Hiệp Cốt Đan Tâm

Giang Hải Thiên nói: "Dù sao chúng tôi cũng chẳng tổn thất gì, cũng nhờ y đến cho nên tôi mới gặp lại sư đệ của mình, lẽ ra
tôi phải cảm tạ y mới đúng".

Tần Nguyên Hạo nghe Giang Hải Thiên nói thế bèn không dám lên tiếng nữa. Trọng Trường Thống thì bảo: "Như
thế chẳng phải có lợi cho y ư?" Câu nói nàyđã trúng tim đen của Văn Đạo
Trang, y vừa mới định thở phào thì bất giác lại trở nên căng thẳng.

Giang Hải Thiên cười ha hả: "Hai mươi năm trước, gia sư đã thả Văn Đình Bích ở Mang Sơn, các bằng hữu đều biết chuyện này, Giang mỗ ngu muội nhưng
được gia sư truyền thụ. Những thứ khác tôi tuy không học được, nhưng
cũng bắt chước được đạo lập thân xử thế của người, năm xưa sư phụ của
tôi có thể tha cho Văn Đình Bích, nay sao tôi không thử tha cho cháu của y? Huống chi Văn tiên sinh hôm nay đến uống rượu mừng, vả lại làm khó
khách đâu phải là chuyện hay ho gì!".

Giang Hải Thiên ngừng một
lát rồi nghiêm mặt nói với Văn Đạo Trang: "Văn tiên sinh luyện được võ
công như thế là điều không dễ, tốt nhất hãy tự xét lại mình thì có thể
trở thành một bậc tôn sư. Năm xưa gia sư tha cho thúc phụ của ông, mục
đích là vì muốn giữ lại võ công của các ông. Tôi vẫn còn nhớ gia sư đã
từng khuyên lệnh thúc cải tà quy chính, đừng đi vào đường sai. Nay tôi
cũng khuyên ông bằng câu nói năm xưa, mong ông đừng phụ lòng thầy trò
chúng tôi. Được, ông hãy đi đi".

Giang Hải Thiên nói rất chân
thành, mọi người đều cảm động, ai nay đều nghĩ: "Giang đại hiệp quả
nhiên là có lòng dạ phóng khoáng, lần này Văn Đạo Trang không biết tỉnh
ngộ thì chẳng khác gì loài cầm thú". Nào ngờ Văn Đạo Trang vẫn chấp mê
lầm, suy nghĩ hoàn toàn khác. Trước mặt anh hùng thiên hạ, y bị bẽ mặt
như thế này, trong lòng vừa thẹn vừa giận, nghĩ bụng: "Giang Hải Thiên
giả vờ nhân từ, chẳng qua là muốn giữ danh đại hiệp của mình, để thiên
hạ anh hùng thêm phần kính ngưỡng mình mà thôi. Y không đích thân ra tay lại để cho tiểu sư đệ của y làm nhục mình, mình không thể nào nuốt được mối giận này. Mình đánh không lại y, sau này có thể mời vài kẻ địch của y đến, thế nào cũng đánh bại được bọn chúng".

Văn Đạo Trang vẫn còn ôm hận trong lòng, nhưng không tỏ ra mặt, vái Giang Hải Thiên một
cái rồi nói: "Văn mỗ ngày sau sẽ đến đáp tạ Giang đại hiệp". Nói xong
quay người bỏ đi. Y nghe Tần Nguyên Hạo bảo con trai đã chạy mất, lòng
chẳng còn gì lo lắng.

Nhưng Tần Nguyên Hạo thì lo cha con họ Văn thua to, chắc là quay về cùng với Phong Tử Siêu. Không biết họ có làm
khó Phong Diệu Thường hay không?" Nhưng chàng giấu nỗi lo trong lòng,
không dám nói với bất cứ ai.

Kim Trục Lưu đang định bái kiến sư huynh, Giao Hải Thiên can: "Khoan đã, Phù nhi, vợ chồng hai con đến
đây, các con phải khấu đầu tạ ơn cứu mạng của sư thúc!" Giang Hiểu Phù
ngạc nhiên, trong nhất thời vẫn chưa hiểu. Giang Hải Thiên cười lớn:
"Lúc nãy con mời rượu, nếu không phải sư thúc ngầm giúp con, con đã bị
Tam tượng thần công của Văn Đạo Trang đánh chấn thương nội tạng". Giang
Hiểu và Vũ Văn Hùng đều thất kinh, vội vàng khấu đầu trước Kim Trục Lưu.

Kim Trục Lưu cười hì hì: "Chúng ta tuổi vẫn còn trẻ, các người
dùng đại lễ như thế ta nào dám nhận". Giang Hải Thiên cũng cười: "Bổn
môn chỉ luận vai vế chứ không tính tuổi tác. Đệ cần gì phải khách sáo
với bọn trẻ!". Kim Trục Lưu vốn cúi người né tránh, bị Giang Hải Thiên
đẩy nhẹ cho nên không thể động đậy. Gã đành ngồi xuống, nhận ba cái dập
đầu của đôi tân nhân. Kim Trục Lưu thầm bội phục, nghĩ bụng: "Giang Hải
Thiên quả nhiên không hổ là sư huynh của mình, mình muốn có thành tựu
như ông ta ít nhất cũng phải mười năm nữa".

Giang Hiểu Phù đã là tân nương nhưng vẫn còn tính trẻ con, dập đầu xong thì đứng dậy cười:
"Tiểu sư thúc, cha bảo võ học bổn môn của người còn cao minh hơn cha.
Người có thể chỉ điểm cho bọn cháu không?" Giang Hải Thiên cười: "Sư đệ, đệ có nghe chưa? Đại lễ này không dễ nhận tý nào! Này, Phù nhi, sao con lại vô phép như thế, sư thúc là sư thúc, sao lại thêm một chữ tiểu?"
Bình thường Giang Hải Thiên rất nghiêm nghị, hiếm có khi nào ông ta cao
hứng như thế này. Mọi người nghe ông ta nói đùa đều cười ầm lên.

Tần Nguyên Hạo lúc này mới biết thân phận, lai lịch của Kim Trục Lưu, nghĩ
bụng: "Chả trách nào y bảo sư phụ của mình còn kém hơn y một bậc, té ra
là thật".

Vai vế của Kim Thế Di vốn cực cao, sư phụ của ông ta
là Độc Long Tôn Dã có vai vế cao hơn Lã Tứ Nương, chưởng môn hai đời
trước của phái Mang Sơn. Nhưng vì sư môn của Kim Thế Di không có liên
quan gì với các phái ở Trung Nguyên cho nên Kim Thế Di và các bậc cao
nhân trong võ lâm không câu nệ vai vế. Hơn nữa, Cốc Chi Hoa, vợ của Kim
Thế Di là học trò của Lã Tứ Nương, cho nên ông ta đã tự coi mình là bậc
tiểu bối trước những người lẽ ra cùng vai phải lứa với mình như Lã Tứ
Nương và Đường Hiểu Lan... Thật ra nếu tính cho kỹ, chưởng môn hiện nay
của phái Thiên Sơn là Đường Kinh Thiên và Kim Trục Lưu chẳng qua là bằng vai phải lứa, vợ của Đường Kinh Thiên, Băng Xuyên Thiên Nữ là trưởng
lão của phái Võ Đang, cao hơn Lôi Chấn Tử một bậc, Kim Trục Lưu đương
nhiên cũng cao hơn đệ tử Nguyên Hạo hai bậc vì Tần Nguyên Hạo là đệ tử
của Lôi Chấn Tử.

Mọi người đều cười nói vui vẻ, Trọng Trường
Thống thì tỏ vẻ bực dọc: "Giang đại hiệp, hình như ông đã quá rộng rãi,
Văn Đạo Trang muốn ám toán con gái của ông, ông lại tha cho y? Đáng tiếc đến lúc này tôi mới biết, nếu không dù ông có tha cho y, ăn mày già này cũng không chịu bỏ quá! Ít nhất cũng phải phế võ công của y!".

Giang Hải Thiên cười rằng: "Đó chỉ là ân oán riêng tư, dù sao con gái của tôi cũng không sao". Giang Hải Thiên nào biết, Văn Đạo Trang lúc này tái
xuất giang hồ là muốn trở thành ưng khuyển cho triều đình, y đến đây
không chỉ là vì ân oán cá nhân.

Giang Hải Thiên nói: "Hôm nay
nhà tôi được song hỉ lâm môn, một chút sóng gió cũng không sao. Sư đệ,
sư phụ có khỏe không?" Kim Trục Lưu đáp: "Khỏe! Cha bảo đệ đem một bức
thư và một món tín vật đến trao cho huynh". Đã hai mươi năm nay Giang
Hải Thiên không nhìn thấy bút tích của sư phụ, thế rồi mới quỳ xuống
đất,hành đại lễ sư môn "thấy vật như thấy người", nhận thư và tín vật
của sư phụ. Tín vật ấy là một chiếc nhẫn bạch ngọc trong suốt.

Đeo nhẫn vào tay thấy lạnh lẽo, Giang Hải Thiên vừa nhìn thì y đã biết đó
là loại hàn ngọc dưới biển. Năm xưa khi Kim Thế Di lấy được di vật của
Kiều Bắc Minh, trong đó có một bộ bạch ngọc giáp cùng một bộ cung bằng
ngọc với ba mũi tên bằng ngọc, Kim Thế Di đã trao bộ ngọc giáp cho Giang Hải Thiên làm vật gia truyền, cung ngọc và tên ngọc thì giữ lại. Chất
ngọc của chiếc nhẫn này giống với chất ngọc của bộ ngọc giáp. Kim Trục
Lưu nói: "Cha đã đánh ba mũi tên ngọc thành ba chiếc nhẫn. Bảo đệ đưa
cho huynh một chiếc làm tín vật. Đến bây giờ đệ mới đem tới". Nói xong
bèn làm lễ ra mắt sư huynh, Giang Hải Thiên chỉ vái dài chứ không quỳ.

Giang Hải Thiên rất cảm kích tấm lòng của sư phụ đối với mình, nhưng vẫn còn
thắc mắc, nghĩ bụng: "Sư phụ bảo sư đệ đến gặp mình, cần gì phải mang
theo tín vật? Có thư của người đã đủ. Chả lẽ mình không nhận ra võ công
bổn môn của y hay sao?" Nhưng sau khi đọc được bức thư thì mới hiểu mọi
việc.

Bức thư này dặn Giang Hải Thiên làm ba việc, việc thứ
nhất là nhờ ông ta chăm sóc cho sư đệ; thứ hai là dặn cậu của ông ta
Diệp Trung Tiêu đã sắp trở về, hỏi ông ta đã thu nhận con trai của Diệp
Trung Tiêu làm học trò hay chưa, nếu chưa gặp thì phải mau tìm kiếm.
Chuyện thứ ba là dặn trong đêm tết Nguyên tiêu sang năm, Giang Hải Thiên đeo chiếc nhẫn ngọc này lên Bí Ma Nhai ở Tây Sơn Bắc Kinh tìm một
người, người đó cũng đeo một chiếc nhẫn bằng ngọc y như thế. Đây là
chuyện quan trọng nhất, nhưng trong thư không nói rõ gặp ai.

Giang Hải Thiên nghĩ bụng: "Có lẽ tiểu sư đệ biết, sau này mình sẽ hỏi y".

Giang Hải Thiên biết tính tình sư phụ, ông ta thường làm những chuyện khiến người ta khó hiểu.

Cốc Trung Liên hỏi: "Sư phụ có căn dặn gì không?" Giang Hải Thiên cười:
"Đại ca của muội sắp quay về. Sư phụ còn chưa biết Mộ Hoa đã nhận chúng
ta".

Cốc Trung Liên cả mừng: "Nếu đại ca quay về, biết năm nay

Mộ Hoa đã làm nhiều chuyện oanh liệt, chắc chắn sẽ rất vui mừng! Kim sư
đệ, đệ và sư phụ ở đâu, đại ca của tẩu có thường đến thăm hay không? Gần đây người thế nào rồi?".

Giang Hải Thiên cười nói: "Chúng ta
hãy ngồi vào bàn thôi, rượu đã lạnh hết cả rồi". Lần này Kim Trục Lưu
không ngồi ở ghế đầu nữa mà nói: "Lúc nãy đệ đã thay cha chúc mừng cho
sư huynh, nay cũng đã trao thư xong, chỗ này lẽ ra là của Trọng bang
chủ". Trọng Trường Thống từ chối không được, chỉ đành ngồi xuống. Cười
rằng: "Kim lão đệ, tính tình của đệ và lệnh tôn giống nhau nhưng lại
cũng có chỗ khác nhau, khi lệnh tôn mới bước ra giang hồ cũng giả vờ
điên cuồng, người khác đều sợ ông ta mấy phần. Khi đệ mới đến đây, cũng
có khí khái nghênh ngang của ông ta, nhưng lại không điên cuồng như ông
ta chỉ trong chớp mắt đã trở nên nghiêm chỉnh, điều đó thật khiến ta bất ngờ. Ta và cha của đệ là bạn cũ, đệ đừng trách ta nói thẳng".

Kim Trục Lưu nói: "Thật vậy sao? Tôi biết rất ít chuyện xưa của cha, nhưng
mẹ thường bảo tính cách của tôi giống cha". Trọng Trường Thống gật đầu:
"Theo ta thấy, đệ một nửa giống cha, một nửa giống mẹ. Đệ không biết đấy thôi, thời còn trẻ, cha của đệ còn nghịch ngợm hơn đệ cả trăm lần, sau
đó gặp mẹ của đệ, tính tình mới dần dần thay đổi".

Trọng Trường
Thống nói không sai, cha mẹ của Kim Trục Lưu một người phóng khoáng, một người đoan trang nghiêm nghị, Kim Trục Lưu từ nhỏ đã được cha mẹ vun

đắp, tính tình chịu ảnh hưởng của cả hai bên.

Thế rồi mọi người nhập tiệc trở lại, Trọng Trường Thống ngồi chỗ của Kim
Trục Lưu lúc nãy, Kim Trục Lưu ngồi bên cạnh Giang Hải Thiên, Kim Trục
Lưu cũng kéo Tần Nguyên Hạo tới, bảo chàng ngồi bên cạnh mình, còn một
bên kia là Đường Gia Nguyên, đó là chỗ ngồi của Văn Thắng Trung. Kim
Trục Lưu cười đùa: "Người giả đã bỏ chạy, chỗ này là của người thật, cần gì phải khách sáo?".

Tần Nguyên Hạo hơi lúng túng, ấp úng:
"Kim... Kim thiếu hiệp, tôi không biết thân phận của thiếu hiệp, thật là thất lễ, thiếu hiệp... đừng trách. Ở đây có nhiều lão tiền bối, tôi làm sao dám lớn gan như thế!" Tần Nguyên Hạo đã biết Kim Trục Lưu lớn hơn
mình hai bậc, không tiện xưng huynh gọi đệ nữa, cũng không thể gọi lão
tiền bối, chỉ đành gọi là "thiếu hiệp".

Kim Trục Lưu cười ha hả: "Người ta gọi sư huynh của tôi là đại hiệp, chẳng có gì sai trái, tôi
vừa mới xuất đạo, làm sao xứng với chữ ‘hiệp’, tôi đã bảo với huynh,
chúng ta đừng câu nệ vai vế. Chúng ta cứ gọi nhau là huynh đệ, Tần đại
ca, tôi không ưa người ta khách sáo, huynh hãy ngồi xuống cho tôi".

Giang Hải Thiên cũng cười: "Đúng thế, nếu muốn nói đến bối phận, vai vế, mọi
việc sẽ rối tung lên. Chỗ này vốn là giành cho thiếu hiệp, thiếu hiệp
đừng khách sáo". Tần Nguyên Hạo nghe Giang Hải Thiên nói như thế, đành
ngồi xuống. Nhưng trong lòng đã có tâm sự, mặc dù người trong bàn nói
chuyện ồn ào, nhưng chàng vẫn im lặng thẫn thờ.

Vai vế của chàng thấp nhất trong bàn, Giang Hải Thiên chỉ tưởng chàng e dè không dám nói chuyện. Chỉ có Kim Trục Lưu là biết tâm sự của chàng, "Huynh đừng lo
lắng, vài ngày nữa tôi sẽ cùng huynh đến núi Tồ Lai dò hỏi tin tức,
quyết không để Phong cô nương của huynh chịu khổ đâu". Tần Nguyên Hạo đỏ ửng mặt, cúi đầu uống rượu.

Trọng Trường Thống hỏi: "Hai người
đang thì thầm chuyện gì thế?" Kim Trục Lưu nói: "Không có gì, Tần đại ca nhớ đến một người bằng hữu. Tôi hứa đi cùng y đến thăm họ". Trọng
Trường Thống cười hỏi: "Có phải là nữ bằng hữu không? Lão ăn mày già này thích nhất là làm mai cho người ta, nếu đệ có việc gì khó khăn cứ nói
cho ta nghe thử, ăn mày già này sẽ nghĩ cách cho đệ". Té ra Trọng Trường Thống đã nghe loáng thoáng những lời của Kim Trục Lưu. Tần Nguyên Hạo
đỏ mặt đáp cho qua chuyện: "Lão tiền bối đã nói đùa".

Trọng
Trường Thống là người ưa lo chuyện bao đồng, nhủ thầm: "Sao mình lại
không biết ở núi Tồ Lai có nhân vật võ lâm nào họ Phong. Tên tiểu tử này không muốn nói nhưng mình lại thích dò hỏi, Trọng Trường Thống đã nhớ
đến chuyện này, không hỏi nữa mà chỉ cười ha hả: "Kim lão đệ, đệ không
biết đấy thôi, ăn mày già này nổi tiếng là người thích mai mối, năm xưa
lệnh tôn và lệnh đường cũng là do tôi mai mối đấy!" Thật ra cha mẹ của
Kim Trục Lưu là Kim Thế Di và Cốc Chi Hoa đã quen biết nhau nhiều năm
trước, chỉ vì trải qua nhiều sóng gió, cho nên đến năm bốn mươi tuổi Kim Thế Di mới thành hôn, Trọng Trường Thống từng khuyên Kim Thế Di mau
quyết định, nhưng cuộc hôn nhân này không phải là do ông ta mai mối.
Trọng Trường Thống nói như thế là có phần khoác lác.

Trọng
Trường Thống cười rồi tiếp: "Lệnh tôn và sư huynh của đệ thành thân
trong cùng một ngày, chuyện này đã trở thành giai thoại trong võ lâm,
nhưng chớp mắt hai mươi năm đã trôi qua, lệnh tôn và lệnh đường có khỏe
không, tại sao họ không trở về Trung Nguyên? Chả lẽ đã quên hết bằng hữu cũ rồi sao?".

Kim Trục Lưu lúc này mới có thể trả lời được câu
hỏi của mọi người, gã đáp rằng: "Gia phụ hiện đang sống trên đảo Hỏa
Sơn, năm xưa tổ sư Kiều Bắc Minh đã từng đến nơi này, mười lăm năm trước Cơ bá bá cũng đến ở cùng chúng tôi, lúc đó tôi vẫn chưa đầy năm tuổi,
nghe nói người đã trở về từ Thiên Trúc, đánh cắp được rất nhiều thứ kỳ
lạ, Giang Hải Thiên cười tiếp: "Cơ bá bá vẫn như xưa đến đâu cũng thi
triển Không không diệu thủ. Nhưng ông ta ở đảo Hỏa Sơn mười lăm năm có
lẽ cũng đã rửa tay gác kiếm. Không biết gần đây ông ta sống như thế
nào?".

Kim Trục Lưu cười đáp: "Trên đảo Hỏa Sơn chẳng có ai,
đương nhiên người không thể nào thi triển Diệu thủ không không được nữa. Nhưng người đã giấu mẹ dạy cho đệ công phu". Giang Hải Thiết cười:
"Không giấu sư phụ à?" Kim Trục Lưu đáp: "Cha còn khuyến khích đệ học
hỏi ở Cơ bá bá. Chỉ bảo để cho Cơ bá bá dạy đệ, để cho người đỡ ngứa
ngáy tay chân. Thật ra mẹ cũng biết, nhưng giả vờ không biết mà thôi".
Mọi người nghe đều cười lớn, Trọng Trường Thống nói: "Hay lắm, hay lắm!
Võ công của đệ không kém gì Kim đại hiệp năm xưa, nhưng lại biết thêm
tuyệt kỹ thần thâu, e rằng trên giang hồ không ai dám chạm tới đệ nữa!".

Kim Trục Lưu tiếp lời: "Diệp đại ca cũng đến núi Hỏa Sơn vài
lần, nghe nói vợ chồng họ sống trên một hòn đảo ở Đông Hải. Có lúc cha
cũng tới chỗ họ, nhưng đệ thì không. Lần gần đây nhất là đi từ tháng
Chạp đến tháng Giêng năm sau mới về, nghe cha nói, Diệp đại ca sắp trở
về Trung Nguyên". Cốc Trung Liên và Diệp Mộ Hoa nghe thế thì đều mừng
rỡ. Trọng Trường Thống hỏi tiếp: "Còn cha của đệ có quay về không?".

Kim Trục Lưu đáp: "Cha bảo cũng rất muốn về xem thử, nhưng qua tết Nguyên
Tiêu sang năm mới quyết định". Lúc này là Trung Thu, còn năm tháng nữa
mới đến Nguyên Tiêu, nếu Kim Thế Di trở về, nửa năm sau mọi người có thể gặp được ông ta. Bọn Trọng Trường Thống nghe thế đều cả mừng.

Giang Hải Thiên giật mình thầm nhủ. "Sư phụ bảo mình Tết Nguyên Tiêu sang năm lên Tây Sơn gặp một người, còn người thì đến hôm đó mới quyết định trở
về, hai chuyện này không biết có liên quan gì với nhau hay không?".

Sau khi tiệc tàn, Giang Hải Thiên nói: "Mộ Hoa dắt sư thúc vào hậu đường
nghỉ ngơi, tìm quần áo cho sư thúc thay". Kim Trục Lưu cười với Giang
Hải Thiên: "Sư huynh có lệnh, đệ không thể làm ăn mày nữa". Giang Hải
Thiên cũng cười: "Đệ rong chơi trong giang hồ ta không phản đối, nhưng
trong nhà đang có khách, nên ăn mặc sạch sẽ thì tốt hơn". Kim Trục Lưu
vâng một tiếng rồi cùng Diệp Mộ Hoa ra hậu đường thay quần áo.

Lý Quang Hạ và Lâm đ*o Hiên cũng đi theo. Giang Hải Thiên có bốn đệ tử,
Diệp Mộ Hoa, Vũ Văn Hùng lớn tuổi hơn Kim Trục Lưu, còn hai người Lý,
Lâm thì nhỏ hơn Kim Trục Lưu một hai tuổi. Họ thấy võ công của chàng vừa cao, lại là người vui tính, hơn nữa tuổi không lớn hơn họ bao nhiêu cho nên rất muốn làm thân.

Giang Hải Thiên vẫn còn phải tiếp khách ở ngoài, Diệp Mộ Hoa dẫn Kim Trục Lưu vào hậu đường thay áo xong thì ra
giúp sư phụ tiễn khách, còn hai người Lý, Lâm thì ở lại nói chuyện với
Kim Trục Lưu.

Tân lang tân nương mời xong rượu thì Cẩn Tú Phượng đưa họ ra hậu đường, định nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi sẽ lại ra mời rượu lượt khách tiếp theo. Giang Hiểu Phù về đến hậu đường, cười nói với hai sư đệ: "Tiểu sư thúc, may mà có thúc tới, họ mới vui mừng như thế. Thúc không biết đấy thôi, hôm nay bọn họ đều rầu rĩ". Kim Trục Lưu tỏ vẻ
ngạc nhiên: "Vậy hai người thật không phải, hôm nay là ngày vui của sư
huynh sư tỷ, sao các người lại rầu rĩ không vui?". Cẩn Tú Phượng cười
đáp: "Tiểu sư thúc, người không biết đấy thôi, vì sư huynh sư tỷ thành
thân mà họ đều nôn nóng, không biết khi nào mới đến lượt họ". Lý Quang
Hạ và Lâm đ*o Hiên đều đỏ mặt cãi: "Tiểu sư thúc, người đừng nghe sư tẩu và sư tỷ nói bừa".


Giang Hiểu Phù nói: "Sao lại nói bừa? Các
người có dám nói là không nhớ đến ý trung nhân hay không?" Kim Trục Lưu
cười: "Ô, bọn họ tuổi nhỏ như thế mà đã có ý trung nhân rồi sao?" Giang
Hiểu Phù cười rằng: "Đâu còn nhỏ nữa, bọn họ một đứa mười chín tuổi, một đứa mười tám tuổi. Ý trung nhân của Lý sư đệ là con gái của đại võ học
tôn sư Trúc Thượng Phụ, ý trung nhân của Lâm sư đệ là con gái của Thượng Quan Thái, sơn chủ của núi Thiên Thụ. Sư phụ vốn có ý hôm nay bàn
chuyện hôn nhân cho bọn họ, nhưng đáng tiếc hai nhà này đến giờ vẫn chưa thay đến".

Cẩn Tú Phượng giải thích tiếp: "Hai vị lão tiền bối
Trúc Thượng Phụ và Thượng Quan Thái có mối giao tình rất sâu đậm với sư
phụ, họ đã được phát thiệp từ tháng hai, theo lẽ cha con nhà họ hôm nay
đã đến, sư phụ chuẩn bị chờ họ đến thì nói chuyện hôn nhân cho hai sư đệ Lâm, Lý. Bọn họ không nói nhưng trong lòng đang rất nôn nóng!" Lý Quang Hạ và Lâm đ*o Hiên bị nàng nói trúng tim đen cho nên đều đỏ mặt, chẳng
nói chẳng rằng.

Giang Hiểu Phù nhìn sắc trời, cười ràng: "Trời
đã sắp tối, hôm nay có thể họ sẽ không đến. Song các đệ cũng đừng nên lo lắng, trễ một hai ngày cũng là chuyện thường. Ngày mai họ chắc chắn sẽ
tới". Hai người, Lâm, Lý đều nghĩ bụng: "Họ đã nhận được thiệp mời từ
lâu, lẽ nào lại đến muộn như thế này?". Cẩn Tú Phượng nói: "Các đệ đừng
lo, sư phụ tuy chưa nói chuyện hôn nhân của hai đệ, nhưng nhân duyên đã
định từ lâu. Trúc Thanh Hoa sánh cùng Lý sư đệ, Thượng Quan Hoàn sánh
cùng Lâm sư đệ, trưởng bối hai nhà cũng đã đồng ý. Chuyện định thân
chẳng qua là nghi thức mà thôi. Nếu các đệ nóng lòng, để ta ra xem thử".

Nói chưa xong thì thấy Diệp Mộ Hoa bước vào. Cẩn Tú Phượng hỏi: "Sao, khách quý đã đến chưa?". Diệp Mộ Hoa chậm rãi nói: "Thượng Quan
tiền bối đã tới" Cẩn Tú Phượng cả mừng: "Lâm sư đệ, đệ có nghe chưa? Sao còn chưa mau ra đón nhạc phụ của đệ?" Nhưng Diệp Mộ Hoa thì không hề có vẻ gì mừng rỡ, Cẩn Tú Phượng giật mình: "Sao, chỉ có một mình Thượng
Quan tiền bối đến ư?" Giang Hiểu Phù cười nói: "Cha con nhà họ Trúc tới
chưa? Chắc là Thượng Quan Hoàn đi theo Thượng Quan tiền bối phải không?" Diệp Mộ Hoa đáp: "Không, Thượng Quan Hoàn không tới, chỉ có Thượng Quan tiền bối tới nhưng ông ta...". Lâm đ*o Hiên vội vàng hỏi: "Ông ta thế
nào?" Diệp Mộ Hoa đột nhiên suỵt một tiếng rồi nói: "Sư phụ cùng Thượng
Quan tiền bối sắp đến. Đệ không cần đi ra, đến khi gặp ông ta thì sẽ
hiểu ngay".

Chủ nhân cùng một người khách vào hậu đường là
chuyện hiếm có. Tuy con gái của Thượng Quan Thái sắp đính thân với đồ đệ của Giang Hải Thiên, với mối quan hệ giữa hai nhà thì Thượng Quan Thái
có thể vào hậu đường. Nhưng bên ngoài còn rất nhiều bằng hữu võ lâm,
Thượng Quan Thái vừa tới, không kịp nói chuyện với bằng hữu thì đã cùng
Giang Hải Thiên bước vào đây, chuyện này rất trái lẽ thường. Lâm đ*o
Hiên chợt nhận ra có điều gì không hay, nhưng Thượng Quan Thái cũng đã
bước vào. Mặt Thượng Quan Thái vàng võ, tựa như vừa mới bệnh một trận
nhưng chưa khỏe hẳn. Lâm đ*o Hiên thất kinh, bước tới chào đón.

Giang Hải Thiên nói: "Đây là sư đệ của tôi, tên gọi Kim Trục Lưu, hai người
vẫn chưa gặp nhau. Thôi được, bây giờ đã là người một nhà, Thượng Quan
tiền bối, ông có thể nói được rồi. Nhưng ông có cần nghỉ trước không?"
Lâm đ*o Hiên lúc này mới biết Thượng Quan Thái có chuyện gì gấp gáp muốn nói với sư phụ của mình, nhưng không muốn nói trước mắt nhiều người cho nên mới cùng đi vào hậu đường.

Thượng Quan Thái cười khổ: "Tôi
không sao cả. Tôi bị thương không nặng, chẳng qua vì nhiều ngày lên
đường cho nên mới hơi mệt nhọc một chút". Lâm đ*o Hiên kinh hoảng:
"Thượng Quan lão bá, ai dám đả thương người?" Thượng Quan Thái đáp: "Sau này ta sẽ nói chuyện này, bây giờ ta sẽ kể chuyện Trúc đại ca".

Giang Hải Thiên nói: "Đúng thế, Trúc lão tiền bối có chuyện gì mà không thể đến?"

Thượng Quan Thái thở dài: "Đời có sóng gió khó lường, người có phước họa khó
hay, Trúc đại ca, ông ta... ông ta đã gặp chuyện bất trắc!" Dứt lời cả
Giang Hải Thiên cũng không khỏi cả kinh!

Giang Hải Thiên vội
vàng hỏi: "Trúc lão tiền bối đã gặp chuyện gì bất trắc?" Thượng Quan
Thái đáp: "Bị người ám toán nên đã trọng thương!" Giang Hải Thiên nghe
nói Trúc Thượng Phụ vẫn còn sống, ban đầu thì cảm thấy nhẹ nhõm nhưng
vẫn còn kinh hãi".

Trúc Thượng Phụ là một bậc tôn sư võ học
đương thế, cả võ lâm đều công nhận ông ta chỉ kém Giang Hải Thiên, dù ám toán cũng không để bị thương.

Giang Hải Thiên hỏi: "Người đó là ai, dùng thủ đoạn gì?". Giang Hải Thiên còn tưởng rằng kẻ ấy là ma đầu
nổi tiếng trong võ lâm, nào ngờ Thượng Quan Thái nói ra thì ông ta mới
cảm thấy ngoài dự liệu của mình.

Thượng Quan Thái nói: "Sau khi
Trúc đại ca chiếm Tây Xương, hào kiệt bốn phương theo ông ta rất nhiều,
ngày nọ có một hán tử tự xưng là người ở Lương Châu, tên gọi Soái Mạnh
Hùng, tuổi khoảng hơn bốn mươi. Giang đại hiệp, ông đã từng nghe cái tên này chưa?" Giang Hải Thiên nhíu mày, đáp: "Chưa bao giờ nghe qua. Trúc
lão tiền bối bị y đánh bị thương ư?".

Thượng Quan Thái gật đầu:
"Người này và Trúc đại ca đàm luận võ công rất tương đắc. Nhưng y không
tham gia nghĩa quân, chỉ qua lại với Trúc đại ca như bằng hữu, hình như
cứ mỗi tháng thì đến một lần". Giang Hải Thiên nghĩ bụng: "Trúc Thượng
Phụ cũng quá sơ ý, làm sao có thể để cho một người lai lịch không rõ vào trong quân được?".

Thượng Quan Thái nói tiếp: "Trúc đại ca và y qua lại gần hai năm, chưa bao giờ nghi ngờ y. Người này giả vờ như một
ẩn sĩ ưa thích võ học, hễ đến là bàn chuyện võ học với Trúc đại ca, chưa bao giờ nói đến chuyện khác. Trúc đại ca cũng rất coi trọng y, chính vì họ qua lại hai năm mà chẳng xảy ra chuyện gì cho nên Trúc đại ca mới bị y ám toán mà chẳng hề phòng bị". Giang Hải Thiên hỏi: "Y đã ám toán
Trúc lão tiền bối như thế nào?".

Thượng Quan Thái nói: "Ngày xảy ra chuyện, cha con chúng tôi đang ở Tây Xương. Hôm đó cũng chính là
ngày nhận được thiệp mời của ông. Trúc đại ca và Soái Mạnh Hùng đang đàm luận võ công, Soái Mạnh Hùng nói: ‘Ai cũng bảo võ công của Giang đại
hiệp là thiên hạ đệ nhất, ông có giao thủ với họ chưa?’ Trúc đại ca đáp: ‘Không chính thức giao thủ nhưng cũng từng đọ chiêu. Lần đó tôi và
phương trượng của chùa Thiếu Lâm là Đại Bi thiền sư tỉ thí nội công ở
Mang Sơn, y tách chúng tôi ra, chưởng lực của hai người chúng tôi đều
đánh lên người y, mà y vẫn chịu được. Từ đó có thể thấy, võ công của y
cao hơn tôi một bậc’ Soái Mạnh Hùng chép miệng: ‘Ồ, thiên hạ có cao nhân như thế, đáng tiếc tôi không có duyên gặp ông ta?’ Trúc đại ca cười
rằng: ‘Giang đại hiệp thâm tàng bất lộ, dù có gặp ông ta, ông ta cũng
không tỉ thí võ công’ Soái Mạnh Hùng chợt nói: ‘Chúng ta đàm luận võ
công đã lâu, nhưng chưa bao giờ ấn chứng thử xem, hôm nay chúng ta thử
xem được không? Tôi không có quyền ấn chứng với đệ nhất cao thủ thì cũng xin được lĩnh giáo đệ nhị cao thủ’".

Bằng hữu trong võ lâm trau dồi võ công với nhau gọi là "ấn chứng", điều đó khác với tỉ thí bình
thường: Tỉ thí là phải phân thắng thua, ấn chứng không nhất định phải
phân thắng thua. Tỉ thí có mang ý đối địch, ấn chứng thì chỉ là bằng hữu trau dồi võ công với nhau mà thôi.

Cao thủ trong võ lâm không
dễ dàng tỉ thí với người khác, cho nên chuyện ấn chứng võ công cũng hiếm có. Giang Hải Thiên nghĩ bụng: "Nếu Trúc Thượng Phụ không coi y là tri
kỷ, quyết không ấn chứng võ công với y. Kẻ này mất hai năm mới gạt được
Trúc Thượng Phụ, có thể thấy đã có mưu tính từ lâu".

Quả nhiên
Thượng Quan Thái nói tiếp: "Trúc đại ca không hề nghi ngờ, ngày hôm đó
Trúc đại ca cũng đang rất vui vẻ, vì thế chấp nhận ngay. Hai người giao
thủ trong sân, chiêu số của người ấy rất kỳ quái, tôi không nhận ra y
thuộc môn phái nào. Giao thủ khoảng hơn ba mươi chiêu, Trúc đại ca sử
dụng một chiêu âm dương song chàng quyền chặn Tiệt thủ pháp của y, cười
rằng: ‘Tôi không dám nhận là thiên hạ đệ nhị cao thủ, nhưng cũng lớn hơn ông vài tuổi, công lực chỉ hơi cao hơn mà thôi’ Soái Mạnh Hùng nói:
‘Đúng thế tôi chịu cam bái hạ phong!’ Trúc đại ca cười ha hả, từ từ thu
chưởng lực về, chậm rãi nói: ‘Chiêu số của ông rất tinh diệu, nhưng đáng tiếc biến hóa không đủ, nếu không tôi đã không phá giải được’. Ngay lúc ấy, Soái Mạnh Hùng nói: ‘Vậy chiêu này của tôi vẫn còn biến hóa nữa!’
Đột nhiên vỗ tới một chưởng, đẩy Trúc đại ca té nhào".

Lý Quang
Hạ ngạc nhiên nói: "Công lực của Trúc bá bá cao hơn y, sao lại bị y đánh ngã?". Giang Hải Thiên nói: "Khi cao thủ có công lực tương đương nhau
tỉ thí, cần phải thu nội lực về từ từ, nếu không sẽ tự làm bị thương
mình. Có lẽ Trúc lão tiền bối vì nghe y bảo cam bái hạ phong nên mới

không phòng bị. Còn gã này thì đột nhiên phát nội lực ra, trong lúc một
thu một phát cũng giống như sóng sau đẩy sóng trước, nội công của kẻ ấy
cộng với nội lực của Trúc lão tiền bối, đều đánh vào người Trúc lão tiền bối làm sao không khiến ông ta bị trọng thương?".

Thượng Quan
Thái gật đầu: "Chính là như thế, Trúc đại ca gầm một tiếng, quát:
‘Ngươi... ngươi hay lắm!’ rồi đứng đậy đánh một đòn Phách không chưởng,
Soái Mạnh Hùng cười lạnh nói: ‘Ta đương nhiên là hay, còn ngươi thì
không hay được nữa! Nếu ngươi muốn chết mau thì hãy cứ đánh tiếp với
ta’". Giang Hải Thiên chép miệng: "Trúc lão tiền bối đã quá nóng giận,
lúc đó làm sao có thể vận nội lực được nữa? Chỉ e bị thương càng nặng
thêm".

Thượng Quan Thái đáp: "Giang đại hiệp đoán không sai tý
nào, Trúc đại ca đánh thêm một chưởng, người lảo đảo rồi lại té xuống.
Nhưng Soái Mạnh Hùng bị trúng một chưởng của ông ta cũng không khỏi
loạng choạng, ta vội vàng chạy tới định bắt y. Hơi ơi, hổ thẹn, hổ
thẹn...". Công lực của Thượng Quan Thái kém Trúc Thượng Phụ một bậc,
Giang Hải Thiên không cần hỏi cũng đã biết kết quả như thế nào, nên nói: "Thắng thua là chuyện thường tình của binh gia, cao thủ trong võ lâm
không ai suốt đời không bại, không cần phải buồn bã".

Thượng
Quan Thái thở dài: "Tôi hổ thẹn là vì kẻ ấy đã bị trúng một chưởng của
Trúc đại ca mà tôi không đấu lại y. Nhưng cũng may có Trúc đại ca phát
ra một đòn Phách không chưởng làm suy giảm vài phần nội lực của y, tôi
mới đến nỗi không bị trọng thương!".

Giang Hải Thiên hỏi lại:
"Ông đã giao thủ với y, có biết võ công của y thuộc môn phái nào
không?". Thượng Quan Thái đáp: "Khi hai chưởng giao nhau, tôi cảm thấy
chưởng của y đỏ như một thỏi sắt nung, hình như còn lợi hại hơn cả Lôi
thần chưởng của Âu Dương Bá, nhưng lại không biết y thuộc môn phái nào".

Giang Hải Thiên nói: "Có thể dùng chưởng lực nhiệt độc để đả
thương người khác, mà lại lợi hại hơn Lôi thần chưởng thì chỉ có võ công của lão ma đầu Xích Thần Tử. Xem ra có lẽ kẻ này là đệ tử của Xích Thần Tử". Xích Thần Tử là yêu nhân tà phái cùng thời với Kim Thế Di, lớn
tuổi hơn Kim Thế Di rất nhiều. Ba mươi năm trước y đã từng đến đỉnh Chu
Mục Lang Ma tìm một loại thảo dược, chịu không nổi khí lạnh cho nên đã
chết trên núi Hy Mã Lạp Sơn.

Giang Hải Thiên lại hỏi: "Tạm thời hãy khoan đoán y là ai. Thương thế của Trúc lão tiền bối thế nào rồi?".

Thượng Quan Thái đáp: "Trúc đại ca bị thương rất nặng, may mà công lực của ông ta thâm hậu cho nên không đến nỗi mất mạng, nhưng chỉ có thể nằm trên
giường chứ không thể đi lại được". Lý Quang Hạ hỏi: "Tên họ Soái ấy tại
sao lại đả thương Trúc bá bá, có biết được thân phận của y hay không?".

Thượng Quan Thái đáp: "Lúc đầu chúng tôi không biết, nhưng vài ngày sau thì đã hiểu. Tên này có âm mưa đả thương Trúc đại ca chứ không phải là thù oán riêng tư".

Giang Hải Thiên hỏi tiếp: "Sau đó còn xảy ra chuyện gì nữa?".

Thượng Quan Thái đáp: "Ba ngày sau đó, quân Thanh tấn công ào ạt. Trúc đại ca
nằm trên giường bệnh, lòng quân bị ảnh hưởng. Kết quả là Tây Xương đã bị quân Thanh đoạt lại, nghĩa quân của Trúc đại ca bị thương vong không
ít, nay đã lui vào núi Đại Lương, e rằng không thể khôi phục trong
khoảng thời gian ngắn".

Giang Hải Thiên quan tâm: "Thượng Quan
tiền bối, ông tuy không bị thương nhưng nhiều ngày bôn ba, chắc trong
người đã rất mệt nhọc?".

Giang Hải Thiên coi ông ta là người nhà cho nên mới hỏi thẳng như thế. Thượng Quan Thái cười khổ: "Giang đại
hiệp nói đúng lắm, chưởng lực của gã này rất lợi hại, vì tôi muốn chạy
đến đây báo tin, đã cố dùng nội công đẩy nhiệt độc ra ngoài, nhưng chất
độc vẫn còn ngưng tụ ở đầu gối, vì nhiều ngày đi đường cho nên đầu gối
đã bị tổn thương. Tuy nhiên cũng chẳng hề gì, quá lắm cũng chỉ là tàn
phế mà thôi. Dù sao phải chữa trị nội thương cho Trúc đại ca nếu không
ông ta sẽ bị tàn phế. Giang đại hiệp, ông có mối giao tình sâu sắc với
phái Thiếu Lâm, Trúc đại ca và phương trượng chùa Thiếu Lâm cũng đã tỷ
võ ở Mang Sơn, ông có thể xin Đại Bi thiền sư ban viên tiểu linh đơn cho Trúc đại ca hay không?" Tiểu linh đơn là loại thánh dược trị nội
thương, nếu có tiếng linh đơn phối hợp với nội công của Trúc Thượng Phụ
thì chắc chắn mạng ông ta có thể cứu được.

Giang Hải Thiên đáp: "Điều đó rất dễ, nhưng tôi e rằng phải tốn nhiều thời gian. Còn vết
thương của ông thì không trầm trọng lắm, loại bích linh đơn của chúng
tôi có thể trừ độc, nhưng phải có loại thuốc nội gân tiếp xương thì mới
có thể trị khỏi cho ông, ông hãy ở đây chừng mười ngày nửa tháng, tôi sẽ nghĩ cách tìm cho ông".

Thượng Quan Thái nhíu mày: "E rằng
không thể ở đây được lâu, thương thế của tôi không nguy hiểm lắm, nhưng
bệnh tình của Trúc đại ca sẽ có thay đổi".

Giang Hải Thiên vội
hỏi: "Vậy phải làm thế nào đây? Tôi đến chùa Thiếu Lâm rồi quay trở lại
ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng".

Kim Trục Lưu chợt cười
rằng: "Sư huynh đừng lo đệ có mang theo hai loại thuốc này". Thượng Quan Thái vui mừng ra mặt: "Ồ, thiếu hiệp có mang theo ư?" Lời lẽ của ông ta tựa như nửa tin nửa ngờ. Té ra ông ta thấy Kim Trục Lưu tuổi còn quá
trẻ, cho nên chưa dám tin lời chàng.

im Trục Lưu mở một cái hộp
ra rồi hỏi: "Cơ bá bá đã tặng cho tôi ba viên tiểu hoàn đơn này". Thượng Quan Thái thất kinh, kêu lên: "Có phải người đó là Diệu Thủ Thần Thâu
Cơ Hiểu Phong nổi tiếng thiên hạ vào ba mươi năm trước hay không?"

Giang Hải Thiên trả lời thay: "Chính là người này. Gia sư và Cơ lão tiền bối
sống ở trên đảo Hỏa Sơn của Kiều Bắc Minh. Gia sư đã sai sư đệ về đây".
Thượng Quan Thái lúc này mới biết Kim Trục Lưu là con trai của Kim Thế
Di, đương nhiên phải nhìn chàng bằng con mắt khác.

Kim Trục Lưu
cười rằng: "Ba mười năm trước Cơ bá bá đã đến chùa Thiếu Lâm đánh cắp,
nhưng không biết có còn dùng được hay không?" Thượng Quan Thái: "Tiểu
hoàn đơn không bao giờ bị hỏng, dù một trăm năm cũng dùng được. Trúc đại ca tuy bị thương nặng nhưng có hai viên cũng đã đủ. Thiếu hiệp hãy giữ
lại một viên".

Kim Trục Lưu lấy ra một cái bình bằng ngọc, rồi
nói: "Tôi vừa mới đánh cắp thứ này từ người Văn Đạo Trang bên trong có
chứa tục đoạn cao. Cha tôi nói tục đoạn cao của nhà họ Văn có thể nối
gân tiếp xương, công hiệu có thể hơn cả thiên niên tục đoạn".

Thượng Quan Thái cảm kích: "Kim thiếu hiệp, đa tạ ơn tặng thuốc của thiếu
hiệp, tôi không biết báo đáp thế nào mới phải". Kim Trục Lưu cười: "Có
gì đâu, dù sao cũng là thứ đánh cắp". Thượng Quan Thái nói: "Được, nếu
Kim thiếu hiệp đã rộng rãi như thế, tôi cũng không khách sáo, nếu Kim
thiếu hiệp có dịp đến núi Đại Lương, tôi và Trúc đại ca sẽ tiếp đãi chu
đáo". Kim Trục Lưu bảo: "Có lẽ nửa năm sau tôi sẽ đến thăm Trúc lão tiền bối". Trúc Thượng Phụ và Thượng Quan Thái đều là những nhân vật ân oán
phân minh, nhất là Trúc Thượng Phụ, với thân phận của một bậc võ học tôn sư, ông ta không bao giờ chịu nhận ân huệ của người khác, cho nên về
sau Kim Trục Lưu đã được ông ta giúp đỡ rất nhiều.

Thượng Quan
Thái đáp tạ Kim Trục Lưu, rồi nói với Giang Hải Thiên: "Giang đại hiệp,
còn có một chuyện tôi muốn thương lượng với ông". Giang Hải Thiên đã
đoán được vài phần trả lời: "Hạ nhi, Hiên nhi, các con đến đây".

Thượng Quan Thái: "Lẽ ra lần này tôi muốn dắt Hoàn nhi theo nhưng Trúc đại ca
gặp nạn, nó phải ở lại bầu bạn với Thanh Hoa. Tôi đành phải đi một
mình". Giang Hải Thiên gật đầu: "Dù sao bọn chúng vẫn còn trẻ, đính thân muộn cũng chẳng sao".

Thượng Quan Thái nói: "Trúc đại ca cũng
rất nhớ Quang Hạ, ý của ông ta là muốn tôi dắt Quang Hạ và Đạo Hiên đi
về cùng, sau đó bọn chúng sẽ thành thân ở Tây Xương, ông thấy thế nào?".

Giang Hải Thiên đáp: "Tôi cũng muốn bọn chúng rèn luyện thêm
trong nghĩa quân, như thế thì quá tốt". Lý Quang Hạ và Lâm đ*o Hiên, một người nhớ Trúc Thanh Hoa, một người nhớ Thượng Quan Hoàn, nghe sư phụ
chấp nhận thì trong lòng khấp khởi mừng thầm.

Cốc Trung Liên
bảo: "Tiền bối là nhạc phụ của Hiên nhi, Trúc lão tiền bối là nhạc phụ
của Hạ nhi, bọn chúng là phận con cái lẽ ra nên theo các vị. Nhưng vợ
chồng chúng tôi đã dạy hai đứa học trò này nhiều năm, bọn chúng ra đi
chúng tôi cũng hơi lưu luyến".

Thượng Quan Thái cười ha hả:
"Giang phu nhân, chúng tôi e rằng phải còn mượn thêm một học trò của bà
nữa". Giang Hải Thiên hỏi: "Đúng thế, chuyện thứ hai tiền bối muốn
thương lượng với chúng tôi là gì?".

Thượng Quan Thái ngừng cười, mặt lộ vẻ nặng nề: "Chuyện này là chuyện công, giữa Tây Xương và Tiểu
Kim Xuyên tuy bị quân Thanh ngăn trở, nhưng vẫn có thể tiếp ứng lẫn
nhau. Trúc đại ca bị thương Tây Xương lọt vào tay kẻ địch, Trúc đại ca

phải trốn vào núi sâu, vì thế Tiểu Kim Xuyên cũng gặp nguy. Trước mắt
chúng tôi cần một nhân tài biết hành quân dùng binh, thay Trúc đại ca
chỉ huy tác chiến. Lãnh Thiết Tiêu ở Tiểu Kim Xuyên đã từng sai người
tới, hy vọng chúng tôi có thể cho mượn một cánh quân để phá cục diện
nguy ngập, họ còn đưa ra một người thích hợp nhất làm thống soái, Giang
đại hiệp, chắc ông đoán được người đó là ai?".

Giang Hải Thiên
nói: "Ồ, té ra là các người định mượn Mộ Hoa". Đại đệ tử DiệpMộ Hoa của
Giang Hải Thiên ba năm trước đã từng là một đầu lĩnh của nghĩa quân, đã
cùng tác chiến với Lãnh Thiết Tiêu, đầu lĩnh của nghĩa quân miền Tiểu
Kim Xuyên, chính y đã giúp cho Trúc Thượng Phụ và Tiểu Kim Xuyên hợp tác đánh giặc, đương nhiên là người thích hợp nhất.

Thượng
Quan.Thái gật đầu: "Đúng thế, chúng tôi có thể mượn Diệp thiếu hiệp
không?" Giang Hải. Thiên hỏi: "Khi nào thì ông lên đường?" Thượng Quan
Thái đáp: "Ngày mai". Giang Hải Thiên nói: "Tiền bối từ xa đến đây lẽ ra phải ở thêm vài ngày nữa. Nhưng Trúc lão tiền bối đang đợi tiền bối,
tôi cũng không tiện giữ lại. Mộ Hoa, Tú Phượng, trưa nay vợ chồng con
hãy thu xếp, ngày mai sẽ cùng Thượng Quan lão tiền bối lên đường. Sau
này con hãy thay ta chăm sóc cho hai sư đệ của con". Vợ chồng Diệp Mộ
Hoa vâng một tiếng rồi lập tức lui.

Giang Hải Thiên nói: "Tiểu
nữ lần này xuất giá, khách ở các nơi đến rất nhiều, e rằng tôi phải bận
thêm vài ngày nữa, ngày mai không thể đi cùng các người". Thượng Quan
Thái cười rằng: "Giang đại hiệp đã chịu cho tôi mượn ba học trò, tôi
cũng đã cảm kích không nguôi". Giang Hải Thiên nói: "Trúc lão tiền bối
đã bị thương, lẽ ra tôi phải đến thăm ông ta, cuối năm nay tôi sẽ đến
núi Đại Lương".

Kế hoạch của Giang Hải Thiên là ăn tết ở chỗ
Trúc Thượng Phụ, sau đó lên thẳng Bắc Kinh, gặp nhân vật bí hiểm trong
ngày lễ Nguyên Tiêu.

Giang Hải Thiên và Thượng Quan Thái hẹn
ngày gặp lại rồi bảo Lâm đ*o Hiên dẫn Thương Quan Thái vào phòng nghỉ
ngơi, Lý Quang Hạ cũng cáo lui. Giang Hải Thiên giữ Kim Trục Lưu lại,
hỏi: "Sư đệ, đệ có tính toán gì?" Kim Trục Lưu đáp: "Đệ cũng muốn đi lại trên giang hồ, thăm hỏi vài người bằng hữu của cha". Giang Hải Thiên
nói: "Được, ta rất yên tâm bản lĩnh của đệ, nhưng đệ không được bức hiếp người khác". Kim Trục Lưu đã kính nể ông ta mấy phần cho nên dạ liền:
"Tiểu đệ sẽ nhớ lời dạy của sư huynh". Giang Hải Thiên hỏi: "Khi nào đệ
lên đường?" Kim Trục Lưu đáp: "Đệ muốn đi cùng Tần Nguyên Hạo, có lẽ
ngày mai sẽ ra đi".

Giang Hải Thiên ngạc nhiên: "Sao đệ lại gấp
gáp đến thế? Ở đây có rất nhiều bằng hữu trên giang hồ, ta muốn đệ làm
quen với họ". Kim Trục Lưu không dám kể chuyện riêng của Tần Nguyên Hạo
cho sư huynh nghe, lòng nhủ thầm: "Phong Tử Siêu có lẽ không đến nỗi
đánh chết con gái của mình, chỉ muộn một ngày cũng không " vì thế đáp
ngay: "Được, đệ sẽ nói lại với Nguyên Hạo".

Giang Hải Thiên hỏi
thêm: "Khoan đã, còn một chuyện ta muốn hỏi đệ. Sư phụ bảo ta đêm Nguyên Tiêu sang năm đến Tây Sơn gặp một nhân vật bí hiểm, đệ có biết chuyện
này không?" Kim Trục Lưu đáp: "Cha không nói chuyện này".

Giang
Hải Thiên nói: "Nguyên Tiêu sang năm nếu đệ quay trở về chúng ta có thể
cùng gặp nhau ở Tây Sơn". Ông ta cho rằng để cho sư đệ gặp người bí hiểm ấy cũng chẳng sao cho nên đã hẹn ngày gặp lại. Kim Trục Lưu lại ưa chỗ
đông vui, bèn thầm nhủ: "Không biết cha bảo sư huynh đi gặp ai, cả mình
mà cũng không biết". Thế rồi chàng ta cũng gật đầu.

Đêm ấy Kim
Trục Lưu và Tần Nguyên Hạo ở cùng một phòng, nói cho Tần Nguyên Hạo biết phải ở lại thêm một ngày. Tần Nguyên Hạo lần này đại diện cho sư phụ
đến nhà họ Giang chúc mừng, ý của sư phụ là muốn chàng mượn cơ hội này
kết giao thêm bạn bè, huống chi người ta đã giữ mình lại, cho nên tuy
nhớ Phong Diệu Thường nhưng chàng cũng vâng lời.

Tục đoạn cao
quả nhiên rất có hiệu quả, hôm sau thì đầu gối Thượng Quan Thái đã lành
hẳn, chất độc cũng đã tan mất. Ông ta dắt vợ chồng Diệp Mộ Hoa cùng Lý
Quang Hạ, Lâm Dạo Hiên lên đường. Bọn Trọng Trường Thống, Nhất Dương Tử
cũng cáo từ Giang Hải Thiên.

Đến ngày thứ ba thì Kim Trục Lưu và Tần Nguyên Hạo cũng ra đi, họ gấp gáp lên đường cho nên đến tối đã đến
núi Tồ Lai. Tần Nguyên Hạo dặn: "Huynh âm thầm đến nhà họ Phong xem thử, đệ chỉ muốn biết tình hình của Phong cô nương như thế nào".

Kim Trục Lưu cười bảo: "Không được, không được, người ta đang chờ huynh,
sao huynh lại không gặp người ta?" Tần Nguyên Hạo đỏ mặt: "Tôi vô duyên
vô cớ chạy đến đó sao được".

Kim Trục Lưu bật cười: "Thôi được,
nếu huynh không dám đi, tôi sẽ giúp huynh hẹn với Phong cô nương, nhưng
nam tử hán đại trượng phu phải quang minh lỗi lạc, huynh sợ cái gì?" Tần Nguyên Hạo nói: ‘Tôi ăn nói thế nào với Phong Tử Siêu?".

Kim
Trục Lưu nói: "Hoàn toàn nhờ huynh Phong Tử Siêu mới không bị bẽ mặt
cùng với Văn Đạo Trang. Nếu y còn có lương tâm, lẽ ra phải tạ ơn huynh
mới phải, sao huynh lại sợ y? Thôi được, huynh tìm không được cớ chứ gì? Huynh cứ đi theo tôi, tôi sẽ nói hộ cho huynh!".

Tần Nguyên Hạo do dự: "Thế này...". Kim Trục Lưu tính tình hào sảng còn chàng thì hơi
câu nệ. Đang định hỏi: "Như thế không được sao?" Kim Trục Lưu đã không
để chàng nói tiếp, kéo chàng đến trước nhà họ Phong, lớn giọng: "Bằng
hữu của tôi đã uống rượu hoa quế ở đây, y rất thích thú, nay tôi cũng
muốn xin một chén. Chủ nhân đã tiếp Tần Nguyên Hạo, có lẽ không đến nỗi
từ chối chúng tôi?".

Kim Trục Lưu dùng công phu Truyền âm nhập
mật, nếu nhà họ Phong có người, chắc chắn sẽ nghe được. Nhưng bên trong
chẳng có phản ửng gì.

Kim Trục Lưu cười ha hả, tiếp: "Các người
có tiếp cũng được, không tiếp cũng được, ta đã tới đây, chắc chắn phải
uống cho bằng được? Các người không mở cửa, ta không tự biết vào ư?".
Tần Nguyên Hạo định can: "Không được". Chưa kịp nói thì đã thay người
nhẹ hẫng, thì ra đã bị Kim Trục Lưu kéo nhảy vượt qua bức tường.

Kim Trục Lưu vốn nghĩ sẽ có người đánh lén mình, nhưng thật bất ngờ, vào
nhà họ Phong chẳng thấy bóng người. Kim Trục Lưu lắng tai nghe nhưng
chẳng có tăm hơi gì. Đến khi nhìn kỹ lại thì thấy trong sân có dấu chân
loạn xạ.

Kim Trục Lưu nhíu mày, thắc mắc: "Xem tình hình này, có lẽ họ đã đi từ lâu. Song chúng ta đã đến, cũng nên vào xem thử".

Họ đi vào trong phòng, lục lọi phòng khách của cha con họ Văn và phòng của Phong Tử Siêu, nhưng cũng không thay một ai. Kim Trục Lưu tìm được một
bình rượu hoa quế, đưa lên mũi ngửi cười cười: "Đây đúng là rượu hoa
quế". Rồi chàng ta uống một hớp, sau đó lại tìm một cái hồ lô, rót đầy
rồi mang theo, vẫn cười: "Cơ bá bá bảo quy củ của nghề ăn trộm là vào
nhà người ta thì không thể trở ra tay không".

Ra đến đình viện ở phía sau, Tần Nguyên Hạo kêu bật ồ một tiếng: "Mấy cây gậy tre này cắm ở đây làm gì?" Té ra ở giữa có một cây trẻ bị xẻ đôi. Mặt đất được lót
đá, có thể cắm những cây tre này xuống, chắc chắn người đó phải là một
nội gia. Kim Trục Lưu cười bảo: "Té ra Trọng bang chủ đã đến, người Cái
Bang cắm gậy tre cũng có nghĩa là để đao cảnh cáo. Nhưng chỉ có bang chủ mới có tư cách đóngchín cây gậy tre". Kim Trục Lưu tuy trở về Trung
Nguyên không bao lâu, nhưng Cơ Hiểu Phong thường dạy cho chàng các quy
củ giang hồ, cho nên hiểu biết hơn TầnNguyên Hạo nhiều.

Tần
Nguyên Hạo thất kinh: "Ồ, đây có nghĩa là để đao cảnh cáo? Vậy Trọng
bang chủ chắc là đã biết Phong Tử Siêu là ai? Nhưng cây gậy tre ở giữa
thì bị xẻ đôiđó là ý gì?".

Kim Trục Lưu đáp: "Có người khiêu
chiến ông ta". Tần Nguyên Hạo hỏi lại: "Văn Đạo Trang chẳng phải đã bị
thương rồi sao? Phong Tử Siêu làm sao có gan thế sao?" Kim Trục Lưu
lưỡng lự: "E rằng có người khác, không nhất định là hai người Phong,
Văn".

Kim Trục Lưu nhủ thầm: "Không biết Phong Tử Siêu sợ Trọng
Trường Thống mà bỏ chạy hay không dám về nhà. Ở ngoài sân có nhiều dấu
chân, chắc là không chỉ có một người đến đây".

Tần Nguyên Hạo
nói: "Bọn chúng đều đã chạy cả, chúng ta hãy ra xem". Kim Trục Lưu mỉm
cười: "Đừng vội, chúng ta vào phòng Phong cô nương xem thử". Phòng ngủ
Phong Diệu Thường là căn phòng nằm cuối cùng gần hoa viên, Tần Nguyên
Hạo đỏ mặt, xuống giọng: "Kim huynh nói đùa hoài". Kim Trục Lưu nghiêm
mặt: "Không phải nói đùa với huynh, không chừng nàng ta có để lại vật gì cho huynh". Tần Nguyên Hạo chỉ đành bước theo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận