Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

"Fourth mất tích rồi?"

.

Jihwa nói chỉ gặp Fourth mấy phút thôi sau đó sẽ quay lại, nhưng Heena chờ mãi, đã quá giờ trưa mà vẫn không thấy bóng dáng hai mẹ con đâu, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi lo lắng khôn cùng. Bà tò mò chạy ra sân xem thế nào, nhưng cũng không có ai, chỉ thấy chiếc điện thoại ai đó đánh rơi dưới gốc cây phượng trong sân. Heena tò mò nhặt lên, màn hình điện thoại hiện ra là hình của Fourth và Gemini chụp chung.

"Fourth à, con ở đâu vậy? Fourth, trả lời mẹ đi!"

Tìm cả khu vẫn không thấy Fourth đâu, mà cậu thì không lẽ nào lại đánh rơi điện thoại mà không biết. Bà rối rắm chẳng biết nên làm thế nào, cuống quýt gọi cho số điện thoại nằm ngay hàng đầu trong danh bạ của cậu, bởi vì hiện tại chỉ có người này mới giải quyết được chuyện này thôi, ngoài ra bà cũng không biết phải gọi cho ai cả.

"Gemini hả cháu, là bác, bác là mẹ ở cô nhi của Fourth đây, thằng bé mất tích rồi! Mẹ ruột nó nói bác hẹn nó tới gặp bà ấy... sau đó giờ không thấy thằng bé đâu cả. Cháu tới đây đi, cô nhi viện XXX."

Gemini nghe xong, thần trí quay cuồng, rất nhanh chóng đã tới đó, vừa gặp Heena liền tới tấp hỏi.

"Đâu, Fourth đâu rồi hả bác?"

Heena nức nở nhìn hắn, run rẩy: "Bác... bác không biết nữa..."

Gemini như chết lặng, Fourth mất tích rồi giờ thì biết tìm cậu ở đâu mới được, nhỡ may Jihwa đã đưa cậu đi nước ngoài hay đi đâu đó xa xôi thì sao? Mà không thể có chuyện Fourth không biết mình bị đưa đi, cậu đã lớn ngần này tuổi rồi, chẳng lẽ lại bị bắt cóc? Gemini ôm đầu, chính hắn bây giờ cũng chẳng nghĩ ra được cách gì cả, trong tâm trí hắn hiện tại chỉ có duy nhất một câu hỏi là, Fourth đang ở đâu?

"Camera... Đúng rồi! Camera, bác cho cháu xem camera, ở đây nhiều trẻ con chắc chắn phải có camera để quản lý chứ?"

.

.

.


Fourth lờ mờ tỉnh dậy, cơn nhức đầu khiến cậu nhăn mặt, đưa mắt nhìn xung quanh, không phải nhà Gemini... lại càng không phải phòng trọ cũ mình từng ở. Căn phòng này sang trọng và đẹp mắt hơn rất nhiều. Fourth dụi mắt, nhớ lại... lúc ấy đang nói chuyện cùng mẹ ruột... sau đó... cậu ngất đi, rồi chẳng biết gì nữa. Fourth sợ hãi hướng tới cửa mở ra muốn chạy thoát, nhưng nó đã bị khoá ngoài, cậu hoảng loạn đập cửa gào lớn.

"Này, làm gì vậy hả? Sao lại nhốt tôi, mở ra! Mở cửa ra!!!"

Fourth sờ sờ túi quần, điện thoại cũng không có, nó đâu rồi? Trong lúc cậu đang hoảng loạn không biết phải làm sao với cái tình cảnh chết tiệt này thì Jihwa bước vào.

"Con tỉnh rồi à?"

"Đây là đâu?"

"Nhà con."

"Đây không phải nhà con, sao mẹ lại nhốt con?"

"Fourth à, là do con ương bướng chứ mẹ cũng đâu có muốn phải làm vậy. Thôi nào con, nghe lời mẹ, mấy hôm nữa chúng ta cùng qua Mỹ sống, mẹ sẽ bù đắp tất cả những thiếu thốn của con, cho con một gia đình đầy đủ hạnh phúc, con sẽ không phải sống trong cô độc nữa..."

Qua Mỹ sống? Tức là Fourth sẽ phải bỏ lại tất cả ở Bangkok, bỏ cả Gemini, bỏ cả câu chuyện tình yêu đang chớm nở của cậu và hắn, bỏ cả hiện tại, bỏ cả tương lai để đến một phương trời xa lạ khác, sống một cuộc sống mới? Tồi tệ hơn cả là sống một cuộc sống không có Gemini ở bên? Fourth chỉ mới vừa nghĩ đến thôi đã không thể nào chịu nổi rồi, cậu không chịu được cái cảnh thiếu vắng hơi ấm của Gemini, cậu không thể nào chịu được.

"Con không muốn đi đâu hết!"

Jihwa không nói gì, trực tiếp quay gót rời khỏi phòng, Fourth vì vậy cũng chạy theo sau, ở bên ngoài có hai tên vệ sĩ thấy cậu định chạy ra liền đứng chặn cửa không cho cậu đi. Fourth nhìn hai tên cao to trước mặt, bỗng nhiên bị chùn bước, chân không dám nhấc lên mà đi tiếp.

"Cậu Nattawat, chúng tôi không muốn phải nặng tay với cậu đâu nên mong cậu hãy ở trong phòng tới khi nào đồng ý qua Mỹ cùng bà chủ ạ!"

Cánh cửa phòng khép lại, Fourth chỉ biết đứng bất động nhìn nó dần đóng, tay chân cứng đờ không biết phải làm gì. Cậu nhớ Gemini, cậu cần Gemini ngay lúc này, liệu bây giờ hắn đang làm gì, có biết cậu bị nhốt ở đây chưa, hay hắn nghĩ cậu bỏ đi theo mẹ ruột tới một nơi khác rồi? Fourth dựa lưng vào tường, trượt dần xuống ngồi thu mình ôm đầu trong góc phòng.

Chưa bao giờ Fourth cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ, so với việc cậu tự mình bỏ đi thì việc này còn đau đớn hơn gấp trăm nghìn lần. Rồi Gemini sẽ thế nào, hắn nghĩ gì, và hắn sẽ làm gì?


"..."

Gemini bên này chăm chú quan sát camera, trong video ghi lại cảnh Fourth nói chuyện cùng Jihwa, sau đó có một kẻ lạ mặt nào đó từ đằng sau đánh thuốc mê cậu và rồi cậu ngất đi, chính gã kia cũng là người vác cậu đi mất. Gemini đá lưỡi, suýt nữa thì lên cơn điên đập vỡ màn hình máy tính, còn Heena ngồi bên cạnh thì thút thít nói không nên lời.

"Gemini... hay là... bác báo cảnh sát?"

Gemini bất lực giải thích: "Không được đâu ạ, bà ta là mẹ ruột của Fourth, cảnh sát không thể can dự vào một vụ án mà mẹ ruột muốn mang con trai mình về nuôi dưỡng được."

"Thế giờ... giờ bác phải làm gì?"

"Bác yên tâm, cháu sẽ nghĩ cách."

Gemini một mạch trở về nhà, đầu hắn trống rỗng không biết phải làm thế nào, miệng nói với Heena như vậy chỉ để bà yên tâm chờ hắn giải quyết chứ thật ra bây giờ hắn cũng không nghĩ ra được cách gì để mà tìm được Fourth quay về. Gemini biết cậu đang ở đâu mà tìm cơ chứ? Hắn đã có cảm giác không lành ngay từ đầu về người mẹ này của Fourth rồi, nhưng hắn không muốn nói cho cậu biết, đều chỉ khiến tâm trạng cậu thêm tệ hơn mà thôi. Gemini cứ tưởng người đàn bà này chỉ dừng lại ở mức làm phiền cuộc sống của Fourth thôi, mà hắn đâu có ngờ bà lại làm vậy với cậu.

"Sao rồi? Thằng bé sao rồi?"

Gemini nhìn mẹ mình, không kìm được sự tức giận và tuyệt vọng, hắn đau đớn rơi lệ, đây là lần đầu tiên bà thấy con trai mình khóc tới thương tâm như vậy, vì một người mà hắn hết lòng thương yêu trân quý. Nhìn vào cũng đủ hiểu Gemini nâng niu, trân trọng Fourth tới nhường nào...

"Mẹ, con không thể đánh mất Fourth được, đúng không?"

Gemini cảm thấy lúc này bản thân mình thật vô dụng khi không thể bảo vệ được người hắn yêu, hắn thấy mình là một người bạn trai tồi. Gemini hiện tại chỉ mong cậu hãy cố gắng đợi hắn một chút thôi, bằng mọi cách hắn sẽ đưa cậu trở về.

"Giờ phải thế nào?"

"Con chưa biết, mẹ về đi, con sẽ tự giải quyết."


Bà Keeratit cũng không muốn gây thêm phiền toái và nghĩ ngợi cho con trai, đành rời đi. Gemini đứng bất động giữa căn nhà rộng im ắng, bỗng trong lòng hắn cảm thấy sợ hãi khôn nguôi, lỡ Fourth sẽ không quay về nữa thì sao, lỡ cậu sẽ mãi mãi rời khỏi vòng tay của hắn thì sao, vậy Gemini biết phải làm gì đây, biết phải sống thế nào đây?

Gemini mở di động của Fourth ra, mò tìm số điện thoại Jihwa.

"Alo, ai đang cầm máy của con trai tôi vậy?"

Gemini đảo mắt, cố bình tĩnh trả lời sao cho không để đầu dây bên kia phát hiện.

"Tôi thấy cái điện thoại này bị rơi nên muốn trả lại, tôi có thể gặp bà ở đâu để trả lại máy?"

"Không cần, cậu muốn làm gì cái máy đó cũng được, vậy nhé!"

"Fourth đang ở đâu hả?" Gemini trong một giây phút mất bình tĩnh gào lên, hắn đã định sẽ giữ lại chút lịch sự và tôn trọng sau cùng cho người mẹ ruột khốn nạn này của Fourth, nhưng vì bà ta chính là kẻ không biết điều, thế nên hắn cũng không còn lý do gì phải giữ bình tĩnh với bà ta thêm một giây một phút nào nữa.

Jihwa bất ngờ cười lớn.

"Thì ra là cháu, để xem nào... Gemini gì đấy phải không nhỉ? Để bác nói lần cuối nhé, cháu hãy buông tha cho Fourth đi, mấy hôm nữa nó sẽ qua Mỹ định cư cùng bác rồi, thế nên là..."

Mắt Gemini trợn to tới mức muốn lòi hai con ngươi ra ngoài, tay nắm chặt thành quyền, năm vết móng in hằn, đỏ ửng trong lòng bàn tay hắn, thiếu điều muốn rách cả da.

"Cái gì? Bà có quyền gì mà đưa nó đi?"

"Quyền là mẹ nó, quyền là người sinh ra nó, đủ có quyền chưa?"

"Nhưng Fourth có muốn không hả? Bà có nghĩ tới cảm nhận của nó không? Bà hỏi nó đi, xem nó có muốn đi cùng bà không?"

Jihwa ngắm nghía lọ hoa đã gần héo úa trên bàn.

"Cảm nhận gì? Không thích rồi khắc phải thích thôi, mặc dù bác đang muốn nó tránh xa cháu, nhưng bác sẽ cho hai đứa nói chuyện lần cuối, coi như tạ từ, được không nào?"

Gemini tức chảy cả nước mắt, đối với Jihwa là tức, nhưng đối với Fourth là nhớ là thương, thế nên mới không kìm được mà rơi nước mắt. Cái cảm giác bất lực này, chỉ có thể ngay thấy giọng nói chứ không thể nhìn mặt, không thể chạm vào, nó khó chịu nhiều lắm.


"Gem ơi... cứu em với..."

"Mày đang ở đâu, mau nói đi, anh sẽ tới đón."

"Em không biết, em không biết nữa. Anh ơi em nhớ anh lắm, anh cứu em đi mà, em không muốn đi đâu hết, em muốn về với anh... anh ơi."

Nếu bình thường Fourth nói nhớ hắn, mặt Gemini sẽ tỏ vẻ khinh bỉ rồi phun ra hai từ lắm chuyện, nhưng ngay giờ phút này, kể cả bảo hắn ấu trĩ cũng được, bảo hắn sến súa cũng được, Gemini cũng chỉ muốn nói rằng hắn nhớ cậu, rất nhớ cậu.

"Anh... anh cũng nhớ em."

"Anh ơi, em muốn gặp anh ngay bây giờ, nhưng em không biết mình đang ở đâu cả, em không biết nữa, em..."

"Anh sẽ tìm em, cố gắng đợi anh, cố gắng mấy hôm thôi, anh đang nghĩ cách tìm em đây Fourth."

"Có mà tìm bằng mắt, hai đứa nói với nhau những lời cuối đi, coi như mẹ thương xót cho chuyện tình cảm của hai đứa lần đầu cũng như lần cuối, nhỉ?" Jihwa nói vọng vào điện thoại khiến Gemini bực mình, chỉ muốn lao qua màn hình đấm cho bà ta mấy phát. Một người đàn bà không biết xấu hổ, gọi bà ta là mẹ thì mãi mãi không xứng đáng chút nào đâu.

"Em bảo bà ta thôi đi, sao mẹ em lại có thể như thế được hả Fourth, anh không thể nào hiểu được, người đàn bà trơ trẽn kia lại có thể là mẹ ruột của em."

Fourth mím môi, cậu cũng không ngờ mình lại có ngày hôm nay, còn bị chính mẹ ruột của mình đối xử một cách tệ bạc như vậy. Fourth từ không muốn quan tâm tới người mẹ ruột gần hai mươi năm thất lạc của mình lại trở thành mang hận bà thấu xương thấu tuỷ. Cho đến tận giờ phút này, Jihwa đứng trước mặt cậu, đã trở thành một kẻ máu lạnh hoàn toàn xa lạ. Fourth không cần bà ấy, đó giờ là chưa từng một lần cần bà ấy xuất hiện.

"Bà... không phải là mẹ của tôi, tại sao bà lại nhẫn tâm đối xử với tôi như vậy hả?"
2

____________________


thời gian sắp tới tui sợ tui bận không đăng chap được nên trong tuần này hoặc tuần sau tui sẽ tranh thủ up hết để hoàn fic nì nhen.
4

khuya up thêm 1 chap nữa nha ạ (. ❛ ᴗ ❛.)♡


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận