Hành Trình Tránh Thịt

Edit: Duy Uyên

Beta: Duy Uyên

Với kế hoạch đánh nhanh thắng nhanh, Nhạc Hải Sanh quyết định tối nay liền nhanh chóng công lược Hạ Ung Hành. Ở trong truyện, có Hạ Ung Hành làm anh rể, Lâm Hải Sinh chắc cũng không dám quá phận.

Ngẫm lại lúc trước ngay cả thắt lưng của Lâm Dực còn không thể mở ra, cô nhận thức được rằng khả năng quyến rũ nam nhân của mình có thể coi là đồ bỏ. Không liên quan, thủ đoạn không có liền có đạo cụ. Nhạc Hải Sanh ở trong nhà dạo quanh một vòng liền tìm được quầy rượu, mở ra liền nhìn thấy một loạt rượu vang cùng rượu tây, chữ ngoại ngữ cô xem không hiểu lắm, liền chọn đại một chai đặt lên bàn cơm.

Không phải ngạn ngữ có câu “Rượu là bà mối của sắc” hay sao? Hi vọng nó có thể giúp cô hành động.

Ngồi trước bàn ăn đợi một hồi lâu, rốt cuộc cô cũng nghe được động tĩnh ngoài cửa. Nhạc Hải Sanh vội vàng đứng dậy ra đón.


Cửa mở, một người đàn ông đi vào. Khoác trên người một thân tây trang, dáng người thon dài cao lớn, khuôn mặt anh tuấn trắng nõn, một đôi mắt hoa đào có thần tuyệt đẹp, phong tình bắn ra tứ phía.

Nam nhân này, bộ dạng so với con gái còn đẹp mắt hơn. Nhạc Hải Sanh trong lòng oán thầm, không hiểu nguyên chủ vì cái gì chọn một nam nhân tướng mạo hơn mình nhiều như thế? Bất quá oán thầm chỉ có thể để trong lòng, cô vội vàng đứng dậy ra đón, bày ra nụ cười ngọt ngào nói: “Anh đã về.”

Nam nhân động tác có chút cứng đờ, mắt hoa đào nhìn lướt qua cô hai giây rồi mới đáp: “Ân.”

“Chúng ta ăn cơm đi.” Dù sao cũng không có trí nhớ lúc trước, Nhạc Hải Sanh không dám nhiều lời sợ lộ ra dấu vết. Vì thế lôi kéo người đàn ông kia cùng mình ăn cơm.

Đến cùng vẫn là thiếu gia nhà giàu, tướng ăn vô cùng nhã nhặn đẹp mắt, Nhạc Hải Sanh than thở, chỉ có thể tận lực ăn, đồng thời không quên mời rượu.

“Hoàng Gia Minh Ưng Xích Hà Châu năm 92?” Nam nhân liếc nhìn chai rượu đỏ, tròng mắt phát ra ánh dị thường. Nhạc Hải Sanh lại không thấy được, chỉ thoáng qua nghi hoặc: “Em tuỳ tiện lấy trong quầy rượu, có cái gì đặc biệt sao?”

“Không có gì.” Nam nhân ra vẻ không có chuyện gì trả lời.

Không biết gây ra họa gì, Nhạc Hải Sanh khi rót rượu vô tình làm đổ ra ngoài, cô hoàn toan không biết bình rượu đỏ này giá trị lên đến 50 vạn đô.

Người đàn ông xác định được loại rượu, sau đó chậm rãi phẩm rượu, một bên âm thầm tiếc nuối - chai rượu cực phẩm như vậy lại bị cô gai trước mắt đối xử không khác nào rượu mấy chục lít mua ở siêu thị, nhất thời khẩu vị giảm xuống không ít.

Ngón tay thon dài trắng noãn của người đã ông nâng lên ly rượu thủy tinh, môi hồng nhuận khẽ nhấp một ngụm rượu, vô cùng phong tình. Nhạc Hải Sanh không hiểu vì sao miệng có chút khô khốc, theo bản năng cầm ly rượu lên thử.

Tửu lượng của Nhạc Hải Sanh không phải quá yếu, một chút rượu căn bản không thể nào làm khó cô, nhưng cô quên mất, khối thân thể cô đang dung tửu lượng quả thật đại kém đi.


Ba phút sau, Nhạc Hải Sanh lung lay đứng lên, vòng qua bàn ăn đi đến chỗ nam nhân.

Uống một chút liền say?

Nam nhân giương lên mí mắt, ung dung nhìnNhajc Hải Sanh xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới, tại thời điểm sắp chạm vào hắn, cô chân trái va phải chân phả, lảo đảo té gục xuống đát, phải cố định chân mình mới tránh được va chạm với mặt đất.

Cô ngồi giữa hai đầu gối, ghé vào bên đùi khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên nhìn hắn. Bình thường gương mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn động lòng người nay lại nổi lên vài rặng mây hồng, mắt to trong suốt ướt át giống như giọt nước mùa xuân, hàm răng thẳng tấp cắn lấy môi dưới, bộ đang kia khiến hạ thể của hắn nhanh chóng cứng lên.

Nam nhan hơi kinh ngạc nhìn chính mình hạ thân, thật không thể nghĩ tới tiểu ma men này lại có thể câu ra bộ mặt dã thú của hắn, đối với hắn có sức ảnh hưởng lớn như vậy.

Nhạc Hải Sanh cũng chú ý tới, cô nhếch môi ngây ngô cười một chút, tay liền đưa ra nắm lấy cái kia cứng rắn đại gia hoả.

“Ân...” Nam tử hừ một tiếng, vươn tay giữ lấy tay cô. Hắn không thích địa phương yếu ớt nhất của mình bị một người xa lạ nắm chặt ở trong tay. Nhưng Nhạc Hải Sanh làm gì chịu buông, cả người liền nhào tới trên người hắn, cách một lớp vải cầm lấy đại nhục bổng của hắn, giống như đứa trẻ chơi đến không muốn buông tay.


Nam nhân vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát để cô đùa bỡn, xem cô có thể bày ra trò gì.

Nhạc Hải Sanh ngồi lên đùi của người đàn ông, một tay nắm lấy côn th*t một tay kéo xuống quần lót của hắn. Nhưng là dây lưng cùng nút thắt chưa được cởi bỏ. Cô vậy mà kéo thế nào dây lưng cũng không nhúc nhích, một lúc lâu sau rốt cuộc cũng từ bỏ, nâng lên gương mặt đáng thương:“ Cởi bỏ... Vẫn không mở được... Ô ô...”

Càng nói càng khổ sở, Nhạc Hải Sanh bẹt bẹt miệng nhỏ, bày ra bộ dạng muốn khóc.

“Thật sự nợ em.” Nam nhân bất dắc dĩ thở dài, tay liền mở ra thắt lưng cùng nút áo, sau đó kéo khoá kéo. Theo ý muốn của Nhạc Hải Sanh, nam nhân dứt khoát đem quần dài cùng quần lót cởi ra, hạ thân phơi bày ngồi trên ghế.

Nhạc Hải Sanh vui vẻ nắm lấy trần trụi côn th*t, cảm thấy rất mỹ mãn, mơ hồ cười ngốc nghếch.

Hết chương 11


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận