Hai Bên Súng Ngắm


Ba tuyển thủ cuối cùng cũng đến phòng huấn luyện, từ xa nhìn thấy những người khác từ nói cười chuyển sang im lặng, và cuối cùng lần lượt tiến vào.
"Sao vậy?" Thôi Tuyết Trí giả bộ ngạc nhiên bởi vì hắn chưa từng nhìn thấy đám người này bao giờ, "Vọng Ngôn này...!Đừng có nói là một cô em ngực bự, eo thon mà dùng phần mềm đổi giọng đấy chứ? Chuyện là hắn sắp biến chất ha? "
"...!Không thể nào." Thẩm Diệp lắc đầu, nhưng mà Thôi Tuyết Trí kiên quyết nói như thật: "Nguội nào Thẩm đội, tôi xem cậu ấy sau đó sẽ không có mắc cỡ chứ.
Còn tệ hơn nữa, Phồn Hoa bên cạnh anh ta vẫn tung hô "Thật vui khi được chơi game với anh ta", "Lần đó anh ta cứ làm tôi cười", "Anh ấy là một người tốt khi tặng tôi một khẩu M24", "Anh ấy lần này chắc hẳn là sẽ không mắng tôi nữa", "Mắng tôi cũng không sao", "Tôi lớn hơn so với anh ấy, tôi nhất định có thể phản kích"-- Thẳm Diệp xoa xoa thái dương, nhanh chóng lôi hai người bọn họ đi, đầu óc chỉ có một ý nghĩ: Đều là hố do chính mình đào, nguội lạnh thì cứ cho nó nguội lạnh đi, việc lớn thì hoả táng, còn có thể nóng lên.
Chỉ là khi đó ba người bước vào phòng huấn luyện với ý nghĩ "sóng này ổn định" bọn họ vẫn như cũ không tránh khỏi dừng tầm mắt lại.
Mặt trời chiếu vào căn phòng luyện tập khổng lồ từ góc rộng nhất, và có một bóng người cao và gầy không quen thuộc, thu hút sự chú ý của mọi người - vì vậy không cần phải nói rằng đó là Vọng Ngôn.
Giống như ấn tượng ác liệt trong trò chơi, anh ta vén hết tóc ra sau tai.

Mặc dù không có gì sai với dáng người và khuôn mặt của anh ta, nhưng các đặc điểm trên khuôn mặt của anh ta có chút hỗn loạn -viền mắt to nhỏ nhìn thích hợp, nhưng con ngươi hơi nhỏ, ngoài ra còn cố tình cạo sạch lông mày, và nó hoàn toàn trở thành tổ hợp lông mày và đôi mắt hung ác mà chỉ có nhân vật phản diện mới có, nên cái mũi anh tuấn trên gương mặt này chỉ có thể tăng thêm sát khí, và chỉ đôi môi M còn có chút độ cong đầy dụ hoặc.
Những thứ khác, chẳng hạn như màu tóc xám thiếc, những hình xăm nổi rõ trên cổ tay và nước da hơi xanh do khi thức khuya, đều là những đặc điểm tiêu chuẩn của thanh thiếu niên hư hỏng.
Nếu có bất kỳ sự khác biệt nào, đó sẽ phải là những cái vết sẹo uốn lượn quanh bên trái cổ của anh ấy...!Không ai có thể biết được điều gì đã gây ra nó, những vết sẹo.
Không cần phải nói, ánh mắt của mọi người ngưng đọng cũng bởi vì điều này.
- - dữ tợn, chói lóa, xấu xí, có lẽ khó có từ ngữ nào có thể mô tả chính xác tác động thị giác do những vết sẹo hằn lên chiếc cổ sạch sẽ và mảnh mai của Vọng Ngôn, và một số vết sẹo thậm chí còn kéo dài đến tóc mai bên trái của anh ta, điều này làm đôi mắt ủ rũ của anh ấy đáng sợ hơn một chút.
Nếu không phải biết anh ta chưa có tiền án, tiền sự thì nói anh ta khi 8 tuổi đã bắt đầu đánh nhau cũng có người tin.
Vì vậy, không khí xung quanh không tránh được việc tràn ngập những cuộc giao tiếp bằng mắt và đối thoại bằng linh hồn, ngoại trừ ba tuyển thủ thu lại ánh mắt, thì những nhân viên công tác giống như đang quan sát một con quái vật, còn có chút nghi hoặc theo bản năng.
Có phải đây là lý do khiến người chơi có điểm cao này ngại lộ diện là do cảm thấy tự ti với những vết sẹo này?

- - thầm thì thầm, nhưng khi mọi người đang suy nghĩ thì đều không biết rằng, giờ khắc này "Quái vật"đứng ở trung tâm-bản thân Vọng Ngôn, anh ta không cảm thấy ngạc nhiên về điều đó.
Bây giờ là hai giờ chiều - thời gian hầu hết các tuyển thủ esports bắt đầu chương trình huấn luyện trong ngày của họ.

Vọng Ngôn biết rằng lẽ ra anh nên ngồi trong phòng tập nhỏ của đội DP, cùng đồng đội đi ăn và thi đấu trong bảng xếp hạng.
Nhưng một thực tế chợt lóe lên trong đầu anh là sau trận đấu mang tên Phong Hoa Cup, anh và đồng đội không đợi được hoa và những tràng pháo tay như mong đợi, mà không ngờ lại bị kéo lên trời đầy những lời chế giễu và lăng mạ, cho rằng có người lột quần áo của mình, khắc hai chữ "mở hack" trên người mình, quỳ xuống và chấp nhận sự chà đạp cũng không quá đáng.
Còn người tổ chức trò chơi đó giả vờ chết từ đầu đến cuối không khai - mà lui 10 ngàn bước nói, rằng không có người tuyên án, nhưng không biết tại sao mình lại bị kết tội và không thể biện hộ.
Hơn nữa, đội trưởng dịu dàng và khiêm tốn được ca ngợi rộng rãi của đội Thức Tỉnh cũng đã ở trên Weibo nói anh ấy mở hack.

Tương đương với công khai cho anh định tính, anh từ trước đến giờ chỉ là một cái bình phun miệng bẩn, như thế nào xứng phản bác với tuyển thủ có nhân khí siêu cao.
Vì vậy, cuối cùng, dưới bức tường kín gió đột nhiên sụp đổ, chủ sở hữu đội đã bán tất cả các thiết bị ngoại vi như muốn chuộc lỗi, lấy những tiền kia giải tán đội ngũ không có mấy người, coi như là cho một câu trả lời, lại như cầu xin người cầm cục đá đập anh đến vỡ đầu chảy máu hãy dừng lại -- ít nhất, đừng đem anh đập chết.
Bên cạnh đó, mọi người đều biết rằng sẽ vô nghĩa nếu tiếp tục điều hành một đội bán nghiệp dư như vậy, vì vậy bảy hoặc tám thanh niên dưới 30 tuổi đã tụ tập lại với nhau và hoàn thành bữa lẩu cuối cùng của họ.
Tối hôm đó bụng lông ăn ngon lành, mọi người nói cười rôm rả, trước khi đi hầu hết mọi người đều bảo đó không phải lỗi của anh, nhưng anh mím môi không biết trả lời thế nào, cũng không đợi được bọn họ bất kể một ai làm anh nản lòng thoái chí bán tài khoản game, càng khỏi nói mỗi ngày đồng thời đánh bài vị.
Mọi thứ diễn ra đột ngột như chỉ trong nháy mắt, trong căn phòng huấn luyện nhỏ và ấm áp chẳng còn gì, mọi người thu dọn đồ đạc, mua vé, rời Thượng Hải, về quê.
Anh ấy là người duy nhất không muốn về nhà, vì vậy anh ấy đã chuyển đến một khách sạn với giá 60 nhân dân tệ một ngày và ở đó, và nộp hồ sơ của mình cho một số công ty giao đồ ăn.
Khoảnh khắc màn hình hiển thị việc giao hàng thành công, khóe miệng anh ta thậm chí còn có một nụ cười: Đúng vậy, giao đồ ăn có thể lãi hơn.
Những ngày sau đó, ngoài việc ngủ nướng, chơi game và chờ đợi phản hồi từ công ty giao đồ ăn, anh ấy còn lên Weibo trao đổi với các fan của đội Thức Tỉnh, có người vẫn thỉnh thoảng để lại tin nhắn cho anh ấy và dòng mở đầu là: Bạn có muốn trả thù không?
Anh nghĩ người anh em này là bán hàng đa cấp.


Ngay khi anh ta chuẩn bị đăng số của mình lên một trang web hẹn hò đồng tính, một thông báo khác xuất hiện: Hãy gặp nếu bạn muốn.

Tôi là quản lý của đội IS PUBG Mobile.
...!Ta cmn vẫn là ông nội của ngươi." Lúc đó hắn còn đang lẩm bẩm, không nghĩ tới hôm nay lại thực sự đồng ý lời mời huấn luyện thử việc từ đội bóng giàu có này mà đứng trong ánh mắt không mấy thiện cảm này.
Chỉ là khi những người đó buộc phải gật đầu chào hỏi, anh không hề sợ hãi và tự ti như họ mong đợi, thay vào đó, anh cố tình đưa khuôn mặt đầy sẹo của mình lại gần mình khiến họ từng người một sợ hãi.
Anh đắc ý, những biểu hiện kinh ngạc của mọi người trước mặt anh ta không những không làm anh ta nhói đau, mà còn là thành quả sau chiến thắng của anh ta.

Nhưng ba chàng trai vừa bước vào cửa không hề tỏ ra tò mò về anh, còn rất chủ động đi tới, người cao nhất trong đó thậm chí không nói gì mà che đi anh, chắn những ánh mắt vẫn luôn đánh giá anh của những nhân viên công tác làm anh có chút kinh ngạc.
Theo bản năng cậu ngẩng đầu nhìn người nọ, nhưng người nọ lại cúi đầu, ánh mắt đều bị bóng dáng của tóc mái che khuất, không có ý tứ nhìn nhau, cậu chỉ tiến lại gần, dùng bờ vai rộng lớn của mình, buộc tầm nhìn của anh ta chỉ có hai bên, giống như...!Không muốn những người đó nhìn anh ta với ánh mắt kỳ lạ một lần nữa.
Anh ta hơi sững sờ và định nói, nhưng huấn luyện viên trưởng bên cạnh đã chào anh ta trước: "Ba người đi trong rừng bị lạc à?Đủ chậm...!Nào, đến làm quen, đây là Vọng Ngôn, sau sẽ huấn luyện thử.

"
Vọng Ngôn đành phải gật đầu, và sau đó huấn luyện viên quay sang anh ta và giới thiệu từng người một: "Đây là những người khởi đầu hiện tại của đội chúng tôi - thẩm Diệp, người lai Tứ Xuyên-Trùng Khánh, đội trưởng và chỉ huy cao quý, ngôi sao Bắc Cực tinh huyền thoại không thể dập tắt." Lạc Dạ đại thần, năng khiếu là gay người, bạn có thể biết điều đó; Thôi Tuyết Trí, đến từ Chiêu Khánh, Quảng Đông, đột kích chính,Thương Vương Trung Quốc, nguồn gốc của mọi tội ác, thuộc thế hệ đầu tiên là người hâm mộ thể thao điện tử, bạn cũng nên biết điều đó; Thích Tễ, tay bắn tỉa chính, di chuyển cũng có thể bị bắn nổ đầu, nhưng là người tương đối đơn thuần, thiếu gia mà, mới bắt đầu chuyên nghiệp, chưa đủ 19 tuổi, gần với cậu là người Chiết Giang - nên cậu không cần lo lắng, bọn họ tính tình tốt, thuỷ làm, nếu có chuyện gì thì cứ trực tiếp để cho bọn họ nhấc lên cái mông là được rồi.


"
Huấn luyện viên trưởng khoảng 30 tuổi, tính tình rất dễ gần, không khí xung quanh cuối cùng cũng thoải mái, nói xong gật đầu chào từng người một, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười - Bắc Cực tinh" Lạc Dạ, "Chiến Thần" Phá Tuyết,, tòa tháp khổng lồ trong ngành, ước mơ của bao người...!Làm sao hắn lại không biết?
Nhưng sau khi nhận ra sự xuất thần của mình, anh vẫn không nói chuyện với họ, chỉ cụp mắt nhìn người cuối cùng.
Lưỡng lự hai giây đồng hồ, người bên kia liền ngước mắt lên, lộ ra vẻ mặt anh dũng hi sinh, mặc cho anh cấu xé.
Đôi mắt đẹp ấy trong veo ẩm ướt khiến lồng ngực của anh khó chịu, trong vô thức quay mặt đi, không muốn làm đối phương sợ hãi lần nữa, nhưng không ngờ tới đối phương lại mở miệng trước: "Xin chào......!Còn nhớ tôi không?"
"..." Vọng Ngôn do dự một lúc, "Chúng ta quen nhau hả?"
"Tôi, chúng ta đã cùng nhau chơi game." Đối phương như vẽ bùa, khoa tay một hồi mới nói: "Còn...!anh cũng mắng tôi."
Vọng Ngôn lại càng bối rối, trên đầu hắn hiện lên một dấu chấm hỏi: "Tôi dùng tình yêu cảm hóa đồ ăn như vậy cũng nhiều lắm, cậu là....?"
Xung quanh lập tức có người lẩm bẩm, nhưng người kia phớt lờ họ và hơi lo lắng bước tới: "M24...! Anh nói rất thích em, và anh đã tặng em M24, có nhớ không?"
Vọng Ngôn choáng váng và ngay lập tức nhớ ra đó là người có ID là Fleur (Hoa)
Nhưng tất cả những gì xảy ra lúc sáng sớm hiện lên trong đầu anh, làm tầm mắt của anh trầm xuống, không nhịn được lui một bước kéo dài khoảng cách: "...!Xin lỗi, mỗi ngày siêu độ quá nhiều đồ ăn, tôi quên mất."
Lời ra khỏi miệng, anh cũng không biết mình đang đánh cược cái gì, mặc dù vẻ mặt của đối phương nhanh chóng đầy thất vọng cùng không cam lòng, anh nhìn cậu ta và không muốn nói chuyện vô nghĩa với cậu nữa, thay vào đó, anh hỏi huấn luyện viên trưởng: "Huấn luyện viên Liễu, thi đấu huấn luyện có thể bắt đầu chưa?"
Những ánh mắt xung quanh lại dồn vào một điểm nóng, vị huấn luyện viên trưởng liếc nhìn trái phải, nhanh chóng trả lời: Thôi, sắp đến giờ rồi, qua đây.
Vọng Ngôn nghe xong, anh lập tức ngồi xuống vị trí đã sắp xếp trước đó, như thể hoàn toàn không nhìn thấy, cái miệng đáng thương của người bên cạnh đã hoàn toàn bị xì ra thành hình dấu ngoặc ngược.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Toàn Tinh Tế Đều Biết Tôi Là Tra Nam Của Hoàng Đế Bệ Hạ

2.

Thanh Xuân Vội Vã - Ta Đã Cuồng Nhiệt
3.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
4.

Lam Yên, Triền Miên Trói Buộc!
=====================================
_____
Tác giả có điều muốn nói:
Khi một thiên thần nhỏ hỏi, tôi nhận ra rằng tôi đã quên nói rằng bản cập nhật chung là vào ban đêm...?
Nếu bạn không biết thời gian, hãy nói 9:30 tối, nhưng bạn có thể có một cái gì đó để đi ra ngoài vào ngày mai (ngày mốt sẽ đắt hơn ~
Nhân tiện, để tôi giải thích, vết sẹo của Vọng Ngôn chủ yếu là ở cổ, không có nhiều trên mặt, và có một chút ở thái dương, không thể nhìn thấy từ góc độ bên cạnh (chẳng hạn như bìa của bài báo này)
_____
Lảm nhản của Kanal:
Hiu hiu kawai....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận