Hắc Tình Âm Thầm Ôm Lấy Em


Ba người cùng ngồi trên bàn ăn, bữa sáng được chuẩn bị thịnh soạn như mọi ngày, nhưng không khí lại có chút yên tĩnh đến kì dị.

Ngoài tiếng kim loại do dao nĩa va chạm với nhau tạo thành, hoàn toàn không có bất kì âm thanh nào khác.
 
 
Đây là tình huống gì thế chứ? Có cảm giác như chiến tranh lạnh vậy!
 
 
Lưu Ly xé một miếng bánh mì cho vào miệng, đảo mắt nhìn hai người trước mặt.

Hết nhìn Cố Thiên Vương lại chuyển sang Phi Điểu, cuối cùng không nhịn được lên tiếng:
 
 
- Hai người hôm nay sao vậy? Thường ngày đều tranh nhau nói chuyện cơ mà\, im lặng thế này không giống tính cách của hai người cho lắm!
 
 
Động tác của Phi Điểu thoáng ngừng lại, cô ngước mắt lên, nở một nụ cười nhẹ nhắc nhở:
 
 
- Cậu lo ăn nhiều vào đi.
 
 
Lưu Ly rụt cổ, theo bản năng đáp:
 
 
- Đừng có cười với tôi như vậy\, đáng sợ đấy!
 
 
Hai người vừa đấu khẩu được vài câu, Cố Thiên Vương im lặng bỗng lên tiếng cắt ngang, hỏi:
 
 
- Nghe nói cô sắp rời khỏi đây?
 
 
"..."
 
 
Lưu Ly có chút bất ngờ, dường như không nghĩ đến anh sẽ biết chuyện sớm như vậy.

Cô nhìn Phi Điểu một cái, rồi lại nhìn anh gật đầu:
 
 
- Ừm\, đúng vậy.
 
 
- Có dự định nào chưa? - Người đàn ông hỏi tiếp.
 
 
Cô mím môi, suy nghĩ tầm vài giây rồi mới trả lời:
 
 
- Chúng tôi có thể ở bất cứ đâu\, chỉ cần chỗ đó trốn tốt là được.

Anh cũng biết tình hình hiện tại của tôi mà.
 
 
Nghe đến đây, Cố Thiên Vương chợt nhếch môi, anh đối mắt với cô, ngũ quan lạnh lùng hiếm thấy:
 
 
- Vậy là chưa có dự định nào rõ ràng rồi.

Không có kế hoạch\, không dự định cụ thể\, cũng không cho phép thời gian\, chắc hẳn cô đã quyết định rất vội vàng.

Nếu vẫn chưa sẵn sàng\, tại sao còn muốn rời đi nhanh như thế?
 
 
"..."
 
 
Lưu Ly sững sờ nhìn người đàn ông đối diện, nét mặt lộ vẻ cứng nhắc.

Đây là lần đầu cô chứng kiến sự sắc bén của Cố Thiên Vương chỉ thông qua một câu nói, nếu không phải anh ta suy luận ngay trước mặt, cô còn nghĩ cuộc trò chuyện tối qua với Phi Điểu đã bị anh ta nghe được rồi.
 
 
- Cái này...!tôi có lí do riêng....!- Lưu Ly ngập ngừng giải thích\, nhưng Cố Thiên Vương một lần nữa ngắt lời cô:

 
 
- Lí do không thể nói khái quát được luôn sao? Tôi đã nghĩ chúng ta đủ thân thiết để đề cập đến vấn đề đó\, nhưng hóa ra chỉ có mình tôi tưởng như vậy.

Có vẻ tôi đã đánh giá bản thân mình quá cao rồi!
 
 
Không chỉ với Phi Điểu, mà ngay cả Sở Lưu Ly, giữa ba người bọn họ thực chất chẳng khác nào người dưng sống chung trong một căn nhà.

Dù đã trải qua nhiều chuyện, biết được rõ thân thế của nhau, thậm chí hi sinh giúp đỡ lúc khó khăn, mối quan hệ này vẫn chẳng hề tiến triển dù chỉ là một chút.
 
 
Giữa bọn họ, căn bản có quá nhiều bí mật!
 
 
Lưu Ly cau mày, lén nhìn sang Phi Điểu ra ám hiệu nhưng cô ấy lại cố tình lờ đi, điều này càng khiến cô thêm bối rối, lời trong miệng không tự chủ phát ra:
 
 
- Khoan đã\, không phải như vậy đâu\, tôi không có ý đó...
 
 
Vốn còn muốn giải thích thêm nhưng Cố Thiên Vương đã không cho cô cơ hội, anh buông dao nĩa trong tay xuống, bình tĩnh nói:
 
 
- Tôi hiểu rồi\, hai người cứ tự nhiên dùng bữa đi\, dù sao đây cũng là lần cuối cùng\, tôi đi trước đây!
 
 
Dứt lời, anh liền đứng dậy, trực tiếp bước ra khỏi phòng ăn, Lưu Ly không có cách nào ngăn cản, chỉ còn biết thở dài nhìn theo.

Phiền não vuốt tóc, cô quay sang hỏi:
 
 
- Cậu nói với anh ta chuyện chúng ta sẽ rời đi rồi sao?
 
 
Phi Điểu khẽ động một ngón tay, lạnh nhạt đáp:
 
 
- Ờ\, nói rồi!
 
 
Lưu Ly nghe xong, đầu càng thêm rối, nhăn mặt lên tiếng:
 
 
- Nói thế nào mà thành ra như vậy chứ? Có chắc hai người không cãi nhau không đấy?
 
 
Phi Điểu mím môi, chớp mắt cho qua, thản nhiên ăn tiếp bữa sáng của mình:
 
 
- Không biết\, tính khí của anh ta với Mặc Khiết Thần giống nhau mà\, đều tự cho mình là đúng.
 
 
Lưu Ly phồng miệng, than vãn một cách ấm ức:
 
 
- Không chịu nổi\, tôi thấy càng quen biết hai người đó thì tôi càng phát hiện nhiều thứ đáng sợ của họ.

Cậu có thấy không? Lúc nãy tôi bị Cố Thiên Vương chặn họng đấy\, không những một mà ba lần.

Từ nhỏ đến lớn\, đây là lần đầu tiên tôi bị người khác chặn những ba lần đấy!
 
 
Mà người đó không ai khác chính là Cố Thiên Vương nữa chứ.

Ôi trời ơi, sao cay đắng thế này!
 
 
Phi Điểu dùng khăn lau miệng, bữa ăn của cô cũng không còn ngon nghẻ nữa, ngước lên hỏi Lưu Ly:
 
 
- Cậu thì sao? Nói với Mặc Khiết Thần chưa?
 
 
"..."

 
 
Lưu Ly chớp chớp mắt, không trả lời ngay.

Cô thu nét tinh nghịch vừa rồi lại, chậm rãi đáp:
 
 
- Tôi nói rồi\, anh ta vừa tỉnh dậy sáng nay thì nói luôn.
 
 
Phi Điểu gật đầu với dáng vẻ hài lòng, tiếp tục hỏi:
 
 
- Anh ta có ngăn cản không?
 
 
Lưu Ly thành thật lắc đầu, hoàn toàn là tư thái hỏi gì đáp nấy:
 
 
- Không có\, cùng lắm thì hơi ngạc nhiên chút thôi.

Chỉ là...
 
 
- Chỉ là cái gì? - Phi Điểu chớp trọng tâm cực kì nhanh\, hỏi liền ngay tức khắc\, khiến cô không thể giấu diếm:
 
 
- Chỉ là...!tôi đang đợi Mặc Khiết Thần đưa ra yêu cầu để trả ơn\, có lẽ phải sau khi thực hiện xong mới có thể đi được.
 
 
- Hả?
 
 
Phi Điểu thốt ra một tiếng đầy kinh ngạc, ấn đường cô cau lại, giọng còn lớn hơn:
 
 
- Cậu điên rồi sao?
 
 
Lưu Ly siết tay, nghiêm túc nhìn cô gọi:
 
 
- Phi Điểu à\, Mặc Khiết Thần đã cứu tôi hai lần\, cậu cũng nhìn thấy mà\, hai lần đó nếu không có anh ta thì với bản tính liều mạng của tôi sớm đã chết từ lâu rồi.

Về tình về lý tôi đều nợ anh ta là sự thật\, đây không đơn giản chỉ là ơn cứu mạng\, vậy nên...!tôi nhất định phải trả.
 
 
Con người cô xưa nay không bao giờ nợ ai, kể cả là người chết, một Sở Lưu Ly cũng làm cô quyết tâm đến Bắc Kinh thì không có lý do nào ngăn cản được cô trả ơn cho Mặc Khiết Thần hết.

Điều này cũng chính là khuyết điểm duy nhất của cô, một sát thủ chưa hoàn hảo khi còn mang chấp niệm sâu nặng với ơn và nghĩa.
 
 
Cô không biết tại sao mình lại có mặt trái này, nhưng nó đã khắc sâu vào máu thịt của cô rồi, không cách nào thay đổi được.

Đây là lí do cô luôn cảm thấy áy náy sau mỗi lần giết người.

Không ai biết khi thực hiện nhiệm vụ, cô đều phải kiểm soát bằng lí trí để có thể kết thúc nhanh gọn nhất rồi sau đó bị dằn vặt bởi chính cảm xúc của mình.
 
 
Thật đáng mỉa mai, một kẻ sinh ra được nuôi dạy để trở thành sát thủ lại không thể giết người tàn nhẫn như chính cách thức của mình.

Cô luôn tự hỏi ông trời, tại sao lại tạo ra một kẻ mâu thuẫn như cô? Tại sao..
 
 
Lưu Ly ngẩn người vài giây thì bị tiếng nói của Phi Điểu kéo về thực tại:
 
 
- Vậy nếu như Mặc Khiết Thần yêu cầu cậu ở lại thì sao?
 
 
- Sẽ không đâu\, vì tôi đã nói rõ với anh ta chỉ làm những việc trong khả năng mà thôi\, cậu yên tâm đi.
 

 
Nghe thế, Phi Điểu cũng không cố chấp nữa, miễn cưỡng đồng ý rồi đứng dậy rời khỏi bàn ăn.
 
 
Chỉ còn một mình Lưu Ly ngồi ở lại, cô chợt nhớ về người phụ nữ tên Christina lúc nãy, liền quay đầu vẫy tay với một người hầu:
 
 
- Tôi có chuyện này thắc mắc\, có thể hỏi anh một chút được không?
 
 
Người đàn ông cúi xuống, gật gật đáp:
 
 
- Sở tiểu thư cứ nói.
 
 
- Lúc nãy....!cái cô tên Christina đó đã nói mấy câu rất kì quặc\, chẳng hạn như "tại sao ở đây lại có phụ nữ?".

Đó nghĩa là gì vậy? - Lưu Ly cẩn thận dò hỏi.
 
 
Người đàn ông nghe thấy, lập tức trả lời:
 
 
- À\, có lẽ cô ấy ngạc nhiên khi nhìn thấy Sở tiểu thư.
 
 
- Tại sao?
 
 
Lưu Ly khó hiểu hỏi tiếp, người hầu đáp một cách rất thành thật:
 
 
- Bởi vì thiếu gia nổi tiếng là không gần phụ nữ\, ngài ấy chưa bao giờ đưa cô gái nào về nhà riêng của mình\, Sở tiểu thư là người đầu tiên.
 
 
"..."
 
 
Hả?
 
 
Lưu Ly nghệch mặt ra, trong đầu vẫn chưa load kịp lời của người đàn ông.

Anh ta vừa nói cái gì cơ?
 
 
Cô hay nghe loáng thoáng về tin đồn của Mặc Khiết Thần nhưng mà...!nghiêm trọng đến mức này luôn sao?
- Không phải..

lần trước tôi có thấy người hầu nữ mà? - Lưu Ly nghi hoặc hỏi thêm.
 
 
Người đàn ông đảo mắt, chợt nhớ ra gì đó rồi trả lời:
 
 
- Ý của tiểu thư là nữ hộ lí chăm sóc cô tuần trước sao? Đó là nhân viên thời vụ được thuê về\, cũng là do chính thiếu gia căn dặn\, đề phòng tiểu thư có gì không tiện mà thôi.
 
 
"..."
 
 
Lưu Ly càng thêm kinh ngạc, cô im bật, quay đầu lại không hỏi gì nữa.

Nghĩ kĩ lại thì người hầu trong nhà đều là đàn ông, đến cả người làm bếp hay phụ trách quét dọn cũng là nam nhân, hoàn toàn không có bóng một người phụ nữ.

Khi Mặc Khiết Thần đưa cô về đây, ánh mắt của bọn họ cũng rất kì lạ, mỗi lúc cô ở chung một chỗ với anh ta, cứ có cảm giác hàng trăm ngàn con mắt đổ xô về phía mình.
 
 
Hóa ra chính là lí do này đây ư? Nhưng mà...!tại sao...
 
 
Người hầu kia lùi về sau một bước, chớp mắt cười thầm, trong lòng lén nghĩ.
 
 
"Đúng vậy, cô đã nhận ra chưa? Chỉ có cô là ngoại lệ thôi.

Sở Lưu Ly là đặc biệt nhất rồi, vui lắm đúng không?"
 
 
Lưu Ly im lặng lúc lâu lại quay sang nhìn người đàn ông, ngây thơ hỏi:
 
 
- Anh nói những người xung quanh Mặc Khiết Thần đều là đàn ông\, không có phụ nữ\, vậy tôi là đàn gì chứ?
 
 
"...."

 
 
\=============================================
 
 
Christina ngồi đợi hơn nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đợi được Mặc Khiết Thần đi xuống, vừa thấy anh, cô ta đã đứng bật dậy, lao về phía người đàn ông như chim săn mồi, vừa dang tay vừa gọi:
 
 
- Khiết Thần\, lâu rồi không gặp!
 
 
Mặc Khiết Thần nhẹ nhàng lách người né tránh, lạnh lùng lên tiếng:
 
 
- Ai cho cô vào đây?
 
 
Christina bị ôm hụt, suýt thì vồ ếch xuống đất, liền ấm ức nhìn anh nói:
 
 
- Khiết Thần\, anh không biết ôm hôn là kiểu chào lịch sự sao?
 
 
Mặc Khiết Thần chớp mắt lạnh nhạt, lãnh đạm trả lời:
 
 
- Xông vào nhà người khác khi chưa được cho phép cũng không phải hành động lịch sự đâu.

Nói đi\, cô tìm tôi có việc gì?
 
 
Người phụ nữ mím môi, trong lòng rất không vui nhưng vẫn cố kiềm lại, kiêu căng đáp:
 
 
- Đã lâu rồi không thấy anh đến chỗ em nên em mới phải lặn lội sang tận Trung Quốc đấy\, ba em có lời mời anh qua Bắc Mỹ thăm thú\, anh sẽ đi chứ?
 
 
Mặc Khiết Thần nhìn cô, không chút do dự từ chối:
 
 
- Cảm ơn ý tốt của ba cô\, nhưng công ty còn rất nhiều việc\, tôi không đi được.
 
 
- Công việc thì mãi mãi không thể làm hết\, nhưng cơ hội đến Bắc Mỹ thì hiếm có lắm.

Huống hồ lần này\, đích thân ba em ngỏ ý\, anh không nể mặt sao? - Christina hết lời thuyết phục Mặc Khiết Thần.
 
 
Đến cả ba cô cũng đã đem ra rồi, thực sự không tin anh sẽ không đồng ý.

Thế nhưng trái với suy nghĩ của cô ta, Mặc Khiết Thần vẫn không thay đổi ý định của mình:
 
 
- Tôi không có hứng thú\, cô về đi\, giúp tôi cảm ơn tâm ý của ngài Smith.
 
 
Ấn đường Christina cau lại, mặt nhăn mày nhó lên tiếng:
 
 
- Mặc Khiết Thần!
 
 
Đúng lúc này, Lưu Ly thong thả từ phòng ăn đi ra, thấy hai người đứng chung một chỗ, cô giả vờ ngó lơ, giống như chốn không người bình tĩnh bước đi.

Mặc Khiết Thần theo bản năng nhìn về phía cô, nhưng không có ý định gọi lại.
 
 
Christina cảm nhận được ánh mắt đặt trên người mình đã di chuyển sang nơi khác, cô ta quay đầu nhìn lại, phát hiện Sở Lưu Ly đang lặng lẽ đi ngang qua.

Nghĩ đến việc cô ta được Mặc Khiết Thần chú ý đến, Christina không ngăn được cơn ghen tị trong lòng, bất giác gọi lớn:
 
 
- Đứng lại!
*Mọi người đọc xong nhớ like và bình luận ủng hộ Tiêu nha.

Profile của chap này là về một số nhân vật phụ nhé.
- Cố Thiên Vương – vừa là bạn thân vừa là đồng đội tốt của Mặc Khiết Thần\, trong thế giới ngầm\, quyền lực của anh đôi khi còn hơn cả người bạn của mình.

Tính cách cao ngạo\, tự tin\, không có năng lực về thể chất nhưng bù lại rất tinh mắt\, giỏi nhất là nói chuyện với phụ nữ.

Tuy bản tính phong lưu nhưng chưa bao giờ biết về tình yêu thật sự.
- Phi Điểu – cô bạn cùng lớn lên trong tổ chức với Black\, tính cách đơn giản\, trượng nghĩa\, xem Black là trên hết\, luôn ủng hộ mọi quyết định của cô.

Sẵn sàng chống đối bất kì ai vì Black\, kể cả chủ nhân.

Là người sẵn sàng hi sinh vì cô ấy\, có thể chết mà không hối tiếc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui