Hạt Mưa Ngày Ấy

Hạt mưa ngày ấy - Chương 02.08
(10) Ấn tượng ngày đến lớp
Những ánh nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi qua cửa sổ. Trời vẫn còn khá lạnh, nhưng dường như nắng lên đã làm bừng sáng ngày mới, xua tan đi giá rét đêm qua. Con phố xinh đẹp lại bắt đầu một ngày sinh hoạt bình thường sau lễ Noel tưng bừng hôm qua. Mọi thứ vẫn thật bình yên như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ánh nắng đánh thức Hương Ly dậy. Cô mở mắt, nhưng nheo lại vì nắng hơi chói. Cô ngồi dậy, đau đầu quá. Mấy giờ rồi nhỉ? Mới có 6h sáng thôi sao? Đêm qua cô đã thức đêm lâu như vậy mà giờ vẫn cứ dậy sớm như một thói quen ấy, nhưng cô vẫn rất mệt, chẳng muốn rời khỏi giường chút nào.
Cô quay lại định ra rửa mặt thì giật bắn mình khi thấy có người dù vẫn ngồi trên ghế nhưng đã nằm gục xuống giường cô. Nhưng sau vài giây hơi hoảng cô nhận ra ngay đó là Tú Phong. Cậu đã nằm đây cả đêm sao? Cô nhớ ra hôm qua vì lạnh quá nên cô đã ngất, cậu đã đưa cô về phòng. Vậy mà hôm qua cô lại trách cậu…
Hương Ly lặng lẽ nhìn Tú Phong. Ánh nắng chiếu lên khắp gương mặt đẹp như một hoàng tử ấy. Lúc ngủ, trông cậu thật dịu dàng, thậm chí còn đẹp trai hơn cả lúc cậu tỉnh dậy với gương mặt lạnh lùng vô tâm. Trông cậu xanh xao đi hẳn, hình như cậu còn mệt hơn Hương Ly. Không biết hôm qua cậu đi đâu mà thành ra thế này?
Hương Ly nhẹ nhàng bước xuống giường, rất nhẹ tránh cho Tú Phong tỉnh giấc. Nhưng cô vừa đứng lên thì có một bàn tay đã nắm tay cô lại khiến cô lại giật mình lần nữa. Cô quay lại thì thấy Tú Phong vẫn nằm đó, không mở mắt. Cậu dậy thật chưa hay là đang mơ vậy?
Cô liền lấy tay mình định bỏ tay Tú Phong ra, nhưng cậu vẫn nắm rất chặt đến mức cô phải khó chịu vì đau. Bỗng Tú Phong thì thào:
“Ngọc Thuỷ…”
Hương Ly giật mình. Ngọc Thuỷ? Ngọc Thuỷ là ai vậy?
Cô linh cảm cậu đã gặp ai đó tên là Ngọc Thuỷ, chắc là một cô gái mới có cái tên đẹp và nữ tính như thế. Cô rất tò mò nhưng phải gỡ tay Tú Phong ra đã, cậu vẫn cứ tưởng cô là Ngọc Thuỷ hay sao mà nắm chặt thế, gãy tay cô rồi đây. Hương Ly sức yếu không tài nào gỡ ra được, đành phải dùng tay kia lay gọi Tú Phong:
“Tú Phong, dậy đi, là tôi mà!”
Nhưng Tú Phong vẫn ngủ mê man.
Đúng lúc đó có tiếng bước chân đi lên cầu thang cùng tiếng gọi:
“Tú Phong, bố về rồi đây!”
Hương Ly hoảng hốt. Nếu bắt gặp Tú Phong trong phòng cô thế này chắc Tú Bình sẽ nổi trận lôi đình mất. Cái tên Prince này, hoàng tử cái gì chứ, ngủ như chết thế này à? Ngủ mà còn nắm tay người ta chặt thế? Cái cô Ngọc Thuỷ nào thế không biết? Càng lay gọi, gọi càng to thì Tú Phong…càng ngủ say hơn.
Tiếng bước chân Tú Bình càng lên gần hơn.
Hương Ly hoảng thật sự, bỗng trong đầu cô loé lên một ý nghĩa. Cô nói vào tai Tú Phong:
“Dậy đi, tôi là Ngọc Thuỷ đây!”
Và không nằm ngoài dự đoán, Tú Phong mở mắt, bật dậy:
“Ngọc Thuỷ!”
“Tôi đây, cậu làm sao mà lăn quay như chết thế? Gãy tay tôi rồi đấy!” – Hương Ly bực mình.
Tú Phong nhìn cô ngơ ngác một lúc rồi nhận ra mình đang nắm tay cô, vội bỏ tay ra, gương mặt thoáng chút ngượng ngùng. Hương Ly tò mò:
“Này Ngọc Thuỷ là…”
“Tú Phong đâu rồi nhỉ, Hương Ly cô thấy nó không?” – Tiếng Tú Bình vang lên bên ngoài cửa ngắt lời cô.
Tú Phong và Hương Ly hoảng luôn, sao mới sáng sớm mà ông đã về rồi vậy? Phải trốn chỗ nào đây? Cái phòng Hương Ly chả có chỗ nào nấp được, sao mà số đen thế không biết! Tú Phong lạnh lùng, ứng xử mọi việc rất nhanh lúc này lúng ta lúng túng, hấp ta hấp tấp. Hương Ly cuối cùng lại là người xử lý mọi việc khi nhìn thấy chăn trên giường mình.
“Này, chui vào chăn tôi mà trốn đi vậy, chăn to thế kia không sợ đâu!”
Tú Phong làm theo lời Hương Ly, nhảy lên chui vào chiếc chăn bông dày và to, cũng may chiếc chăn này dài nữa nếu không chẳng đủ che thân người cao lớn của cậu. Chui vào rồi cậu lại thò mặt ra:
“Còn đứng đực ra đó à, lên đây!”
“Lên…?”
“Nhanh, giả vờ như cậu đang ngủ, còn che cho tôi đi chứ!”
“Nhưng tôi…phải nằm cạnh cậu à?”
“Còn lo được cái đó nữa sao, vào ngay!”
Tú Bình bắt đầu cạch cạch mở cửa. Hương Ly hốt hoảng chẳng nghĩ gì nữa, phi thẳng lên giường đắp tấm chăn lên trùm kín mình.
“Hương Ly, cô dậy chưa?” – Tú Bình bước vào.
Hương Ly thò mặt ra khỏi chăn, gắt:
“Này, sáng ra ông vào phòng tôi không gõ cửa à?”
“Xin lỗi nhưng cô có biết Tú Phong đâu không?”
“Ai mà biết được? Chắc cậu ta đi học sớm, ông thật là vô duyên quá!”
“Lạ nhỉ, cô mà biết gắt gỏng sao?” – Tú Bình ngờ ngợ khi thấy Hương Ly lạnh lùng tự dưng lại biết gắt ỏm tỏi lên.
“Ờ thì…”
“Có chuyện gì à? Mà sao cô đắp chăn kín mít vậy, sáng ấm rồi.”
“Thì…Tôi đắp chăn thế nào liên quan gì đến ông. Tôi đang bực mình vài chuyện, phiền ông ra cho. Đừng nghĩ tôi là vợ tương lai của ông mà ông muốn làm gì thì làm nhé!”
“Được rồi, sao mà dữ như hổ vậy? Tôi xuống nhà đây, cô xuống mà ăn sáng đi.”
Tú Bình đóng cửa rồi đi xuống. Khi tiếng chân ông đã đi hẳn thì có tiếng cười khúc khích trong chăn.
“Này, cười cái gì vậy?” – Hương Ly xấu hổ và bực mình liền tung luôn cái chăn ra, cô càng điên tiết khi thấy Tú Phong đang bụm miệng cười.
“Mẹ ơi, mẹ đúng là sư tử Hà Đông đích thực 100%!”
“Cái…cái gì? Cậu muốn làm tôi tức chết à?”

“Cậu làm dì ghẻ của tôi cũng được đấy, khéo bố tôi phải sợ vợ răm rắp.” – Tú Phong không thể nhịn nổi cười.
Hương Ly đỏ mặt:
“Tôi vừa cứu nguy cho cậu đấy đồ mê ngủ, cậu nói tôi thế đấy à?”
“Cứu nguy? Sao phải cứu nguy?”
“Ơ…” – Hương Ly đơ mặt.
“Nếu bố tôi thấy tôi và cậu ở đây thì sao? Sao lại nguy?”
Câu hỏi của Tú Phong làm Hương Ly lúng túng hơn.
“À phải rồi, cậu sợ cậu xảy ra xì căng đan với tôi giống như Hoàng Vũ chứ gì?” – Tú Phong cất giọng hơi mỉa mai, tiến sát lại gần cô.
“Ơ..ơ…Thì cậu cũng thế mà, cuống cuồng cả lên còn gì, lại còn bắt tôi nằm cạnh để che cho cậu nữa!” – Hương Ly chống chế.
“Nằm cạnh tôi thì sao? Không thích à, ấm quá còn gì? Tôi còn hơn cả mấy cái chăn bông đắp vào đấy.” – Tú Phong vẫn đùa.
“Khỏi, tôi thà nằm một mình còn hơn cứ dính dáng đến cậu!”
“Không cần tôi sao?”
“Không!”
“Không cần mà dám chờ tôi suốt 4 tiếng?”
Hương Ly sững lại. Đến giờ cô mới nhớ ra suốt đêm qua cô đã chờ đợi cậu như thế nào. Suốt 4 tiếng ngoài đường không một ai, tối om, ghê sợ và lạnh lẽo, nhưng vẫn cứ đợi cậu.
“Vậy Tú Phong, 4 tiếng đó cậu đã đi đâu?”
Tú Phong im lặng không đáp, cô thấy đôi mắt cậu buồn đi hẳn. Cậu ngồi dậy, định rời khỏi nhưng cô lại hỏi:
“Ngọc Thuỷ là ai?”
“…”
“Ban nãy trong mơ cậu gọi Ngọc Thuỷ, cô ấy là ai thế?”
“Cậu không cần biết.” – Tú Phong lạnh lùng mở cửa.
“Bạn gái cậu à?” – Hương Ly hỏi một câu mà không biết vì sao mình hỏi nữa.
Cô nghĩ chắc cậu sẽ im lặng thôi, nhưng không ngờ Tú Phong đáp lại:
“Đó là một người coi trọng tôi hơn cậu.”
Rồi cậu đi luôn, để lại cô vẫn khó hiểu với lời nói vừa rồi. Nhưng liệu cậu có thấy ánh mắt cô đã buồn hẳn…?
Bàn ăn đã được bày sẵn, dù là bữa sáng nhưng trông vẫn rất sang trọng. Hương Ly ngồi ăn với cô giúp việc vừa về, Tú Bình đã đi từ ban nãy. Cô giúp việc cũng khá trẻ, chỉ hơn tuổi Hương Ly, Tú Phong một chút chạy ra nói:
“Hương Ly, có phải ban nãy cậu chủ vẫn ở nhà không?”
“Hả? Sao cô biết?”
“Thì tôi vừa nhìn thấy cậu ấy xuống đây, tôi giật mình hỏi sao cậu ấy vẫn ở nhà, cứ tưởng đã đi học sớm như cô bảo rồi chứ. Nhưng cậu ấy rất lạnh lùng, chỉ nói rằng hôm nay cậu ấy nghỉ học rồi bỏ đi đâu không rõ.”
“Nghỉ học?”
Hương Ly ngạc nhiên tột độ. Tú Phong nghỉ học mà lại đi đâu không rõ? Rốt cuộc là từ hôm qua đến giờ cậu ta làm sao thế nhỉ?
Đúng lúc đó có tiếng chuông cửa. Cô giúp việc vội chạy ra, mắt sáng rực:
“Ô Thiên Duy em đến đó à?”
Thiên Duy mỉm một nụ cười nhẹ nhàng đáp lại khiến cô giúp việc thích mê, không chỉ có cô ta mà có lẽ tất cả phụ nữ trong nhà này nhìn thấy Thiên Duy một lần là mê mẩn dù cậu mới 16 tuổi. Cậu khá lễ phép:
“Chào chị, Tú Phong dậy chưa vậy?”
“À nó, nhầm, cậu chủ xin phép nghỉ học và đi đâu rồi ấy.”
“Nghỉ học? Sao lại nghỉ học?” – Thiên Duy cũng trố mắt.
“Tôi làm sao mà biết được?”
“Để tôi xem!”
Thiên Duy bước vào nhà và chỉ thấy Hương Ly đang ngồi đó. Cô cũng đứng dậy chạy ngay ra chỗ cậu.
“Hương Ly, sao Tú Phong lại nghỉ học?”
“Tớ tưởng cậu là bạn thân của cậu ấy thì cái gì cũng biết chứ!”
“Biết sao mà biết? Hôm qua cậu về có gặp cậu ấy không?”
“Ờ thì…có. Sáng nay cậu ấy còn ở nhà.”
“Vậy sao lại nghỉ được nhỉ? Tú Phong dù chẳng thích học nhưng cũng không bao giờ nghỉ học, trừ phi đi gặp ai hoặc có việc gì gấp lắm thôi.”
Đi gặp ai? Hương Ly giật mình, cô vốn thông minh nên có thể đoán ra là Tú Phong đi đâu. Gương mặt cô buồn hẳn khiến Thiên Duy ngờ ngợ:
“Cậu biết Tú Phong đi đâu à?”
“Hả? Không, không biết! Chắc cậu ấy có việc gì thôi, từ hôm qua tớ thấy cậu ấy không sao cả. Chúng ta đến trường đi, được chứ?”

Thiên Duy dù bán tính bán nghi nhưng cậu tin Hương Ly nên không đả động gì nữa, gật đầu và quay đi. Cô cũng đi theo, dù rằng có Thiên Duy đi cùng thì cô không phải sợ học sinh trường B. nữa nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó trống trải lạ kỳ. Con đường buổi sáng thật vắng vẻ quá, dù trời rất đẹp nhưng không khiến Hương Ly vui được. Cô biết Tú Phong đi đâu và có vẻ như Tú Phong đã khác hẳn sau ngày hôm qua. Thiên Duy đi cạnh cô, cậu chỉ biết im lặng trước gương mặt buồn của cô.
“Thiên Duy, Hương Ly, đi nhanh lên đi chứ kẻo muộn bây giờ!” – Có tiếng vang lên từ sau.
Cả hai quay lại thì thấy Tùng Lâm tươi cười vác cây đàn ghita đi đến. Trông nhìn cậu rất “quái”, ăn mặc kỳ cục chẳng ra mùa đông cũng chẳng ra mùa hè, màu mè loè loẹt, đầu tóc xù lên trông còn “Lady Gaga” hơn cả hôm qua. Dù chẳng thích cái “xì tai” ấy tí nào nhưng Hương Ly không thể nhịn được cười, cô phải lấy tay che miệng để không cười to.
Tùng Lâm chạy đến chen ngay vào giữa Thiên Duy và Hương Ly:
“May quá, nghe bảo hôm nay lão Prince không đi học đúng không, thế thì tụi tớ sẽ đãi cậu một bữa luôn!”
“Tớ có làm gì mà đãi?”
“Cậu đã cứu nguy cho chúng tớ hôm qua còn gì?”
“Có cứu được gì đâu…”
“Nhưng cậu là học sinh mới, là học sinh mới thì chúng tớ phải chào đón chứ. Đặc biệt cậu là…”
Thiên Duy trừng mắt đập cho Tùng Lâm một cái, cậu ớ ra rồi im bặt luôn, những từ “từng là bạn thân nhất của chúng tớ” bị thu lại. Thiên Duy biết nếu như nhắc lại về ký ức thì lại càng khiến Hương Ly đau khổ hơn là vui vẻ.
“Là gì?” – Hương Ly ngây thơ vẫn cứ hỏi.
“Ơ…ơ thì là…” – Tùng Lâm lúng túng không biết nói thế nào.
“Là người xinh đẹp nhất trong số học sinh mới chuyển đến, cậu ta định nói thế í mà!” – Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên cứu nguy cho Tùng Lâm.
Cậu bạn Bảo Nam đi đến, thân hình béo tròn béo trục càng làm cho cậu thêm đáng yêu. Không ai tin nổi đây lại là học sinh trường B. và lại còn là thuộc nhóm BOD nữa. Trông cậu vừa đi vừa nhảy chân sáo thật yêu đời làm sao.
“Tùng Lâm, chẳng phải định nói thế à?” – Bảo Nam vỗ vai Tùng Lâm.
“À à ừ đúng, hì hì…” – Tùng Lâm đỏ cả mặt nhưng biết làm sao được, Bảo Nam đã cứu thì đành phải chịu thôi, tên béo này không còn lời nào hay hơn sao, ngượng chết đi à.
Cậu lấm lét nhìn Hương Ly xem phản ứng của cô thế nào thì cô mỉm cười:
“Cám ơn cậu, Tùng Lâm! Tớ không dám nhận lời khen đó đâu.”
“Cậu đừng nói vậy, cậu…xinh thật mà, lại rất tốt bụng.” – Chẳng hiểu sao Tùng Lâm nghĩ ra mấy lời nịnh hót làm Thiên Duy và Bảo Nam tí sặc.
Hương Ly bật cười, sao những người bạn này lại đáng yêu và thân thiện vậy, chứ không như ai kia…
Kéo chuột xuống đọc tiếp!!!!
Multi-Quote This MessageTrích Dẫn+
Trả Lời Với Trích Dẫn Trích Dẫn
Phúc Đáp Nhanh Trả Lời
23-01-2013, 23:40 #329
nhungoc_1998′s Avatar
nhungoc_1998
nhungoc_1998 hiện đang online Tập Yêu Zing
Tham gia: 19-11-2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài gởi: 682
Mặc định
khựa khựa cuối cùng Meo cũng xuất hiện ^^ mà sao cái chữ nhỏ thê ??? đọc đau mắt lắm ( Meo muốn mình đổi kính đeo luôn hai cái *** chai hở??? TT_TT
Đây là Fanpage chính thức của tác giả Born – Grantty
Cùng đọc và cảm nhận nhé!
.fa cebook /HoinhungnguoimetruyencuatacgiatreBorn?ref=hl
Multi-Quote This MessageTrích Dẫn+
Trả Lời Với Trích Dẫn Trích Dẫn
Phúc Đáp Nhanh Trả Lời
23-01-2013, 23:43 #330
angelofmercy1998′s Avatar
angelofmercy1998
angelofmercy1998 hiện đang offline Tập Yêu Zing
Tham gia: 18-03-2012
Đến từ: Nơi nhiều gió để choém=))
Bài gởi: 1,210

Mặc định
“Kìa BOD đến rồi, 3 người!” – Trường B. lại hỗn loạn mỗi sáng.
“3 người hả? Lại bộ ba Prince – Angel – Devil chứ gì?”
“Không, Angel thì đúng rồi nhưng mà đi cùng Singer và Funny.”
“Ôi đùa à, lần đầu tiên đó nhá! Angel đẹp trai, Singer hát hay, Funny dễ thương, bộ ba này cũng vô đối!”
“Ô mà chúng mày, ai đi cùng họ thế?”
“Ra xem nào!”
Học sinh trường B. đổ ùn ùn ra cổng trường, ai nấy đều ngạc nhiên đến rơi cả mắt xuống đất vì thấy Hương Ly – cô học sinh trường H. hôm nào lại đến, giờ còn mặc cả đồng phục của trường nữa. Ngay lập tức học sinh nổi điên:
“Lại là nó kìa, tao đến tức ộc máu vì nó mất!”
“Nó đẹp đẽ gì cho cam mà đi cạnh thiên thần của tao???”
“Nó tài giỏi cái quái gì mà được ca sĩ Singer đi cạnh???”
“Nó trông vô cảm như con robot mà đòi đi cùng Funny dễ thương!!!???”
“Này con kia, mày lại vác mặt đến trường tao làm cái gì đó hả?”
“Tránh xa các hot boy nhà BOD của chúng tao ra không đừng có trách!”
Thiên Duy buộc phải lên tiếng làm im lặng những lời đó:
“Dù sao cô ấy cũng đi cùng chúng tôi, các bạn đừng có thiếu tôn trọng thế chứ?”
Học sinh đều im thin thít, mất hình tượng quá đi. Chỉ muốn bảo vệ BOD thôi mà…
Nhưng Tùng Lâm đã nhanh chóng làm không khí vui lên:
“Các bạn đừng tẩy chay Hương Ly nữa nhá, hôm nay tôi sẽ lại đãi các bạn những bài hát hay nhất!”
“Thật à? OK luôn, Singer mà hát thì còn gì hơn nữa!”
“Thôi đi đi chúng mày ơi, đừng mắng con Hương Ly nữa không lại không được nghe hát bây giờ.”
Lập tức học sinh tản đi, thậm chí lúc trống họ tập trung rất ngoan, không quấy phá như những hôm trước. Khỏi phải nói sức hút của BOD lan rộng thế nào, khéo BOD chỉ phẩy tay một cái là cả trường B. trở thành học sinh giỏi ấy chứ (nếu BOD cũng giỏi).
Trống vào giờ. Lớp 10E thấy Hương Ly bước vào cùng ba chàng BOD thì không dám nói gì cả, chỉ nhìn cô bằng con mắt không được thiện cảm cho lắm. Thiên Duy nhìn quanh lớp rồi nói:
“Lớp mình không còn bàn nào trống nhỉ, ai cho Hương Ly ngồi cùng không?”
Tất nhiên là ai nấy đều giữ chỗ của mình, chẳng ai chịu ngồi cạnh một cô gái mà thực tình cả lớp chẳng ai quý như vậy cả. Nhất là họ đều sợ lây “chột” từ cô, mặc cho cô có xinh đẹp đến đâu. Hương Ly và Thiên Duy thoáng bối rối, vậy thì Hương Ly ngồi đâu đây? Lớp này chẳng đông, mỗi người ngồi một bàn vậy mà cũng kẹt xỉ thật. Nếu như không phải BOD ngồi với nhau và sợ rằng Hương Ly ngồi gần chỗ BOD sẽ ảnh hưởng đủ các thói hư tật xấu thì Thiên Duy đã kéo cô ra chỗ mình rồi, cùng lắm là đuổi một chàng BOD đi cũng chẳng sao.
“Ngồi với tôi đi!”
Thiên Duy và Hương Ly hướng mắt về chiếc bàn tít dãy gần cửa sổ. Một cô nữ sinh đang ngồi trên bàn, nhưng nói thật là Hương Ly không dám gọi cô ta là nữ sinh. Bằng tuổi Hương Ly nhưng nhìn cô ta có vẻ già hơn tuổi vì son phấn loè loẹt trên mặt, tay trái không rời khỏi chiếc gương, tay phải cứ lúc thì cầm lấy lược chải chuốt, lúc thì lấy phấn xoa khắp mặt, lúc thì lấy son, lấy bút kẻ mắt, học sinh thế ở trường H. chắc là bị tổng cổ khỏi trường từ lâu rồi.
“Riêng cậu thì không được!” – Thiên Duy đáp chắc nịch.
“Tại sao? Tôi đặc biệt đến thế kia à?”
“Phải, cậu quá đặc biệt khiến người ta phát khiếp, có ai là dám ngồi gần cậu đâu!”
Cô bạn đó sa sầm mặt lại:
“Thiên Duy, cậu khinh thường tôi thế sao? Nếu cậu không để cô ta ra ngồi cạnh tôi thì chẳng có ai đồng ý đâu!”
“Vậy sao?” – Thiên Duy cười khinh bỉ rồi quay lại – “Hãy cho Hương Ly ngồi cùng, tôi sẽ chấp nhận các cậu một yêu cầu nào cũng được.”
Cả lớp sáng rực mắt:
“Yêu cầu nào cũng được à?”
“Ừ!”
“Tụi này mà đưa yêu cầu là chỉ muốn làm người yêu thôi đấy Angel ạ, hehe!”
“Chẳng sao, ok liền!” – Thiên Duy chẳng ngại ngần gì.
Nhưng cô nữ sinh kia đã chĩa ngay ánh mắt vào cả lớp. Ánh mắt sắc nhọn ấy bắn ra những tia lửa khiến cả lớp rùng mình, đứa nào cũng im bặt không dám nói gì. Thiên Duy hiểu ngay ra, cả lớp này còn sợ cô bạn kia hơn cả BOD nữa.
“Thế nào Thiên Duy, tôi đã bảo mà! Yên tâm đi, tôi không bắt nạt cô ta đâu, trông cô ta chẳng có gì đáng bắt nạt.”
Thiên Duy đành cắn răng chịu, nhìn Hương Ly. Nhưng cô đã mỉm cười ý muốn nói cậu hãy yên tâm rồi đi về phía chỗ cô nữ sinh kia. Chưa ngồi mà cô đã khó chịu vì mùi nước hoa nồng nặc rồi, nhưng cô không hề tỏ thái độ gì mà lặng lẽ ngồi xuống, lấy sách vở ra ôn bài. Quả không hổ danh học sinh trường H. – ngoan ngoãn và chăm chỉ.
Nhưng cô nữ sinh đó không để cho Hương Ly yên:
“Này đến trường B. rồi còn giả vờ làm học sinh ngoan làm gì?”
“…”
“Ê tôi đang nói chuyện với cậu đấy!!”
“…” – Hương Ly vẫn cúi đầu vào quyển sách.
“Chà chà, không sợ tôi kia à? Có biết tôi là ai không đấy? Cả trường này ai cũng phải sợ tôi đấy, cậu định làm mặt dày với tôi đó à!”
“Chẳng có ai là ngồi xem mặt mình có dày hay không cả.” – Cuối cùng Hương Ly cũng buông một tiếng lạnh lùng như đá.
“Cậu nói gì? Cãi tôi đó à!?” – Cô bạn nổi nóng.
Hương Ly quay lại nhìn cô bạn đó, tự dưng cô ta giật mình ngồi lùi lại. Ánh mắt của Hương Ly không cần kẻ đậm như cô ta nhưng cũng đủ để người ta thấy sợ. Dù mang một con mắt to tròn, long lanh như giọt nước trong veo nhưng ánh mắt toả ra lại như vũ khí định đâm vào ai khác: một ánh mắt lạnh lùng đầy đáng sợ. Chỉ ánh mắt đó thôi cũng thay cho câu trả lời của Hương Ly khiến cô bạn đó cũng phải dịu giọng lại nhưng vẫn đầy kiêu ngạo:
“Vậy tôi giới thiệu nhé, tôi là K.D, nhân vật nổi tiếng khắp mọi nơi đấy. Ai cũng phải sợ tôi mà!”
“Đừng tự nhận thế, trường H. có ai biết đến cậu đâu.” – Bảo Nam nói.
“Cái thằng mập này, ai khiến cậu xía vào! Cần quái gì bọn trường H. biết, nhưng cứ đến trường B. là phải biết tôi!” – K.D gân cổ lên cãi.
“Mà nghĩ đâu cái tên ka-đê (K.D) hay thế, nghệ danh đấy à?”
“Ka-đê cái gì, phải gọi là Ka-đi mới hay chứ, tên dễ nhớ thì sẽ nổi tiếng, hehe!”

“Xin lỗi nhưng người nổi tiếng với tôi thì đều có tên thật đàng hoàng.” – Hương Ly lên tiếng, vẫn giọng nói lạnh tanh.
“À hoá ra cậu muốn biết tên thật của tôi à, tên của tôi là Kiều Diễm, và nghệ danh của tôi là K.D, cậu muốn gọi thế nào cũng được!” – Cô nữ sinh thấy được hỏi thì lại càng lên giọng.
“Kiều Diễm cái gì mà Kiều Diễm, cái tên Nguyễn Thị Diễm nó khó nói đến mức ấy à? Có mà Kiêu Diễm thì có, Kiều Kiều cái liều tiều phiều.” – Một giọng nói lạnh tanh cũng chẳng kém Hương Ly vang lên từ cửa.
Kiều Diễm đỏ bừng mặt, cô tức giận quay ra cửa thì thấy Hoàng Vũ đi vào trong lớp. Nếu như là người khác chắc cô đã cho ăn một phát vả nhưng mà riêng ác quỷ của trường thì cô ho he không dám nói gì. Hoàng Vũ tiến lại, nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc lạnh:
“Này, sao bảo ai cũng phải sợ cậu kia mà, tôi nói thế không phản đối gì à? Vậy gọi cậu là Kiêu Diễm nhá? Hay gọi là Nguyễn Thị Diễm?”
“Ơ…ơ Kiêu…Kiêu Diễm đi…” – Kiều Diễm (vì tác giả không muốn đổi “Kiều” với “Kiêu” nữa nên cứ gọi là Kiều Diễm cho nhanh) giận run người nhưng vẫn phải đồng ý, còn hơn bị gọi cái tên đơn giản kia.
Hoàng Vũ cười một tiếng đáng sợ:
“Hahaha vậy thì nhớ nhé, từ nay đừng gọi là Diễm nữa luôn, gọi là Kiêu Ngạo tôi nghĩ còn hay hơn nhiều! Liệu mà đối xử tốt với Hương Ly đấy!” – Rồi cậu chạy đến chỗ mình chơi với lũ con gái đang cứ bâu vào cậu.
Kiều Diễm nhìn cảnh đó quay sang Hương Ly gầm gừ:
“Này cậu không tức giận à?”
“Tức giận gì? Người tức giận phải là cậu chứ?”
“Cậu ta là bạn trai cậu mà thản nhiên chơi với một lũ con gái khác kìa!”
“Ai nói cậu ta là bạn trai tôi? Vả lại cậu ta nổi tiếng lắm bồ, tôi chẳng quan tâm.”
“Ai da, cậu ta mà không phải bạn trai cậu á? Vậy tại sao tôi thấy hai người cứ hôn nhau hoài vậy?”
“Đi mà hỏi cậu ta! Mà cậu thích làm bạn gái cậu ta thì tôi nhường cậu luôn, không thèm!” – Giọng Hương Ly tức tối.
“Ấy được rồi, làm gì mà nóng! Tôi không thèm làm bạn gái cậu ta đâu.”
“Sao? Cậu ta đẹp trai vậy, cưa gái nhiều thế mà không thích à?”
“Tôi rất ghét những ai bắt cá nghìn tay như cậu ta! Tôi chỉ thích…”
“Thích ai?”
Đột nhiên Kiều Diễm nhìn về phía sau chỗ BOD và nói:
“Tôi chỉ thích những ai kiêu kỳ, không thích con gái. Như thế càng làm tôi theo đuổi hơn.”
Hương Ly nhìn theo, rốt cuộc cô ta đang nhìn ai vậy nhỉ? Nhưng ngay lập tức cô đã đoán được.
“Thiên Duy phải không?”
Mặt Kiều Diễm bỗng đỏ bừng lên, cô ta gắt:
“Nói bé thôi chứ, mà ai bảo cậu vậy? Tôi không có thích cậu ta đâu!”
“Cậu càng chối càng lộ ra đấy!”
“Còn lâu đi! Cậu dựa vào cái gì mà nói tôi thích cậu ta?”
“Vì cậu nói cậu thích người kiêu kỳ, không thích con gái. Hoàng Vũ thì loại luôn, Bảo Nam, Tùng Lâm đều là những người thân thiện với mọi người, vậy không phải Thiên Duy thì còn ai nữa.”
“Thì biết đâu là người khác! Mà ai bảo cậu chỉ có Thiên Duy kiêu kỳ, còn Tú Phong cũng chả kém cạnh đâu. Tú Phong kỵ con gái luôn đấy!”
“Không phải đâu…” – Hương Ly thở dài, Tú Phong không phải là con người lạnh lùng “dị ứng” con gái nữa rồi…
“Bố mẹ em rất thích anh Tú Phong đấy!”
“Thích gì chứ?”
“Anh đã cứu em, lại còn nghỉ học để vào chăm sóc em nữa. Hiếm có người nào mà tốt như anh.”
“Không sao đâu, dẫu sao thì anh cũng đã cứu em thì cứ chăm sóc em cho chót, em có vẻ bệnh nặng lắm.” – Tú Phong vừa nói vừa vắt khăn mặt cho Ngọc Thuỷ. Nếu như cô bé cũng là thành viên trong lớp của cậu chắc sẽ ngất xỉu vì không tin vào mắt mình mất.
“Nhưng anh nghỉ học vậy thì em áy náy lắm…”
“Chẳng sao, anh ghét học lắm!”
“Sao lại ghét? Học là một niềm vui mà anh!”
“Nhưng anh…học không giỏi như người khác…” – Tú Phong ngập ngừng.
Ngọc Thuỷ đơ ra nhìn cậu rồi bỗng cười:
“Anh à, không giỏi thì phải làm ình giỏi chứ! Em rất thích học chỉ vì em muốn thi đua cùng các bạn khác.”
“Ừ công nhận, em ốm thế mà còn ngồi làm được mấy bài tập Văn dài dằng dặc kia, anh là anh nản luôn đó.”
“Thực ra em cũng kém Văn lắm, dù là con gái nhưng em lại thích mấy môn Toán Lý Hoá hơn.” – Ngọc Thuỷ cười rồi nhìn vào quyển vở của mình – “Ôi bài này khó thế?”
“Bài nào?”
“Đây nè, anh học lớp 10 chắc còn nhớ Văn 9 chứ?”
“Chắc là nhớ!” – Tú Phong khá tự tin rồi cầm quyển vở lên.
Nhưng cái đề bài làm cậu toát mồ hôi:
“Tại sao ông hoạ sĩ trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long lại có suy nghĩ “người con trai ấy đáng yêu thật nhưng làm cho ông nhọc quá?””.
Ngọc Thuỷ nhìn Tú Phong đang lơ ngơ trước cái đề bài thì cười xoa dịu:
“Bài này khó đúng không anh?”
“Ừ…Năm ngoái học anh chẳng hiểu gì về Lặng lẽ Sa Pa hết.”
“Truyện ngắn này rất hay nhưng em vẫn khó hiểu quá, không sao đâu em sẽ hỏi người khác.”
“Em hỏi ai chứ? Nghe bảo mai em phải nộp bài rồi mà.”
“Ừ nhỉ, thế thì…Thôi không cần đâu, em thiếu một bài không sao đâu, mất một điểm thôi mà.” – Ngọc Thuỷ nở nụ cười dịu dàng, gương mặt xanh xao nhìn hồng hào lên.
Nhưng Tú Phong chẳng thể cười được, cậu im lặng suy nghĩ một điều gì đó…
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận