Hắc Tình Âm Thầm Ôm Lấy Em


"..."
Hả??
Anh ta vừa mới nói gì thế? Sao nghe kì quái quá thể?
Lưu Ly nghệch cả mặt ra, theo bản năng hỏi:
- Này, anh có biết mình đang nói cái gì không vậy?
Nói bậy thì có thể nhổ nước miếng ra nói lại, nhưng nói sai sự thật thì không được đâu nha.
Mặc Khiết Thần nhìn thẳng vào mắt cô, lặp lại lời của mình một lần nữa:
- Cô là đồ của tôi.
"...."
Lần này thì xác định không nghe nhầm rồi!
Anh trai à, bị điên vậy lâu chưa? Sao bệnh viện tâm thần không đưa xe đến đón anh vào trại vậy?
Lưu Ly cau mày, khó chịu đáp:
- Cái áo trên người anh mới là đồ của anh ấy, đừng có mà ăn nói hàm hồ thế chứ.
Người đàn ông không trả lời, Lưu Ly tiếp tục kháng cự:
- Tôi thấy bệnh tình của anh cũng nghiêm trọng lắm đó, mau đi tìm bác sĩ khám đi.

Thả tôi ra.
Mặc Khiết Thần mím môi, bất chợt lên tiếng:
- Giữ bản thân mình cho tốt, đừng vì chút danh lợi mà hủy hoại hạnh phúc cả đời.

Tôi ghét nhất đồ của mình bị người khác cướp mất.
"...."
Kệ anh chứ, khoe để ai nghe? Lảm nhảm cái gì không biết!
Lưu Ly nghiêm mặt, trầm giọng quát:
- Tôi không hiểu anh đang nói gì, nhưng mà...!mau thả tay ra.


Tôi cảnh cáo lần cuối cùng đấy.
Nghe xong, người đàn ông buông tay ra thật.

Anh ta lùi về sau một bước, cất giọng lạnh nhạt:
- Rồi sẽ có lúc cô chủ động đến tìm tôi.
Sau đó, không thèm nghe câu trả lời của Lưu Ly mà trực tiếp ngồi vào xe của mình.

Lưu Ly tức cả cái lồng ngực, không ngừng thở dốc nhìn Mặc Khiết Thần qua lớp kính dày cộm.
Ở đâu ra cái tên vừa ngang ngược vừa ngạo mạn này vậy trời? Điên như thế sao sống tốt được đến giờ vậy hả?
"Bộp" - Không thể chửi thành tiếng, Lưu Ly dùng chân đá một cú thật mạnh vào xe của người đàn ông, khiến anh ta quay sang nhìn cô.
Bốn mắt lại chạm nhau, Lưu Ly lên tiếng cảnh cáo:
- Này, đừng có để tôi gặp lại anh thêm lần nào nữa.
Có đẹp trai cô cũng đánh á!!
Đám vệ sĩ bấy giờ mới chạy ra, nhìn hành động của Lưu Ly với ánh mắt phản cảm, nhưng cô cũng không chịu thua, quay phắt lại trừng bọn họ một trận.
Nhìn cái gì mà nhìn, làm như có mình các người không vui vậy.

Bà đây cũng đang tức điên lên đó! Đã đủ thứ chuyện trên đời rồi còn gặp phải tên dở hơi này, mau mau mang anh ta đi đi trước khi tôi cho chầu Diêm Vương cả lũ đấy!
Mặc Khiết Thần ngoảnh đầu không để tâm tới, đám thuộc hạ cũng không dám làm gì, chia nhau ra lên xe rời đi.
Lưu Ly ôm theo cục tức đi vào trong nhà, thấy Lan Bách Tinh và Sở Thiên Minh ngồi trên ghế, liền tiến tới hỏi:
- Người đó đã nói gì với ba mẹ?
Lan Bách Tinh lắc đầu, nhẹ nhàng trả lời:
- Vẫn chưa nói được mấy câu, chỉ bảo đến tìm con mà thôi.
"...."
Thật sao? Vậy là anh ta không nói dối.


Nhưng mà, chẳng lẽ đến tìm cô để lảm nhảm mấy câu kì quái đó hả? Độ điên cũng không vừa đâu!
Lưu Ly im lặng một chút, Sở Thiên Minh lại lên tiếng:
- Con quen với Mặc tổng sao?
Cô liếc mắt, đáp một cách qua loa:
- Không có, chỉ là từng gặp trong bữa tiệc thượng lưu một lần thôi.
Nghe vậy, ông nghi ngờ suy đoán:
- Chỉ gặp một lần lại đến tận đây tìm con sao? Không phải cậu ta có ý gì với con đấy chứ?
Mặc Khiết Thần là ai, có thân phận như thế nào ai không biết chứ? Tổng giám đốc tập đoàn tài chính chứng khoán PJH, người thừa kế đời thứ ba của Mặc gia - gia tộc giàu nứt đố đổ vách với khối tài sản ước tính lên đến hàng tỷ đô la.
Xét về quyền lực, nhiều hơn cả Sở gia gấp vạn lần, một người ở trên cao chót vót như thế khi không đến tận nhà tìm một thiên kim của gia tộc nhỏ không phải bất thường lắm sao?
Ấn đường Lưu Ly cau lại, cô quay sang nhìn Sở Thiên Minh, hỏi:
- Có ý thì sao mà không có ý thì sao? Ba lại muốn làm gì?
Người đàn ông nhướn mày, tỏ vẻ hiển nhiên trả lời:
- Nếu như giữa con và Mặc tổng có thể có gì đó thì chuyện hôn ước với Bác gia ba đã suy nghĩ kĩ càng hơn rồi.

Dù sao thì xét về mọi mặt, điều kiện của Mặc gia hơn rất nhiều gia tộc lớn ở Bắc Kinh này.
"...."
Ha....!thật không thể tin được ông ta dám nói những lời như thế.

Cô còn chưa tính toán việc ông tự ý quyết định chuyện liên hôn đấy!
Lưu Ly thở hắt ra một hơi, âm giọng đột nhiên trở nên lớn hơn:
- Rốt cuộc trong mắt ba con là cái gì vậy? Sự tồn tại của con chỉ để ba mang ra làm giao dịch có ích lợi cho Sở gia thôi sao? Ba rốt cuộc có từng nghĩ đến cảm nhận của con chưa? Ba nhìn những gì mình làm hiện tại xem, có chỗ nào khác với những người mang hàng hóa ra chợ mua bán không?
- Lưu Ly, con nói cái gì mà "mua bán" khó nghe như vậy? Sở gia cho con nhiều thứ, bây giờ chỉ muốn con giúp gia tộc ta một chuyện, con cũng đâu phải không có lợi ích gì? - Sở Thiên Minh chất vấn ngược lại.
Mà những lời này, lọt vào tai cô đều trở nên rất nực cười.
Hừ, muốn nghe lời dễ nghe à? Lời khó nghe hơn cô còn chưa nói đâu!
Lưu Ly mím môi, ánh mắt đen láy lạnh lẽo, chậm rãi lên tiếng:

- Ba nói Sở gia cho con nhiều thứ? Vậy đã cho cái gì? Là Sở gia nuôi con từ nhỏ đến lớn sao? Là Sở gia cho con có nơi ở nơi ngủ sao? Là Sở gia đóng tiền học phí cho con đến trường sao? Ở nơi này, ngoài người đã sinh con ra, chưa từng có ai nuôi Sở Lưu Ly một ngày nào cả!
- Con thất lạc hai mươi mấy năm, vừa trở về thì ba bảo con kết hôn với một người mới gặp mặt lần đầu, bắt con cưới một người không có tình cảm chỉ để đem lợi ích về cho gia tộc này, có người ba nào đánh đổi hạnh phúc cả đời của con gái mình tàn nhẫn như thế không? Nếu đã xem con chỉ như một món đồ thì tại sao lại còn nhận con về đây chứ!
Lấy cái cớ ràng buộc huyết thống để ép cô trở về, cũng dùng chính nó để đòi hỏi ở cô sự lương thiện.

Cô dù không phải Sở Lưu Ly thật thì cũng biết đau lòng, biết tức giận.

Nếu như những chuyện này không phải cô trải qua mà là Sở Lưu Ly thì liệu cô ấy...!còn thương tâm tới mức độ nào nữa đây?
Không thể! Sở Lưu Ly là người tốt, vì vậy cô nhất định phải đòi lại công bằng cho cô ấy!
Nói xong, cả không gian chợt trở nên im lăng, Sở Thiên Minh dường như đã có chút cứng họng, nhất thời không đáp lại được.

Thấy vậy, Lưu Ly tiếp tục nói:
- Ba à, nếu như ba còn một chút lương tâm thì dừng lại đi.

Đừng để mọi chuyện đi quá xa nữa.
Người đàn ông siết tay, cuối cùng cũng mở miệng:
- Dù sao ba cũng đã đồng ý liên hôn rồi, không thể thay đổi.
Trong mắt ông, lợi ích và thể diện của Sở gia vĩnh viễn lớn hơn mọi thứ, kể cả....
Lưu Ly đã nói hết lời, cô gật đầu, mỉm cười một cách chế giễu:
- Được, nếu như ba đã kiên quyết như vậy...!thì con chỉ có thể làm theo cách của mình thôi.
Dứt lời, cô quay người đi ra khỏi đại sảnh.

Lan Bách Tinh đằng sau muốn đuổi theo nhưng Sở Thiên Minh đã ngăn lại, đồng thời nói:
- Con bé sẽ không đi được đâu.
....
Lưu Ly chưa bước chân ra khỏi cổng thì đã bị một đám người chặn lại, cô trừng mắt hỏi bọn họ:
- Các người đang làm cái gì vậy?
Một kẻ mặc đồ đen lạnh lùng đáp:
- Đại tiểu thư, lão gia có lệnh không cho phép cô ra ngoài nửa bước.
Lưu Ly nheo đôi mắt nguy hiểm, lên tiếng:
- Bắt đầu từ lúc nào? Tại sao tôi không biết.

- Chính thức kể từ bây giờ, thưa Đại tiểu thư! - Người đàn ông trả lời như một cái máy đã được lập trình.
Điều này khiến Lưu Ly càng thêm tức giận, hóa ra lão già Sở Thiên Minh đó đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, bắt đầu từ lúc cô trở về, đã định sẵn sẽ không thể đi ra được nữa rồi.
Ông ta biết trước mọi việc cô sẽ làm nên đào một cái hố quá lớn, chỉ chực chờ cô nhảy vào.

Sở Thiên Minh ơi là Sở Thiên Minh, ông vì lợi ích của cả Sở gia, có thể tính kế cả con gái mình, ông còn là con người không?
Lưu Ly siết chặt tay, đến nỗi gân xanh đều nổi đầy rẫy cả lên, nghiến răng nói:
- Nếu như hôm nay tôi nhất quyết phải bước ra khỏi nơi này, thì các người tính làm gì tôi? Vũ lực sao? Hay là...!sẽ dùng thứ đó bắn chết tôi?
Trên người mỗi tên vệ sĩ đều trang bị đầy đủ vũ khí, một kẻ từ nhỏ đã được huấn luyện kĩ càng như cô liếc nhìn một cái sao có thể không nhận ra chứ? Kìm điện, dây thừng, thậm chí đến cả súng cũng có.
Ba à, giam cầm con gái mình bằng cảnh vệ, quả nhiên là bất ngờ to lớn!
Người đàn ông kinh ngạc khi cô có thể nhận ra súng mặc dù bọn họ đã ngụy trang rất khéo léo, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời:
- Đây chỉ là đề phòng bất trắc, chỉ cần Đại tiểu thư hợp tác, sẽ không bao giờ chúng tôi dùng đến thứ này.
Lưu Ly nhếch môi, nụ cười treo bên khóe miệng lạnh lẽo như gió sương:
- Chỉ với từng đó, các người nghĩ mình có đủ tư cách và năng lực...!để động vào tôi sao?
Anh bạn à..

tôi không phải Sở Lưu Ly thật đâu.

Tôi là...!kẻ giết người đấy!
Cùng với lời của cô, xung quanh dần có sự thay đổi.

Lưu Ly liếc mắt nhìn một vòng, đã có thêm tốp người tiến gần đến, đoán chừng số lượng cũng đã lên tới hai con số rồi.

Có lẽ khi nhìn thấy cô xung đột với người hầu lần trước, Sở Thiên Minh đã thêm kiêng dè nên mới sắp xếp nhiều người như vậy.
Ha! Sở Thiên Minh, ông thật đánh giá cao tôi, dụng tâm thiết kế một cái bẫy kĩ lương như thế này.

Kĩ đến mức....!khiến tôi không có đường lui.
Đám người áo đen quây vòng xung quanh Sở Lưu Ly, cúi đầu đồng thanh:
- Đại tiểu thư, đắc tội rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui