã được đặt vào tay cô.

"Quên, tôi không kịp nhắc em".

Dương lau lau miệng, ngồi đần ra, lại nhìn Định, như một con ngốc. Còn anh nhìn cô đầy cảm thông.

"Không sao chứ?"

Không biết vì sự "dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi" của Định, hay vì sự vô duyên không tả xiết của bản thân, hay vì cơn điên chập cheng bỗng dưng ào tới sau một ngày đầy biến động, mà Dương đột nhiên lăn ra... khóc.a

Chiếc lưng đang sát gần mình nhất...

Chiếc xe FX phóng vụt đi trong đêm. Thành phố này, có những buổi đêm đèn vàng vắng lặng. Một gã trai im lặng một cách nghĩ ngợi, nhưng cố ra vẻ chăm chú lái xe, một cô gái ngồi sau, mặt ngẩn ngơ, mắt vẫn còn sưng đỏ và mái tóc bay tung rối bời.

Nhưng, trên đường bất ngờ mọc ra hai anh cảnh sát cơ động đập tan hết cả... lãng mạn. Hai anh mặt lầm lì áp sát xe vào xe Định, buộc anh dừng lại.

"Anh chị cho xem giấy tờ xe?".

Định móc giấy tờ ra đưa. Hai gã cảnh sát lật đi lật lại, rồi trỏ sang Dương.

"Chị đã vi phạm luật an toàn giao thông, đi đường không đội mũ bảo hiểm"

Lúc này Dương mới sực nhớ, tay cô đờ đẫn sờ lên đầu. Chết tiệt thật, hôm nay nhảy đi xe buýt đến cơ quan, rồi lượn xe ôm đến quán bi – a, từ quán bi – a đi taxi đến bệnh viện, đào đâu ra mũ bảo hiểm cơ chứ. Cô nhăn nhó nhìn sang Định, mặt chảy dài. Định rút ví, dúi một tờ tiền vào tay một tên cảnh sát.

"Anh thông cảm".

Hai tay cảnh sát nhìn nhau, gật đầu, rồi nhảy lên xe, trước khi đi bỏ lại một câu.

"Thôi làm lành đi. Đêm hôm khuya khoắt còn giận nhau làm gì. Khóc sưng hết cả mắt rồi kia kìa".

Dương đơ người ra, cảm giác xấu hổ lại chạy lên từng lỗ chân lông khiến Dương cúi gằm mặt. Sao cô lại có thể thế cơ chứ. Ngồi khóc như mưa như gió trong quán ăn, khiến Định ngồi khó xử như một tội nhân, còn ông chủ quán cởi trần trùng trục thì cứ nhặng lên.

"Khóc cái gì. Khóc cái gì hả? Ôi giời ơi, nín đi chứ hả! Này, cái cậu kia... Dỗ người yêu đi chứ... Khóc thế này ai mà vào đây ăn nữa..."

Ông ta càng " nín đi chứ hả" Dương càng nức nở, đến lúc khản cả giọng. Cô nhắm mắt nhắm mũi vớ lấy đống giấy ăn cứng quèo ở bàn, ra sức chùi đến rát cả má, mũi... Có lúc mắt mũi kèm nhèm, Định phải ấn tờ giấy vào tay cô. Cuối cùng, khi ông chủ quán chán chẳng buồn lèo nhèo, Định vẫn ngồi kiên nhẫn bên cạnh, nhìn Dương như nhìn một đứa bé mẫu giáo.


"Sao rồi"?

nàng đã cười như mếu.

"Đợi em uống nốt nhé".

Rồi rất không khách khí, Dương uống hết sạch cốc trà gừng giờ chỉ còn ấm ấm. Nói đi nói lại, hình ảnh của cô trong mắt Định cũng đã nát như tương bần rồi, màu mè mà làm gì nữa. Hơn nữa, không thể không kể đến một lí do là, cô rất mê trà gừng. Miếng ăn giữa đàng, ai đàng hoàng là dại. Dương đàng hoàng thì đã chẳng đàng hoàng rồi, lại đang mệt chết đây, uống thêm chút nữa cho ấm bụng, cũng đỡ tốn công Định lăng xăng chạy đi mua về cho cô.

Uống xong, mặc cho Định đi trả tiền, Dương đứng dậy, cố lấy vẻ thản nhiên nhất để ra cạnh xe của Định chờ đợi, lờ đi đôi mắt của ông chủ quán nhìn mình như con yêu quái rụng lông. Định trả tiền xong thì đi ra nổ máy, nhìn Dương một chút, định nói gì đó lại thôi. Cô cũng lẳng lặng lên xe.

Xe chạy không nhanh không chậm. Hai người im lặng, sự yên lặng không hiểu sao không khiến Dương nhẹ nhõm, nó chỉ khiến cô thấy mình là một cục nợ phiền toái với Định mà thôi. Chắc anh cũng chán hẳn, chả buồn nói với cô nữa rồi. Dương nghĩ mãi, không biết có nên xin lỗi Định vì đã khóc vô duyên vô cớ và làm mất mặt anh đến thế không.

Trong lúc đầu cô đang đánh nhau loạn xà ngầu giữa có mở miệng hay không mở miệng thì giữa đường mọc ra hai tay cơ động. Đã lấy tiền thì chớ, lại còn gán cái lí do cô khóc vì giận người yêu. Lí do ấy thanh cảnh quá, cô tiêu hóa không nổi. Mà Định thì chắc còn không tiêu hóa nổi hơn.

Vừa làm anh điếc ráy, vừa làm anh mất tiền, vừa làm anh mất mặt. Đến một câu xin lỗi cô cũng không mở miệng ra được thì... Cuối cùng, khi hai tay cảnh sát cơ động đã khuất dần nơi cuối đường, cơn đấu tranh tư tưởng của Dương cũng đến lúc kết thúc. Cô cúi đầu lí nhí bằng cái giọng khản đặc.

"Xin lỗi anh Định nhé"...

Định hơi nhướng mày, cuối cùng phì cười.

"Ngốc thật. Lên xe đi"

Dương lại leo lên xe. Phù, dù sao nói được câu xin lỗi cô cũng thấy nhẹ cả bụng rồi. Còn những chuyện xấu hổ hôm nay, cô sẽ nghĩ vào lúc khác. Quyết định vậy đi!

Dương tự nhủ mình như thế, lắc lắc đầu cố văng những ý nghĩ đầy màu... nhục nhã đang quay trở lại, thì nghe giọng Định vang lên đầy lo lắng.

"Em sao thế? Nhức đầu à?".

Dương ấp úng "Không... Không ạ".

Định dường như không tin nhưng cũng không biết nói gì hơn. Chiếc xe lại trôi đi trong lặng im. Đường vắng.

Đêm trong lành với vài cơn gió nhè nhẹ. Bóng những ngọn đèn cao áp ngả xuống con đường màu sẫm vàng êm ả. Nếu vào một đêm khác, một hoàn cảnh khác, bờ vai rộng rãi này trước mặt Dương sẽ có sức cám dỗ biết bao... Nhưng giờ thì cô chẳng có một tí tẹo tì teo nào tinh thần, sức lực để mà... bị cám dỗ nữa, chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng về đến nhà, nhét 1 nắm thuốc an thần vào bụng và ngủ ngay lập tức.

Vừa nghĩ đến đó, chiếc FX cua một vòng rẽ vào phía khu chung cư nhà Dương rồi dừng lại.

Dương hồi hả bước xuống. Định quay nhìn cô, nhẹ giọng.

"Nghỉ ngơi sớm nhé."

Dương gật đầu như bổ củi, rồi sực nhớ ra, cô nhìn Định thoáng nét lo lắng.

"Anh lại vào viện bây giờ ạ?".

"Ừ"

"Vậy anh đi đi không muộn".

Định gật đầu, vê ga định đi, nhưng nghĩ thế nào, anh dừng lại.

"Cám ơn em đã vất vả vì cháu tôi".

Dương sững ra, chưa kịp nói gì thì chiếc xe đã vụt đi. Bóng Định, thoáng chốc đã mất hút cuối đường.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận