Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!

Nhưng thật sự có khả năng đổi tính sao?

Lan Khê đứng dậy bưng bát canh qua cho ba mình, bất thình lình có ha bàn tay đưa ra muốn cầm lấy bát canh, Lan Khê cả kinh, không tự giác rụt tay lại! Nước canh vẩy ra, bắn một ít vào trên tấm chăn.

Bát canh nóng vẫn trên tay cô, đáy mắt trong suốt gợn lên một chút cảnh giác. . .

Sắc mặt Mạc Như Khanh lúc đỏ lúc trắng, động tác gượng gạo, tinh thần suy sụp khựng n gười đứng yên.

"Tôi... Chỉ muốn đút ông ấy húp chút canh... Tôi không có ý định hại ba cô.." Bà khàn giọng giải thích.

Ánh mắt Lan Khê bén nhọn lạnh lùng nhìn bà nhưng không hề tin tưởng.

Bên này Nhiếp Minh Hiên đang nói chuyện với Mộ Minh Thăng, nhìn tình hình này anh ta cười đi tới, thương lượng với Lan Khê: "Hay là để tôi giúp?"


Lan Khê hơi kinh ngạc, ngước mắt nói: "Không được, anh là khách mà. "

"Khách với khứa gì? Cô coi tôi như người ngoài sao?" Anh ta cười thật tươi, trực tiếp cầm lấy bát canh trong tay cô.

Lan Khê đỏ mặt, nhìn động tác của anh ta nói khẽ: "Thật ngại quá, Nhiếp Minh Hiên, vừa khéo trong nhà tôi xảy ra nhiều chuyện như vậy, hôn lễ của anh và Noãn Noãn tôi cũng không tham dự được, chỉ gởi tặng một phần lễ vật, mai này tôi sẽ bù lại cho hai người được không?"

"Cô bù đắp cho chúng tôi hay các người bù đắp cho chúng tôi?" Anh ta cười nhìn về đằng sau hỏi một câu.

Lan Khê không hiểu, ngửa đầu nhìn tư thế của anh ta có hơi kỳ quái, nhưng vẫn đè ép đỏ mặt kiên định nói: "Là 'Chúng tôi' ."

Bàn tay Nhiếp Minh Hiên khựng lại giữa không trung.

Khóe miệng cong cong gợi lên nụ cười hấp dẫn, anh ta gật đầu: "Ừm, tốt."

Sau đó Nhiếp Minh Hiên ngẩng đầu nhìn Mạc Như Khanh đứng ở một bên chân tay luống cuống, trên mặt hiện rõ sự cô đơn và áy náy, nghĩ đến trải qua sau chuyện này sợ rằng bà không thể tiếp tục ở lại trong nhà đó rồi.

Đáng thương, nhưng cũng đáng giận.

Tốt xấu gì cũng là chuyện nhà của người khác, Nhiếp Minh Hiên anh ta cũng lười quản.

Nhưng Mộ Minh Thăng nằm ở trên giường không phải là phế nhân, ông uống canh cũng nhìn ra manh mối, nâng tay lên vẫy Mạc Như Khanh đi lại, khan giọng nói: "Bà ra ngoài trước, tôi muốn nói chuyện với con gái một chút."

Trên mặt Mạc Như Khanh thoáng hiện vẻ khó xử, nhưng bà vẫn gật đầu rồi đi ra ngoài.


"Bác trai, ngài nghỉ ngơi cho mau khỏe, cháu ra ngoài tìm Yến Thần." Nhiếp Minh Hiên cũng biết ý bỏ bát xuống, đứng dậy rời khỏi phòng.

Lúc này trong phòng bệnh chỉ còn lại có hai người, giờ phút này Lan Khê hơi lo lắng, cô loáng thoáng còn nhớ chuyện ba theo sau bọn họ đến chung cư Vân Sơn rồi bùng phát cơn giận như thế nào, thế nhưng sau khi trở lại nhà họ Mộ ba cô lại thản nhiên bình tỉnh, làm cô đoán không ra, chỉ có thể nhìn sắc mặt ông khắp nơi cẩn thận. Khi ba từ trên đài cao té xuống đất, khoảnh khắc đó tim cô như bị xé nát, cho nên từ giây phút ba tỉnh lại cô đã quyết định, cho dù ba đối đãi với cô, đứa con ngoại lai này như thế nào, cô vẫn xem ông là cha ruột của mình.

Cô yêu thương ông, mãi mãi vẫn thế.

Mộ Minh Thăng vẫy tay, kêu cô lại đây ngồi.

Lan Khê đi qua, hai bàn tay nắm lấy tay ông, lòng bàn tay truyền đến ấm áp.

"Không sợ ba sao ?" Mộ Minh Thăng nhíu mày, hỏi một câu.

Lan Khê giật mình, lập tức nhớ tới cảnh tượng cái ngày ông vung quải trượng trong tay giận dữ đập lên người, thân hình hơi run rẩy, sau đó cô lắc đầu: "Không sợ nữa."

Ánh mắt Mộ Minh Thăng mềm xuống, trong mắt mang theo đau lòng: "Ngày đó, ba có đánh trúng con không?"

"Không có, không trúng con, anh trai nói anh chỉ bị có một chút bầm tím chờ tan máu bầm sẽ không việc gì, không quan trọng."


"Bây giờ con còn gọi nó là anh trai?" Mộ Minh Thăng nhíu mày.

Lan Khê ngỡ ngàng không biết ba nói thế là có ý gì, lòng bàn tay cô đầy mồ hôi, cúi đầu khó khăn nói: "Trước mặt người bên ngoài con vẫn kêu như vậy, không biết phải gọi cái gì khác, nhưng khi chỉ có hai tụi con thì không kêu như vậy."

Mộ Minh Thăng gật gật đầu, nhìn lên trần nhà như nhìn một thế giới mới, giọng nói từ tốn: "Sau này không cần kêu như vậy, trước mặt người bên ngoài cũng đừng kêu."

Đuôi lông mày Lan Khê kịch liệt nhảy dựng! Trên mặt thoáng tái mét.

"Ba..."

Rốt cuộc ông nói như vậy là có ý gì? Ngay cả thân phận của cô trong nhà họ Mộ cũng gạt bỏ, ông thật sự không cần cô nữa sao?

Còn tiếp nhé


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận