Hiền Thê Khó Làm

A Nan hận chết
Túc Vương hại nàng ngã xuống bị thương!

Càng hận chính
là, tối hôm qua mới vừa lăn lăn giường, hôm nay đã bị trượng phu của mình dùng
vẻ mặt nghiêm túc nhìn xem, sau đó còn biểu lộ vẻ mặt “Sao ngươi lại phiền toái
như vậy”, làm cho A Nan tức giận đến thiếu chút nữa muốn cắn người.

Nha hoàn hồi môn
Như Lam liều mạng ra hiệu cho A Nan, hơn nữa ngăn chặn, hơn nữa còn cố gắng kiềm
giữ bạn nha hoàn nào đó không hề biết nhìn sắc mặt người khác, cho đến khi Túc
Vương được Tần quản gia mời ra tân phòng, A Nan cắn khăn tay, lặng yên chịu đựng
di chứng sau khi động phòng kiêm di chứng té bị thương.

A Nan cảm thấy
hôn nhân cổ đại thuần túy là tàn phá thiếu nữ vị thành niên mà, thân thể nhỏ nhắn
của nàng còn chưa nẩy nở, đã bị OOXX, sáng sớm hôm nay lại vấp ngã bị trật
chân, làm cho nàng cảm thấy xương cốt toàn thân đều vỡ vụn, đợi khi mọi chuyện
đã tạm ổn thì mới bắt đầu cảm thấy nơi này đau, chỗ kia mỏi nhừ.

“Như Thúy, Như
Lam, đi chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa!” A Nan ngồi ở trên giường, cảm
giác toàn thân dinh dính rất không thoải mái, lúc này mới nhớ lại tối hôm qua
sau khi OOXX quá mệt mỏi trực tiếp lật người ngủ vẫn chưa rửa sạch thân thể…
Nghĩ đến địa phương nào đó còn lưu lại dịch X gì đó của nam nhân, A Nan nổi da
gà.

Như Thúy chớp chớp
mắt: “Tiểu thư, Vương gia có lệnh tiểu thư phải nằm im ạ.”

Như Lam mặt không
chút thay đổi: “Vương phi, thái y nói chân ngài không thể thấm nước.

A Nan cắn khăn
tay, lại dâng đầy oán trách bạn Túc Vương, nam nhân quả nhiên không đáng tin cậy,
chỉ chính mình sảng khoái xong rồi, thế nhưng không giúp nàng dọn dẹp một chút…
Cho dù hắn là Vương gia, tôn quý không chịu hạ thấp bản thân, cũng có thể gọi
gia nhân đến giúp nàng thanh lý mà, thế nhưng lại bỏ mặc nàng như vậy.

Một lát sau, Túc
Vương lại bước vào lần nữa, đi theo còn có vài ma ma, trên tay mỗi người đều
mang một mâm thức ăn.

A Nan len lén
nhìn coi, phát hiện kỳ thật trong phủ Túc Vương cũng không phải là không có nữ
nhân như lời đồn đại bên ngoài, mà là các ma ma hầu hạ nhiều năm tương đối lớn
tuổi mà thôi không có một người nào, không có một cô gái trẻ tuổi nào. Trong
lòng A Nan cảm thấy có chút kỳ quái, nếu nói Túc Vương là một người đồng tính,
chán ghét nữ nhân gì đó, vậy nhìn hành vi việc làm của hắn tối hôm qua, lại
không hẳn vậy. Nếu nói là hắn thật sự không ghét nữ nhân sao, vì sao trong phủ
ngoại trừ nàng mang đến vài nha hoàn xinh đẹp ra, còn lại đều là lão ma ma,

không một nha hoàn trẻ tuổi nào?

“Vương gia, Vương
phi, mời ăn sáng!” An ma ma chỉ huy một đám ma ma đem thức ăn dọn lên xong, cúi
người thi lễ với Túc Vương và A Nan, cung kính lui sang một bên.

Sáng sớm nháo
nhào một trận, hiện tại mặt trời đã mọc lên, A Nan cũng đói bụng đến sôi ùng ục,
bất quá ngại hiện tại mình đã lập gia đình, cho dù đói đến mức nào cũng không
thể bày ra dáng vẻ tham ăn mất thể diện được, chỉ có thể dè dặt chờ người hầu hạ.

Như Thúy cùng Như
Lam tiến lên đang muốn đem A Nan nâng đứng dậy dùng bữa, đã thấy Túc Vương trực
tiếp đi tới, tự mình đem A Nan trực tiếp xách đến trước bàn. Như Thúy, Như Lam
đối mặt nhìn nhau, phát hiện Túc Vương tựa hồ rất không ưa thích các nàng đến gần,
chỉ đành phải rũ mắt xuống, lui sang một bên chậm rãi đợi mệnh lệnh.

A Nan vẻ mặt khổ
sở nhìn chằm chằm Túc Vương, nàng tình nguyện để cho Như Thúy, Như Lam ôn nhu
đem nàng đỡ đến trước bàn, cũng không cần người nam nhân này xách mình lên như
xách mèo, đây không phải là làm khổ nàng sao. Quả nhiên không thể quá tin tưởng
bản tính của nam nhân mà, săn sóc ư, hoàn toàn là chuyện không thể nào!

Một chén chè hạt
sen được Túc Vương trực tiếp thả tới trước mặt A Nan.

A Nan ngẩng đầu
nhìn hắn một cái, nói ”Đa tạ Vương gia” liền cầm lấy thìa từ từ ăn. Chè hạt sen
nấu rất đủ tiêu chuẩn, gạo mềm dẻo, mùi sen thơm ngát, vào miệng liền nhẹ nhàng
khoan khoái, cực hợp khẩu vị.

Mắt A Nan sáng
lên, dùng tốc độ húp nhanh hơn.

Chờ hai người
dùng xong đồ ăn sáng, lau miệng, bọn ma ma thu thập xong cái bàn, chưa cho bọn
nha hoàn cơ hội xuất thủ, A Nan lại bị bạn Túc Vương xách đến trên giường nghỉ
ngơi. A Nan khổ sở, rất muốn giãy giụa. đuôi mắt ngắm đến một phòng nha hoàn ma
ma, ngắm thấy tất cả đều cúi đầu không nói, đúng là dạy dỗ rất nghiêm.

A Nan: =___=! Chẳng
lẽ nam nhân này coi nàng như động vật thuộc giống mèo sao?

“Nàng nghỉ ngơi
thật tốt, chờ thương thế tốt lên rồi hãy tiến cung thỉnh an mẫu hậu.” Túc Vương
nói một cách rất máy móc.

Hôn sự của Túc
Vương cùng A Nan là Hoàng đế tự mình chỉ hôn, theo như tập tục, ngày hôm sau
tân hôn, bọn họ phải vào cung bái tạ ơn, thuận tiện bái kiến Thái hậu cùng
Hoàng hậu. Hơn nữa, Túc Vương là đứa con trai nhỏ của Thái hậu, A Nan gả cho

Túc Vương, có được một bà mẹ chồng tôn quý nhất thiên hạ, nói như thế nào cũng
đều phải tiến cung kính trà cho Thái hậu.

Chỉ tiếc, trời có
mây gió bất ngờ, A Nan té bị thương chân, không thể vào cung.

A Nan bảo trì
khuôn mặt tươi cười bình thản, tận lực làm cho mình thoạt nhìn không giận không
oán, “Vâng, thiếp nghe Vương gia.”

Túc Vương gật gật
đầu, áo choàng phất lên, liền ra cửa, có lẽ vào cung một mình.

Chờ Túc Vương vừa
đi, A Nan vẫy lui các ma ma, lưu lại Như Thúy, sau đó rốt cục suy sụp mặt, thân
thể lui về phía sau liền ngã xuống, suốt cả một buổi sáng xương sống thắt lưng
đau khó chịu. Mặc dù mặt mũi của các tiểu thư khu các cổ đại rất hà khắc, A Nan
cũng tận lực tạo cho mình phong phạm của một thứ nữ nhà Thừa tướng, nhưng mơ hồ
so sánh tư thế ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh đúng mực của bạn Túc Vương, A Nan
luôn vô ý thức tự thẳng đứng thắt lưng của chính mình, kết quả chỉ khổ cho bản
thân.

Mặc dù chung đụng
rất ngắn, A Nan đã thoáng mò ra tính tình của Túc Vương một chút, thầm than
không hổ được phong làm Túc Vương, thật sự là một nam nhân rất nghiêm túc tại
các loại phương diện, tự mình nghiêm túc bản thân thì thôi đi, còn ngồi cứng
còng đúng mực làm chi làm khổ người khác vậy?

Nghĩ đến cổ đại
không có luật ly hôn, còn bản thân mình thì phải sống cùng một nam nhân có vẻ mặt
nghiêm túc như thế qua cả một đời, trong lòng A Nan có chút khổ sở.

“Tiểu thư, người
đúng là ngốc mà, nào có tân nương tử nhà ai vào ngày đầu tiên tân hôn liền té bị
thương?” Như Thúy rất săn sóc mang nước nóng tới, đem khăn lông thấm ướt vắt
khô, đưa cho A Nan ở sau tấm bình phong lau người, vừa cười nói.

Mặc dù thái y nói
không thể đụng vào nước, nhưng chưa nói không thể lau người, A Nan chui vào chỗ
trống trong lời thái y, đơn giản chỉ cần bảo Như Thúy mang nước nóng đến cho
nàng lau mình. A Nan bây giờ là một thương binh, không chỉ đau lưng, ngay cả chỗ
bí ẩn kia đều ẩn ẩn đau đau, làm cho nàng thật sự hoài nghi kỹ thuật của bạn Túc
Vương – – Sao lại cảm thấy giống như một tiểu tử học nghề không có kinh nghiệm
gì vậy? Bởi vì thân thể quá mệt mỏi, A Nan vốn là muốn cho Như Thúy giúp mình
lau thân, nhưng nghĩ đến dấu vết lưu lại trên thân thể, vì không mất mặt, hay
là tự mình động thủ đi.

A Nan liếc nàng một

cái, không có lên tiếng. Loại chuyện mất mặt bị trượng phu mới cưới hù dọa té
xuống giường này, có một người biết rõ là được, không thể để cho người thứ hai
biết.

Chờ lau sạch sẽ
thân thể, A Nan được sự dìu đỡ của Như Thúy, Như Lam, nằm dài trên giường.

Lúc này, một nha
hoàn hồi môn khác của A Nan là Như Bích vén rèm tiến đến, trên mặt có chút cổ
quái.

“Tiểu thư, nô tỳ
đã trở lại!” Như Bích hướng A Nan thi lễ một cái.

Như Thúy dùng vẻ
mặt hưng phấn mà hỏi, “Như Bích tỷ tỷ, sao rồi, bên ngoài có tin tức gì rồi? Phủ
Túc Vương nước sâu hay không sâu?”

Như Bích ngày thường
ngọt ngào động lòng người, miệng cũng ngọt, là một người thu thập tin tức linh
thông, ở giữa đám nha hoàn và gia nhân là một người hòa đồng cởi mở, tin tức gì
chỉ cần nàng ra tay, cũng có thể thăm dò được, đương gia chủ mẫu thích nhất là
loại nha hoàn như thế này, cũng là nha hoàn do Thừa tướng phu nhân muốn giúp A
Nan đứng vững chân ở phủ Túc Vương đặc biệt đưa tới A Nan cảm thấy Như Bích là
một nhân tài, là một mật thám thâm niên, là một nhân tài dù ở bất cứ nơi. Nàng
muốn đứng vững chân ở phủ Túc Vương, hiểu rõ tình huống Túc Vương phủ, còn phải
cậy vào nha hoàn như thế này.

A Nan cũng mở to
hai mắt nhìn Như Bích, vẻ mặt đầy chờ mong, hi vọng tin tức của Như Bích đủ tiêu
chuẩn. Bất quá vẻ mặt của Như Bích có chút cổ quái, làm cho lòng của nàng có
chút thấp thỏm.

Vì có thể sống thật
tốt ở cái thế giới này, A Nan đã định ra sẵn mục tiêu trước đây rất lâu, làm một
nữ nhân cổ đại đúng tiêu chuẩn, từ nữ nhi đến thê tử, rồi đến mẫu thân, sau đó
lại đến mẹ chồng, vô luận thân phận chuyển biến như thế nào, nàng đều kiên trì
theo dòng chảy của cuộc sống, tấm gương mà A Nan học tập chính là Thừa tướng
phu nhân.

Tin tức mà Như
Bích mang về có từ bên ngoài, cũng có trong Vương phủ.

Khi A Nan nghe được
Như Bích nói, bởi vì phủ Túc Vương sáng sớm liền tiến vào cung thỉnh y nữ, làm
cho rất nhiều người bên ngoài vương phủ cho rằng A Nan là tân nương may mắn vượt
qua hôn lễ nhưng không thể sống nổi qua đêm động phòng hoa chúc, trong lòng tất
cả mọi người không rõ chân tướng bên ngoài, Túc Vương phi mới nhậm chức đã chết
rồi, cho dù không chết, chắc cũng đang ngam ngáp với chút hơi tàn.

Hiện tại bắt đầu
từ sáng sớm, trong tất cả các sòng bạc, tỉ lệ đặt cược A Nan chết hay không đã
giảm hẳn xuống, rất nhiều người đang xoa tay, nghểnh cổ ngắm nhìn, ngóng trông
Túc Vương phi khi nào thì chết, để cho bọn họ thu được một khoản lợi nhuận…

A Nan dở khóc dở
cười, mà mặt mũi Như Thúy đã tràn đầy mất hứng, pi pô la hét rằng A Nan hãy cố
mà sống thêm mấy ngày nữa, để cái đám mê bài bạc đó phá sản hết đi….


A Nan 囧
nghiêm mặt, nghẹn lại không nói gì.

Sau đó là tin tức
của Túc Vương phủ.

Trong Phủ Túc
Vương thật tình thì không đoán mò như bên ngoài, dù sao Túc Vương cũng là một
người nghiêm túc như vậy, đối với bọn thị vệ, gia nhân trong vương phủ yêu cầu
thập phần nghiêm khắc, thật sự không có ai dám đặt câu hỏi về sinh mạng của A
Nan sẽ kết thúc như thế nào, ngược lại một lòng hy vọng A Nan có thể sống lâu một
chút, dù sao Túc Vương phủ có nữ chủ nhân mới được xem như một vương phủ nghiêm
chỉnh, mặc ai nhìn ngó bàn luận họ cũng chẳng để tâm. Như Bích đem tin tức nàng
dò thăm từ sáng sớm, còn có tầng lớp quản lí, thói quen gia nhân trong nhà đã
thu thập từ trước toàn bộ báo cáo hết với A Nan, để cho A Nan có chuẩn bị tâm
lý.

Cuối cùng, Như
Bích để sát vào tai A Nan, đè nặng thanh âm ấp a ấp úng nói: “… Tiểu thư, nghe
nói, Vương gia không thích gần gũi với người khác…”

A Nan gật đầu, rất
hiểu nói: “Em nói Vương gia sao ~” Nghe nói hoàng cung là địa phương ngấm ngầm
xấu xa nhiều nhất, việc hắc ám nhất từ xưa đến nay, Túc Vương lại lớn lên trong
hoàng cung, hơn nữa thân phận cao quý, không cùng thích gần gũi người khác cũng
là bình thường.

Bất quá, Như Bích
muốn biểu đạt không phải là ý này, thấy tiểu thư nhà nàng hiểu lầm, chỉ có thể
nói cho rõ ràng một chút: “Tiểu thư, nô tỳ nghe nói Vương gia… Có bệnh thích sạch
sẽ, không chỉ không thích đến gần người khác, ngay cả Thái hậu cũng không thích
bà ấy đến gần…”

Mặt A Nan trong
nháy mắt

có chút trốn rỗngg,
sau đó gắt gao nhìn chằm chằm Như Bích.

Như Bích vội vàng
quỳ xuống dập đầu nói: “Xin tiểu thư yên tâm, đây là nô tỳ tốn rất nhiều tâm tư
mới tra ra được, không có ai biết.”

Như Thúy cũng quỳ
xuống, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Như Thúy không nghe thấy gì hết ạ.”

A Nan kéo kéo
chăn mền đắp ở trên người, sau đó ra hiệu cho hai nha hoàn đứng dậy.

A Nan bảo hai nha
hoàn rời đi, tự mình kéo chăn trùm kín đầu, bởi vì đầu có chút đau, bực bội
không chịu nổi, không khỏi cắn cắn chăn lên án bạn Vương gia nào đó: Ngươi đó, nếu
có bệnh thích sạch sẽ, sau còn lăn lăn giường với nàng làm gì, không biết xâm hại
thiếu nữ vị thành niên là phạm pháp sao?

Quan trọng nhất
là, nếu như hắn không thích người khác đến gần, vậy sau này nàng làm sao có thể
làm được hiền thê lương mẫu đúng tiêu chuẩn, an bài tiểu thiếp cho hắn đây?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận