Hằng Ngày Sủng Ái Tiểu Goá Phụ Hoàng Hậu


Giang Nguyễn rời khỏi miếu Thành Hoàng, đi xe ngựa về thành, sau đó đi bộ đến phủ Định Quốc Công.

Hai gã gác cổng ngoài cửa Định Quốc Công phủ đang ngủ gà ngủ gật, Giang Nguyễn đi đến gần, nhẹ giọng dò hỏi: “Hai vị tiểu ca, có thể giúp ta vào trong thông báo một tiếng không, ta muốn tìm Diệp công tử.


“Ngươi là ai?” Một gã gác cổng mở to mắt nhìn trên dưới Giang Nguyễn một lượt.

“Ta tên Giang Nguyễn, Diệp công tử có biết ta, ngươi chỉ cần nói tên ta cho hắn, hắn sẽ biết.


“Họ Giang?” Gã gác cổng kia hừ cười một tiếng, không kiên nhẫn xua tay: “Định Quốc Công phủ chúng ta không tiếp đãi người nhà họ Giang, đi xa chút đi! ”
Giang Nguyễn nhíu mày, đang định nói thêm thì đúng lúc quản gia phủ Định Quốc Công từ bên ngoài quay trở về phủ, nhìn thấy Giang Nguyễn, híp mắt nhìn nàng thật lâu, đi tới hỏi: “Vị cô nương này tìm ai?”
“Ta tìm Diệp công tử, ta tên Giang Nguyễn.


“Giang Nguyễn?” Quản gia nhíu mày, hơi chần chừ: “Ngài là! Giang gia Nhị cô nương?”
Giang Nguyễn nghe mấy chữ ‘Giang gia Nhị cô nương” trong lòng có hơi khó chịu, nhàn nhạt nói: “Ta đã thành thân rồi, phu quân họ Kỳ.


Quản gia vội chắp tay: “Kỳ phu nhân, mời vào trong, gia nô này thật không có mắt nhìn, gây khó dễ cho Kỳ phu nhân, mong phu nhân đừng trách.

” Năm đó tiểu công tử nhà mình bị rơi xuống nước ngày mùa đông giá lạnh, Giang gia Nhị cô nương này không sợ lạnh, nhảy xuống nước cứu tiểu công tử nhà họ lên.

Phụ thân Định Quốc Công qua đời sớm, cho nên khi còn rất nhỏ Định Quốc Công đã phải kế tục tước vị Quốc Công, mười mấy tuổi đã ra tắm máu nơi sa trường, Định Quốc Công phu nhân xuất thân ở tiêu cục, một thân võ nghệ, nữ nhân mà không thua kém nam nhân, vẫn luôn không rời không bỏ làm bạn bên cạnh Định Quốc Công, phu thê hai người tình sâu nghĩa nặng, Định Quốc Công cả đời chỉ cưới một phu nhân, dưới gối hai người cũng chỉ có một hài tử.

Tiểu công tử chính là độc đinh của Diệp gia, cho nên mặc dù phủ Định Quốc Công và phủ Lộ Quốc Công là đối thủ một mất một còn nhưng Giang gia Nhị cô nương này chính là ngoại lệ, nàng là ân nhân của cả phủ Định Quốc Công bọn họ.


Quản gia hung hăng trừng mắt nhìn hai gã gác cổng, sau đó quay người mời Giang Nguyễn vào trong.

Bên trong phủ Định Quốc Công khác hoàn toàn với phủ Lộ Quốc Công nguy nga tráng lệ, điêu lan ngọc thế, trong viện chỉ đơn giản mộc mạc, tùy ý nhìn là có thể thấy được đao thương kiếm kích, còn có cả cọc gỗ tập võ, khí thế anh hùng ập vào trong mắt.

(Truyện được đăng tại truyenwiki1.

com @xzaaaaai và fb Trái Bơ)
Quản gia Diệp gia trực tiếp đưa Giang Nguyễn đến viện của Diệp Chu Dật, ngày ấy Diệp Chu Dật bị Giang Hãn Hải trói gô đưa về nhà, Định Quốc Công tức giận tận trời, cho người nhốt Diệp Chu Dật vào trong phòng, phạt hắn không được ra khỏi cửa một tháng.

Nghe nói Giang Nguyễn đến tìm mình, Diệp Chu Dật còn không tin, đến lúc gặp được Giang Nguyễn, mới thốt lên thanh âm không thể tin nổi: “Sao ngươi lại đến đây?” Trước đây Giang Nguyễn chưa bao giờ đến phủ Định Quốc Công.

Đợi quản gia rời đi, Giang Nguyễn mới nhỏ giọng nói: “Ta có chút việc nhờ ngươi giúp.


Diệp Chu Dật đĩnh đạc nằm trên giường, hai chân bắt chéo, trong miệng ngậm cây bút lông, mắt lé nhìn nàng: “Hiện giờ ta đang bị cha cấm túc, cũng muốn giúp lắm nhưng mà năng lực thì có hạn thôi, có chuyện gì thì chờ ta ra ngoài đã rồi lại đến giúp ngươi.


Giang Nguyễn nhẹ nhàng nhíu mày: “Nhưng sự tình gấp gáp thì phải làm sao bây giờ?”
“Sự tình gì mà gấp gáp?” Diệp Chu Dật xoay người ngồi dậy, ngồi xếp bằng nhìn nàng, mấy năm nay Giang Nguyễn chịu không ít khổ cực, nhưng nàng chưa bao giờ chủ động mở miệng tìm Diệp Chu Dật giúp đỡ, đây là lần đầu tiên nàng chủ động đến tìm, chắc chắn là chuyện rất quan trọng.

Giang Nguyễn đến gần ngồi xuống cái ghế đầu giường, không giấu giếm kể cho hắn nghe sự việc.

Diệp Chu Dật cắn cắn cái bút lông, mơ hồ nói: “Ta đã nói ngươi gả cho bản công tử ta đi mà ngươi không nghe, giờ ngươi xem, còn phải lo lắng tìm đại phu cho phu quân nữa, thật là! ” Thấy con ngươi trong trẻo không chớp mắt trừng hắn của Giang Nguyễn, mấy lời quanh quẩn bên miệng sắp nói ra của Diệp Chu Dật lập tức nuốt trở lại, trái lòng khích lệ nói: “Tuy rằng hắn có chút bệnh tật, nhưng cũng là người thông minh, nếu ngày ấy không phải hắn đến tìm ta đưa ra chủ ý, thì ngươi nhất định vẫn đang ở phủ Lộ Quốc Công không ra được, cho nên cũng còn tốt, cũng còn tốt, nhưng so với ta thì vẫn kém hơn một chút xíu.

” Diệp Chu Dật ra hiệu một đoạn nhỏ cho Giang Nguyễn nhìn.


Giang Nguyễn bật cười, gõ đầu hắn: “Được được, không còn sớm nữa rồi, rốt cuộc ngươi có thể giúp ta không?” Lúc này còn chưa đến giờ trưa, chạy về miếu Thành Hoàng chắc vẫn kịp.

Diệp Chu Dật gãi gãi đầu, có hơi khó xử: “Khoảng thời gian này cha ta trông coi ta rất chặt, nếu muốn thần không biết quỷ không hay chạy ra ngoài mà còn phải mang theo mấy thị vệ của cha ta thì khẳng định là không có cửa đâu, để ta nghĩ lại, nghĩ lại! ” Diệp Chu Dật gõ đầu nhíu mày suy tư.

Đương lúc này, ngoài cửa truyền đến thanh âm ôn hoà của nữ tử: “Dật Nhi, Giang cô nương đến chơi sao?”
Diệp Chu Dật vỗ đầu một cái: “Xong rồi, nương ta tới rồi, nương ta vẫn luôn muốn gặp ngươi, nhất định là quản gia nói cho bà ấy, giờ càng không thể chạy được rồi.


Diệp Chu Dật vừa nói xong thì cửa đã được Định Quốc Công phu nhân đẩy ra, y phục bằng lụa trắng mềm mại đính kết chân khẩu, mày lá liễu, khuôn mặt trắng nõn, liếc qua thì thấy dịu dàng, nhưng khi nhìn kỹ lại thì thấy vị Định Quốc Công phu nhân này mặt mày mang theo vài phần anh khí.

Năm đó cứu Diệp Chu Dật chỉ là chuyện trùng hợp, theo bối phận thì Lộ Quốc Công là cữu cữu của Đương kim Hoàng Thượng, sinh thần năm đó của Lộ Quốc Công, Hoàng Thượng đích thân tới phủ Lộ Quốc Công để mừng thọ, Hoàng Thượng tới, Định Quốc Công sao có thể không tới?
Chính là lần, Diệp Chu Dật trộm chạy đến hoa viên chơi, không cẩn thận rớt xuống ao nước, mà vừa đúng lúc Giang Nguyễn đi ngang qua, một tiểu hài tử, sao Giang Nguyễn có thể thấy chết mà không cứu, năm đó Giang Nguyễn cũng chỉ mới tám tuổi mà thôi, vớt được Diệp Chu Dật từ dưới nước lạnh lên, Giang Nguyễn cũng bị bệnh mất gần tháng trời.

Định Quốc Công vô cùng cảm kích Giang Nguyễn, nhưng bởi vì quan hệ của hai phủ quá mức phức tạp nên Vương thị không cho Giang Nguyễn qua lại nhiều với Diệp Chu Dật, cho nên mỗi năm vào sinh thần Giang Nguyễn Định Quốc Công phu nhân sẽ phái người tới tặng một phần lễ, ngày thường không qua lại nhiều, nhưng mà những phần lễ đó chưa đến tay Giang Nguyễn thì đã bị Giang Hãn Hải ném đi.

(Truyện được đăng tại truyenwiki1.

com @xzaaaaai và fb Trái Bơ)
Cho đến khi Giang Nguyễn được gả đi, hoàn cảnh nghèo túng, Diệp Chu Dật mới âm thầm giúp đỡ, chỉ là phủ Định Quốc Công này, Giang Nguyễn chưa từng đến, ngay cả Định Quốc Công nàng cũng chỉ mới gặp qua một lần vào năm xảy ra việc đuối nước kia, càng đừng nói đến Định Quốc Công phu nhân cả ngày không ra khỏi cửa lớn này
Vậy nên, đây là lần đầu tiên Giang Nguyễn nhìn thấy Định Quốc Công phu nhân, Giang Nguyễn nhớ đến mấy lời bàn tán trên phố, họ nói Định Quốc Công phu nhân là một nữ trung hào kiệt luôn sát cánh bên cạnh Định Quốc Công trên chiến trường, trong lòng không khỏi có vài phần kính nể.

“Phu nhân.


” Giang Nguyễn hành lễ.

Định Quốc Công phu nhân vội vàng nâng nàng dậy, ngữ khí chân thành: "Nhiều năm qua ta vẫn luôn muốn đích thân cảm tạ cô nương đã cứu mạng Dật Nhi, nhưng lại chưa có cơ hội, khó có được ngày cô nương tới phủ, ta nhất định phải cảm tạ cô nương.


Giang Nguyễn theo lực nâng của Định Quốc Công phu nhân mà đứng dậy, ngước mắt nhìn bà, Định Quốc Công phu nhân nhìn thấy mặt Giang Nguyễn thì ngẩn ra một chút.

Giang Nguyễn vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường của Định Quốc Công phu nhân, lắc đầu: “Phu nhân khách khí rồi, việc năm đó chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi, Quốc Công gia cùng phu nhân không cần phải để trong lòng đâu.


Định Quốc Công phu nhân suy tư nhìn Giang Nguyễn mấy lần, có chút nghi hoặc.

“Phu nhân, phu nhân?” Quản gia bên người nhẹ nhàng nhắc nhở: “Giang cô nương đang nói chuyện cùng ngài.


Định Quốc Công phu nhân bừng tỉnh hoàn hồn, cười xin lỗi Giang Nguyễn: “Giang cô nương nói gì vậy?”
“Hôm nay ta đến là có chuyện muốn nhờ Diệp công tử giúp đỡ! ”
“Tìm nó giúp?” Giang Nguyễn còn chưa nói hết, Định Quốc Công phu nhân đã không tin nổi liếc nhìn Diệp Chu Dật, sau đó bật cười: “Cô nương tìm nó giúp cô nương việc gì?”
Giang Nguyễn quay đầu nhìn Diệp Chu Dật, chỉ thấy Diệp Chu Dật mặt đen sì, mắt trợn trắng nhìn mẫu thân mình đang cười ngông cuồng.

Định Quốc Công phu nhân cười mệt rồi thôi, vỗ ngực thuận khí, nhìn Giang Nguyễn xin lỗi: “Ngại quá, khiến Giang cô nương chê cười rồi, chỉ là ta nuôi nó lớn chừng này rồi đây là lần đầu tiên nghe nói có người đến nhờ nó giúp đỡ, người làm mẫu thân ta đây nhất thời không tiếp nhận được! ha ha ha ha! ” Nói xong, Định Quốc Công phu nhân lại cười to không ngừng.

“Nương, người xong chưa vậy?” Thái dương Diệp Chu Dật nảy lên vài cái, không nhịn được nữa nhảy từ trên giường xuống trừng mắt nhìn mẫu thân mình.

Quản gia lên tiếng nhắc nhở: “ Công tử, mong ngài hãy chú ý thái độ của mình với phu nhân, nếu lão gia mà biết được lại trách phạt.


Diệp Chu Dật đứng im, nghiến răng nghiến lợi cố nặn ra nụ cười, ôm lấy mẫu thân mình lay lay: “Nương~“ ngữ điệu kéo dài, Giang Nguyễn không nhịn được rùng mình.

Định Quốc Công phu nhân giơ tay tát nhẹ Diệp Chu Dật một phát, hờn dỗi trừng mắt liếc hắn,: “Giang cô nương có việc nhờ ngươi, còn không mau đi đi, ở đây cọ tới cọ lui cái gì, trước bữa tối nhất định phải về nhà, đừng để cha ngươi phát hiện.



Diệp Chu Dật đã quen với mấy bạt tai như này của Định Quốc Công phu nhân, thân mật tiến tới tai bà thì thầm vài câu, Định Quốc Công phu nhân gật đầu: “Muốn ai thì tự mình đi chọn đi, nhất định phải về trước bữa tối, đừng để cha ngươi phát hiện.


Diệp Chu Dật hưng phấn ôm mẫu thân hắn: “Được, nương, chúng ta đi trước đây.


Giang Nguyễn hành lễ với Định Quốc Công phu nhân: “Giang Nguyễn cảm tạ phu nhân.


Định Quốc Công phu nhân từ ái nhìn nàng, vỗ vỗ tay nàng, ôn nhu nói: “Đừng khách khí, sau này có việc gì cứ đến tìm ta, nếu ta có thể làm thì nhất định sẽ tận lực giúp cô nương.


Hai người rời đi, Định Quốc Công phu nhân ngẩn ngơ xuất thần nhìn bóng lưng Giang Nguyễn, quản gia nhẹ nhàng nói: “Cô nương này trưởng thành có chút quen mắt, lão nô cảm thấy như đã gặp ở đâu đó rồi.


“Đúng vậy, ngươi nói thế ta cũng thấy có hơi quen mắt, đặc biệt là khi nàng nhìn thẳng vào mắt ta, càng quen thuộc hơn, nhưng lại không biết gặp ở đâu.

” Định Quốc Công phu nhân lắc đầu, cười nói: “Ở bên hai đại nam nhân lão gia cùng Dật Nhi suốt ngày, khó có khi trong nhà có cô nương nào, lại còn là người dịu dàng thùy mị như này nữa.


Quản gia cũng cười: “Nô gia đi xem hôm nay lão gia hồi phủ lúc nào, nếu đụng phải công tử thì lại ăn trận đòn mất.


(Truyện được đăng tại truyenwiki1.

com @xzaaaaai và fb Trái Bơ)
Cảm ơn bae @ngNhiung đã sửa chính tả cho mình????


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận