Hành Trình Bẻ Cong Cô Bạn Cùng Bàn FULL


Khu nhà trọ mà tôi thuê cách chỗ làm của tôi không xa lắm.

Chỉ cần đạp xe 15 phút là đến nơi rồi.

Tôi bẽ tay lái, rẽ vào con hẻm nhỏ, đi sâu vào khoảng 100m là phòng trọ của tôi.

Xung quanh đây cũng không có gì đặc biệt chỉ là những dãy phòng nối liên tiếp với nhau thôi.

Chiếc xe đạp phanh lại, tôi hơi quay mặt ra phía sau, nhỏ giọng nói:
-Nhà tớ không có điều kiện như nhà cậu, cậu không ngại chứ ?
Em đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó bước xuống xe
-Không, có gì đâu mà ngại chứ.

Em cười rạng rỡ
-Ừm, vậy mình vào nhà thôi.

Tôi cũng cười đáp lại em, ngay sau đó cũng bước xuống xe, gác chống xuống, lục lọi trong balo lấy ra một chùm chìa khoá, động tác tra chìa khoá vào ổ khoá rất nhanh.

Tôi đẩy cửa, đứng nép vào một bên cho em đi vào trước.

-Cậu ngồi đi, tớ đi lấy nước cho cậu.


Tôi bỏ cái balo ngay ngắn trên bàn học rồi đi xuống lấy cho em một ly nước.

Em không nói gì chỉ gật gật cái đầu.

Mắt em đảo một vòng quanh nhà.

Nhà tuy nhỏ nhưng rất thoáng, lại rất gọn gàng ngăn nắp nha.

-Cậu uống đi.

Tôi đặt ly nước lên bàn.

Tớ đi tắm trước đây.

-Ừm.

Nói rồi tôi đi lấy một bồ đồ ngủ thoải mái khác, bước vào nhà tắm.

-Uwoa, cậu ấy lúc còn nhỏ dễ thương ghê >
Thiên Di nhân lúc San tắm, em liền đứng dậy đi dạo quanh phòng, đến chiếc bàn học em thấy ở trên có rất nhiều ảnh chụp nha, nào là hình còn nhỏ nè, hình chụp năm cấp một và hai nè, còn có cả ảnh chụp gia đình nữa.

Tay Thiên Di lướt qua tất cả các tấm hình, bỗng ngón tay và tầm mắt dừng lại trước một bức ảnh được cẩn thận lồng vào khung.

Tấm hình đó đối với người khác thì nó bình thường nhưng qua mắt của Thiên Di là một khác biệt khác.

Trong tấm hình là một người con trai đang khoác tay lên vai người thương của cô, khuôn mặt của người con trai đó rất hạnh phúc, còn khuôn mặt của người còn lại thì e thẹn, ngại ngùng.

Tự nhiên trong lòng Thiên Di lại dâng lên cảm giác khó chịu.

Cô không biết là mình khó chịu vì cái gì ?! Khó chịu vì San thân mật với người khác hay sao ?!
Thiên Di đứng nhìn chằm chằm vào bức ảnh mà không để ý sự hiện diện của một người đang đứng bên cạnh cô từ lúc nào, người đó cất giọng
-Đó là bức ảnh chụp của tớ lúc tớ tốt nghiệp cấp 3.

Tôi bước lại gần em hơn, tay lập úp tấm ảnh xuống bàn.

Đây là người con trai cũng là tình yêu đầu tiên của tôi, chúng tôi yêu nhau được hơn 2 năm thì anh ấy phải sang Mỹ du học, bỏ lại tôi ở đây, không lời từ biệt.


-Ôi giật mình !! À...ờm...mình không cố ý tự tiện đụng vào đồ của cậu đâu, tại mình....!Nhưng mà cậu ta là ai vậy ?
Thiên Di giật bắn mình vì cái người đứng thù lù phía sau.

Cũng còn may là cô không có tiền sử bệnh tim nha, nếu không là đi chầu ông bà rồi
-Mối tình đầu.

Tôi nở nụ cười buồn nhìn em.

Để tớ chọn cho cậu bộ đồ nha.
-À ừm.

Thiên Di tâm trạng trùng xuống khi nghe 3 chữ "Mối tình đầu" được thốt ra từ miệng Hạnh San.
Hạnh San đi đến tủ quần áo, tìm một bộ cho Thiên Di.

Hmm, rất khó chọn nha~~Bởi vì chiều cao của cô và của Thiên Di có chút khác biệt, cô ngẫm nghĩ một lát rồi chọn cái áo sơmi trắng oversize và một cái quần ngắn màu đen đưa cho Thiên Di.

Thiên Di nhận bộ quần áo từ tay Hạnh San rồi cũng phi nhanh vào phòng tắm.

Hạnh San thì ở ngoài, tay cầm bức ảnh lúc nãy lên xem, ngón tay cô lướt nhẹ lên khuôn mặt người con trai đó, vô thức những giọt nước mắt rơi xuống và nhỏ xuống bức ảnh.

Được một lúc, cô cũng buông bức ảnh xuống, đặt nó lại vị trí cũ, nhanh chóng lau khô những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi mắt.

Một lúc sau,  Thiên Di bước ra với mái tóc ướt, hai tay bận rộn lau khô mái tóc, vì là áo cổ rộng nên cô thấy những giọt nước chảy dài xuống cổ và xương quai xanh của em ấy.

Nhìn em ấy lúc này thật là quyến rũ a~~ Đến tôi con gái mà còn mê mệt huống chi là bọn con trai
-Sao cậu lại trải những thứ đó xuống sàn chi vậy ?! Thiên Di nhìn chằm chằm vào đống chăn gối mà Hạnh San bày ra trên sàn.


*Thiên Di pov*
"Cậu ấy không muốn ngủ trên giường cùng với mình sao ?!"
-Cậu ngủ trên giường đi, tớ ngủ ở dưới đây.

Tôi dừng mọi động tác lại để trả lời câu hỏi ngố của em, đem chăn gối xuống đây không để ngủ chứ làm gì ?!
-Nhưng trời đang mưa, nếu San ngủ dưới sàn thì San sẽ bị cảm mất.

Thiên Di nhíu mày, nhanh chóng bước lại đó và quăng chăn gối mà Hạnh San bày dưới sàn một phát trở lại nằm yên vị trên giường hết.

Với lại tớ...rất sợ sấm.

-Thôi được rồi, thua cậu luôn.

Tôi lắc đầu nhìn hành động trẻ con của em mà bật cười.
Xong, bây giờ thì cả hai đều đã nằm yên trên chiếc giường không to cũng không nhỏ này rồi nhưng sau mà con người cao cao kia lại không chịu nằm yên ấy nhở ?! Cứ lăn qua rồi lăn lại, lăn tới lăn luôi, làm cho người còn lại không ngủ được liền quay sang xem như thế nào.

-Cậu sao lại không ngủ ? Tôi xoay người lại mặt đối mặt với em.

Bâu giờ tôi mới có thể nhìn kĩ gương mặt của em nha~~Mắt to tròn nè, cặp chân mày lá liễu, mi dài cong vuốt, mũi cao thanh tú, cái môi hơi chu ra, đáng yêu quá >""


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận