Hồ Đồ

“Cái gì?” Quan Nghĩa cầm điện thoại mà không dám tin vào tin tức mình vừa nghe được.

Nhưng người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn lần lượt báo cáo kết quả mà
anh ta điều tra được, anh ta không nhìn thấy sắc mặt Quan Nghĩa gần như
đã hoàn toàn biến đổi.

“Cô Trình hẳn sẽ đi cùng Du Đông, nhưng vé máy bay lại do Du tiểu thư
đặt. Người của Du Tiểu thư có đặt vé máy bay ở ba nơi khác nhau nhưng
lại cùng một thời điểm, một vé bay đến Nhật Bản, một vé đến Singapore và một vé đến Hồng Công, có lẽ đó chỉ là điểm trung chuyển, Tôi nghĩ ý đồ
của họ là muốn che mắt. Lục Ứng Khâm. Tôi cũng không rõ họ định đi đâu,
nếu đợi bọn họ làm xong thủ tục ở sân bay rồi mới kiểm tra thì e rằng sẽ rất khó tìm.”

“Biết rồi.” Quan Nghĩa tắt điện thoại, quay sang nhìn Lục Ứng Khâm, muốn nói gì nhưng lại thôi.

Lục Ứng Khâm đang thư thái nhăm mắt, khẽ nhíu mày hỏi: “Thế nào?”

Quan Nghĩ nghĩ một lúc rồi cẩn trọng trả lời: “Đại ca bảo em phải theo dõi Trình Đoan Ngọ, giờ đã có chút bất thường rồi…”

Lục Ứng Khâm vẫn không ngẩng đầu lên. “Nói!”

Quan Nghĩa thấy sợ hãi trước tâm trạng bất định của Lục Ứng Khâm nhưng
vẫn lấy hết can đảm nói: “Du tiểu thư… đặt vé máy bay cho Trình Đoan Ngọ và Du Đông, hình như là muôn cho bọn họ xuất ngoại..”

“Xuất ngoại?”

Lục Ứng Khâm vẫn nhắm mắt, chẳng có chút biểu cảm khác lạ, khóe môi cong lên, lạnh lùng nói: “Trình Đoan Ngọ và Du Đông muốn cao chạy xa bay à?”

Quan Nghĩa do dự hồi lâu rồi mới nói: “Nếu đoán không sau thì có cả Đông Thiên nữa…”

Lục Ứng Khâm liền trừng mắt, Quan Nghĩa bổng cảm thấy sống lưng lạnh
toát. Anh lạnh lùng “hừm” một tiếng rồi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở
chốt cửa. Ánh nắng ấm áp từ bên ngoài chiếu vào, xua tan phần nào sự
lạnh lẽo bên trông căn phòng. Cơ thể đag căng ra của Quan Nghĩa cũng cảm nhận được chút ấm áp.

Rất lâu sau, Lục Ứng Khâm mới nói: “Giỏi lắm, từng đứa một, giỏi lắm!”
Anh ta không giận dữ, cũng chẳng quát mắng, nhưng trên người anh ta lại
toát ra vẻ lạnh lùng khiến Quan Nghĩa cảm thấy sợ hãi.

“Không!” Lục Ứng Khâm vẫn không nhúc nhích, nhẹ nhàng chạm vào ngón tay
bị chặt đứt của mình, chăm chú nhìn nó, giọng nói trở nên thâm trầm và
dữ tợn: “Tôi sẽ cho bọn họ phải đến cầu xin tôi.” Rồi anh ta cười lạnh
lùng. “Quan nghĩa, cậu là người hiểu rõ nhất, những kẻ phản bội tôi chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp. Tôi đã tha thứu cho Du Đông một lần nhưng
tuyệt đối không có lần thứ hai.”

Trình Đoan Ngọ ngày
càng to gan, cô dám cả gan chạy trốn cùng Du Đông và Đông Thiên. Quan

Nghĩa cũng không biết là mình khâm phục sự can đảm đó hay khinh thường
cô vì không biết tự lượng sức mình. Còn cả Du Giai Giai nữa, một người
không tự lượng sức mình như cô, tại sao lại có thể phạm sai lầm nhỏ nhặt như vậy chứ?

Với thế lực lớn mạnh như hiện nay của Lục Ứng Khâm thì Trinh Đoan Ngọ có thể trốn đi đâu được?

Lẽ nào đến bây giờ cô vẫn không hiểu rằng, với những thứ mà Lục Ứng Khâm không chịu buông tay thì cho dù có bị phá hủy đi chăng nữa, anh ta cũng sẽ không nhường cho kẻ khác?

Bất kể là giờ đây Lục Ứng Khâm có tình cảm như thế nào với Trình Đoan
Ngọ thì những hành động của anh ta cho thấy anh ta vẫn còn rất có hứng
thú với cô.

Vậy thì Trình Đoan Ngọ có trốn đi đến đâu cũng không thoát được…

Ngày hôm đó, Lục Ứng Khâm bỏ mặc chuyện công việc bận rộn, trở về căn biệt thự ở ngoại ô…

Quan Nghĩa biết, không phỉa vì anh ta muốn gặp con trai cũng chẳng phải
vì nhớ Du Giai Giai. Bản tính của anh ta là muốn không chế người khác,
thích cái cảm giác khống chế mọi thứ. Anh ta rất thích trò chơi đó,
không biết mệt.

Buổi sáng, khi Quan Nghĩa cùng lái xe đến biệt thự đón Lục Ứng Khâm, Du
Giai Giai vẫn tiễn họ đến tận cửa như mọi khi, Quan Nghĩa cũng nhìn thấy vẻ mặt rất tình tứ của Du Giai Giai lúc đó, không hề phát hiện ra chút
khác biệt.

Không thể không nói, so với Trình Đoan Ngọ, Du Giai Giai ở bên cạnh Lục Ứng Khâm hợp hơn rất nhiều.

Trình Đoan Ngọ không đủ thông minh, tình yêu hay lòng hận thù, cô đều
thể hiện rõ ràng trên nét mặt, dù cho trải qua bao nhiêu biến cô và thời gian bao lâu thì đôi mắt xinh đẹp ấy vẫn cứ ngây thơ như vậy. Rõ ràng
cô không phải là người phụ nữ hợp với Lục Ứng Khâm.

Khi đối diện với Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm vẫn mỉm cười và có cử chỉ
rất tình cảm, nhưng ngay sau khi bước lên xe, anh ta liền thu lại nét
mặt đó, sự biến đổi nhanh chóng ấy khiến Quan Nghĩa nơm nớp lo sợ.

“Đại ca, bây giờ đến công ty ạ?”

“Ừ.”

Tài xế cho xe chạy, trên đường đi¸ Lục Ứng Khâm không nói câu nào, lúc
gần đến công ty thì đột nhiên anh ta lại thay đổi quyết định, “Quay
lại.”

“Dạ?” Cả lái xe và Quan Nghĩa đều ngạc nhiên.

“Du Giai Giai hẹn gặp Trình Đoan Ngọ ở đâu?”


“Đường XX.”

“Đến đó.”

“Vâng ạ!”

“…”

Quan Nghĩa không biết tại sao Lục Ứng Khâm lại muốn đích thân đến đó.
Thực ra, họ đã sắp đặt mọi thứ ở sân bay, chỉ chờ Trình Đoan Ngọ và Du
Đông đến đó thôi. Còn Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Thủ đoạn của anh độc ác đến mức Quan Nghĩa cũng cảm thấy không
đành lòng.

Quan Nghĩa không biết tại sao Lục Ứng Khâm lại muốn đích thân đến đó.
Thực ra, họ đã sắp đặt mọi thứ ở sân bay, chỉ chờ Trình Đoan Ngọ và Du
Đông đến đó thôi. Còn Du Giai Giai, Lục Ứng Khâm cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Thủ đoạn của anh ác đến mức Quan Nghĩa cũng cảm thấy không đành
lòng.

Quan Nghĩa cắn răng, không thể đoán được tâm tư của Lục Ứng Khâm chỉ im lặng cúi đầu, tập trung tinh thần chờ mệnh lệnh.

Lục Ứng Khâm nhìn ra ngoài cửa sổ với tâm trạng chán chường. Xe đã dừng ở đây bốn mươi phút rồi.

Chỗ dừng xe này rất đặc biệt, chỉ cầm rẽ sang trái một chút là có thể
nhìn thấy rất rõ Trình Đoan Ngọ, còn bên phải là đường mà Du Giai Giai
nhất định sẽ đi qua.

Trình Đoan Ngọ không biết Lục Ứng Khâm có ở đó. Dáng người cô pahnr
chiếu trên bức tường kính của tòa nhà đối diện, lọt vào tầm mắt của Lục
Ứng Khâm. Anh ta cứ nhìn cô qua lớp tường kính đó, không chớp mắt nhìn
một chiếc khăn lụa màu hồng nhạt,

Thường nhưng vẻ ngoài xinh đẹp của cô lại khiến nó trở nên rất thích
hợp, màu hồng của chiếc khăn ấy càng làm nổi bật khuôn mặt hồng hào, đôi mắt trong trẻo trần ngập mong đợi.

Nét mặt ngây thơ, hồn nhiên đó khiến Lục Ứng Khâm luôn muốn xé tan một cách tàn nhẫn.

Cô cứ đi đi lại lại vẻ mặt rất sốt ruột. điện thoại trong túi cứ mười
phút lại đổ chuông một lần, mỗi lần rút điện thoại ra cô lại có vẻ vừa
vui mừng vừa cụt hứng. Cô nheo nheo mắt giống hệt con mèo nhỏ, trông vô
cùng đáng yêu.

Tính ra thì cô cũng đã hai mươi tư tuổi, thời điểm đẹp nhất của người

con gái, nhìn cô lúc này quả thật là như vậy. có thể cô không phát hiện
ra điều ấy. Bất kể cô đi đến nơi nào thì cũng sẽ thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

Lục Ứng Khâm nhéo mắt nhìn cô thật kĩ. Thực ra, anh ta biết rõ cô chẳng
thể chạy thoát, nhưng khi biết cô muốn ra đi, anh ta vẫn cảm thấy tức
giận. Thậm chí, mấy ngày liền anh ta ngủ không ngon, luôn nằm mơ thấy
cô.

Trong mơ, cô vẫn cắn chặt môi, khóe mắt rưng rưng nhưng vẫn ngoan cường không để nước mắt rơi.

Đó cũng chính là biểu hiện của cô mỗi khi ở trước mặt anh ta.

Nhớ lại một cách cẩn thận, từ sau lần gặp lại cô, ngoài tiếng cười lạnh
lùng và giễu cợt, cô hầu như chưa mỉm cười với anh ta lần nào.

Nhưng khi cô nhận
điện thoại của Du Đông, vẻ mặt cô lại hạnh phúc như vậy biểu hiện đó
khiến Lục Ứng Khâm thấy ghen tức đến muốn phát điên.

Sau bảy năm, Trình Đoan Ngọ đã hoàn toàn thay đổi, hiện tại cô chỉ biết
chất vấn anh ta, giễu cợt anh ta, làm cho anh ta tức điên lên.

Nếu như…nếu như cô vẫn giống như bảy năm trước, vừa cố chấp lại vừa ngóc nghếch bám víu lấy anh ta thì…

Anh ta siết chặt bàn tay, lục mạnh đến mức những ngón tay phát ra tiếng
kêu răng rắc nhưng anh ta chẳng hề cảm thấy đau đớn. Cơn tức giận hoàn
toàn khống chế anh ta, anh ta không muốn nghĩ tiếp nữa, chỉ cảm tháy
mình như sắp phát điên.

Trên đời này không có cái “nếu như” chết tiệt đó! Trình Đoan Ngọ đã thay đổi rồi! Thay đổi rồi! Thay đổi rồi!

Cái kết cục này khiến Lục Ứng Khâm mất hết kiểm soát. Chính anh ta cũng không hiểu tại sao mình làm vậy.

Tất cả diễn ra đúng như anh ta nghĩ. Đối diện với Du Giai Giia, người đã theo mình sáu năm nay. Lục Ứng Khâm cảm thấy khuôn mặt xinh đẹp trong
quá khứ đã từng làm anh ta mê đắm kia giờ đây không còn chút kích thích
nào nữa. Trong khoảnh khắc ấy, anh ta chỉ nghĩ đến việc khi biết chân
tướng sự việc, Trình Đoan Ngọ sẽ có phản ứng như thế nào?

Vừa nghĩ đến việc cô lại phải thỏa hiệp, máu nóng trong người anh ta lại dâng trào vẻ đầy hưng phấn.

Nhưng cứ nghĩ đến lần thỏa hiệp này của cô là vì Du Đông, dòng máu nóng ấy bỗng đông lại.

Ngay chính Lục Ứng Khâm cũng không phát hiện ra rằng, người phụ nữ mà
anh ta vô cùng căm ghét ấy không biết từ khi nào đã chi phối tâm trạng
của anh ta, từ từ chiếm giữ thế giới của anh ta…

Trình Đoan Ngọ chưa bao giờ cảm thấy rất bất lực như vậy. bước ra từ
đồn cảnh sát, cô có cảm giác chân mình không đứng vững nữa.

Người ta nói, già nua là một quá trình từ từ, nhưng đối với Trình Đoan Ngọ, dường như đó là chuyện trong nháy mắt.

Khó khăn lắm cô mới học được cách không nghĩ đến quá khứ đau khổ mà đuổi theo dấu chân của Lục Ứng Khâm, khó khăn lắm cô mới một lần nữa chọn
cho mình một chố dựa vững chãi để nghỉ ngơi…


Nhưng chỏ trong chớp mắt, tất cả những thứ tốt đẹp ấy đều bị Lục Ứng Khâm phá vỡ.

Anh ta dễ dàng phá hủy sự kiên cường mà Trình Đoan Ngọ vất vả lắm mới có được. Bức Tranh đẹp đẽ mà Du Đông vẽ nên cũng tan thành mây khói dưới
bàn tay vô tình của Lục Ứng Khâm.

Cô suy sụp hoàn toàn, không biết mình có thể làm được gì nữa.

Mặc dù Du Đông không nói gì nhưng cô biết tất cả những chuyện này đều là do Lục Ứng Khâm gây ra.

Trước lúc rời đi, Du Đông còn dặn đi dặn lại: “Em đừng đi tìm Lục Ứng
Khâm, bất luận ai cầu xin thì anh ta cũng không tha mạng cho anh đâu!”

Nhưng cô không thể nào thờ ơ được, đặc biệt là khi Du Đông dặn dò: “Nhất định phải giúp anh chăm sóc Lạc Lạc thật tốt.”

Cũng là một người mẹ, đương nhiên cô hiểu rất rõ cảm giác vừa đau lòng vừa bất lực khi không thể ở bên cạnh bên mình.

Lần đầu tiên cô cảm thấy oán hận vì sự bất công của số phận.

Du Đông vô tội, tại sao ngay cả anh ấy mà anh ta cũng không tha? Tại
sao? Cô đã từng yêu Lục Ứng Khâm, cô là đứa đê hền, nếu bị báo ứng thì
tại sao không phải là cô? Tại sao lại liên lụy đến anh ấy? tại sao Lục
Ứng Khâm nhất định phải áp bức người khác? Lẽ nào.. lẽ nào thật sự cô
chết đi thì tất cả những tai họa này mới kết thúc?

Trình Đoan Ngọ rất bận, hận mình sao lại nhỏ bé và bất lực như vậy.

Bảy năm qua, cô chưa bao giờ xúc động như thế này, cũng chưa bao giờ thấy hận Lục Ứng Khâm đến vậy.

Trước đây, cô luôn muốn chạm vào trái tim anh ta, nhưng anh ta giống như củ hành tay, cô phải bóc từng lớp, từng lớp một. cứ mỗi lần bóc như
thếm cô lại chảy nước mắt. Và sau bao nhiêu nước mắt, đến lớp vỏ cuối
cùng cô đã phát hiện ra rằng, thì ra anh ta không hề có trái tim.

Cô nghĩ cả đời nay sẽ không gặp lại anh ta nữa, nhưng anh ta lại ép cô phải gặp.

Lần đầu tiên cô dám cả gan xông thẳng vào công ty của Lục Ứng Khâm, nhưng vì cô sức yếu nên bị bảo vệ chặn ngoài cửa.

Đợi hơn ba tiếng đồng hồ, Quan Nghĩa mới đủng định bước ra, dẫn cô lên trên.

Lúc ở trong thang máy, cảm giác nhục nhã, phẫn nộ đau đớn… trào dâng, cô như muốn phát điên.

Giờ cô không nghĩ được bất cứ thứ gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng lên gặp Lục Ứng Khâm để cùng chết với anh ta.

Quan Nghĩa nãy giờ vẫn đứng ở một góc trong thang máy, không nói lời
nào, nhìn thấy vẻ hung hãn nơi đáy mắt cô, anh ta xoay người lại, thở
dài một tiếng, nhắc nhở: “Ông chủ hoàn toàn có thể không gặp cô, nhưng
anh ấy vẫn đồng ý gặp, cô đừng lãng phí cơ hội này.”

Câu nói đó của anh ta khiến Trình Đoan Ngọ càng tức giận, giọng nói cũng không tự chủ mà rất cao: “Quan Nghĩa! Anh có bị điên không thế? Tại sao anh lại muốn giúp một tên cầm thú như vậy chứ?! Tại sao cái tên cầm thú này lại tác oai tác quái, coi trời bằng vung như vậy? Tôi không tin!
Tôi không tin không có ai trị được anh ta!”

“Cô nghe tôi hay không thì tùy, tôi thì nhắc nhở cô một câu, với khả năng hiện nay của cô thì không thế đấu được anh ấy đâu.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận